[Lão bản nương! Thượng ngưu lưỡi] Chương 56

- Advertisement -

Chương 56: Kankuro & thí nghiệm trên người sốngtemari_and_kankuro_by_hinata17kati-d5bfchm

Edit+Beta: Lã Thiên Di

—— bị nhiều người như vậy cùng lúc nhớ nhung đến, thật đúng là vinh hạnh cho hắn a…

************************************

Haruhisa xem xét lưỡi dao ở trên tay phải của mình, cắn răng quyết tâm một cái, nhắm mắt lại, để lưỡi dao ở trên… cắt xuống…

“Ngao!!!”

Một tiếng rên rĩ than khóc nhất thời vang vọng trong phòng khách.
Haruhisa cuống quít ném dao trong tay đi, ôm đầu ngón tay của chính mình, đau quá a đau quá…?

Ể? Không đúng, tiếng kêu như quỷ ám vừa rồi không phải của cô.

Haruhisa một bên nghi hoặc, một bên thử mở một con mắt ——

Chỉ thấy Kankuro ở trước mặt cô nhảy tưng tửng loạn xạ, tay trái ôm tay phải, bên tay phải thì đang ôm một ổ bánh mì. Chính là đang vô cùng u oán nhìn cô, nói:

“Haruhisa… Chỉ có một ổ bánh mì thôi mà, không cần phải độc ác như vậy chứ…”

Haruhisa sửng sốt một chút, nhìn ở trên bàn thấy thiếu mất một ổ bánh mì, lại nhìn lưỡi dao rơi ở trên mặt đất dính vết máu hơi lờ mờ. Thật sự hết chỗ nói rồi..

Cô có thể nói cái gì bây giờ? “Anh trai à, anh lao tới cũng thật đúng lúc ghê ha”? Hay là “Anh trai hỡi, quả nhiên chỉ vì đồ ăn mà dũng khí gia tăng a”?!

“Tớ không phải cố ý… Cậu đều lấy hết đi…”

Haruhisa gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng cầm số bánh mì còn lại đưa cho Kankuro.

Kankuro nhe răng cười với cô một chút, vui mừng lắc lư như điên, ngồi ở trước ghế sofa, một bên xem chương trình, một bên ăn bánh mì.

Haruhisa nhìn thật lâu vào cái mũ của người nào đó trong nháy mắt đã xuất hiện hai cái lỗ tai nhỏ, xoa xoa đầy vạch đen trên trán. Cô xoay người, cúi xuống nhặt con dao nhỏ từ trên mặt đất lên, lại một lần nữa nhắm vào ngay chính đầu ngón tay mình.

“Tê…”

Cô hít một hơi thật sâu vào, vội vàng lấy cái chén nhỏ đã chuẩn bị từ trước.

Nhìn một giọt, một giọt máu tươi rơi xuống, tim Haruhisa đập có chút nhanh và loạn nhịp ——

Sẽ dùng được đi? Giống như cô tưởng tượng như vậy…

Mắt thấy màu đỏ trong chén dần dần tràn qua viền vàng tinh tế kia, Haruhisa nắm bàn tay che miệng vết thương, qua loa bôi thuốc lên. Sau đó dùng ngón trỏ tay phải, ở trên tờ giấy trắng tinh tế vẽ lại cái hình học mà cô đã thuộc lòng kia…

Hết lần này đến lần khác xác nhận trận hình được vẽ ra không sai điểm nào. Haruhisa lại mở một quyển trục trống không ra, đặt trên trận hình đã được vẽ ra, lại thuận tay lấy ba củ khoai tây ra.

Tinh tế cảm thụ được Charka trong cơ thể thiếu tới mức đáng thương. Haruhisa dè dặt cẩn trọng khống chế lượng Charka trong người, cúi đầu niệm lên ——

“Hợi, tuất, dậu, thân, vị…”

“Oành!”

Trên bàn xuất hiện những sương khói màu xám nhợt nhạt. Trong lòng Haruhisa vô cùng vui vẻ, lấy tay phẩy phẩy ——

Quả nhiên, vài củ khoai tây kia đã không còn thấy đâu, nhìn lại pháp trận ở dưới tờ giấy trắng kia, cũng cùng nhau biến mất…

“A… được rồi!”

Haruhisa do nhất thời vui mừng quá mức, “Hoắc” một tiếng đứng lên, không nghĩ tới sẽ không cẩn thận đẩy ngã cái chén nhỏ ở trên bàn.

“OH NO…”

Haruhisa nhìn thật lâu vào chất lỏng màu đỏ sậm chậm rãi chảy xuống chân bàn, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt nhăn thành như khỉ đột.
Đau lòng a!!! Tài nguyên vô cùng quý giá như thế…

Điều này nếu như để cho Chiyo biết, thế nào cũng sẽ đem da cô cào bới ra hết cho mà xem…

Gần tối, Haruhisa một bên canh chừng nồi cháo cá, một bên suy nghĩ ——
Dựa theo lượng Charka hiện tại của cô, đại khái có thể liên tục thi triển được bốn loại ấn thuật. Sau khi dùng tới máu, thì có thể thi triển được đến tám.

Nhưng… Dù cho là bốn hay tám, tất cả đều là phong ấn thuật. Trên bản chất cũng không khác nhau đến mấy…

Nhưng vẻ vang có được một phong ấn thuật như lời nói, vậy thì nhận quyền sở hữu nó có tác dụng gì?

Haruhisa nắm nửa nhúm muối lên, đều đều vẩy vẩy vào trong nồi nước, khe khẽ thở dài.

Rốt cuộc phải làm sao, cô mới có năng lực ở trong một tình cảnh nào đó giúp đỡ cho Gaara?

“Haruhisa, bọn chị đã trở lại ~~ “

Nơi cửa ra vào, đột nhiên truyền đến một giọng nữ véo von.

Haruhisa nhịn không được nở nụ cười một chút, Temari gần đây mặc dù không có gì để làm ở nhà nhưng tâm tình vẫn vô cùng tốt. Nghe Gaara nói, cuộc thi Trung Nhẫn lại một nữa sắp được tổ chức, với tư cách đại biểu thay mặt cho Làng Cát, ba ngày nay Temari liền chạy tới chạy lui đến Konoha.

Tính toán một chút, cái tên Shikamaru kia, cũng sắp nhịn không được…

Độ cong bên môi Haruhisa càng ngày càng lớn, vào lúc múc cháo tay không tự chủ được run lên một chút.

Bưng lên bốn tô cháo đã được múc xong, Haruhisa từ góc tường lấy cái hũ đựng đồ chua, gắp ra một dĩa dưa muối đã được ướp tốt, từ trong phòng bếp đi ra phòng khách.

“Ể? Kankuro đâu?”

Nhìn hai người ngoan ngoãn ngồi ở trước bàn ăn, chờ đợi bữa cơm, Haruhisa thuận miệng hỏi một câu. ‘Anh trai’ Kankuro ham ăn như điên này lại có thể vắng mặt trong bữa tối, thật sự là điều hiếm thấy trong những điều hiếm thấy.

“… Ha ha ~ không cần phải lo lắng cho Kankuro.”

Temari vòng vo đảo mắt, nhẹ bổng nói đến một câu này, bên môi tươi cười gian xảo lại ý vị thâm trường.

“Ách… Được rồi.”

Haruhisa dừng một chút, đem khay đồ ăn đặt ở trên bàn.

************************************

“Này, ngươi đi theo ta đủ chưa vậy?”

Kankuro nắm con rối phía sau lưng thật chặt, thô lỗ nói một câu.

“…”

Trong hẻm nhỏ, có một bóng người rõ ràng đang âm thầm đi theo, một bóng dáng yểu điệu gắt gao cùng với cái bóng to lớn phía trước.

Rất xa, một tia sáng chiếu vào góc hẻm nhỏ hẹp đó, lướt qua đôi mắt của cô gái kia. Ở giữa đôi mắt màu xám tro ấy hiện lên một tia mê muội đến điên cuồng. Giây tiếp theo, ánh sáng kia biến mất, không gian hữu hạn lại một lần nữa chìm vào trong bóng đêm vô tận.

Kankuro cố ý ngừng hô hấp của mình lại, mười ngón tay linh hoạt thao túng vô số tuyến Charka. Trong khoảng thời gian ngắn, trong những đường rãnh một mét có chiều rộng có vô số bóng đen gào thét đi qua, xẹt qua bên tai của cô gái xa lạ kia, thậm chí còn nghịch ngợm thổi góc váy dài của cô gái lên.

Kankuro nghe được tiếng hô nhỏ của cô gái kia, đắc ý cười lên, thừa dịp từ những hỗn loạn do một tay hắn khéo léo làm nên, thành công trốn thoát.

Hừ ~ cũng không biết cô gái này từ đâu xuất hiện ra, lại có thể bám theo hắn lâu đến như vậy. Kankuro nhớ lại ánh mắt nóng bỏng có chút điên cuồng kia, cả người da gà đều nổi lên hết.

Tuyến Charka từ trong tay di chuyển, cuối cùng Kankuro từ nơi nào đó nhìn thoáng qua. Thu hồi Karasu (Quạ đen) và Kuroari (Kiến đen), cả người phóng khoáng xoay người, hoàn toàn biến mất ở bên trong bóng đêm mờ mịt.

Thân ảnh mạnh mẽ từ những mái nhà cao thấp không ngừng chạy băng băng.

Kankuro một bên bước nhanh bước chân hơn, một bên nhớ lại.

Cô gái kia, hình như không phải là người Làng Cát. Bằng không, với tính cách cùng khuôn mặt của cô ta, hẳn là trăm triệu lần cũng sẽ không không thể không có ấn tượng.

Cô ấy giống như là… Đột nhiên xuất hiện…

************************************

Chạng vạng, thời khắc của hoàng hôn. Mặt trời đỏ một vòng diễm lệ chậm rãi đi theo hướng tây chìm xuống, xung quanh có những mây bay bạc mỏng manh như lụa quấn lấy theo. Hắn nghe thấy âm thanh của Temari nhẹ nhàng thoải mái lớn tiếng nói:

“Được rồi, hôm nay đi tới đây thôi!”

Đúng như nguyện vọng của hắn, hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi. A~ thật tốt! Lại đến giờ ăn cơm chiều rồi!

Kankuro vô cùng cao hứng nghĩ, đem đồ dùng cùng con rối của hắn thu dọn tốt, chân chạy chậm đến cửa ra vào sân huấn luyện. Sau đó duỗi thẳng người, chờ dài cổ đợi Temari.

Temari nhẫn nại mười phần đối với những thế hệ tiếp theo của Làng Cát, dặn dò những hạng mục công việc cần chú ý đến. Lúc này mới chậm chậm rì rì đi về phía Kankuro.

“Temari, nhanh lên một chút!”

Kankuro có chút sốt ruột hô. Buổi sáng hôm nay Haruhisa có nói bữa cơm chiều nay sẽ là món cháo cá, hắn nhất định không thể bỏ lỡ!

Temari trợn trừng mắt, nhưng bước chân lại bước nhanh tiến lại gần.

—— Đứa em ngốc này, chậm trễ cái gì thì cũng đều có thể nhưng không thể chậm trễ việc ăn uống của hắn được!

Hai người một đường đi từ sân huấn luyện đi hướng về nhà, trong lúc Kankuro thúc giục vô số lần. Temari vẫn không nói gì, chỉ có thể để Kankuro vừa nắm vừa kéo một đường thẳng tiến bay đi.

Khi còn một nửa chặng đường đi, Temari bỗng nhiên nghe được một trận âm thanh vô cùng kỳ quái. Sắc mặt cô vòng vo vội chuyển, đầu chậm rãi chuyển về phía Kankuro đang ở bên trái cô.

Mà Kankuro, vẻ mặt thì lại lúng túng liếc nhìn Temari, ôm bụng, từ trong miệng nói ra một câu:

“Te… Temari… Chị đi về trước. Em… em…”

Lời còn chưa dứt, trong bụng Kankurou lại truyền đến một trận âm thanh kỳ quái. Ngay sau đó, Kankuro liền nhanh như chớp chạy vào bên trong một quán nhỏ.

Temari thoáng kinh ngạc nhìn Kankuro phi người như bay đi, biến mất ở sau rèm cửa. Nhớ tới buổi sáng trước khi ra khỏi nhà, vô tình nghe được Haruhisa nói:

“Kỳ quái… Ngày hôm qua còn dư nửa con gà chiên, giờ lại không thấy đâu? Để ở ngoài một đêm trời như vậy, nhất định đã hư mất rồi…”

Temari kết thúc hồi ức làm cho vài vạch đen xuất hiện đầy đầu cô. Cảm thấy Kankuro một lát cũng không có khả năng xong xuôi hết mọi việc, vì thế cô bước đi nhanh, một mình quay về nhà..

Vào lúc tới gần cửa chính, lại vừa khéo gặp ngay Gaara mới từ văn phòng Làng Cát trở về.

Nói về Kankuro, hắn phải rất vất vả phải giải quyết xong chuyện trọng đại liên quan tới vấn đề cá nhân, bước chân có chút phù phiếm theo “Nhân viên chuyên môn” từ trong đi ra, cùng ông chủ chào hỏi một lát. Lúc đang muốn vén rèm lên, bỗng nhiên hắn nhận thấy được một ánh mắt nóng rực vô cùng dọa người.

Hắn đứng im bất động nhíu mi, nhẹ nhàng nắm tay lại, đi ra khỏi phòng trà nho nhỏ mát mẻ bên ven đường này.

Dự đoán trong lòng, Kankuro tinh tường cảm giác được người trong phòng trà kia, cũng đi theo hắn bước ra ngoài. Hắn vẫn như cũ duy trì tốc độ di chuyển đều đặn, chính là thay đổi đường đi, từ trong đường phố lớn của Làng Cát vòng sang con phố nhỏ.

Vòng quanh vòng quanh, Kankuro nhịn không được tức giận bùng phát. Đã phải vất vả một ngày trời, vừa rồi lại ngoài ý muốn ‘thanh lý’ một vài chất thải trong cơ thể. Lúc này hắn đã đói tới mức rả rời.

Kankuro nhịn không được lại nghĩ tới hương thơm ngào ngạt của món cháo cá trắng mịn kia…

*BÍP… BÍP… BÍP*! Rốt cuộc là ai? Còn muốn đi theo hắn trong bao lâu nữa a!

‘Anh trai’ Làng Cát hiếm khi thấy được bùng nổ như bây giờ. Hắn bảy, tám bước đi vào một hẻm nhỏ gần đây, đại khái dự đoán khoảng cách của kẻ địch, trong tay nắm giữ tuyến Charka sắc bén cứng cỏi, mạnh mẽ chuyển người!

Ách…

Nhìn cô gái cách hắn không tới năm bước chân, mở to đôi mắt ra, tận lực lấy tay che miệng. Kankuro ngây ngẩn cả người, tuyến Charka trong tay vận sức chờ đợi tấn công cũng từ từ buông lỏng ra.

Dù chỉ có thể nhìn được nửa khuôn mặt. Kankuro cũng không thể không thừa nhận, cô gái này vô cùng xinh đẹp.

Dù cứ cho như là sắc trời đã tối gần hết. Kankuro vẫn có thể thấy rõ được mười đầu ngón tay xanh thẳm của cô gái này, làn da trắng nõn, đôi mắt màu xám tro tỏa sáng như nước chảy, còn có eo nhỏ dịu dàng uyển chuyển cùng với bả vai đang run nhè nhẹ.

Một cô gái mềm yếu như vậy đi theo hắn làm cái gì?

Trong nháy mắt kia, Kankuro thậm chí còn có chút hoài nghi luôn luôn sâu sắc thấy rõ được.

Nhưng mà ngay sau đó, động tác của cô gái kia làm cho Kankuro kinh động đến mức rớt cằm.

Cô gái kia chỉ thoáng sửng sốt một chút, liền hai bước ba bước trèo lên, vươn hai tay, vô cùng chính xác nhéo lấy hắn… nhéo lấy hai lỗ tai trên mũ hắn! Sau đó một bên xoa xoa tóm lấy, miệng còn ở một bên than thở:

“Thật đáng yêu thật đáng yêu thật đáng yêu thật đáng yêu!!!”

Kankuro hiển nhiên bị dọa đến sợ hãi, hắn lại có thể không đánh bay cô gái quái lạ này trước tiên mới ghê ấy chứ. Mà là giống như đầu gỗ ngốc lăng đứng ở đó, ngơ ngác tùy ý để cô gái xa lạ kia trên… dùng tay để trên… xoa.

Cũng không biết trải qua bao lâu, Kankuro giống như từ trong giấc mơ to lớn giật mình tỉnh dậy, nhanh chóng lui người về phía sau, thẳng cho đến khi hai người khôi phục về khoảng cách 5m hoặc hơn thế. Lúc này hắn mới hoảng hồn, cô gắng bình tĩnh xoa mồ hôi lạnh, lại một lần nữa khởi động tuyến Charka.

Cô gái kia bỗng nhiên mất ‘vật’ để chơi đùa, có chút bất mãn bĩu môi.

Nhưng mà giây tiếp theo, ánh mắt của cô gái đó lại như đinh đóng cột gắt gao nhìn vào lỗ tai trên nón của người nào đó…

************************************

Thẳng cho đến khi trở về nhà, ăn xong nồi cháo cá Haruhisa cố ý để dành cho hắn, trong lòng Kankuro vẫn là một trận sợ hãi tột cùng. Cô gái kia thật đáng sợ a…

Haruhisa một bên thu dọn chén bát trên bàn, một bên nhìn người nào đó ngồi phịch ở trên ghế sofa. Trong đôi mắt màu hải đường chợt thoáng thổi qua ánh sáng tính kế…

Ngày hôm sau, Kankuro xuất hiện với đôi mắt gấu mèo luôn luôn độc quyền chỉ thuộc về một mình em trai hắn. chạy tới lúc tiểu đội được tập hợp. Maki theo hàng ngũ bỗng nhiên vung bàn tay to lên, phóng túng cho hắn năm ngày, hơn nữa còn tốt bụng nói cho hắn biết, người thay thế hắn đã được an bày xong, nhiệm vụ tuyệt đối sẽ không bị trì hoãn!

Nhìn Maki một bộ dáng vỗ ngực cam đoan cùng với vẻ mặt từ ái. Kankuro run lẩy bẩy cùng với nổi hết da gà, tỏ vẻ hắn sẽ tuân theo sự an bày của Thượng cấp. Vậy thì đi về nhà ngủ bù!

Maki có chút vừa lòng nhìn học trò ưu tú nhà mình, gật gật đầu. Nhưng mà sau khi Kankuro cúi đầu xoay người, đáy mắt Maki lại hiện lên từng đợt rối rắm nhè nhẹ, giống như hắn không phải cho học trò của mình năm ngày nghỉ, mà là tự tay đem hắn đẩy vào hố lửa, muôn đời muôn kiếp không trở lại được…

***********************************

Chân trước Kankuro vừa mới bước vào nhà, còn chưa kịp bước lên trên lầu, đã bị người nào đó đột nhiên túm góc áo.

Trong lòng Kankuro cả kinh, vội vàng quay đầu, lập tức thở dài nhẹ nhõm một hơi:

“… Haruhisa, là cậu a, làm tớ sợ nhảy dựng.”

Đầu Haruhisa lệch một bên, cười hề hề nói:

“Không phải là tớ, còn có thể là ai chứ? “

“Ách…” Kankuro nghẹn lời.

“Kankuro Onii-chan!” Haruhisa bỗng nhiên chấp tay hành lễ, đáng thương hề hề nói.

“…” Kankuro bỗng nhiên cảm thấy không ổn, xoay người tựa như chuẩn bị chuồn. Chỉ tiếc góc áo còn bị người nào đó chặt chẽ túm ở trong tay, đành phải ngoài cười nhưng trong không cười một chút. “Có chuyện gì? Haruhisa-Chan?”

“…”

Haruhisa buồn nôn hơi rét lạnh một chút. Cô túm Kankuro, hướng đi đến trong phòng khách hai bước, sau đó lại cúi đầu nhìn tới nhìn kui một phen.

Kankuro không hiểu, đang muốn từ ánh mắt đang cúi đầu của cô hiểu rõ, đột nhiên lại bị Haruhisa mạnh mẽ túm lấy —— trong phút chốc kia, hắn thề, hắn đã nhìn thấy trên trán Haruhisa có hai chiếc sừng của ác ma.

“Kankurou Onii-chan ~ ‘Chiêu thức tủ lạnh’ đã được thăng cấp, anh lại giúp em thử nghiệm một chút đi!”

Kankuro trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Haruhisa có chút trôi chảy kết ấn. Nhưng sau giây tiếp theo, hắn liền bị dọa rơi vào bên trong hắc ám vô tận…

************************************

Tác giả có chuyện muốn nói: Kankuro Onii-chan yêu dấu ~

Vì hạnh phúc tương lai của em trai yêu dấu cùng với em dâu tương lai của anh ~

Nên anh phải chết muôn ngàn lần không thể từ chối đi!!!!

Yên tâm ~

Người tốt sẽ được báo đáp!!! (Ta thề ~)


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -

Bài viết liên quan

Bình luận

  1. Kankuro đúng chất vật hy sinh a ~ cầu cho kiếp sau anh được đầu thai làm nhân vật chính ~ ╮(╯▽╰)╭
    Hoa đào của Kankuro cuối cùng cũng nở rồi ~ mà muội nhớ không lầm là trong nguyên tác Kankuro ế tới già tỷ nhỉ? *lau mồ hôi* 囧

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)