♠ Người đàn ông ấy cũng không quá lạnh lùng ♠

Chương 4.

Edit: Đông Thần Thần aka Miyuki

Beta: Cỏ

FB_IMG_1434510566580

“Cô dẫn tôi đến đây làm gì? Nam sát thủ không giết tôi, cô nói anh ta vì tôi mà bị tổ chức đuổi giết, nhưng tôi lại không biết anh ta là ai cả.”

Giống với phần lớn nữ chính ngôn tình, Đồng Tiểu Bạch có đôi mắt sạch sẽ lòng trắng lòng đen rõ ràng, hồn nhiên tốt bụng, không hề cảnh giác với người khác, tin rằng thế giới này vô cùng tốt đẹp. Cô cười lên vô cùng ấm áp đáng yêu, tiếng nói mềm mại cũng khiến người khác mềm lòng ba phần.

Người con gái như vậy, đối với sát thủ giãy dụa nửa đời trong máu tanh và bóng tối mà nói, quả thực là hấp dẫn trí mạng.

Bởi vì cô rất giống ánh mặt trời, mà bóng tối lại luôn muốn chạm tới ánh dương.

Vì vậy càng không thể để cô ta đến gần Thẩm Kiệt.

Anna đưa cô ta đến một toà nhà gần bãi đỗ xe. Lúc đi theo Thẩm Kiệt, cô đã thăm dò nơi này, vì đây không phải chỗ mua bán sầm uất, mấy tầng cao nhất hoàn toàn không được thuê. Từ chỗ này quan sát, không có nơi nào thích hợp để nói chuyện bí mật hơn.

“Sao cô không nói gì? Anh ta không ở đây à, tôi phải đi thôi, nếu không bạn trai tôi phải chờ lâu sẽ sốt ruột.” Đồng Tiểu Bạch nói thêm.

Bạn trai? Chẳng lẽ lại là một vật hi sinh nam phụ nữa? Anna nhíu mày, đưa một cái kính viễn vọng bằng đồng cho Đồng Tiểu Bạch, kéo cô đến trước cửa sổ: “Theo tay tôi chỉ, nhìn xuống đó, cô sẽ thấy anh ta.”

Sau khi Thẩm Kiệt lấy xe xong, không lập tức rời đi, anh không biết có bao nhiêu kẻ theo dõi mình, vì để giảm bớt sự uy hiếp cho Anna, anh đứng ngoài dựa vào mui xe, tiêu diệt từng kẻ theo dõi.

Mặc dù nhìn từ kính viễn vọng, dáng người của anh ta cũng mười phần oai hùng hiên ngang.

Anna đứng cạnh giải thích cho cô ta: “Anh ta tên là Thẩm Kiệt, từng là số 1 của tổ chức. Do cô mà cãi lệnh tổ chức, anh ta đã từng bị đuổi giết, bụng trúng đạn, một lần đe hoạ đến tính mạng. Những người đó đều đến để đuổi giết anh ta, cô xem, bây giờ anh ta cũng không dám hoạt động trên diện rộng vì vết thương. Anh ta nói, trước đây đã được cô cứu, để báo đáp ân tình của cô, anh ta tình nguyện trả giá như vậy.” Vì muốn tranh thủ sự đồng tình của cô gái này, cô cố ý nói tình huống của Thẩm Kiệt càng nghiêm trọng càng tốt.

Quả nhiên, lập tức Đồng Tiểu Bạch nổi lòng tốt: “Tôi có thể giúp gì cho hai người không?”

Anna liếc mắt xuống phía dưới nhìn Thẩm Kiệt một cái, lúc này anh ta đã kết thúc công việc. Thời gian quá ngắn, không phải là hoài nghi thực lực của anh, mà là cảm thấy kì quái, lần này mấy kẻ theo dõi cũng không ham chiến, ra tay không hề nặng. Anna sợ phía sau còn có âm mưu, vì thế quyết định tốc chiến tốc thắng, cô lắc đầu nói với Đồng Tiểu Bạch: “Không, điều cô cần làm bây giờ là tự bảo vệ mình, đừng để bị tổ chức nhắm vào. Nhất là thủ lĩnh tổ chức của bọn tôi, hắn ta rất thích lấy mạng sống của người khác ra để trao đổi. Nếu nhìn thấy thủ lĩnh, cô nhất định không được cầu xin cho Thẩm Kiệt, bởi vì nếu hắn ta ra điều kiện, chắc chắn sẽ vô cùng hà khắc. Cẩn thận, tự chăm sóc bản thân, đừng xen vào chúng tôi nữa, được không?”

“Không, tôi không thể ích kỉ như vậy được,” Đồng Tiểu Bạch lắc đầu, “Cô mau nói cho tôi biết, thủ lĩnh kia ở đâu, tôi nhất định sẽ khiến hắn ta thay đổi ý định!”

Dễ như vậy mà đã mắc câu.

Anna nở một nụ cười u ám trong đáy lòng. Đồng Tiểu Bạch, cảm tạ sự giúp đỡ của tôi đi, nam nữ chính trong tiểu thuyết nên hạnh phúc bên nhau. Về phần bạn trai đương nhiệm của cô, chỉ sợ…….

Lúc này đột nhiên tiếng di động của Đồng Tiểu Bạch vang lên. Cô ta lấy điện thoại từ trong ví ra, Anna vô tình liếc mắt nhìn thấy hình nền di động, nụ cười trong đáy lòng lập tức đọng lại.

Đồng Tiểu Bạch hồn nhiên nghe điện thoại, giọng nói của cô dịu dịu dàng dàng: “Được, em đến ngay đây, anh cố chờ một chút nhé!”

Anna vô cùng chắc chắn với thị lực của mình. Màn hình nền của Đồng Tiểu Bạch là ảnh chụp của một đôi nam nữ đang ôm nhau. Nữ tất nhiên là cô ta, còn nam……

Đợi Đồng Tiểu Bạch cúp máy, Anna cười nhẹ, khen một câu: “Hình nền di động của cô thật đẹp, người đàn ông đó là bạn trai cô sao?”

Đồng Tiểu Bạch đỏ mặt gật gật đầu: “Đúng vậy, anh ấy tính tình tò mò kì quái, chúng tôi cũng tình cờ quen nhau, ngày đó……..”

“Không, tôi không muốn biết chi tiết,” Anna mỉm cười, bỗng nhiên tiến lên vài bước, ôm Đồng Tiểu Bạch, nhẹ nhàng mở miệng bên tai cô, “Tôi chỉ cần biết thân phận thực sự của bạn trai cô là được rồi. Nếu có thể vì an nguy của tôi và Thẩm Kiệt, cô đến chỗ hắn ta mà làm nũng đi. Hắn ta sẽ mềm lòng với cô mà đồng ý thì sao?”

Nháy mắt Đồng Tiểu Bạch trợn to hai mắt. Cô ta tuy đơn thuần, nhưng cũng không ngu ngốc: “Cô, ý cô là……”

“Đúng vậy, hắn chính là thủ lĩnh tôn kính của chúng tôi,” Anna khẽ vuốt mặt cô ta, dừng lại nhìn chăm chú đôi mắt cô, rồi chậm rãi lùi về phía sau, “Hắn yêu cô, đây đúng là tin tốt. Cảm ơn cô, hẹn gặp lại!”

Không đợi Đồng Tiểu Bạch nói gì, Anna đã quay người, lướt qua lan can nhảy xuống, nhanh chóng xuống tầng. Cô không quan tâm tại sao Đồng Tiểu Bạch và thủ lĩnh lại quen biết nhau, cô chỉ biết là, những kẻ theo dõi đụng độ lần này, mục đích của bọn họ không phải cô và Thẩm Kiệt, mà là bảo vệ Đồng Tiểu Bạch! Khó trách lại hạ thủ lưu tình với Thẩm Kiệt!

Sự tình lại tệ rồi! Vừa rồi Thẩm Kiệt tự tiện ra tay, rất nhanh sẽ kinh động thủ lĩnh. Nếu người đàn ông kia đoán được Đồng Tiểu Bạch bị cô đưa đi, liệu có giận dữ đến mức huy động toàn bộ lực lượng đi giết cô không?

Nhớ đến người đàn ông đa nghi có ánh mắt lạnh như băng kia, Anna chợt lạnh sống lưng. Gần vua như gần cọp, vui giận thất thường, thủ lĩnh tổ chức chính là ví dụ điển hình. Cô thực bội phục Đồng Tiểu Bạch có thể yêu một người đàn ông như vậy, mặt khác cũng thấy may mắn vì thủ lĩnh không phải là mục tiêu nam phụ của cô.

Anna trên đường đi ra ngoài đã thấy có vài bóng đen tiếp cận. Cô dùng tốc độ của con người, cũng không nhanh, vì vậy nên những người đó có thể bám theo. Trước mắt có vẻ bọn họ cũng không có sát ý quá lớn, nhưng vì không muốn bị phát hiện hành tung, Anna không thể không hạ nhẫn tâm ra tay với bọn họ. Mà cách tốt nhất, chính là……

“Pằng pằng pằng!” Thoắt cái đã quay người, Anna nhanh chóng rút súng bắn, giây lát có vài kẻ ngã xuống dưới họng súng của cô. Lại một hồi kịch liệt chiến đấu sống chết, Anna toàn thắng. Nhưng mà, vào giây phút kết thúc, có một kẻ chưa chết hằn, cầm súng, chĩa về phía cô —

Anna vốn có thể tránh được, nhưng cô lại nghĩ đến một chuyện, lại thay đổi ý định.

“Pằng!”

Giây này phút này, Thẩm Kiệt đã rất sốt ruột chờ cô ở nơi hẹn sẵn. Sát thủ rất thính với mùi máu, nhưng cũng rất mẫn cảm. Ngửi thấy được mùi máu không tầm thường trong không khí, anh nhanh chóng quay đầu, thấy Anna chạy nhanh về phía anh, động tác lại không linh hoạt như trước. Thẩm Kiệt nhìn xuống dưới, chú ý đến chân trái cô đang chảy máu ròng ròng, đồng tử anh co rút lại.

“Cô bị thương rồi, ai bắn cô?” Anna ngồi lên xe, Thẩm Kiệt nhanh chóng lấy băng sơ cứu ra cầm máu giúp cô. Anna lại hất tay anh ra, đi cả quãng đường dài làm cô thở hồng hộc, mất máu làm sắc mặt cô tái nhợt, nhưng sự kiêu ngạo và lợi hại lại không hề giảm: “Đừng vô nghĩa, tôi tự mình làm được, mau lái xe rời khỏi nơi này!”

“Không, chờ một chút!” Thẩm Kiệt nhìn lướt xung quanh còn vài bóng đen to gan dám đuổi theo, cười lạnh một tiếng, mở cửa xe lao ra ngoài, Anna trong xe chỉ nghe thấy vài tiếng tiêu âm rất nhỏ sau tiếng vang.

Lần này động tác của anh ta lưu loát quyết đoán, tựa như thần chết thu gặt mạng sống. Kiểu này giống như đuổi tận giết tuyệt cho hả giận, không để ý đến kế hoạch đã bàn bạc với cộng sự. Bất thình lình tức giận như vậy, là vì Anna sao?

Đợi Thẩm Kiệt lại lần nữa hùng hổ ngồi trên ghế lái, Anna liếc mắt qua bụng anh, nhắc nhở: “Máu kìa, miệng vết thương lại nứt ra, đây không phải là dấu hiệu tốt đâu!”

Vẻ mặt Thẩm Kiệt thản nhiên, khởi động xe: “Bên kia thế nào rồi?”

* * * * *

Lại một buổi đêm ở thành phố B. Buổi đêm này với đại đa số cư dân ở đây không hề có gì đặc biệt, vẫn như bao buổi đêm khác. Nhưng ở một phòng khám nhỏ ngoại thành, có một người đàn ông đứng thẳng ngoài cửa, nghe tiếng kêu cố kìm nén áp lực thống khổ ở bên trong, chậm rãi siết chặt tay lại.

Trong phòng khám đầy đủ thiết bị, Anna, giống như lần gắp đạn ra cho Thẩm Kiệt, tự gắp đạn ở chân mình ra. Nhưng để duy trì sự tỉnh táo của mình, cô chỉ có thể tiêm rất ít thuốc tê, hơn nữa còn đuổi Thẩm Kiệt đi. Cô nói: “Quá trình gắp đạn rất đau đớn, không nhất thiết phải chia sẻ với nhau đâu!”

Trong đầu Thẩm Kiệt toàn là khuôn mặt cô trước khi đuổi mình ra ngoài. Trên mặt cô hiện lên nụ cười tái nhợt, miễn cưỡng mà yếu ớt, nhưng sự kiêu ngạo không hề giảm.

Cô không mong mình thấy vẻ chật vật nhất của cô ấy. Thật giống một con sói bị thương, chỉ muốn một mình liếm láp vết thương của mình. Anh cũng vậy, thì ra Anna cũng vậy.

Bọn họ cùng một loại người. Đồng loại, là từ làm cho người ta đau lòng cỡ nào. Anh hiểu, nếu không phải tại mình, người phụ nữ bên trong kia sẽ không cần phải đau đớn như vậy.

Thẩm Kiệt khó chịu trong lòng.

Nhưng…… Nhưng…… Trong phòng, Anna cắn một mảnh vải, vừa thỉnh thoảng rên rỉ vài tiếng vừa thích thú uống máu — để đề phòng chuyện không may, cô đã bảo Thẩm Kiệt đến kho máu bệnh viễn lấy hai túi máu.

Tuy rằng hương vị của máu đông lạnh có hơi tệ, nhưng Anna đã lâu không được ăn “cơm” tử tế nên tỏ vẻ đặc biệt thoả mãn.

Về phần miệng vết thương nhỏ trên đùi kia, ầy, xin đừng có xem thường năng lực tự lành của ma cà rồng.

Nhưng mà — nếu cho rằng Anna chỉ vì muốn ăn no “cơm” mà bày ra trăm phương ngàn kế như vậy, thế thì quá coi thường cô rồi!

“Được, có thể vào rồi……” Nghe thấy giọng nói suy yếu của Anna, Thẩm kiệt lập tức đẩy cửa vào, vết máu loang lổ trên thiết bị giải phẫu bị anh lơ hoàn toàn, ánh mắt dành hết cho Anna. Sắc mặt của Anna nằm trên giường lúc này càng thêm tái nhợt, Thẩm Kiệt nhíu chặt mày: “Cô không truyền máu sao?”

“Có, nhưng vẫn hơi lạnh,” Đại khái là do rét lạnh, Anna cuộn thành một khối, ánh mắt hơi đờ đẫn, “Thật có lỗi, tôi hơi mệt mỏi, muốn, muốn chợp mắt một chút……”

Thẩm Kiệt cởi áo gió của mình ra, đắp chăn cho cô, hi vọng cô có thể ấm hơn một chút.

Ai ngờ người phụ nữ trên giường bệnh lại nhẹ nhàng kéo tay anh. Bàn tay kéo anh lạnh lẽo, không hề giống tay người sống.

“Ôm tôi một lát đi,” Người phụ nữ này dường như thật sự rất lạnh, cả người co quắp như một con tôm nhỏ, vì đau mà chảy mồ hôi lạnh, khiến cho tóc mái ướt sũng dính bết lên trên mặt, nhìn qua vừa đáng yêu lại vừa đáng thương. Cô nhẹ nhàng nỉ non, giọng nói có khí mà không có lực xuất hiện vẻ yếu ớt mà ngày thường không có: “Xin anh, chỉ một lát thôi!”

Người đàn ông trầm mặc đứng cạnh giường. Dần dần, tay cô không kéo được anh, khi tay Anna chậm rãi trượt xuống, anh đột nhiên nắm lại tay cô, nằm lên giường, thật cẩn thận ôm cô vào trong lòng sưởi ấm.

Tư thái sống nương tựa vào nhau, giống như trên thế giới này chỉ còn mình đôi nam nữ cuối cùng là họ.

 

25 COMMENTS

  1. vừa rên rỉ….vừa uống máu…thiệt bó tay cho chị. nhưng cũng phải phục những nữ chính để hoàn thành nhiệm vụ mà sẵn sàng để đạn bắn vào mình như vậy. gặp mình đau tí thôi đã la oai oái. haiz ko bh có thẻ hi sinh như vậy đâu. và anh đã động lòng, hô hô.

  2. Anh boss ra tay nhanh thế @@ Mà cũng đúng, nữ chính “hồn nhiên tốt bụng, không cảnh giác với người khác” cơ mà, so với trình độ lão luyện do lăn lộn bao nhiêu năm của anh boss thì cũng chỉ như là muỗi đốt inox thôi :v