Nữ phụ là ma cà rồng – Chương 4

- Advertisement -

♠ Người đàn ông ấy cũng không quá lạnh lùng ♠

Chương 4.

Edit: Đông Thần Thần aka Miyuki

Beta: Cỏ + Mun chiêu nghi

FB_IMG_1434510566580

“Cô dẫn tôi đến đây làm gì? Người kia không giết tôi, cô nói vì tôi mà anh ta bị tổ chức đuổi giết, nhưng tôi lại không biết anh ta là ai cả.”

Giống với phần lớn nữ chính ngôn tình, Đồng Tiểu Bạch có một đôi mắt sạch sẽ, hồn nhiên, tốt bụng, không hề cảnh giác với người khác, luôn tin rằng thế giới này vô cùng tốt đẹp. Cô ta cười vô cùng ấm áp đáng yêu, giọng nói mềm mại cũng khiến người ta mềm lòng một chút.

Người con gái như vậy, đối với một sát thủ giãy dụa trong máu tanh và bóng tối mà nói, quả thực là hấp dẫn trí mạng.

Bởi vì cô rất giống ánh mặt trời, ánh sáng mà khi đưa tay là có thể chạm tới.

Vì vậy càng không thể để cô ta tiếp xúc với Thẩm Kiệt.

Anna đưa cô ta đến một toà nhà gần bãi đỗ xe. Lúc đi theo Thẩm Kiệt, cô đã thăm dò nơi này, vì đây không phải trung tâm thương mại sầm uất, mấy tầng cao nhất cũng không có ai thuê, các biện pháp an ninh và camera giám sát cũng không có, từ đây nhìn xuống phía dưới, không có nơi nào thích hợp hơn.

“Sao cô không nói gì? Anh ta không ở đây à, vậy tôi phải đi thôi, nếu không bạn trai tôi chờ lâu sẽ sốt ruột.” Đồng Tiểu Bạch nói thêm.

Bạn trai? Chẳng lẽ lại là một nam phụ bi thảm nữa à? Anna nhíu mày, đưa ống nhòm cho Đồng Tiểu Bạch, kéo cô ta đến trước cửa sổ: “Theo hướng tay tôi chỉ, nhìn xuống đó, cô sẽ thấy anh ta.”

Sau khi Thẩm Kiệt lấy xe xong, không đi ngay lập tức, anh không biết có bao nhiêu kẻ đang theo dõi mình, để giảm bớt gánh nặng cho Anna, anh đứng dựa vào mui xe, tiêu diệt từng kẻ theo dõi.

Dù là nhìn từ ống nhòm nhưng cũng thấy được dáng người oai hùng hiên ngang của anh ta một cách dễ dàng.

Anna đứng cạnh giải thích cho cô ta: “Anh ta tên là Thẩm Kiệt, từng là số 1 của tổ chức. Từ khi cãi lệnh tổ chức vì cô, anh ta bị đuổi giết rất nhiều lần, bụng trúng đạn, suýt thì hấp hối. Những người đó là đến giết anh ta, cô xem, bây giờ anh ta cũng không dám cử động mạnh vì vết thương. Anh ta nói, khi còn bé đã được cô cứu, để báo đáp ân tình của cô, anh ta tình nguyện trả giá đắt như vậy.” Vì muốn đạt được sự thông cảm của cô gái này, cô cố ý nói tình hình của Thẩm Kiệt càng nghiêm trọng càng tốt.

Quả nhiên, lập tức Đồng Tiểu Bạch nổi lòng tốt: “Tôi có thể giúp gì cho hai người không?”

Anna liếc xuống phía dưới, lúc này Thẩm Kiệt đã xử lý xong xuôi. Thời gian quá ngắn, không phải là nghi ngờ thực lực của anh, mà là cảm thấy kỳ lạ, mấy kẻ theo dõi lần này cũng không nhập cuộc, ra tay không hề nặng. Anna sợ còn có âm mưu, quyết định tốc chiến tốc thắng, cô lắc đầu nói với Đồng Tiểu Bạch: “Không, điều cô cần làm bây giờ là tự bảo vệ mình, đừng để bị tổ chức nhắm vào. Nhất là thủ lĩnh của chúng tôi, hắn ta rất thích lấy mạng sống của người khác ra để trao đổi. Nếu gặp hắn ta, cô nhất định không được cầu xin cho Thẩm Kiệt, bởi vì nếu hắn ta ra điều kiện, chắc chắn sẽ vô cùng khắc nghiệt. Cẩn thận, tự chăm sóc bản thân, đừng xen vào chúng tôi, hiểu không?”

“Không, tôi không thể ích kỉ như vậy được.” Đồng Tiểu Bạch lắc đầu, “Cô nói cho tôi biết đi, vị thủ lĩnh kia ở đâu, tôi nhất định sẽ làm anh ta thay đổi ý định!”

Dễ như vậy mà đã mắc câu.

Anna nở một nụ cười u ám trong lòng. Đồng Tiểu Bạch, cảm ơn sự giúp đỡ của tôi đi, nam nữ chính trong tiểu thuyết nên hạnh phúc bên nhau. Về phần bạn trai đương nhiệm của cô, e là…

Lúc này, tiếng di động của Đồng Tiểu Bạch đột nhiên vang lên. Cô ta lấy điện thoại ra, Anna vô tình liếc mắt nhìn thấy hình nền di động, nụ cười trong lòng lập tức ngưng lại.

Đồng Tiểu Bạch hồn nhiên nghe điện thoại, giọng nói dịu dàng: “Được, em đến ngay đây, anh đừng sốt ruột nhé!”

Anna vô cùng tự tin với thị lực của mình, hình nền điện thoại của Đồng Tiểu Bạch là ảnh chụp của một đôi nam nữ đang ôm nhau. Nữ tất nhiên là cô ta, còn nam…

Đợi Đồng Tiểu Bạch cúp máy, Anna cười khen một câu: “Hình nền đẹp đấy, người đàn ông đó là bạn trai cô à?”

Đồng Tiểu Bạch đỏ mặt gật gật đầu: “Đúng vậy, tính cách của anh ấy rất khác biệt, chúng tôi cũng tình cờ quen nhau thôi, ngày đó…”

“Không, tôi không muốn biết chi tiết.” Anna mỉm cười, bỗng nhiên bước đến, ôm Đồng Tiểu Bạch, nhẹ nhàng mở miệng bên tai cô, “Tôi chỉ cần biết thân phận thực sự của bạn trai cô là đủ rồi. Nếu như có thể, vì sự an nguy của tôi và Thẩm Kiệt, cô làm nũng với hắn đi, hắn sẽ mềm lòng với cô mà đồng ý thôi”

Đồng Tiểu Bạch trợn to hai mắt, cô ta tuy đơn giản, nhưng cũng không ngu ngốc: “Cô, ý cô là…”

“Đúng vậy, hắn chính là thủ lĩnh tôn kính của chúng tôi.” Anna khẽ vuốt mặt cô ta, dừng lại nhìn chăm chú đôi mắt cô ta, rồi từ từ lùi về phía sau, “Hắn yêu cô, đây đúng là một tin tốt. Cảm ơn cô, hẹn gặp lại!”

Không đợi Đồng Tiểu Bạch nói gì, Anna đã xoay người, lướt qua lan can cầu thang, nhảy xuống từng tầng. Cô không quan tâm tại sao Đồng Tiểu Bạch và thủ lĩnh lại ở cạnh nhau, cô chỉ biết là, những kẻ theo dõi mà hai người họ đụng độ lần này, mục tiêu của bọn họ không phải cô và Thẩm Kiệt, mà là bảo vệ Đồng Tiểu Bạch! Khó trách nương tay với Thẩm Kiệt!

Sự việc lại tệ rồi! Vừa rồi Thẩm Kiệt tự tiện ra tay, chẳng mấy chốc thủ lĩnh sẽ biết. Nếu người đàn ông kia đoán được cô dẫn Đồng Tiểu Bạch đi, liệu có giận dữ đến mức huy động toàn bộ lực lượng để giết cô không?

Nhớ đến người đàn ông có ánh mắt lạnh lẽo và đa nghi kia, Anna chợt lạnh sống lưng. Gần vua như gần cọp, vui giận thất thường, bản tính thích giết chóc chính là ví dụ điển hình cho một thủ lĩnh tổ chức. Cô thật bội phục Đồng Tiểu Bạch có thể yêu một người đàn ông như vậy, mặt khác cô cũng cảm thấy may mắn khi vị thủ lĩnh kia không phải là nam phụ mục tiêu của cô.

Trên đường chạy trốn Anna đã phát hiện có vài bóng đen đến gần cô. Cô chạy bằng tốc độ của con người nên những người đó có thể đuổi theo. Trước mắt có vẻ bọn họ cũng không có ý định giết cô, nhưng vì không muốn để lộ dấu vết, Anna không thể không nhẫn tâm ra tay với bọn họ. Mà cách tốt nhất, chính là…

“Pằng! Pằng! Pằng!” Anna xoay người rút súng bắn, chỉ trong chốc lát đã có vài kẻ ngã xuống dưới họng súng của cô. Lại là một trận chiến dữ dội, Anna toàn thắng. Nhưng mà, vào giây phút cuối cùng, có một kẻ chưa chết hẳn, cầm súng, chĩa về phía cô…

Vốn Anna có thể tránh được, nhưng cô lại suy nghĩ một chút, sửa động tác.

“Pằng!”

Giờ phút này, Thẩm Kiệt đang sốt ruột chờ cô ở nơi hẹn sẵn. Một sát thủ rất quen với mùi máu, cũng rất nhạy cảm. Sau khi ngửi thấy một mùi máu tanh là lạ, anh quay đầu, theo mùi hương mà nhìn, thấy Anna chạy nhanh về phía anh, động tác lại không linh hoạt như trước. Thẩm Kiệt nhìn xuống dưới, lúc thấy chân trái cô đang chảy máu ròng ròng, đồng tử anh co rút lại.

“Cô bị thương rồi, ai bắn cô?” Anna ngồi lên xe, Thẩm Kiệt lấy hộp sơ cứu ra cầm máu giúp cô, Anna lại hất tay anh ra, đi cả quãng đường dài làm cô thở hồng hộc, mất máu làm sắc mặt cô tái nhợt nhưng sự kiêu ngạo và sắc sảo lại không hề giảm: “Đừng nói nhiều, tự tôi làm được, mau lái xe rời khỏi đây!”

“Không, chờ một chút!” Thẩm Kiệt nhìn lướt xung quanh thấy còn vài bóng đen dám đuổi theo, cười lạnh một tiếng, mở cửa xe lao ra ngoài, Anna ngồi trong xe chỉ nghe thấy vài tiếng vang nhẹ nhàng.

Lần này động tác của anh ta gọn gàng quyết đoán, tựa như Thần Chết đoạt mạng, cách làm này giống như đuổi tận giết tuyệt cho hả giận, không thèm theo kế hoạch đã bàn trước với đồng đội. Bất thình lình tức giận như vậy, là vì Anna?

Đợi Thẩm Kiệt hùng hổ ngồi trên ghế lái một lần nữa, Anna liếc mắt nhìn bụng anh, nhắc nhở: “Máu kìa, miệng vết thương nứt ra lần thứ hai cũng không phải là chuyện tốt gì đâu!”

Vẻ mặt Thẩm Kiệt thản nhiên, khởi động xe: “Bên đó thế nào rồi?”

* * * * *

Lại một đêm ở thành phố B, đối với đa số cư dân ở đây, buổi tối hôm nay không khác gì mọi hôm. Nhưng ở một phòng khám nhỏ ngoại thành, có một người đàn ông đứng yên ngoài cửa, nghe từng tiếng kêu kiềm nén đau đớn vọng ra từ bên trong, siết chặt tay lại.

Trong phòng khám đầy đủ thiết bị, Anna, giống như lần trước gắp đạn ra cho Thẩm Kiệt, tự gắp đạn ở chân mình ra. Để duy trì sự tỉnh táo của mình, cô chỉ có thể tiêm rất ít thuốc tê, còn đuổi Thẩm Kiệt ra ngoài, cô nói: “Quá trình gắp đạn rất kinh khủng, không nhất thiết phải chia sẻ với nhau đâu!”

Trong đầu Thẩm Kiệt tràn đầy hình ảnh nụ cười tái nhợt, miễn cưỡng mà yếu ớt nhưng không hề mất đi sự kiêu ngạo của cô trước khi đuổi mình ra ngoài.

Cô ấy không mong mình thấy vẻ thảm hại nhất của cô ấy. Giống một con sói bị thương, chỉ muốn một mình liếm láp vết thương. Anh như thế, thì Anna cũng vậy.

Hai người họ là cùng một loại người. “Đồng loại” là từ ngữ khiến người ta đau lòng cỡ nào. Anh hiểu, nếu không phải tại anh, người phụ nữ bên trong kia không cần trải qua những tháng ngày liều mạng như vậy.

Thẩm Kiệt đau lòng đến mức khó chịu.

Nhưng… Nhưng… Trong phòng, Anna đang cắn một mảnh vải, vừa thỉnh thoảng kêu thảm vài tiếng vừa thích thú uống máu. Để đề phòng, cô đã bảo Thẩm Kiệt đến kho máu bệnh viện lấy hai túi máu.

Tuy rằng hương vị của máu đông lạnh có hơi tệ, nhưng đã lâu Anna không được ăn “cơm” tử tế nên cô rất thoả mãn.

Về phần vết thương nhỏ trên đùi kia, uầy, xin đừng xem thường năng lực tự chữa lành của ma cà rồng.

Nhưng nếu cho rằng Anna chỉ vì bữa “cơm” no mà bày ra trăm phương ngàn kế như vậy, thế thì quá coi thường cô rồi!

“Được, có thể vào rồi…” Nghe thấy giọng nói yếu ớt của Anna, Thẩm Kiệt lập tức đẩy cửa vào, vết máu loang lổ trên dụng cụ giải phẫu bị anh lơ hoàn toàn, ánh mắt anh dành hết cho Anna. Anna đang nằm trên giường, sắc mặt cô càng thêm tái nhợt, Thẩm Kiệt nhíu chặt mày: “Cô không truyền máu sao?”

“Có, nhưng vẫn hơi lạnh.” Chắc là do lạnh, Anna co người lại, ánh mắt hơi đờ đẫn, “Thật có lỗi, tôi hơi mệt mỏi, muốn, muốn chợp mắt một chút…”

Thẩm Kiệt cởi áo khoác ra, đắp lên cho cô, hi vọng như vậy có thể làm cô ấm hơn một chút.

Ai ngờ người phụ nữ trên giường bệnh lại nhẹ nhàng kéo anh lại. Ngón tay lạnh lẽo của cô nắm lấy lòng bàn tay anh, lạnh đến mức không giống tay của người sống.

“Ôm tôi một lát đi.” Dường như người phụ nữ này thật sự rất lạnh, cả người co lại như một con tôm nhỏ, vì đau mà chảy nhiều mồ hôi lạnh, khiến cho tóc mái ướt sũng dính hết trên gương mặt, nhìn vừa đáng thương vừa đáng yêu. Cô nhẹ nhàng nỉ non, giọng nói uể oải lộ vẻ yếu đuối hiếm thấy: “Xin anh, chỉ một lát thôi!”

Người đàn ông im lặng đứng bên cạnh giường. Dần dần, tay cô không kéo được nữa, khi tay Anna từ từ trượt xuống, anh đột nhiên nắm tay cô lại, nằm lên giường, thật cẩn thận ôm chặt cô vào lòng.

Sống nương tựa lẫn nhau, giống như một đôi nam nữ cuối cùng còn sót lại trên thế giới này.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -

Bài viết liên quan

Bình luận

  1. vừa rên rỉ….vừa uống máu…thiệt bó tay cho chị. nhưng cũng phải phục những nữ chính để hoàn thành nhiệm vụ mà sẵn sàng để đạn bắn vào mình như vậy. gặp mình đau tí thôi đã la oai oái. haiz ko bh có thẻ hi sinh như vậy đâu. và anh đã động lòng, hô hô.

  2. Anh boss ra tay nhanh thế @@ Mà cũng đúng, nữ chính “hồn nhiên tốt bụng, không cảnh giác với người khác” cơ mà, so với trình độ lão luyện do lăn lộn bao nhiêu năm của anh boss thì cũng chỉ như là muỗi đốt inox thôi :v

  3. Anna đúng là lão hồ ly mà, còn Thẩm Kiệt như em tiểu bạch thỏ trúng bẫy từ lúc nào rồi không hay ấy!
    Ôi chao cái trí tưởng tượng của tui …

  4. tác giả chỗ này có sạn nè, nu9 là mục tiêu của tổ chức nam phụ. Có thủ lĩnh nào mà để bạn gái mình thành mục tiêu của tốc chức của mình?

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)