Chương 5: Ông chủ Ra, tôi yêu anh muốn chết.

Edit: Yến Linh.

Beta: Moonmaplun.

1622802_471766886268593_1197817796_n

“Cô nói cái gì ?! Độc tố được hình thành từ trong thân thể người bị hại ?!”

Trong phòng họp nhỏ, nghe Đường Vũ Tân báo cáo xong, Yoo Jung In khó tin được trừng lớn hai mắt, mặc dù biết như vậy là rất không lịch sự nhưng giờ phút này cô cũng không lo nhiều như vậy.

“Đúng vậy, cô đừng nên kích động, điều này không phải là chuyện không thể.” Đường Vũ Tân đi tới vỗ vỗ bờ vai của Yoo Jung In động viên.

“Ý cô là chất độc kia không phải do người bị hại vô tình ăn phải, cũng không phải là do có người cố ý muốn giết hại cô ta, mà là do bản thân cô ta không cẩn thận ăn đồ không nên ăn ?” Hwang Soon Bum cũng cảm thấy khó mà tin nổi, độc tố được tổng hợp bên trong cơ thể người? Sinh học quả thực là…

“Đúng, chúng ta nhìn một chút.” Nói xong, Đường Vũ Tân chỉ vào bức ảnh được nam châm gắn lên bảng trắng nói tiếp, “Vừa nãy tôi tới pháp y, vì vậy tôi có thể khẳng định chắc chắn, cơ thể Ryu Seon Hee đúng là không khỏe mạnh gì, ngoài suy dinh dưỡng và thường chảy máu nứu răng ra thì cô ta cũng thường xuyên ngủ không đủ giấc, hãy nhìn chỗ này.”

Đường Vũ Tân đem một tấm X-quang phóng to thi thể đi tới bảng trắng ngay chính giữa, tiếp tục nói:

“Nhìn xương sống xem, nơi này bị vẹo, nhìn như là đã từng chịu lực ép, tôi còn có một tấm bình thường, mọi người có thể xem để so sánh.”

Nói xong, Đường Vũ Tân lại rút ra một tấm X-quang khác cài lên bảng trắng, vì cách khá xa nên cảnh sát Hwang cùng Dong Man đứng dậy bước tới gần để nhìn kỹ một chút.

Một lát sau, Choi Dong Man chỉ vào cột sống trên tấm X-quang nói rằng:

“Tuy rằng cột sống đều có độ cong, nhưng Ryu Seon Hee bị cong vẹo nhiều hơn, là do có triệu chứng còng lưng sao?

“Không hổ là phân tích viên, trình độ khá đấy!” Đường Vũ Vân tán thưởng đưa ngón tay cái, nói tiếp, “Dong Man nói không sai, mặc dù là chỉ một chút, nhưng đúng là đã có triệu chứng còng lưng. Dinh dưỡng không đầy đủ, giấc ngủ không đủ, những thứ này đều dẫn đến việc khiến cơ thể thiếu vitamin; mà chảy máu nứu răng, chứng còng lưng đều là do cơ thể thiếu vitamin C.

“Thiếu hụt vitamin C? Aaa! Vì vậy nên mới phát hiện vitamin C trong nhà?” Dong Man nhớ tới lúc Min Tae Yeon kêu hắn đi xét nghiệm lọ thuốc kia.

“Đúng, nạn nhân Ryu Seon Hee là người chỉ bị thiếu vitamin C, khác với người đã mắc bệnh mà uống thêm vitamin C.”

“Hai người này khác nhau chỗ nào?” Min Tae Yeon trầm mặc rốt cuộc cũng lên tiếng, không phải hắn không tập trung, mà là hắn đang quan sát Đường Vũ Tân.

Hắn cảm thấy Đường Vũ Tân có gì đó không giống với trước đây.

Cô trước đây, lúc đang phá án chỉ đưa ra một vài gợi ý mang tính dẫn dắt; nhưng cô bây giờ giống như là người chủ lực. Min Tae Yeon có thể nhìn thấy cô cau mày nghiên cứu tư liệu, có thể nhìn thấy cô đang điều tra các điểm khác thường bằng ánh mắt chăm chú, tuy trước đây cũng có siêng năng nhiệt tình nhưng vẫn ít hơn bây giờ.

Những biểu hiện này trước đây hầu như không nhìn thấy.

Trước đây khi cô đưa ra các manh mối đúng lúc như chính mình biết trước vậy, mặc dù đôi lúc cũng bất khả thi, nhưng làm cho người ta có cảm giác là “Thì ra mọi chuyện là như vậy, chỉ cần điều tra là có thể kết án.”

Còn bây giờ, giọng điệu của cô có thêm một phần tìm tòi nghiên cứu, một phần suy tư, mang theo vài phần không xác định, nhưng lại mơ hồ để rồi lộ ra sự tự tin mạnh mẽ. Min Tae Yeon ở bên cạnh cô, nhìn cô thay đổi, từng chút một, khiến Min Tae Yeon cảm thấy Đường Vũ Tân bắt đầu…như thế nào nhỉ…thực hơn, bắt đầu cảm thấy cô như là một mảnh ghép không thể thiếu của cái đội này, mà còn lại là một nhân vật dẫn dắt mọi người.

Tại sao vậy chứ? Nguyên nhân gì làm cho cô bắt đầu có sự thay đổi như vậy? Vốn cho rằng, bây giờ hai người đều trở thành ma cà rồng, hắn có thể hiểu rõ hơn về cô, ai lại có thể ngờ bí ẩn trước đây về cô còn chưa được mở ra thì một làn sương mù mới lại xuất hiện.

Không nghĩ ra. . . Một chút cũng không nghĩ ra. . .

“Công tố Min? Công tố Min?!” Giải thích về sự khác nhau của hai người xong, Đường Vũ Tân phát hiện công tố Min nãy giờ đang ngây người? !

“Cái gì?” Nghe được tiếng la, Min Tae Yeon hai mắt mờ mịt chuyển hướng nhìn, đập vào mắt chính là vẻ mặt mang theo vẻ trách cứ của Đường Vũ Tân.

“Em nói anh nghe hiểu không?” Đường Vũ Tân hỏi lại một lần nữa, hiển nhiên là có chút bất mãn với Min Tae Yeon đang thất thần.

“Cái gì?” Min Tae Yeon lặp lại câu hỏi vừa nãy hỏi ngược lại.

“Trời ạ… em giải thích nãy giờ rất khổ cực đó. . .” Đường Vũ Tân bất đắc dĩ.

“Ok, anh đã hiểu hai người khác nhau về cái gì rồi, một người chỉ là cơ thể bị thiếu vitamin, còn người kia vốn bị liệt sẵn rồi.” Min Tae Yeon vội vàng tổng kết một ít thông tin nghe được rồi trả lời một cách chắc chắn cho Đường Vũ Tân.

“Ừ, như vậy thì còn tạm được.” Đường Vũ Tân lộ vẻ ‘lần này coi như anh qua ải’, lại trở về cạnh bảng trắng.

“Lẽ nào vitamin C là nguyên nhân dẫn đến cái chết của Ryu Seon Hee?” Yoo Yung In thắc mắc, không biết vì nguyên nhân gì hạ thấp đầu hướng hỏi Đường Vũ Tân.

“Chỉ là một phần thôi.”

“Một phần? Lẽ nào đúng là bởi vì uống vitamin C nên Ryu Seon Hee mới chết? Sao có thể? Thế giới này còn nhiều người uống vitamin nhiều hơn cô ta nữa mà.” Hwang Soon Bum không nghĩ ra.

“Vì lẽ đó nên tôi mới nói đây chỉ là một phần nguyên nhân. Còn một phần, chính là những thứ này.” Nói xong, Đường Vũ Tân bày ra một ít bức ảnh hải sản.

“Hải sản?” Yoo Jung In cau mày bĩu môi, tỏ rõ vẻ không thể tưởng tượng nỗi.

“Đúng, hải sản.” Đường Vũ Tân nhìn Yoo Jung In gật gật đầu khẳng định.

“Ý của em nói là vitamin C và hải sản là ‘hung thủ’ của vụ án lần này.” Min Tae Yeon theo suy nghĩ của Đường Vũ Tân, đưa ra kết luận.

“ Đúng, thủ phạm chính là hai cái đó.” Đường Vũ Tân cười khẳng định suy đoán của công tố Min.

“Hải sản và vitamin C? Hung thủ?” Choi Dong Man cau mày xoay đầu lại, trên mặt tràn ngập sự khó hiểu.

“Đúng.” Đường Vũ Tân cầm một cây bút lông vừa viết vừa nói: “Hải sản có nhiều nguyên tố, trong đó có một thứ gọi là Pentoxi Asen.”

Đường Vũ Tân viết Pentoxit Asen, sau đó viết vài chữ ‘As2O5’.

“Nguyên tố này là độc sao?” Cảnh sát Hwang chỉ vào bảng trắng hỏi.

“Có một lượng nhỏ độc tố, nhưng với cơ thể người không ảnh hưởng gì nhiều.” Đường Vũ Tân nói xong, lại viết thêm vài chữ ‘C6H8O6’, sau đó vẽ một nét ngang.

“Đây lại là gì?” Yoo Jung In chỉ vào kiểu chữ tiếng Anh cùng chữ số Ả rập hỏi.

“Là công thức phân tử của vitamin C.” Min Tae Yeon liếc mắt nhìn Đường Vũ Tân sau đó nói.

“Bingo! Trả lời chính xác!” Đường Vũ Tân cười vỗ tay một cái, chúc mừng công tố Min có đáp án chính xác.

“Tiếp đi.” Công tố Min cảm thấy hứng thú, để Đường Vũ Tân hoàn thành cái công thức phân tử này.

Đường Vũ Tân ghi đầy đủ: 2C6H8O6 + As2O5 = As2O3 + 2C6H6O6 + 2H2O

“Cái này chính là nguyên nhân khiến Ryu Seon tử vong.” Đường Vũ Tân dùng bút khoanh tròn lên As2O3 .

“Ồ… Thật là phức tạp…” Choi Dong Man vỗ tay.

“As2O3? Oxit Asen?” Yoo Jung In xác nhận.

“Đúng, As2O3 , tên hóa học Oxit Ansen, được gọi là Arsenic Anhydride, còn gọi là thạch tín, là một loại chất độc. Chất độc nguyên sinh có thể khiến phần lớn bộ phận con người xuất hiện tế bào biến tính có chất độc.” Đường Vũ Tân giải thích sơ qua về chất độc nguyên sinh, sau đó nói tiếp, “Loại chất độc này sẽ làm tê liệt các mạch máu của cơ thể, ức chế các hoạt tính của cơ sở enzym, khiến gan bị nhiễm mỡ và hoại tử ở trung tâm của tiểu thùy, tâm, can, thận, tràng sung huyết, hoại tử trên tế bào da, mạch máu bị mở rộng. Vĩ lẽ đó người chết sau khi chết sẽ có hiện tượng thất khiếu chảy máu.

“Nói vậy Ryu Seon Hee chết là bởi vì cùng lúc ăn phải hai cái này?” Min Tae Yeon xác nhận lại với Đường Vũ Tân.

“Đúng, không sai.”

“Ôi, vậy chuyện này đều là do? Bởi vì cơ thể Ryu Seon Hee không thể không uống vitamin C để trị liệu, chủ nhà trọ lại trùng hợp lúc này lại cho cô ấy nhiều hải sản như vậy…” Cảnh sát Hwang vỗ vỗ trán mình, lắc cái ghế ra phía sau.

“Cái này hình như là chuyện ngoài ý muốn? Chúng ta kết án như thế nào? Hay là chuyển giao cho bộ phận khác?” Yoo Jung In nhìn mọi người hỏi.

Mọi người nhìn nhau, cuối cùng mọi ánh mắt đều tập trung lên người công tố Min.

Công tố Min cúi đầu suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: “Ngày mai tôi sẽ hỏi trường phòng Jang, cái kia sau nói đi. Bây giờ trễ rồi, mọi người về nghỉ ngơi đi.”

“Vậy cũng tốt…” Hwang Soon Bum ngẩng đầu nhìn đồng hồ, phát hiện đã chín rưỡi tối, vụ án cũng điều tra gần đủ rồi, cảm thấy quyết định như vậy cũng không sai…

Hiển nhiên mọi người cũng cảm thấy đề nghị này không sai, hai ngày nay trong đầu chỉ toàn kiểu chữ tiếng Anh cùng chữ số Ả rập cũng đủ làm bọn họ đau đầu, vụ án thật vất vả, tuy dùng thời gian khá ngắn, thế nhưng vẫn rất phức tạp.

“Hai người các ngươi sao không đi tới chỗ ông chủ Ra?” Chờ cả đám người đi rồi, Hwang Soon Bum cố ý ở lại phía sau cùng Đường Vũ Tân và Min Tae Yeon.

“Không phải muốn ăn cơm sao?” Min Tae Yeon nhàn nhạt hỏi, sau đó hắn nhìn thấy Đường Vũ Tân nghe được ăn cơm thì nhíu nhíu mày.

“Vậy tôi cùng đi với các người, sẵn tiện uống một ly.” Cảnh sát Hwang ngẩng đầu nhìn thời gian, cảm thấy còn sớm. Không có người chở hắn về nhà, như vậy thành kì đà cản mũi cũng là một lựa chọn không tồi.

“Hừm, cùng đi đi.” Min Tae Yeon không chút suy nghĩ gật đầu, quay đầu lại nhìn Đường Vũ Tân, phát hiện người còn ngồi ở chỗ đó, không biết đang suy nghĩ điều gì.

“Công tố Đường, nếu như cô không đi thì tôi và công tố Min sẽ đi đó.” Hwang Soon Bum híp mắt trêu nói.

“Hừm, đi thôi, cùng đi, sẵn tiện đi công chứng. Các anh một trong người làm nhân chứng, một người làm chủ hôn gì gì đó, rất tốt.” Đường Vũ Tân phục hồi tinh thần, nghe cảnh sát Hwang nói, thật lòng gật gật đầu.

“…”

“…”

Dọc đường lái đến quán bar không khí trong xe yên tĩnh đến mức dị thường, ngay cả khi đến quán bar, Đường Vũ Tân nhìn thấy ông chủ Ra cũng chỉ cười cợt, sau đó mang theo vẻ suy tư đơn độc chuẩn bị vào trong phòng riêng.

“Ngày hôm nay về muộn vậy? Có vụ án sao?” ông chủ Ra lấy bốn cái ly cao cổ, rót rượu vang cho mình cùng Hwang Soon Bum, sau đó lại từ tủ lấy hai túi máu, đổ đầy cái ly trước mặt cho Min Tae Yeon cùng Đường Vũ Tân.

“Ừhm, có điều chắc sẽ nhanh kết án thôi.” Min Tae Yeon đưa ly cao cổ đến trước mặt mình nhấp một miếng, sau đó thở dài.

“Sao vậy, Vũ Tân? Không muốn uống sao?” Ông chủ Ra quay đầu nhìn Đường Vũ Tân, ly của Đường Vũ Tân không nhúc nhích chút nào.

“À? Không…” Đường Vũ Tân nghe vậy, cầm ly uống một hớp, sau đó nhíu nhíu mày, “Thật là khó uống…”

“Cái này mới vừa làm ra sáng sớm hôm nay, sao mới một ngày lại khó uống?” Nói xong ông chủ Ra bưng ly lên ngửi một cái, sau đó hắn phát hiện ra chính hắn cũng không ngửi được gì.

“Cô ấy ngày hôm nay còn chưa ăn gì, máu ướp lạnh cô ấy uống không quen.” Min Tae Yeon thở dài, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.

“Vậy cho ngươi 200CC?” Ông chủ Ra thăm dò, kết quả là nhìn thấy đối diện như một con ma cà rồng liều lĩnh mới được sinh ra có tương lai sáng lạng…

“Anh, không được, nếu như tiếp tục để cho cô ấy hút máu tươi của người sống, em sợ một ngày nào đó cô ấy sẽ không khống chế được dục vọng của mình. Sáng sớm hôm nay, cô ấy suýt nữa đã lộ ra hình thái ma cà rồng khi đang đứng trước mặt Yoo Jung Un, cũng là bởi vì cô ấy lúc đó đến gần rồi nhìn vào cổ của Yoo Jung In.” Min Tae Yeon kéo tay ngăn lại cây kim tiêm mà ông chủ Ra đang cầm trên tay.

“Tae Yeon, anh lúc đó làm sao để khống chế lại dục vọng này?” Ngồi ở bên cạnh ông chủ Ra, Hwang Soon Bum ném viên đậu phộng vào trong miệng hỏi.

“Lúc đó trong tâm trí tôi tràn đầy thù hận, không chút để ý đến việc này, sau đó bình thường thì có thể chịu đựng, nhiều lúc không chuẩn bị đột nhiên tiếp xúc gần người nào đó, ma cà rồng trong cơ thể sẽ có dấu hiệu rục rịch.” Min Tae Yeon lần thứ hai dùng ánh mắt lo lắng nhìn Đường Vũ Tân, phát hiện người vẫn còn đang trừng mắt nhe răng nhếch miệng nhìn cái chén máu được ướp lạnh.

“Buổi sáng không phải emcũng uống máu ở chỗ trưởng phòng Jang sao, sao giờ lại uống không được?” Min Tae Yeon nhớ buổi sáng anh đã mang Đường Vũ Tân tới chỗ Jang Chul Oh, để trưởng phòng Jang cho ăn no rồi mới ‘thả’ cô ra ngoài.

“Đó là do trưởng phòng Jang đổ hết vào cổ họng em đấy chứ…” Đường Vũ Tân rùng mình một cái.

“…”

“…Cô đang buộc chúng tôi sử dụng phương pháp giống vậy sao?” Ông chủ Ra mặt tối sầm lại nói.

“Không muốn đâu~~~Ngược đãi động vật quý hiếm…” Đường Vũ Tân làm bộ khóc to, sau đó lại ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt không có một giọt nước mắt nào, nhỏ giọng nói: “200CC được không?”

“Thật đáng xấu hổ mà, công tố Đường!” Hwang Soon Bum cũng kích động, cô gái này sao lại không biết xấu hổ như vậy nhỉ, chưa từng thấy cô nàng ma cà rồng nào như vậy, cũng chưa từng nhìn thấy người nào như cô ta…

“Được rồi, nếu mọi người đều đã nói như vậy.” Nghe vậy Đường Vũ Tân ngồi thẳng lên tựa lưng vào sô pha, lại lâm vào trạng thái trầm tư như lúc vừa nãy trong phòng họp.

“Cơm tối thì sao?” Hwang Soon Bum nhìn thẳng vào Đường Vũ Tân, thầm nghĩ cô gái này cũng không nói đùa, thấy ly máu trước mặt vẫn không nhúc nhích, liền tốt bụng nhắc nhở.

“Không ăn.”

“…”

“…”

“…”

Chuyện này… Giận rồi…

“Thật… phục cô…” Hwang Soon Bum thất bại thở dài nói.

“Vũ Tân, không nên vô lễ.” Min Tae Yeon biết ma cà rồng muốn uống máu tươi nhưng không tới nỗi đau khổ thế này, vì lẽ đó hắn cũng không trách Đường Vũ Tân, thế nhưng, là hắn biến đổi cô, hắn phải có trách nhiệm, phụ trách những cái khác có thể quá sớm, nhưng ít ra bắt đầu từ chuyện ăn uống…

“Vậy…công tố Min, anh ăn miếng bánh mì cho tôi nhìn một chút!!”  Đường Vũ Tân nhướng lông mày, rõ ràng nói với Min Tae Yeon, cho cô uống máu ướp lạnh thật giống như để ma cà rồng ăn đồ ăn của nhân loại vậy, rất khó chịu.

“Tae Yeon à, chỉ là 200CC mà thôi, không có chuyện gì đâu. Lần trước cho xong Vũ Tân cũng không có kích động nhào lại đây hút khô máu tôi mà.” Ông chủ Ra nói xong liền rút ra 200CC đưa tới trước mặt Đường Vũ Tân.

“Đúng vậy, đúng vậy.” Đường Vũ Tân vừa tán thành vừa nhận lấy ống tiêm,  sau đó cầm ống tiêm. Xuyên qua ánh đèn lờ mờ trong phòng, ánh mắt đỏ như máu của cô mê ly, con ngươi không biết từ lúc nào hóa xanh lam như bảo thạch, sau đó Đường Vũ Tân nhắm mắt lại, thở dài, nói: “Aiii, vẫn không như trực tiếp hút máu từ cổ, thật hâm mộ trưởng phòng Jang…”

Mọi người: “…”

Một hơi uống sạch máu trong ống tiêm, Đường Vũ Tân thở phào một cái, trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn.

“Thỏa mãn rồi sao?” Min Tae Yeon nhíu mày hỏi.

“Ừm, thỏa mãn rồi.  Nó làm em muốn ngủ, chúng ta đi thôi!” Đường Vũ Tân hạnh phúc gật gù, xong rồi đứng dậy đi về phía phòng riêng.

Thiệt tình… Đây chính là cái gọi là… ăn no xong thì phủi mông bỏ chạy… Ông chủ Ra bi ai nghĩ…

Từ phòng riêng đi tới phòng khách của quán bar, trên sàn nhảy vẫn còn rất nhiều người nhảy múa điên cuồng, nam nữ trẻ tuổi nhảy dây dưa vặn vẹo, hừng hực nhiệt tình.

Trong một góc âm u, một đôi nam nữ quấn quýt lấy nhau, hôn môi, âu yếm, thậm chí, chàng trai còn đưa bàn tay vào trong quần áo của cô gái.

“Con gái thời nay, có tiền thì đi nơi nào mà không được, nhất định phải đến nơi như thế này sao.” Đường Vũ Tân vừa đi vừa thấy những thiếu nữ kia thì cảm thấy bi ai.

“Không phải tất cả đều có tiền.” Ông chủ Ra ngập ngừng một chút mới nói tiếp: “Có một vài người tới nơi này để bán sắc đẹp của mình.”

“Thế à, rất ít khi nghe ông chủ Ra giới thiệu chuyện của những người nơi đây đấy.” Sau khi nghe ông chủ Ra nói xong, Đường Vũ Tân mang đầy thâm ý nhìn ông chủ Ra nói.

Ông chủ Ra có thể không hiểu ý của cô, cười khổ nói: “Đừng nhìn tôi,  chỗ này của tôi không dùng chuyện này để làm ăn, tôi chỉ buôn bán rượu, các cô gái đó chỉ là một phần, cũng không phải từ tổ chức ra, chỉ là đều vô tình mà lựa chọn nơi này mà thôi.”

Đường Vũ Tân nghe xong gật gù, sau đó nhìn về hướng quầy bar, chỉ thấy một cô gái một thân một mình ngồi ở chỗ đó, đầu cúi xuống, tóc tai lung tung xõa xuống, trước mặt cô chỉ là một ly rượu.

“Cũng đã như vậy thì đối xử với bản thân tốt một chút, tốt xấu gì cũng nên ăn một chút, đây là điển hình của tình trạng suy dinh dưỡng, cũng không tự mua quần áo cho mình, mùa đông lạnh làm sao chịu nổi, không thể chỉ dựa vào đại gia…” Đường Vũ Tân nhìn cô gái kia lắc đầu thở dài.

“Há, cô nói cô bé kia à, cô bé kia ngày hôm qua mới vừa kiếm được lời, nhưng do cha mẹ mê đánh bạc nên làm cho tiền nợ càng lớn. Cái ly rượu kia là nợ tiền, sau đó tìm được khách hàng thích hợp thì trả lại, đã vậy còn nghèo, quần áo có thể không mua, cơm có thể không ăn, nhưng rượu thì nhất định phải uống, ghiền rượu thành quen, muốn cai cũng cai không xong.” Ông chủ Ra liếc mắt nhìn ra phía sau, lắc lắc đầu.

“Đòi nợ?” Đường Vũ Tân nghe ông chủ Ra nói xong, con mắt đột nhiên sáng lên.

“Ừm, đòi nợ.” Ông chủ Ra cảm thấy mê hoặc gật gù, biểu thị sự khẳng định.

“Rất nghèo, đến nỗi không được ăn cơm?!” Đường Vũ Tân lặp lại câu nói vừa nãy của ông chủ Ra.

“Ừ, có vấn đề gì?” Ông chủ Ra gật gù lần thứ hai.

“Mùa đông?! Không có tiền mua quần áo? !” Đường Vũ Tân lặp lại câu hỏi.

“Vũ Tân, em đang nghĩ gì vậy?” Cuối cùng chỉ có Min Tae Yeon hiểu khá rõ Đường Vũ Tân, nhìn thấy dáng vẻ của cô, Min Tae Yeon cảm thấy cô có khả năng nghĩ ra các vấn đề mấu chốt của vụ án.

“Cảnh sát Hwang, anh nói Oh Yeong Ram mỗi tháng thu bao nhiêu tiền thuê nhà?” Đường Vũ Tân không trả lời Min Tae Yeon, mà bỗng nhiên chuyển tới Hwang Soon Bum, làm hắn sợ hết hồn.

“200 ngàn won, sao?” Hwang Soon Bum cũng không tìm ra được manh mối.

“Oh Yeong Ram bây giờ còn nợ một đống bên ngoài? ! Hơn nữa còn càng ngày càng tăng? !” Đường Vũ Tân lại hỏi.

“Đúng, tôi đã hỏi qua sòng bạc kia, nói cô ấy là khách quen bên đó, tình cờ có thể thắng mấy lần, nhưng đa phần đều là thua, đã thiếu nợ rất nhiều tiền, đúng hạn không trả nổi sẽ có người đến thu tiền lời.”

“Vậy là được rồi!” Đường Vũ Tân bỗng nhiên hiểu ra vấn đề, “Tôi cứ cảm thấy có gì đó không đúng! Hóa ra là chỗ này!”

“Chỗ này của tôi có cái gì không đúng?” Ông chủ Ra nghe xong lại càng mê hoặc.

“Không không không, tôi không phải nói nơi này của anh Ra, nơi này của anh quá tốt rồi, quá thích hợp rồi! Thật không thể tốt hơn được rồi! Anh Ra, tôi quả thật yêu anh đến chết mất!”

Nói xong, Đường Vũ Tân cũng mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chạy nhanh ra khỏi Blood Club.

“Min Tae Yeon, xin lỗi, tôi thật sự không biết chuyện gì…” Một lúc lâu, ông chủ Ra mới miễn cưỡng biện minh cho mình một câu.

“…”