Chương 4. Một đêm hữu kinh vô hiểm *

Edit: Yumeow Yumeow (test)

Beta: Đông Thần Thần aka Miyuki + 洋紫月 [Dương Tử Nguyệt]

* hữu kinh vô hiểm: bị kinh sợ nhưng cuối cùng vẫn không gặp nguy hiểM

image

​Dù Lưu Triệt mất tự nhiên, thanh thế đông cung hắn long trọng, lần này lại do Trường Nhạc cung cử hành hôn lễ, vốn nên để Thái Tử đông cung cử hành hôn lễ, nhưng Đậu thái hậu nói một câu lập tức chuyển nơi cử hành hôn lễ, khiến Trường Nhạc cung càng thêm rộng mở khí phái. “Làm sao có thể để A Kiều chịu thiệt thòi chứ, con gái cả đời chỉ kết hôn có một lần, phải do Trường Nhạc cung tổ chức! Tuy rằng ta không nhìn thấy gì, nhưng nghe tiếng náo nhiệt cũng thấy vui vẻ.” Thái Hậu vừa lên tiếng, trưởng công chúa hỉ thượng mi sao: “Vẫn là lão thái thái chúng ta lo cho A Kiều, Trường Nhạc cung tổ chức hôn sự lớn, có thể mời nhiều khách đến. Hơn nữa, lão thái thái, nơi này đã lâu không náo nhiệt rồi.”

​Vương hoàng hậu ở một bên lắng nghe, ánh mắt loé lên vẻ chần chừ, rồi phụ họa: “Thái Hậu chu đáo, đông cung ít người, không dễ an bài việc này.” Thoạt nhìn lão thái thái là thật sự đau lòng vì nha đầu Trần gia này, khi trở về, nhất định dặn hắn Triệt nhi đừng chọc A Kiều tức giận.

​Phía trước chính điện Trường Nhạc cung đã treo màn che mới lên, hôn lễ chính thức cử hành vào buổi tối. Từ trên xe bước xuống, Lưu Triệt nắm một sợi tơ lụa màu đỏ thật dài, bước lên chăn chiên màu đỏ, bị A Kiều kéo vào màn che bên trong. Hai người bọn họ ngồi song song tại màn che chính giữa, sớm đã có phu nhân tôn thất dẫn bọn họ làm lễ hợp cẩn. Lưu Triệt mặc thâm y hoa quý, trên đầu chải hoa quý nhìn tiên hoàn kế, trong miệng của trâm phượng màu vàng nhả ra một dải trân châu Nam Hải. Sáng sớm hôm nay Lưu Triệt bị kéo đi trang điểm, buổi trưa chỉ ăn một chút, bây giờ đã là ô kim Tây hạ, bụng hắn đã sớm rỗng tuếch. Nhưng người bên kia nhất định là đã ăn no, cũng không bị ném vào nước tẩy trừ khi sáng, trên đỉnh cổ đảo.

​Bởi vì Lưu Triệt nhớ rất rõ lúc trước khi hắn cưới A Kiều, là muốn trai giới trước ba ngày, buổi sáng nghênh cưới A Kiều đến trước Thái Miếu tế cáo tổ tiên, lại lên điện diện kiến Hoàng Đế, nghe Hoàng Đế phát biểu. Sau đó hắn trở về đông cung, đi theo Hàn Yên và Công Tôn Ngao ăn uống, buổi chiều trước khi đón dâu còn ngủ một lúc. Vì sau khi làm lễ hợp cẩn, hắn còn muốn ra ngoài nhận lời chúc mừng của các đại gia. Không ăn uống no nê thì làm sao có đủ khí lực?

​Nhưng khi đổi lại vị trí, Lưu Triệt thật buồn bực, làm nữ nhân thật sự rất phiền toái. Nhớ rõ lúc vào động phòng, câu đầu tiên A Kiều nói chính là oán giận hôn lễ quá nhàm chán, ngược lại Lưu Triệt có chút ý muốn đi uống rượu. Bởi vậy A Kiều tức giận, cho rằng Lưu Triệt không săn sóc mình. Ngày hôm sau, A Kiều tỏ thái độ oán giận trước mặt Thái Hậu cùng trưởng công chúa, hại Lưu Triệt phải chịu tội cùng A Kiều. Cảm giác trống rỗng trong bụng kia dần dần lan tràn toàn thân, cảm giác phượng thoa trên đầu cùng trang sức quá nặng, trên người khoác hơn hai mươi tầng xiêm y thật chặt, những lời ca ngợi bên tai đã bắt đầu mơ hồ, cách xa vạn dặm. Lúc này, ai cho hắn một đĩa điểm tâm thật sự là tốt hơn nhiều so với những từ ca ngợi cùng lời nịnh hót.

​Bây giờ Lưu Triệt đang nghĩ, hôm nay Thái Tử nghênh cưới Thái Tử phi trên yến hội sẽ có những món gì, trong lòng lặng lẽ chảy nước miếng. Bỗng nhiên một bàn tay cầm tay hắn giấu trong tay áo, nhét một cái gì đó mềm mềm vào. A Kiều thích ăn nhất là bánh phù dung. Trắng nõn, khéo léo dùng mật ong, lòng trắng trứng và bột mì làm ra, mang theo hương thơm ngọt nhàn nhạt. “Chờ lát nữa, ngươi ăn cái này đi, ta gọi người chuẩn bị chút điểm tâm còn có canh nóng. Ngươi đói bụng cả một ngày rồi, ăn chút điểm tâm đi”. Giọng nói A Kiều vang lên bên tai.

​Nghe tiếng nói của mình, Lưu Triệt có chút cảm giác kỳ quái, từ lúc nào hắn lại trở nên tinh tế cẩn thận với A Kiều như vậy? Rõ ràng là bọn họ ở bên nhau không hề ôn hòa thuận lợi như vậy, hơn nửa thời gian bọn họ ở cùng nhau là cãi nhau, cuối cùng lại thỏa hiệp. Nhưng mà, bị chính bản thân mình đưa điểm tâm cho thật sự là thật mất mặt, Lưu Triệt rất muốn ném món điểm tâm trên tay về cho hắn: “Trẫm không cần bất cứ ai thương hại, ngươi cho rằng đây là địa bàn của ngươi, muốn ta phụ thuộc sao? Mơ tưởng!” Võ hoàng đế khí phách, không phải là người bình thường có thể có được.

​Nhưng bụng hắn lại kêu lên một tiếng, Lưu Triệt mất mặt nuốt nước miếng, hàm hồ than thở một tiếng. Lúc này Hỉ bà mang đến cái hồ lô, dùng 5 sợi tơ buộc lại, chờ uống rượu hợp cẩn, bọn họ cùng nhau cáo tế hoàn tất nghi thức hôn lễ. A Kiều ngồi dưới ngọn đèn nhìn Lưu Triệt ăn mặc lộng lẫy đang xấu hổ, hai tay nắm lại, bị tay áo che khuất, Lưu Triệt hơi cúi đầu, lộ ra cái cổ trắng nõn, trước đây Trần ông chủ kiêu ngạo tự tin đến mấy cũng lộ ra vẻ mặt thẹn thùng dịu dàng đó, quả đúng là cô gái đang chìm đắm trong tình yêu. Trong lòng thở dài một tiếng, nhìn A Kiều thật lâu rồi đi ra ngoài.

​Thị tỳ thấy Thái Tử đi ra, đều liếc nhìn nhau, xem ra Thái Tử điện hạ thực sự sủng ái Thái Tử phi. Các nàng thấy người đã ra ngoài, liền quay người mang những món ăn đã chuẩn bị vào: “Hồi bẩm Thái Tử phi, đây là Thái Tử điện hạ cho chuẩn bị, đều là món bình thường nương nương thích ăn”. Nói xong liền mang một mâm lên, quả thực đều là đồ ăn bình thường A Kiều thích. Một thị tỳ nâng một chén canh hạt sen, đưa tới trước mặt Lưu Triệt.

​Lưu Triệt đương nhiên biết nha đầu này là thị tỳ bên cạnh Thái Tử, hắn nhìn Tiểu Ngũ một chút, bắt đầu ăn canh hạt sen được bưng lên đến, đói bụng một ngày rồi, muốn nói gì đều phải đợi bụng no rồi nói tiếp. Nhìn Thái Tử phi cầm chén canh, các thị tỳ muốn đi ra ngoài. “Tiểu Ngũ ngươi đứng một chút, ta có chuyện muốn nói, ngươi ở lại với ta đi.” Nói xong Lưu Triệt đưa mắt với nha đầu này, các nha đầu khác đều ra ngoài giữ cửa, không cho người khác quấy rầy nghe lén.

​Tiểu Ngũ có chút đề phòng với Thái Tử phi. Ai cũng biết A Kiều lớn lên cùng Lưu Triệt, nô tỳ bên bọn họ đều quen, bây giờ Tiểu Ngũ cảm thấy A Kiều đang rất khó chịu, nàng luôn luôn không thích người khác phái quá gần gũi với Lưu Triệt, dù là nô tỳ hầu hạ. A Kiều cũng thường xuyên bất mãn mà ghen tuông. Nhưng dựa vào uy thế của A Kiều, cuối cùng xui xẻo vẫn là người làm nô tỳ như bọn họ. Hôm nay, Trần thị chính thức trở thành Thái Tử phi, A Kiều chính là nữ chủ nhân của nô tỳ Tiểu Ngũ này. Đại quyền sinh sát bọn họ đều nằm trên tay Thái Tử phi, Tiểu Ngũ đối diện với Lưu Triệt quả thực y như tình trạng lâm đại địch.

​Lưu Triệt nhìn Tiểu Ngũ cúi đầu không dám thở mạnh. Sau khi bọn họ thành thân, A Kiều lập tức đổi hết các nô tỳ bên cạnh Lưu Triệt đi. Nhưng mình cũng không cho phép làm vậy, hắn trưng ra một vẻ mặt ôn hòa, nhỏ giọng hỏi: “Ta lớn lên ở trong cung, chúng ta coi như là đã biết nhau, ngươi là người luôn tận tâm phụng dưỡng hầu hạ Thái Tử điện hạ, ta còn muốn cảm tạ ngươi. Rốt cuộc là thân phận trước đây và bây giờ không giống nhau, trước đây dù muốn nhưng ta không tiện hỏi, bây giờ ta có một số việc muốn hỏi ngươi.”

​Tiểu Ngũ lập tức ngầm hiểu, quỳ gối trước Lưu Triệt: “Hồi bẩm nương nương, điện hạ mấy ngày nay đều khắc khổ đọc sách, thư đồng Công Tôn Ngao luôn ở bên cạnh, nô tỳ tận tâm vô du cự cử (không có lệnh cũng không đi) bên cạnh điện hạ. Điện hạ cũng không đi đến những nơi không nên đến, chỉ ở thượng lâm uyển luyện bắn tên cưỡi ngựa”. A Kiều thường xuyên ghen tuông vì Lưu Triệt đi ra ngoài, các nô tì bên cạnh Thái Tử rất rõ tâm tư Thái Tử phi. Tiểu Ngũ hồi báo cho Lưu Triệt tất cả hành tung của Thái Tử điện hạ.

​Nghe lời nói Tiểu Ngũ, Lưu Triệt dở khóc dở cười, cái danh A Kiều hay ghen tuông đã xâm nhập lòng người, hắn không thèm để ý, khoát tay chặn lại: “Ai bảo ngươi nói chuyện đó, ta thân là Thái Tử phi, muốn quan tâm Thái Tử ăn, mặc, ở, đi đứng, ta hỏi là ngươi có cảm thấy gần đây Thái Tử điện hạ có chút khác lạ nào hay không, giống như có chút khác so với ngày thường ấy”. Lưu Triệt mơ hồ cảm thấy Lưu Triệt bây giờ có chút không giống mình thời niên thiếu. Nhưng rốt cuộc là khác lạ chỗ nào, Lưu Triệt lại không chỉ ra được.

​Tiểu Ngũ bối rối bởi lời nói của Thái Tử phi, nàng ngẫm nghĩ một lát, như đã nghĩ ra, nói: “Hồi bẩm Thái Tử phi, mấy ngày nay Thái Tử điện hạ không khác lắm. Chỉ là trước đây Thái Tử điện hạ không gọi Hàn Yên hầu hạ, trước đây điện hạ đọc sách vui vẻ, hoặc là buổi tối có hưng trí, sẽ cùng Hàn Yên cầm đuốc dạ đàm (cầm đuốc nói chuyện về đêm) , thậm chí ngồi nằm chung một tháp. Tuy mấy ngày nay Thái Tử điện hạ vẫn sủng tín (tin yêu) Hàn Yên như thường, nhưng lại không cho Hàn Yên hầu hạ gần người quá. Càng không nằm cùng tháp mà nói chuyện”. Hàn Yên cũng lớn lên cùng Lưu Triệt, A Kiều. Mối quan hệ giữa Lưu Triệt và Hàn Yên thực sự rất khó hình dung. Ba người bọn họ cùng nhau lớn lên, tự nhiên quen thân, nhưng đôi khi A Kiều vì Hàn Yên quá gần gũi với Lưu Triệt mà nàng ăn dấm (ghen) vì Hàn Yên. Cảm tình của Trần thị với Hàn Yên thật phức tạp. Tiểu Ngũ muốn A Kiều vui một chút nên đặc biệt nói chuyện này ra.

​Lưu Triệt nghe lời nói Tiểu Ngũ liền giật mình, quan hệ giữa hắn và Hàn Yên tuy không như người ngoài nhân đoán, nhưng địa vị trong lòng rất cao. Nhưng tại sao mình thời niên thiếu lại bỗng nhiên bất hòa với Hàn Yên? Sau này, Hàn Yên bị Vương thái hậu giết chết, Lưu Triệt ngầm thương tâm, hắn thừa nhận Hàn Yên chết, hắn phải gánh vác một phần trách nhiệm. Hắn tín nhiệm sủng ái Hàn Yên, quá mức phóng túng hắn, Hàn Yên lại không phải người tâm địa, niên thiếu khinh cuồng khó tránh khỏi, khiến nhiều người ghen ghét, chính mình lại gây bất công cho Hàn Yên, cho rằng có thể bảo vệ hắn chu toàn, dẫn đến phóng túng và thiên vị, ngược lại càng hại chết Hàn Yên. Sau khi sống lại, Lưu Triệt còn muốn nhắc nhở bản thân mình khi trẻ một chút, không nên quá phóng túng Hàn Yên. Ai ngờ chính mình lại có thể phát hiện ra chuyện này.

​Lưu Triệt luôn tự phụ, nhưng khi này lại phát hiện bản thân tốt hơn trước, trong lòng có chút không thoải mái. Thấy Thái Tử phi không nói gì, nhóm thị tỳ đánh mắt với nhau, lui ra ngoài. Các tiểu nha đầu đi theo tới đây nhìn thấy Lưu Triệt cúi đầu không nói, tưởng hắn có gì không vui: “Nương nương, sáng sớm hôm nay có vẻ không vui, tuy rằng nương nương là gả vào trong cung, nhưng nương nương muốn gặp trưởng công chúa rất dễ dàng .”

Đầu óc Lưu Triệt lúc này không để tâm đến nhóm thị tỳ đang an ủi mình, chỉ là nhàn nhạt nói: “Các ngươi đi ra ngoài hết đi, ta muốn yên tĩnh một chút”. Từ lúc sáng bị ép buộc, vừa rồi đói bụng nên không phát giác, bây giờ bụng đã được lấp đầy lập tức bắt đầu mệt rã rời. Nhóm thị tỳ hiểu chuyện, không tiếng động, cúi người lặng lẽ đi ra ngoài.

​Tựa vào gối trên tháp, Lưu Triệt cảm thấy mỗi một miếng thịt trên người đều đau mỏi, cơ thể A Kiều thực sự kém hơn mình rất nhiều, hoặc là đây chính là sự khác biệt giữa nam nhân và nữ nhân. Đối với việc mình biến thành nữ tử, Lưu Triệt tỏ vẻ bất đắc dĩ. Hắn dựa vào đệm, rất nhanh đi vào giấc ngủ, tiếng gió phía ngoài lớn dần, Lưu Triệt mơ hồ tiến vào mộng đẹp. Dường như Lưu Triệt trở về ngày mình cưới A Kiều, kỳ thật ngày đó trong lòng hắn khá vui vẻ. Mặc dù, có lúc, tính tình A Kiều không ai dám nói là tốt, nhưng tấm lòng A Kiều dành cho hắn, Lưu Triệt rất rõ. Được một nữ tử thật lòng thật dạ yêu mến, là một chuyện rất hạnh phúc.

Hắn mặc Cát phục màu đen tú xen màu đỏ văn chương tiến vào thanh lư, A Kiều mặc y phục tiên diễm màu đỏ ngồi ở kia, nàng không có cúi đầu xấu hổ giống những nữ hài tử khác, mà là ngẩng đầu, đôi mắt ẩn tình nhìn hắn bước từng bước đến.

​A Kiều nở nụ cười mĩ lệ với Lưu Triệt, nụ cười xuất phát từ đáy lòng, ngọt ngào như đường mạch nha khiến mọi người xung quanh A Kiều dào dạt hạnh phúc. Trong lòng Lưu Triệt nóng lên, cảm giác tim đập nhanh hơn, trong miệng khô khô. Lưu Triệt chưa từng phát hiện A Kiều kiều mỵ đáng yêu như thế, bọn họ ngồi trên tháp, A Kiều hờn dỗi oán trách với hắn: “Buổi sáng, ta liền bị kéo tới… Cho tới bây giờ, chỉ uống một chén canh hạt sen. Triệt nhi…” A Kiều chưa nói xong liền bị Lưu Triệt chặn lên môi, những lời thầm oán còn lại đều biến mất.

​A Kiều tốt đẹp như vậy, trên người mang hương thơm kích thích cả người Lưu Triệt sôi trào nhiệt huyết, hắn sờ soạng lung tung xiêm y trên người A Kiều, hai người nhanh chóng thở hồng hộc, quần áo xộc xệch. Mảnh quần lót cuối cùng trên người A Kiều rơi trên mặt đất, da thịt trắng muốt nổi bật nền đệm chăn đỏ tươi, Lưu Triệt có chút run rẩy, vươn tay vuốt ve da thịt của nàng: “A Kiều, mở mắt ra, nhìn ta…”

​Nhưng giấc mộng kiều diễm lập tức bị dập tắt, Lưu Triệt không biết sao nào lại biến thành A Kiều, bị một khuôn mặt nam nhân mơ hồ đè xuống, hai bàn tay càn rỡ trên thân thể hắn. “Tránh ra!” Lưu Triệt thét ra rống giận xấu hổ, đưa tay đẩy mạnh nam nhân kia ra. Trong nháy mắt, Lưu Triệt thấy rõ khuôn mặt người kia đích thật là… Trần A Kiều! Đây là chuyện gì? Trong mộng, A Kiều mặc Cát phục Thái Tử, hoàn toàn là mình, Lưu Triệt hốt hoảng nhìn lại bản thân, hắn mặc thâm y của A Kiều!

​”Làm sao đây? A Kiều ngươi tỉnh lại đi.” Lưu Triệt cảm thấy trên mặt ấm áp, hắn mở mắt ra, đập vào mi mắt là hình ảnh bản thân khi còn trẻ. A Kiều cầm một cái khăn lông ấm nhẹ chà sát mặt hắn, thấy Lưu Triệt tỉnh lại, A Kiều gọi thị tỳ: “Các ngươi hầu hạ Thái Tử phi rửa mặt chải đầu.”

​Buổi sáng Lưu Triệt bị một đám người kéo ra vẽ loạn, mang theo son phấn đương nhiên là không thoải mái rồi, chờ Lưu Triệt rửa mặt chải đầu xong, khôi phục vẻ nhẹ nhàng khoan khoái. A Kiều đã thay Cát phục bằng tẩm y thoải mái, nhìn A Kiều mặc tẩm y, Lưu Triệt căng thẳng trong lòng, theo bản năng bắt lấy cổ áo. Thân là Hoàng Đế uy nghiêm, hắn không thể cho phép bản thân uyển chuyển hầu hạ dưới thân kẻ khác!

​Nhưng hắn cũng không thể kháng cự, trong lòng Lưu Triệt xẹt qua vô số ý niệm, cuối cùng Lưu Triệt quyết định lấy bản lĩnh A Kiều ra, chỉ là không nên gây sự, ý định bị chặn lại. Vì thế Lưu Triệt ngồi ở đầu giường, nói: “Ta ở chỗ này chờ ngươi ngủ, ngươi uống bao nhiêu rượu ở bên ngoài, hôm nay là đêm tân hôn mà ngươi dám ném ta sang một bên!”

​Tính tình Lưu Triệt trẻ con, trong đêm tân hôn lại chống đối, khả năng A Kiều nổi trận lôi đình là rất lớn, ngược lại Lưu Triệt thăm dò chính mình thời niên thiếu có huyết khí phương cương, có chí hướng rộng lớn, vẫn là đối thủ thâm trầm lão luyện. A Kiều giật mình một chút, đời trước đêm tân hôn nàng mặc dù có chút oán giận, bất mãn, nhưng không có thách đấu ương ngạnh như vậy. Kỳ thật chỉ cần Lưu Triệt giận nàng, A Kiều liền sẽ ném cái tính kia lên chín tầng mây, vui mừng. “Đừng nóng giận, ta thân là Thái Tử luôn để ý một chút mặt mũi, không ít cựu thần đến chúc mừng tân hôn chúng ta, không uống mấy chén không được. Ngươi biết không, mấy công thần lúc trước giành thiên hạ với Tiên hoàng cũng đến, bọn họ đều đã ra chiến trường, chỉ thích uống rượu.”

​A Kiều trấn an, vỗ vỗ bả vai Lưu Triệt, nhìn nhóm thị tỳ mang số nến còn lại đi, lặng lẽ buông màn che lui ra, ánh sáng trong màn tối lại, Lưu Triệt tận lực duy trì vẻ ổn định trên mặt, hắn đang muốn đốt hết sự tức giận của A Kiều đi. Chợt cảm thấy cơ thể mình nhẹ đi, còn chưa kịp phản ứng đã bị A Kiều bế lên trên giường.

​”Ngươi muốn cái gì?” Lưu Triệt cảnh giác nhìn sườn mặt của bản thân, thầm nghĩ sẽ tránh kiếp này thế nào đây, nghĩ đến trưởng công chúa cùng Thái Hậu đều sủng ái hắn, nhưng đêm tân hôn không chịu gần gũi tân lang, nghĩ đến việc trưởng công chúa hối thúc hắn sớm sinh con, Lưu Triệt biết nếu đuổi tân lang đi, ngày hôm sau nhất định sẽ bị giáo huấn.

​Hôn nhẹ lên trán Lưu Triệt, trong lòng A Kiều cười thầm, rốt cuộc là nữ tử, cho dù những tranh lục nóng bỏng kia cùng nhóm ma ma chỉ bảo, cũng không thể biến một cô gái thành một người đàn bà phong tình vạn chủng. Hơn nữa, tuy rằng A Kiều mang thân nam nhi, nhưng nàng không phải là đồng loại với nam nhân, bây giờ nàng còn chưa làm được chuyện như vậy. Đặc biệt đối tượng là “bản thân mình”!

“Nha đầu ngốc, ngươi đang suy nghĩ gì đấy? Nghỉ ngơi nhanh đi. Ta biết trời chưa sáng ngươi đã bị kéo đi, ngươi không mệt sao? Nhắm mắt ngủ nhanh lên!” A Kiều nhẹ nhàng đắp chăn cho Lưu Triệt, dỗ hắn như dỗ một đứa nhỏ.

​Cái này?! Lưu Triệt không biết phải làm sao, vừa rồi hắn đã chuẩn bị tốt, mình không thể lấy cứng đối cứng, cần làm môth nữ nhân dịu dàng, đạt được mục đích. Tuy rằng vạn lần không muốn cúi người, nhưng để bảo vệ sự trong sạch, đại trượng phu co được dãn được, hắn nguyện ý lấy thái độ mềm mại xin sự thương xót. Dù hắn chỉ nghĩ thoáng qua, như vậy là không phù hợp, nhưng vì lòng tự trọng, cũng chỉ có thể nhịn.

​Vốn đã trải qua nhiều lần chín chín tám mươi mốt cái khó, Lưu Triệt chuẩn bị tư tưởng bị lăng trì, ai ngờ bão táp trong dự đoán lại không xuất hiện, là do khí trời tốt! Đây chuyện gì chứ?

Chẳng lẽ, tâm tư Lưu Triệt thâm trầm, hắn chỉ lợi dụng A Kiều, một chút cảm tình cũng không có? Có đánh chết hắn cũng không tin mình có thể như vậy, dịu dàng săn sóc A Kiều như vậy. Lưu Triệt trừng mắt nhìn A Kiều như nhìn quái vật.

​”Ngươi, đây là biểu cảm gì vậy? A Kiều, chẳng lẽ ngươi muốn…” A Kiều bị biểu cảm của Lưu Triệt làm cho tức cười, nàng muốn tiến vào chăn hành động, chọc Lưu Triệt gọi to một tiếng: “Không… ta mệt!” Nói xong Lưu Triệt kéo chăn, xoay người quay lưng lại với Lưu Triệt, giả vờ ngủ.

​A Kiều nhìn bóng lưng Lưu Triệt, khóe miệng nở nụ cười cưng chiều, cảm giác che chở của mình rất tốt.

Trên giường chỉ có một chiếc chăn uyên ương bằng gấm, đáng tiếc đã bị Lưu Triệt chiếm hết. Bất đắc dĩ A Kiều đành cầm gối chuyển ra nằm trên tháp, kéo một tấm thảm da cáo ra, A Kiều nằm xuống, trong lòng thở dài một tiếng. Những ngày sau phải làm thế nào đây? Chuyện này có thể trốn được môth lần, không trốn được cả đời. Nếu mình vĩnh viễn bị nhốt trong cơ thể Lưu Triệt, Hoàng Đế nhất định tử tự. Bất kể đối tượng là ai, A Kiều đều cảm thấy mình không ra tay được!

Tiếng ngáy nho nhỏ vang đến, A Kiều kinh ngạc nhìn bóng lưng mặc áo ngủ bằng gấm. Nàng ngủ chưa từng ngáy nhưng lúc Lưu Triệt ngủ lại hay có tiếng ngáy nhỏ như con mèo kêu vậy.

 

9 COMMENTS

  1. đọc thể loại đổi vai kiểu này dễ bị nhầm lẫn quá :)) dù rằng biết là nam nữ chính đang đổi giới tính cho nhau, nhưng mà cứ Lưu Triệt với A Kiều mà phải nghĩ kĩ xem là tác giải đang nói Lưu Triệt – A Kiều thời hiện tại hay là Lưu Triệt – A kiểu phiên bản gốc nữa =))

  2. “môth nữ nhân dịu dàng” ~> một
    “cảm giác che chở của mình rất tốt” em nghĩ ý của A Kiều là chị ý cảm thấy tốt khi tự che chở cho bản thân ^^ ^^

  3. Rối rắm quá cơ, hê hê. Bạn Lưu Triệt đúng là choáng thật. Không biết hai anh chị sau này có đổi lại cho nhau được không như kiểu khi trời mưa hoặc mỗi lần ngã đấy =))

  4. Tự mình che chở bản thần mình, tự nhiên thấy thương Anh Kiều quá. Không biết khi nào 2 người phát hiện ra người kìa là mình nữa thank nàng nhiều a