§ Tiệm đồ cổ huyền bí §

Chương 31.

Edit: Công Tử Vô Song

Beta: Đông Thần Thần aka Miyuki

image

Hệ thống nhìn quyển sổ, ngón tay điểm một cái, liền biến thành kịch truyền hình mà cô quen thuộc, mở ra xem đại khái một chút, sẵn tiện tìm hiểu cách thao tác nhân vật.

Đang đùa à? Chỉ có duy nhất một nữ phụ ác độc có thể chọn, còn là người không hề yêu nam chính, là một cô gái hư hỏng hám tiền!

Cô thật sự không có dã tâm gì đâu, nhưng mà phải công lược thành công kịch bản này mới được, như vậy cô mới có thể nhanh chóng nhận được nhiệm vụ cao cấp hơn nữa. Xem mục đích công lược một chút: Lấy được tiệm đồ cổ.

Ách, sao lại là lấy được tiệm đồ cổ. Nam chính làm thế nào? Cái tên ngốc ngốc đáng yêu đó, tên chủ tiệm đồ cổ thì phải làm thế nào?

Không được, cô nhất định phải cứu vớt tình yêu của nam chính! Nếu đã phải lấy được tiệm đồ cổ, như vậy, nữ phụ ác độc, cô phải trở thành bà chủ của tiệm đồ cổ rồi! Thật là nhất cử lưỡng tiện (một công đôi việc), một mũi tên trúng hai đích!

Thu Hoa chớp chớp mắt, cảm giác mình đang mơ một giấc mơ đẹp. Cô trở thành đại minh tinh, tiền nhiều đến nỗi dùng không hết, có thể mua bất cứ thứ gì mà cô thích.

Thế nhưng khi vừa mở mắt ra, chỉ thấy xung quanh vẫn chỉ là gian tầng hầm cũ nát tồi tàn. Tiền thuê căn phòng này vốn đã cực kỳ rẻ mạt, vậy mà cô vẫn phải khốn khổ để kiếm tiền sinh hoạt cho tháng sau.

[Hệ thống đại nhân] Nhân vật, Thu Hoa. Con gái chủ cửa hàng đồ cổ Thu Tứ, vì gia đình phá sản, nên bị ba đuổi ra khỏi nhà. Muốn làm một tiểu minh tinh nhưng thất bại, có sở thích mua sắm cực mạnh. Hiện nay tiệm đồ cổ Thu Tứ đã trở thành tiệm đồ cổ huyền bí. Nhiệm vụ của Thu Hoa là, đi đến chiếm giữ tiệm đồ cổ huyền bí, trở thành một thành viên của tiệm. Thành công thưởng cho cô 2 vạn nguyên tiền mặt.

Thu Hoa đầu tiên là hô to một tiếng đối với không khí, sau đó nghe được tiếng hệ thống xưng tên, nói là cô chỉ cần trở thành một thành viên của tiện đồ cổ thì sẽ được đến 2 vạn tiền mặt!

Tiền mặt! Tiền mặt! Tiền mặt thật sự có mị lực quá lớn, khiến Thu Hoa quên mất nỗi sợ hãi đối với âm thanh quỷ dị này.

[Hệ thống đại nhân] Hiện nay số tiền còn dư của cô là: 300 nguyên tiền mặt. Cũng vừa vặn đủ đế cô đến tiệm đồ cổ huyền bí.

“Này hệ thống gì đó, có phải là chỉ cần trở thành thành viên của tiệm đồ cổ gì đó, thì tôi có thể lập tức nhận được 2 vạn tiền mặt không?” Trước phải hỏi rõ, “Nhưng tôi còn nghi là tôi đang nằm mơ, trước tiên cô thử biến ra tiền cho tôi xem đi, nếu không lỡ tôi giống như con ngốc, chạy ào ào tới cửa tiệm, đến cuối cùng cái gì cũng không có. . .” Lời còn chưa nói hết, Thu Hoa liền thấy trên tay cô xuất hiện rất nhiều xấp tiền trị giá khoảng trăm nguyên đuợc xếp thành một cái kim tự tháp.

Một hàng, hai hàng, ba hàng. . . Tròn 100 vạn tiền mặt, còn là tiền thật. Cô đếm đi đếm lại, đều ra một con số giống nhau. Tuyệt đối là thật 100%.

[Hệ thống đại nhân] Hiện tại hài lòng chưa, có thể nghe tôi nói rồi chứ!

“Có thể có thể, cô nói cái gì, thì tôi làm cái đó, tôi nhất định hoàn thành nhiệm vụ!” Thu Hoa nhìn tiền mặt biến mất trong nháy mắt, cảm thấy mình gặp một chuyện không thể tưởng tượng nổi. Thế nhưng nhà cô trước kia là tiệm đồ cổ, đồ cổ trong cửa tiệm không ít thứ đều là dân trộm mộ trộm ra từ những ngôi mộ từ nhỏ đến lớn, mấy thứ đồ dơ bẩn gì đó, cô đã gặp qua rất nhiều lần. Chỉ cần có tiền, không có gì đáng sợ! Bất cứ cái gì cũng có thể là giả, chỉ có tiền là vạn năng!

[Hệ thống đại nhân] Sau này muốn nói gì thì ở trong lòng gọi tôi là được. Nhớ kỹ thêm dấu ngoặc kép, ví dụ như ‘Cái này’.

‘Là thế này phải không? Hệ thống đại nhân?’ Hệ thống vốn không thích nhiệm vụ này, thế nhưng thấy Thu Hoa sùng bái mà gọi mình là hệ thống đại nhân như thế. Đáng chết, cô tự nhiên cảm thấy rất thoải mái!

​[Hệ thống đại nhân] Rất rất tốt! Chính là như vậy!

‘Cảm ơn hệ thống đại nhân khích lệ!’ Thu Hoa cảm thấy mình có thể kiếm rất nhiều tiền, cô chỉ cần trở thành một thành viên của tiệm đồ cổ huyền bí, là có thể kiếm 2 vạn. Nếu còn có nhiệm vụ gì khác, cô đều nhất định sẽ thành công! Mục tiêu đầu tiên của cô là, lấy được cái kim tự tháp tiền kia!

—————————————————————————————————————————————————————

Thu Hoa thay một bộ quần áo mới, xuất hiện ở trước cửa tiệm đồ cổ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, tâm tình trong nháy mắt có chút phức tạp. Đây là nơi cô sống từ nhỏ đến lớn, vốn gọi là tiệm đồ cổ Thu Tứ, nhưng từ khi ba đuổi cô ra khỏi nhà được 5 năm, bây giờ trở về đã biến thành tiệm đồ cổ huyền bí rồi.

Cách cửa vẫn là cánh cửa, con đường vẫn không thay đổi chút nào. Thế nhưng nơi này đã không còn là ngôi nhà thân yêu của cô nữa, lão già nhà cô đã mất mấy năm trước. Vậy mà một chút tài sản ông ấy cũng không thèm để lại cho cô!

“Xin hỏi, có ai không?” Thu Hoa đi vào như những vai khách mời trong phim, cô tự coi mình là một ngôi sao lớn, trên mặt mang một đôi kính mát thật dày, dùng 3 tháng tiền lương làm khách mời mua một cái va ly, mặc một bộ quần áo Channel lấy được nhờ uống rượu với ông giám đốc, trên tay còn cầm một cái túi xách Hermes bỏ đi của một đại minh tinh. Bản thân cảm giác phi thường tốt đẹp.

Vừa nhìn tuyệt đối sẽ nhận ra ngay cô là một ngôi sao, dù không phải đại minh tinh thì cũng là một ngôi sao nhỏ!

“Hoan nghênh ghé thăm. . . Hic. . . Vị tiểu thư này, tiệm của tôi chỉ buôn bán đồ cổ, không có bán hàng hiệu đâu.” Phía sau cái bình lớn màu xanh xuất hiện một bóng người cường tráng, chàng trai mặc áo khoác ngoài bước ra, trên mặt còn đeo gọng kính một bên mắt.

“Chắc không phải tôi đã xuyên về cổ đại đi. Nơi này không phải là dân quốc, anh cũng không phải là thanh quan đâu.” Đột nhiên, Thu Hoa nói như thế, khiến chàng trai đầu tiên là sửng sốt, sau đó nở nụ cười.

“Xin lỗi, cái áo khoác này là sở thích của tiểu sinh, dù sao đã sống giữa một đống đồ cổ, tiểu sinh cảm thấy trang phục nên phối hợp với không khí xung quanh một chút thì cũng không sai. Còn cái mắt kính này là dụng cụ để tiểu sinh giám định đồ cổ.” Nói xong, chằng trai tháo mắt kính xuống, lộ ra một đôi mắt phượng xinh đẹp. “Xin chào, tiểu sinh là ông chủ của tiệm đồ cổ huyền bí, Huyền Thiên Kỳ. Tiểu thư cần gì cứ hỏi tiểu sinh là được. Nếu như trong tiệm không có, tiểu sinh cũng sẽ tận lực giúp tiểu thư tìm món đồ chơi mà cô thích.”

Tiểu sinh? Đồ chơi?

“Tôi là Thu Hoa, con gái của ông chủ Thu. Tôi là muốn tới xem thử coi, nơi ba tôi đã từng vất vả làm việc suốt 30 năm bây giờ đã biến thành như thế nào rồi. Không lừa anh, tôi đã lớn lên ở đây. Những miếng đồng kia, cũng đã từng là đồ chơi của tôi. . .” Bình tĩnh, phải hòa vào vai diễn! Mặc dù tư tưởng và hành vi của đối phương có chút kỳ lạ, thế nhưng cô ở trong giới giải trí đã từng gặp biết bao nhiêu người có tính tình quái dị rồi, cái này xem như là dễ ứng phó.

“A, thì ra là Thu tiểu thư. Lúc ông chủ Thu qua đời, Thu tiểu thư lại không về kịp, thật là làm cho người khác tiếc hận. Ông chủ Thu vẫn thường nói với tiểu sinh là rất hối hận vì đã đuổi Thu tiểu thư ra khỏi nhà. . .” Huyền Thiên Kỳ vẫn chưa nói hết, Thu Hoa lập tức ngắt lời hắn.

“Huyền lão bản, có thể để tôi làm việc ở đây một thời gian được không? Tôi muốn nhớ lại thời ấu thơ. . .” Thu Hoa cúi đầu, giả bộ khóc nức nở. Vai run nhè nhẹ, đúng là diễn sống động như thật.

“Hic, cái này. . . Thu tiểu thư, thành thật xin lỗi, ông chủ Thu năm xưa đã từng nhắc đến tiểu thư, nghe nói Thu tiểu thư phẩm hạnh không được tốt lắm, tiểu sinh sợ dẫn sói vào nhà.” Huyền Thiên Kỳ cự tuyệt đề nghị của Thu Hoa.

Phẩm hạnh!? Phẩm hạnh của cô có vấn đề chỗ nào? Cô không trộm cũng không cướp, sau khi bị đuổi đi, từng đồng từng cắc đều là do tự mình kiếm được. Hắn không biết là diễn một thi thể rất khó sao? Không biết diễn một người qua đường giáp cũng phải bỏ ra rất nhiều công sức sao? Không biết phải ứng phó với đám đầu heo nhà giàu mới nổi rất khó khăn sao? Lại còn nói phẩm hạnh của cô có vấn đề nữa!

“Ông chủ Huyền, xin hãy chú ý lời nói. Thu Hoa tôi một phân tiền cũng không trộm cướp ai, anh trực tiếp cự tuyệt là được, sao lại nói xấu nhân cách của tôi? Ông chủ Huyền anh tự cho mình cao hơn người khác một bậc sao? Tiệm đồ cổ của anh tôi cũng không hiếm lạ gì.” Lập tức quay đầu bước đi, không cho Huyền Thiên Kỳ bất cứ cơ hội giải thích nào.

Nhanh một chút xin lỗi, sau đó giữ cô lại đi! Bình thường trong phim ảnh, nữ chính đều tiêu sái rời khỏi giống như vậy, cô còn chưa ném tiền mặt bay lả tả khắp trời đâu!

​Kết quả. . . Cô đã đi tới đầu đường, mà phía sau vẫn không có ai đuổi theo!

‘Hệ thống đại nhân. . . Tôi diễn tệ đến vậy sao?’ Thu Hoa ủ rũ cúi đầu suy nghĩ lý do vì sao Huyền Thiên Kỳ không thèm đuổi theo xin lỗi cô.

[Hệ thống đại nhân] . . . Cô thật sự cảm thấy mình diễn rất tốt?

‘Đúng vậy, tôi nghĩ mới vừa rồi là điều kiện tốt nhất để nữ chính hành động. Tôi đã phát huy tài năng của mình trong nháy mắt, hoàn toàn có thể nói kỹ năng diễn xuất của tôi rất tuyệt vời.’ Thu Hoa cảm thấy mình thật xuất sắc.

[Hệ thống đại nhân] Thật không biết cô lấy tự tin đó ở đâu ra. Cô chuẩn bị tiến vào tiệm đồ cổ như thế nào? Nếu như ngày mai mới hoàn thành xong nhiệm vụ thì phải bị trừ tiền đó. Trễ một ngày, liền trừ 3000 nguyên. Ngày mai cô chỉ lấy được 17000 nguyên thôi.

‘Hệ thống đại nhân, sao cô không nói sớm! Biết vậy vừa nãy tôi trực tiếp quỳ xuống cầu xin hắn cho tôi ở lại luôn cho rồi. Bây giờ đi như vậy, làm sao có thể quay lại nữa!’ Thu Hoa đứng ở đầu đường sốt ruột quay vòng, như là nghĩ đến điều gì, liền lập tức kéo va li trở về tiệm đồ cổ.

“Mộ phần của ba tôi ở nơi nào?” Không nhìn thấy Huyền Thiên Kỳ, đoán rằng hắn tám phần là lại đang làm công việc giám định gì đó, Thu Hoa rất thông minh trực tiếp nói ra mục đích của mình.

“Tại phía nam trên núi.” Quả nhiên, Huyền Thiên Kỳ lại một lần nữa đứng lên. Thế mà vị trí cũng không thay đổi mấy. Chết tiệt! Diễn xuất của cô thật sự kém như vậy sao?

“Anh dẫn đường!” Thu Hoa đặt hành lý bên trong tiệm đồ cổ, sau đó mang theo túi đứng trước mặt Huyền Thiên Kỳ, mắt đảo qua chiếc bình cổ sứ màu xanh phía sau, “Là giả, anh còn giữ lại làm gì?” Cái này là cô dùng 200 nguyên đổi được chút tin tức. 200 nguyên chỉ có thể biết được đồ cổ thật hay giả. Cô hiện tại chỉ còn tiền mua được một đóa hoa cúc nữa thôi.

“Cô có thể nhìn ra?” Huyền Thiên Kỳ có chút kinh ngạc, từ trước tới giờ ông chủ bản chưa bao giờ nói với hắn Thu Hoa có bản lĩnh này. Hắn chỉ mới nhìn sơ bên ngoài, chưa kịp nghiên cứu chất men bên trong, trong lòng cũng đã đoán được phần nào, thế nhưng Thu Hoa chỉ mới lướt thoáng qua thôi mà đã có thể nhìn ra là giả? Là thật sự có bản lĩnh hay chỉ đoán mò?

“Anh trước tiên dẫn tôi đến phần mộ của ba, sau đó tôi mới trả lời anh.” Chiếm thượng phong là Thu Hoa cô, chứ không phải tên Huyền Thiên Kỳ luôn miệng tiểu sinh này tiểu sinh nọ.

Huyền Thiên Kỳ cất kính xong, dẫn Thu Hoa ra khỏi tiệm đồ cổ, sau đó đóng cửa lại, rồi chốt thêm một tầng khoá phòng trộm công nghệ cao, mới chịu mang theo Thu Hoa đi về phía nam trên núi.

​”Tôi còn cho rằng anh là một ông chủ cổ hủ, thế mà cũng biết dùng đồ công nghệ cao.” Dọc theo đường đi, Thu Hoa đã bắt đầu thấy nhàm chán rồi, đôi giày cao gót của cô rõ ràng không thích hợp để leo núi. Thế nhưng cô nhất quyết kiên trì, giày cao gót thì tính cái gì, chúng là một phần không thể thiếu của cô, làm sao cô có thể sợ giày cao gót!

“Đổ cổ tương đối quan trọng.” Ý tứ chính là, vì đồ cổ mới trang bị thêm khoá phòng trộm cộng nghệ cao, chứ nếu không, hắn đúng là chỉ sử dụng thanh gỗ làm cửa. Được rồi, suy nghĩ của ông chủ cổ hủ thật không thể giải thích được!

“Anh và ba tôi có quan hệ như thế nào?” Thu Hoa thấy đề tài kia không còn gì để nói, liền thay đổi một đề tài khác.

“Ba năm trước tiểu sinh đến vùng này, phát hiện có một tiệm đồ cổ mà trong lòng yêu thích đã lâu, sau đó liền trở thành ông chủ của tiệm đồ cổ này.” Huyền Thiên Kỳ mang một đôi giày vải, đi mà như bay, khiến nguời mang giày cao gót phía sau là Thu Hoa phải khó khăn lắm mới đuổi kịp bước chân hắn.

Nghe hắn nói như thế, Thu Hoa trực tiếp dừng bước. Phát hiện phía sau mình không còn tiếng bước chân và thở dốc như trước nữa, Huyền Thiên Kỳ quay đầu lại, thấy Thu Hoa đang nhìn mình bằng một ánh mắt rất quỷ dị: “Chắc anh sẽ không vì muốn lấy tiệm đồ cổ, mà sát hại ba của tôi chứ!”

“Tiểu sinh làm sao có thể làm chuyện như thế, xin đừng nói xấu nhân cách của tiểu sinh!” Huyền Thiên Kỳ tức đến mặt hồng lên. Không thể không nói, hắn lớn lên rất là dễ nhìn, đương nhiên khuôn mặt đỏ lên vì tức giận cũng là một loại phẩm vị khác.

“Xì, anh cũng vừa nói xấu phẩm hạnh của tôi! Tôi chỉ là có qua có lại mà thôi. Tiếp tục dẫn đường!” Thu Hoa thu hồi hoài nghi vừa nãy, tiếp tục đi theo sau Huyền Thiên Kỳ, khiến hắn hoàn toàn nói không ra lời. Chỉ đành thở phì phò hừ một tiếng, bước nhanh về phía trước.

Thu Hoa thật sự đã cảm nhận được nỗi thống khổ của việc mang giày cao gót mà đi leo núi, thế nhưng. . . Giày cao gót không thể bỏ, đây chính là Jimmy Choo đó!

17 COMMENTS

  1. Chậc… mãi mới gặp được anh nam chính ko phải tra nam trong bộ này a~ dễ thương hết sức ^^ (Hàn ca cũng tốt, nhưng ảnh chỉ là nam phụ trong nguyên tác)
    Chỉ mong Thu tỷ có thể yêu ang thật lòng thôi