§ Tiệm đồ cổ huyền bí §

Chương 32.

Edit: Công Tử Vô Song

Beta: Đông Thần Thần aka Miyuki

P/s: Ảnh chỉ mang tính chất lừa tình :v

image

“Hu hu hu hu, ba. . . Hu hu hu hu hu. . .” Thu Hoa ôm lấy bia mộ của ba, khóc thê thảm.

​[Hệ thống đại nhân] Đừng khóc, cô khóc quá giả!

​’. . .’

“Ba. . .” Tiếp tục khóc, không thèm để ý đến lời hệ thống, tin tưởng vào diễn xuất của mình. Thu Hoa thấy rất tự tin! Cũng không biết lòng tự tin này lấy đâu ra nữa.

“Nén bi thương.” Huyền Thiên Kỳ móc ra một cái khăn tay cho Thu Hoa, nhìn thấy cô khóc thê thảm như vậy, lòng hắn cũng nổi lên sự đồng tình. Con muốn nuôi mà cha không đợi, là chuyện bi ai cỡ nào.

[Hệ thống đại nhân] . . . Hắn cư nhiên tin vào diễn xuất của cô. . . Tôi muốn đi tự ngẫm nhân sinh một lát.

‘Hệ thống đại nhân, xin đừng đi, tôi rất cần cô nha.’ Thu Hoa ở trong lòng giữ hệ thống lại. Cô thật sự rất cần hệ thống, hệ thống thường thường sẽ tiết lộ cho cô một chút bí mật nhỏ, loại tiện nghi không tốn tiền này thật là tốt, mất hệ thống, cô sẽ không biết được tiếp theo nên làm thế nào đâu.

“Cảm ơn anh, ông chủ.” Nước mắt là thật, nước mũi cũng là thật. Thu Hoa nhìn cái khăn tay kia cũng không phải hàng hiệu gì, không mảy may đau lòng mà nước mắt nước mũi đều chà xuống.

“Không cần khách khí. Ông chủ Thu đối xử với tiểu sinh rất tốt, lúc trước là tiểu sinh lỗ mãng, xin lỗi. Tiểu sinh đúng là không nên hoài nghi phẩm hạnh của Thu tiểu thư. Giống như Thu tiểu thư đã nói, tiểu sinh căn bản không biết những gì tiểu thư đã làm, chỉ mới nghe được tin tức phiến diện, đã tự cho là đúng.” Huyền Thiên Kỳ tỉ mỉ nhớ lại lời Thu Hoa nói lúc trước, cảm thấy đích thực là mình suy nghĩ nhiều rồi. Sau khi Thu Hoa rời nhà đi, tiền ông chủ Thu lão bản gửi đi đều bị trả về hết, thời gian đó hắn cũng có nghe qua.

Hắn tức giận với Thu Hoa, phần lớn nguyên nhân là bởi vì lúc ông chủ Thu sinh bệnh, cô ấy thân là con gái cũng không chịu quay trở về. Nhìn thấy Thu Hoa đứng trước bia mộ khóc thương tâm như thế, Huyền Thiên Kỳ cảm giác mình đã hiểu lầm cô ấy mất rồi.

“Không có việc gì, là tôi không đúng. . . Đoạn thời gian ba tôi ra đi. . . Tôi. . . Đã không có lộ phí để về nhà thăm một lần. . . Cho nên. . . Tôi thật là một đứa con bất hiếu. . . Sau đó liền hoàn toàn không còn mặt mũi để quay trở về nữa. . . Tôi thật có lỗi với ba. . . Hu hu hu hu hu.” Thu Hoa tiếp tục khóc, cố gắng khóc.

​[Hệ thống đại nhân] Thật sự là như vậy sao? Hoài nghi!

‘Không có lộ phí là thật, bởi vì khi đó Kỷ Phạm Hi ra một sản phẩm mới, toàn bộ tiền của tôi đều mua sản phẩm đó rồi. Thiếu rất nhiều tiền, không đủ lộ phí để về nhà, sau đó mới biết ba tôi ngã bệnh, tôi chỉ có thể dùng hết sức đế kiếm tiền, diễn trò, tham gia những tiết mục hạng ba ở giữa đường cũng đã làm qua. Không có người nào chịu cho tôi mượn tiền. . . Bởi vì tôi không có năng lực, rồi. . . Sau khi biết được ba tôi mất, tôi liền không muốn trở về nữa. Luôn là cảm thấy có lỗi với ba nhiều lắm.’

​[Hệ thống đại nhân] Tôi không tin.

‘Được rồi, tôi nói thật. Kỷ Phạm Hi là có thật, nhưng chỉ là tôi không muốn về nhà mà thôi. Trước đây ba lừa tôi rất nhiều lần, chúng tôi giống như hai con sói hiếu thắng quyết chiến với nhau, ai biết được lần đó ba tôi thật sự bị lâm trọng bệnh. Nói thật, biết ông ta đã chết, tôi vẫn cứ tưởng lão đang gạt tôi. Mãi cho đến khi lão không còn gửi tiền cho tôi nữa, tôi mới mới biết là lão đã chết thật rồi, sau đó tôi cũng không dám trở về đây lần nào nữa.’

​[Hệ thống đại nhân] . . . Cho cô nói lại lần nữa!

‘Được được, tôi là nói thật. Kết hợp hai điều trên lại là thấy được sự thật.’

“Thu tiểu thư, sau này cô có tính toán gì không?” Huyền Thiên Kỳ thấy cô gái này khóc vô cùng thương tâm, cảm thấy dường như mình cũng có trách nhiệm.

Nào ngờ, Thu Hoa trực tiếp quỳ xuống trước mặt Huyền Thiên Kỳ, trên mặt dính đầy nước mắt, đứng đối diện phần mộ hoang vắng này, nhìn thế nào cũng thấy đáng sợ, may mà bây giờ vẫn còn là ban ngày: “Ông chủ Huyền, xin anh cho tôi ở lại làm việc ở tiệm đồ cổ đi. Tôi. . . Không còn lộ phí, tôi có thể làm công, cho tôi một cơ hội kiếm chút lộ phí được không? Van anh!”

“Thu tiểu thư, cô đang làm gì vậy, tiểu sinh không chịu nổi đâu, mau đứng lên đi.” Huyền Thiên Kỳ kéo Thu Hoa từ dưới đất lên, “Sao cô lại quỳ xuống như vậy? Cô nói thẳng là được, tiểu sinh nhất định sẽ không từ chối. Trước đó là tiểu sinh không hiểu tính cách của Thu tiểu thư, hiểu lầm mục đích của cô cho nên mới cự tuyệt. Thu tiểu thư gặp nạn, tiểu sinh đương nhiên phải giúp.”

​”Thật cảm ơn anh, ông chủ Huyền! Anh gọi tôi là Tiểu Hoa là được rồi!” Thu Hoa cầm khăn tay lau nước mũi. Bộ dáng chật vật như vậy toàn bộ đều bị Huyền Thiên Kỳ nhìn vào mắt.

Đúng là đặc tính của con người. . .

‘Hệ thống đại nhân, tôi như vậy là được tính là đã tiến vào tiệm đồ cổ huyền bí rồi đi. Có thể thưởng cho tôi 2 vạn tiền mặt được chưa?’ Cái này mới chính là nguyên nhân Thu Hoa chịu quỳ xuống xin hắn. Tác động vào tình cảm của hắn, dùng hành động quỳ xuống khẩn cầu để bức bách Huyền Thiên Kỳ đồng ý đề nghị của cô.

[Hệ thống đại nhân] Tiền mặt đã để trong hành lý của cô, nhớ kỹ nghìn vạn lần đừng cho Huyền Thiên Kỳ nhìn thấy, nếu không hảo cảm Huyền Thiên Kỳ dành cho cô sẽ lập tức tuột dốc không phanh.

‘. . . Sớm biết vậy tôi đã không nói là cần lộ phí rồi. . . Đây không phải là buộc tôi không được dùng 2 vạn kia sao? Tôi hối hận rồi . . . Hệ thống đại nhân, ngài có bán thuốc hối hận không?’

[Hệ thống đại nhân] 10 vạn nguyên một viên thuốc hối hận, có thể trở về 10 giờ trước.

​’Thật là đắt! Thôi, dù sao 2 vạn giấu ở đó cũng sẽ không biến mất!’

​——————————————————​———————————————————​——————————​—————

​Sẽ không biến mất sao? Làm sao có thể?

“Thu tiểu thư. . . Tiểu Hoa, lúc nãy làm sao cô chỉ liếc mắt mà đã nhìn ra chiếc bình này là đồ dỏm?” Trở lại tiệm đồ cổ, Thu Hoa còn chưa kịp thu dọn, Huyền Thiên Kỳ đã lôi kéo cô thảo luận vấn đề thật giả của món đồ cổ kia.

Thu Hoa sững sờ tại chỗ, nửa ngày sau, cô mới nói: “Lão bản, để tôi về phòng nghỉ ngơi trước được không? Ăn cơm tối xong, hoặc ngày mai, chúng ta cùng nhau đàm luận về chiếc bình này thế nào?”

“Bây giờ nói về vấn đề này đi. Lúc nãy cô nói đây là đồ giả, Tiểu Hoa, cô làm sao nhìn ra được? Có thể nói cho tiểu sinh nghe được không?” Huyền Thiên Kỳ trực tiếp xem nhẹ đề nghị của Thu Hoa. Hắn kéo Thu Hoa ngồi xổm xuống nghiên cứu cái bình đồ cổ to lớn.

​[Hệ thống đại nhân] Ha ha ha ha, no zuo no die.

‘Không được cười, hệ thống đại nhân, nếu như muốn biết đặc trưng của món đồ dỏm đó thì cần bao nhiêu tiền?’ Thu Hoa sớm đã muốn lệ rơi đầy mặt, cô thật vất vả kiếm được 2 vạn, cô còn chưa có tự mình đếm qua, đã phải đưa ra rồi. . . Cô nhìn cũng chưa đuợc nhìn đâu! Cô còn nghĩ sẽ cầm 2 vạn đổi một cái mộ bia mới cho ba nữa.

[Hệ thống đại nhân] Có phân đẳng cấp, loại 1000, 5000, 1 vạn. Cô chọn đi.

“Tiểu sinh trước đó cũng phát hiện, chiếc bình này có một phần là đồ cổ thật, thế nhưng phần còn lại là được hậu kỳ thêm. Thoạt nhìn rất mới, như được cố ý làm cũ đi. Tiểu Hoa, cô cũng có cảm giác như vậy sao? Cho nên mới một ngụm khẳng định là giả. Cô mau nói cho tiểu sinh đi!”

​’Thật bất lịch sự! Gọi thân mật như thế làm gì! Tiểu Hoa là tên anh có thể gọi sao!’

[Hệ thống đại nhân] Là cô bảo hắn gọi. Tôi đề cử cô chọn loại 5000 nguyên đi, muốn mua hay không thì tuỳ cô.

​’Cắn răng, cắn răng! Cắn răng!! 5000, tôi trả bất cứ giá nào!’

“Bề ngoài chiếc bình này tương đối giống như được tiêu thụ từ bên ngoài, xem ngày tháng, viết là năm Quang Tự gì đó. Men răng nhìn sơ tương đối chặt chẽ, thế nhưng anh không phát hiện độ sáng bóng phía trên không đều với nhau sao? Rất rõ ràng là được dùng quá nhiều men chua để đánh bóng. Nhưng mà thời gian dùng men chua không đồng nhất, cho nên độ sáng bóng cũng không đều nhau. Còn những cái khác, tôi không biết, tôi chưa có nhìn kỹ.”

“Cô nói đúng độ sáng bóng xác thực không đều nhau. . . Có lẽ trong quá trình đánh bóng đã gặp vấn đề nào đó.” Huyền Thiên Kỳ tiếp tục nhìn thật kỹ chiếc bình, “Cũng may, tiểu sinh chưa bỏ tiền ra mua.”

“Ủa. . . Anh chưa mua, vậy tại sao nó ở trong cửa hàng?” Cô vốn đã đứng dậy sắp xếp hành lý, đang chuẩn bị trở về gian phòng cũ của mình thì bước chân Thu Hoa đột nhiên khựng lại, cô nguyên bản vẫn còn đang rất tiếc hận 5000 nguyên không cánh mà bay kia, kết quả. . . Lý do khiến tâm tình của cô tốt lên một chút cũng không còn nữa rồi.

Không phải anh mua, anh hưng phấn như vậy, chăm chút như vậy làm cái gì?

“Là bạn học của tiểu sinh có được từ thị trường đồ cổ, bỏ ra 5000 nguyên mua một món đồ như vậy, nói thật, vẫn bị thiệt thòi quá.” Huyền Thiên Kỳ đặt dụng cụ xuống, để chiếc bình cổ trong góc phòng, chỗ đó đã chất đầy một đống đồ cổ khác, “Tiểu Hoa, những thứ này đều là đồ giả. Cô có rảnh thì đến xem thử đi, xem tiểu sinh có sai lầm hay không, nếu như cô tìm được đồ thật bị lẫn trong đó, như thế món đồ đó liền là của cô.” Huyền Thiên Kỳ nói câu này thực ra không hề có ý gì khác, chẳng qua là cảm thấy nói không chừng mình thật đã nhìn lầm, nếu như Thu Hoa tìm ra thì món đồ đó đích nó thực xứng đáng để cô ấy cầm đi.

Thế nhưng đối với lòng tự trọng rất cao của Thu Hoa, thì Huyền Thiên Kỳ chính là đang cười nhạo cô!

Thế nào, nghĩ mình là lão bản thì có thể ngạo mạn như vậy sao! Cô thật muốn tìm được đồ thật, sẵn tiện nhìn tên Huyền Thiên Kỳ kia hối hận đến chết!

​[Hệ thống đại nhân] Trả 1000 nguyên, tôi sẽ nói cho cô biết thứ nào là đồ thật, thứ nào là đồ giả.

‘Thật là đắt. . . Để tôi suy nghĩ thêm một chút đã.’ Cô hiện tại phải đi đếm tiền trước.

“Được rồi, lão bản, tôi sẽ ở trong gian phòng nào?” Nơi này đã không còn là nhà của Thu Hoa, cô không biết căn phòng kia có còn được giữ lại hay không nữa.

“Nga, cô có thể vào ở trong phòng của ba cô trước đây. Thật xin lỗi, căn phòng cũ của cô bây giờ tiểu sinh đang dùng rồi.” Huyền Thiên Kỳ đột nhiên nghĩ đến một chuyện, mặt đỏ gắt lên.

​”Nga.” Thu Hoa kéo hành lý đi lên lầu hai.

Huyền Thiên Kỳ nhìn bóng lưng Thu Hoa. . . Hắn có nên nói với cô, là căn phòng trước kia của ba cô tựa hồ có điểm ma quái. Còn nữa, có nên nói cho cô biết hay không, chút quần áo Tiểu Hoa để lại trong phòng trước đây đều là hắn sắp xếp lại. . . Hắn nhìn thấy mấy cái đồ lót xinh đẹp kia rồi. . . Thôi, nếu Tiểu Hoa không hỏi thì không cần nói. Miễn cho xấu hổ. . .

. . . Một vạn bốn nghìn chín mươi tám, một vạn bốn nghìn chín mươi chín, một vạn năm ngàn. Sau khi đếm xong 3 lần Thu Hoa mới hài lòng nhét tiền giấu bên dưới đồ lót trong hành lý. Chỉ cần Huyền Thiên Kỳ là chính nhân quân tử, thì hắn sẽ không bao giờ phát hiện được là cô có tiền. Nếu như hắn không phải chính nhân quân tử, hắn nhất định đã đụng vào đồ lót của cô, như thế hắn càng đuối lý không có lý do đuổi bản thân đi.

​​Thu Hoa thật lòng muốn khen thuởng cho IQ của mình một chút.

​[Hệ thống đại nhân] Nhiệm vụ thứ hai: Khiến Huyền Thiên Kỳ nấu một bữa cơm cho cô ăn, hoặc là cô làm một bữa ăn ngon cho Huyền Thiên Kỳ. Thành công thưởng cho 5 vạn tiền mặt.

‘5 vạn tiền mặt? Tôi nấu ăn rất dở, chỉ có thể nấu mì ăn liền thêm trứng gà để nuôi sống bản thân. Cho nên lựa chọn phía sau tuyệt đối không được. Thưởng nhiều như thế, rõ ràng tên Huyền Thiên Kỳ kia chắc chắn cũng không biết nấu ăn! Phải làm thế nào. . .’ Thu Hoa phân tích tỉ mỉ nhiệm vụ hệ thống vừa giao.

“Tiểu Hoa, mau chóng xuống đây đi. Bữa tối hôm nay do cô giải quyết!” Huyền Thiên Kỳ ở dưới lầu hô một tiếng, Thu Hoa cảm thấy rất bất lực. Tài nấu nướng của cô. . . Thật sự có thể nấu cho người khác ăn được hay sao? Cô bảo đảm mì ăn liền cô nấu tuyệt đối rất ngon, có chân giò hun khói, thêm trứng gà, còn có thêm một chút hành thái. Thật rất ngon nha. Nhưng mà. . . Những món khác thì. . .

“Tiểu Hoa! Tiểu sinh rất đói!” Huyền Thiên Kỳ lại thúc giục một tiếng.

“Đến ngay!” Không sao, dù sao hiện tại cũng không thiếu tiền, từ từ học là được rồi. Cô tin tưởng mình sẽ học thật tốt!

“Ông chủ, tôi nấu mì thì sao? Rất nhanh sẽ có mì ăn!” Thu Hoa vừa đi xuống lầu vừa nói chuyện, đột nhiên chân đạp vào khoảng không, mà vừa vặn lại có Huyền Thiên Kỳ đang đứng dưới cầu thang.

Quy luật tự cứu mình thứ nhất: Nhìn thấy người, quyết đoán kéo hắn làm đệm lưng!

Thu Hoa chính là muốn thực hiện theo quy luật đó. Huyền Thiên Kỳ ngã xuống dưới thân Thu Hoa, hắn còn chưa kịp phản ứng, Thu Hoa đã ‘A’ một tiếng, sau đó bắt hắn lại, Huyền Thiên Kỳ bị đau mà kêu một tiếng, đầu còn bị đập xuống đất.

Thu Hoa dứt khoát đứng dậy, xem như chưa có chuyện gì xảy ra, nhìn khuôn mặt anh tuấn đang nhăn mặt dùng tay ôm lấy đầu của Huyền Thiên Kỳ, có chút áy náy mà nói: “Ông chủ, tôi sẽ cho anh thêm quả trứng gà bồi bổ một chút!”

​Nói xong chạy nhanh như gió vào phòng bếp.

​Huyền Thiên Kỳ một bên xoa sau đầu một bên đứng lên. . . Đầu hắn thật đau. Thì ra phải chịu đau thì mới có trứng gà, không đau thì không có trứng gà sao?

​”Tiểu Hoa, tiểu sinh còn muốn thêm chân giò hun khói!”

“Được rồi!” Ông chủ cũng thật là biết phối hợp quá, Tiểu Hoa đã mồ hôi đầy mặt rồi! Thật tốt, nguyên liệu trong phòng bếp đều có đủ hết, còn có dưa muối nha!

* Lời tác giả: Ha ha ha ha, không có hôn, không có hôn!

 

17 COMMENTS

  1. Huyền Thiên Kỳ dẽ bị lừa quá, con cừu Thiên Kỳ sắp bị con sói Thu Hoa hệ thống tiểu nhân đặt lên bàn mổ rồy, ^__^ thanks nàng nhìu nhìu, nàng đáq iu quá cơ, đúng ngày tết trung thu luôn, ^__^