Chương 5: Hi sinh và nguyền rủa

Edit: 洋紫月 [Dương Tử Nguyệt]

P/s: Mừng nhà sinh nhật một tuổi ♥ Cảm ơn các bạn đã luôn ở cạnh tụi tớ ♥

large

Sala ngồi một mình trong bầu trời đêm.

Cô nhớ đến lời Sana nói, hắn bảo có thể lấy được trái tim của cô sau ba tháng cô tròn mười sáu tuổi sẽ có tác dụng tốt nhất, mà hai ngày nữa là tròn ba tháng sau khi cô sinh nhật mười sáu tuổi.

Sana còn nói, Dierse có lẽ là hậu duệ của gia tộc phù thủy xa xưa nhất, Sall, bởi vì chỉ có phù thủy của gia tộc đó mới có mái tóc bạc và mắt tím.

Gia tộc Sall từng bị nguyền rủa, mỗi hậu nhân đều sẽ bị một loại bệnh kỳ quái hành hạ mà chết, tất cả các hậu duệ không thể sống hơn 35 tuổi, nghe bảo chỉ có trái tim của cô và cỏ mặt trăng mới có thể chữa được.

Sala nhớ trước khi đi, Dierse bảo muốn đi tìm cỏ mặt trăng.

Mà sức khoẻ của hắn gần đây yếu đi rất nhiều, cô có thể nghe thấy tiếng ho khan ngột ngạt của hắn. Hắn cho rằng mình giấu rất tốt nhưng cô phát hiện từ sớm. Cô phát hiện bệnh của hắn nên mới muốn ở chung với hắn, bởi vì cô không muốn họ có tiếc nuối gì.

Cô không muốn tin Dierse nuôi cô vì muốn giết cô làm thuốc, nhưng sự thật đã phơi bày trước mắt cô, dù cô không muốn cũng phải tin.

“Biết được suy nghĩ thật của người kia mà cậu vẫn muốn ở đây chờ chết sao? Sala, đi theo tớ, tớ sẽ cho cậu hạnh phúc!”

“Không, tớ đợi hắn về”

Sala đứng lên, đốt ngọn đèn, sau đó đi về phía căn phòng dưới đất. Dierse không khóa cửa nên chỉ cần cô đẩy ra là có thể vào, cô đã lâu chưa đến đây ròi. Lúc nhỏ cô hay quấn quít chơi với Dierse ở nơi này, nhưng sau này, khi lớn lên, cô lại thích chơi ở bên ngoài, chỉ có một mình Dierse ở đây, chế thuốc hàng ngày.

Cô không biết hắn thí nghiệm chế thuốc gì, chỉ tình cờ nhìn thấy gương mặt mệt mỏi và phức tạp, có rất nhiều tình cảm mà cô không hiểu.

Trên bàn có một quyển sách, Sala đến gần, nhìn thấy những thứ liên quan đến ‘lời chúc phúc của nữ thần sinh mệnh’. Đúng, khi con nhỏ, cô thường thấy Dierse nhìn một tờ rất lâu, khi đó không hiểu, bây giờ đã hiểu rõ.

Sala cảm thấy trái tim của mình bị người khác xé ra, có một cơn gió lạnh đi xuyên qua trái tim cô.

Dierse nuôi cô lớn vì muốn làm thuốc, nhưng khi biết điều này cô lại không muốn bỏ chạy, chỉ cảm thấy, nếu trái tim của mình có thể cứu hắn, chỉ cần hắn nói thì cô sẽ cho hắn.

Bởi vì cô thích hắn lâu năm rồi, cho dù tuổi hắn gần như gấp ba lần cô, cho dù hắn luôn âm trầm lạnh lùng, nhưng đó là người cô yêu nhất.

Yêu có thể khiến một người kiêu ngạo trở thành một thứ đồ vật thấp kém.

“Sao lại ở đây?”

Sala không biết mình đứng nơi này bao lâu, ngọn đèn trong tay đã tắt, đằng sau xuất hiện giọng nói lạnh lùng. Sala nghe được giọng nói này thì phát hiện mình đang khóc, thì ra, dù có cam tâm tình nguyện vẫn sẽ thấy đau lòng.

“Dierse… Em là người được ‘nữ thần sinh mệnh chúc phúc’ sao?”

Dierse cứng người tại chỗ khi nghe thấy tiếng khóc của Sala, gương mặt hắn như bị ai đó đánh một quyền, chật vật và đau khổ. Có điều gương mặt của hắn bị mũ trùm che hơn nửa nên không ai thấy điều đó.

“Ừ” Lát sau, Dierse nghe thấy mình trả lời như thế.

“Vậy, anh cần trái tim em để chữa bệnh ư?”

“…Ừ”

“Được, em cho anh” Sala giơ tay lau nước mắt, nhìn hắn với gương mặt đầy kiên nghị “Nhưng trước đó, Dierse, em muốn tở thành người phụ nữ của anh”

“Không được” Dierse từ chối không chút do dự, hắn quay đầu không muốn nói gì, giọng nói có chút ảm đạm “Còn hai ngày nữa là đến lúc, cứ đợi ở trong phòng, đừng làm gì hết”

“Chỉ một lần thôi cũng không thể hoàn thành tâm nguyện của em ư?”

Dierse làm như không nghe thấy, bước nhanh để rời khỏi tầm mắt của cô, hắn ngồi dựa lên tường. Hắn kéo vạt áo dài, nơi đó có một vết thương rất dài.

Tình trạng cơ thể của hắn như thế này, nghĩa là không lâu nữa.

 

1 COMMENT