§ Tiệm đồ cổ huyền bí §

Chương 33.

Edit: Công Tử Vô Song

Beta: Đông Thần Thần aka Miyuki

P/s: Happy Birthday nhà thêm 1 tuổi  ♥

image

Huyền Thiên Kỳ có chút rối rắm mà nhìn bát mì trước mặt. Gắp một cuộn mì, những sợi mì dai dai kèm theo vài miếng hành tây được cắt đều nhau dài 1 cm, còn có chút dưa muối nổi lềnh bềnh trên mặt nước. . . Hắn có nên nói với cô ấy hay không, chỗ dưa muối kia đã để ở đó lâu lắm rồi. . .

“Ông chủ, sao anh lại không ăn?” Thu Hoa một bên cắn mì, một bên chớp chớp mắt, dường như cô còn chưa tẩy trang sạch sẽ, lông mi dày như một đám ruồi nhặng, thiếu chút nữa dọa Huyền Thiên Kỳ nhảy dựng lên.

“Hic, tiểu sinh không đói bụng.” Huyền Thiên Kỳ đặt đũa xuống. Vẫn là không nên làm khó dạ dày mình thì hơn, dạ dày của hắn vốn đã không được tốt rồi.

Được thôi, hắn không muốn ăn thì mình ăn. Thu Hoa sau khi chắc chắn là Huyền Thiên Kỳ không muốn ăn nữa rồi mới đổ luôn bát mì của Huyền Thiên Kỳ bát mình. Xì sụp xì sụp ăn tiếp.

Huyền Thiên Kỳ nhìn Thu Hoa như nhìn sinh vật lạ. Cô ấy có thể ăn một đống dưa muối không biết đã bị biến chất thành cái dạng gì một cách ngon lành như vậy sao?

“Ông chủ, anh không đói bụng sao?” Thu Hoa đẩy cái bát về phía trước, sau đó lại kéo bát mì về, “Tôi đã lỡ ăn một miếng rồi, ông chủ anh đừng ăn, bên trong toàn là nước miếng của tôi đó.”

“Được rồi.” Mới vừa rồi hắn còn định cầm đũa nếm thử một chút.

“Ông chủ, anh có muốn tôi nấu một phần khác cho anh hay không? Chỉ là hình như đã hết trứng gà rồi, cũng không còn mì ăn liền nữa. Tôi đến tiệm tạp hoá gần đây mua cho anh chút thức ăn nhé.” Nói xong vươn tay ra, “Ông chủ, cho tôi tiền mua thức ăn.”

Huyền Thiên Kỳ chỉ chỉ quầy hàng. Thu Hoa để đũa xuống chạy tới.

Đợi đến khi Huyền Thiên Kỳ ăn xong rồi, rốt cuộc cũng thấy Thu Hoa ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh. Quả nhiên, nhẫn nại là điều cần thiết, dưa muối quả nhiên có vấn đề!

Thu Hoa ăn hết hai phần mì nên bây giờ đang ngồi bên cạnh bồn cầu dùng hết sức lực nôn mửa, nôn ra một trận hỗn độn.

[Hệ thống đại nhân] Ở trong ngành giải trí cái gì không học, lại đi học người ta nôn mửa giữ dáng. Chẳng lẽ cô không biết loại hành vi này rất lãng phí lương thực sao?

‘Tuy rằng việc nôn mửa này là bởi vì tôi là minh tinh, không thể quá béo, nhưng nguyên nhân chủ yếu hiện tại là vì vừa nãy tôi cậy mạnh ăn nhiều, muốn giành thêm hảo cảm của tên gia hỏa kia, thật là làm khổ tôi mà. Không ói ra hết, dạ dày tôi sẽ nổ tung đó.’ Thu Hoa lại nôn thêm một trận.

​[Hệ thống đại nhân] Không tốt cho sức khỏe, phạt cô 1000 nguyên tiền mặt đó.

‘Thôi được, tôi biết lỗi rồi. Lần sau, tôi sẽ không cậy mạnh, cũng sẽ không tự chủ trương nữa.’ Lúc nãy cô vừa bỏ vào miệng là đã biết dưa muối có vấn đề, thấy Huyền Thiên Kỳ dừng tay, đương nhiên cũng ý thức được cái này không thể ăn được nữa. Nhưng mà, cô không thể để lộ tài nấu ăn dở tệ của mình trước mặt hắn được, không biết làm gì hơn là ăn hết cả hai chén, uống luôn cả nước canh, còn có trứng gà, chân giò hun khói. Cô ra ngoài mua đồ, thật ra là muốn tiêu hoá bớt một chút.

Cô nhớ đến lúc đóng vai phụ, nghe được mấy diễn viên hạng ba nói là khi một nữ minh tinh được đàn ông mời đi ăn, thì sẽ nuốt hết thức ăn vào bụng. Chỉ là sau đó phải móc họng nôn ra hết, bởi vì như thế sẽ lưu lại ấn tượng tốt cho các chàng trai, cũng là một loại lễ phép cần có. Cô vừa nhìn thấy Huyền Thiên Kỳ không chịu ăn chén mì đó thì đột nhiên nghĩ đến chuyện này.

“Tiểu Hoa, cô không sao chứ? Nếu như bụng không đau nữa, chúng ta cùng nhau ngồi xuống thảo luận về vấn đề tiền lương của cô đi.” Huyền Thiên Kỳ đứng trước nhà vệ sinh, lễ phép gõ cửa.

“Được, tôi lập tức ra ngay.” Nghe Thu Hoa nói xong, Huyền Thiên Kỳ cũng lập tức rời khỏi đó.

“Một tháng 3000 nguyên thế nào?” Huyền Thiên Kỳ cầm bàn tính bấm lạch cạch, “Vốn là định 4000 nguyên mỗi tháng, thế nhưng khấu trừ tiền điện nước, tiền thuê nhà, cùng với tiền ăn uống , chỉ có thể cho cô không đến 3000 nguyên, nhưng mà thấy cô là con gái của ông chủ Thu kiêm đầu bếp nữ, liền dứt khoát cho cô 3000 nguyên vậy.”

Huyền Thiên Kỳ nhìn thoáng qua Thu Hoa, Thu Hoa cũng cầm máy tính nhấn bụp bụp, thấy cô còn chưa kịp trả lời, hắn nói tiếp: “Bình thường sẽ cho cô tiền mua nguyên liệu nấu ăn, từng tháng cũng không cần quá nhiều, nhưng một món thì chỉ có thể xuất hiện một tháng một lần. Hôm nay tiểu sinh muốn ăn bánh bao. Mì ăn liền sau này tốt nhất đừng xuất hiện nữa.”

​Nghe hắn nói như thế, Thu Hoa ngẩng đầu, mặt bất đắc dĩ mà nhìn hắn: “Ông chủ. . . Tôi chỉ biết nấu mì ăn liền thêm trứng, chân giò và hành thái thôi.”

“Vậy học đi.” Hắn lôi ra một quyển sách từ phía dưới bàn mạt chược rõ ràng là đã được dùng để gác chân bàn, thuận tay đỡ bàn mặt chược một chút. “Cầm đi, quyển sách này tiểu sinh đã học qua rồi, nhất định sẽ nấu được ngon. Bình thường tiểu sinh cũng ăn không nhiều, ba bốn phần là no, nhưng phải có điểm tâm và nước trà. Lúc trước tiểu sinh thấy cô ăn nhiều như thế mà vẫn không trở nên mập mạp, thật là may mắn.”

Cầm cuốn sách dạy nấu ăn kia, Thu Hoa cứng mặt nhìn Huyền Thiên Kỳ.

​”Ông chủ, anh biết nấu ăn?” 5 vạn nguyên của cô có hì vọng rồi.

“Biết, nhưng tiểu sinh không thích làm.” Huyền Thiên Kỳ giơ tay lên, dừng tại không trung, tựa hồ do dự nửa ngày, cuối cùng cũng đưa tay vỗ vỗ vai Thu Hoa, “Cho nên, giao cho cô, Tiểu Hoa.”

“Vì sao tôi lại cảm thấy anh gọi tên tôi như gọi một con thú cưng?” Thu Hoa từ trước đến giờ chưa bao giờ thấy tên mình bị “thú cưng hoá” như thế.

​Huyền Thiên Kỳ chỉ mỉm cười, không nói lời nào.

“Tiểu Hoa, cô đang làm gì vậy?” Huyền Thiên Kỳ ngồi ở trước quầy, nhìn khối ngọc mới mua không lâu, thấy đồng chí Tiểu Hoa đầu tiên chỉ quét dọn cửa tiệm sơ sài một lát, rồi cầm điện thoại chụp mấy tấm ảnh. Không lẽ cô chính là gián điệp, nhìn trúng một món đồ cổ của tiệm nên định chụp ảnh lại, sau đó sẽ dùng đồ giả để đánh tráo nó? Thế nhưng tư thế chụp ảnh của đồng chí Tiểu Hoa thật sự vô cùng kỳ quái.

“Tôi chỉ tự chụp mình thôi, lúc rảnh rỗi tôi hay lên weibo. Ông chủ, weibo của anh là gì, chúng ta follow nhau đi.” Thu Hoa cầm điện thoại, chỉnh góc 45 độ, sau đó bày ra một cái tư thế, chụp một bức ảnh tương đối hài lòng.

“Weibo là cái gì?” Huyền Thiên Kỳ thấy Thu Hoa tự chụp bản thân, cũng không để ý nữa. Không sao, đồng chí Tiểu Hoa là con gái của ông chú Thu, chắc sẽ không làm loại chuyện đó đâu.

“Ông chủ, trông anh như thế mà không biết weibo là cái gì?” Thu Hoa xông đến, nhìn Huyền Thiên Kỳ, cho Huyền Thiên Kỳ xem trang chủ weibo của mình trên điện thoại, “Anh xem, cái này là weibo. Có thể follow rất nhiều người, sau đó đối phương đăng lên cái gì chúng ta bên này cũng đều thấy được. Nhìn xem, tôi có hơn 2000 followers.” Thật ra. . . Rất nhiều nick trong đó là trang quảng cáo, loại quảng cáo này ai đến cũng đều sẽ không cự tuyệt, Thu Hoa gửi lời mời kết bạn cho người ta trước, sau đó người ta đồng ý trở lại. Cứ như thế liền sẽ không quá vắng vẻ.

​[Hệ thống đại nhân] Đột nhiên cảm thấy thật tự hào. . . Tôi có 3 vạn followers yêu.

​’Hệ thống đại nhân, gửi lời mời kết bạn cho tôi đi!’

​[Hệ thống đại nhân] Không muốn!

“Không hiểu, hành vi công khai cuộc sống riêng tư của mình như thế, tôi không quen, cũng không định làm.” Huyền Thiên Kỳ lạnh lùng nhìn thoáng qua cái trang bìa quảng cáo hàng hiệu kia, “Followers của cô, hình như đều là bán hàng hiệu.”

“Followers đăng hình ảnh gì lên, tôi cũng không thể kiểm soát được mà.” Thu hoa lập tức thu điện thoại di động lại, sau đó dường như lại nghĩ đến cái gì, “Ông chủ, số điện thoại của anh là gì, đến lúc có chuyện gì thì cũng có thể liên lạc được với anh.”

Huyền Thiên Kỳ do dự một hồi, sau đó đem một tấm danh thiếp đưa cho Thu Hoa: “Gọi dãy số phía trên là được.”

“Ông chủ, cái này không phải là số điện thoại của cửa tiệm sao? Hơn nữa cái này còn là số điện thoại cũ của nhà tôi. Anh chẳng qua là đổi mặt tiền của cửa tiệm, đổi tên cha tôi thành tên anh mà thôi.” Danh thiếp như thế này cũng không khỏi quá lười rồi đi.

“Dong dài, cứ lấy số điện thoại này đi. Tôi bình thường cũng sẽ luôn ở trong tiệm, cô cùng lắm cũng chỉ là đi chợ mua thức ăn, không có việc lớn gì mà phải gọi cho tôi.” Huyền Thiên Kỳ tiếp tục công việc trên tay, đẩy Thu Hoa ra xa một chút, bởi vì hắn cảm thấy Thu Hoa đang che ánh sáng từ cửa sổ chiếu xuống.

“Ông chủ. . . Tôi nghi ngờ anh không có điện thoại.” Cô cẩn thận nhìn một thân áo khoác ngoài của Huyền Thiên Kỳ một chút, có điện thoại mới là lạ.

Huyền Thiên Kỳ với tay vào trong túi quần, móc ra một cái Apple, “Điện thoại di động.”

Điện thoại kiểu mới nhất khiến Thu Hoa không nhịn được cầm trong tay tỉ mỉ kiểm tra, “Ông chủ, nhìn không ra anh cũng biết xài Apple đó, kiểu mới nhất này khoảng bao nhiêu tiền? Nghe nói bây giờ bọn cướp hoành hành ghê lắm. Ômg chủ, anh có khó khăn gì, tôi cũng gọi cho anh được.” Dùng sức bấm nút, nhưng màn hình vẫn một màu đen thui.

​Thu Hoa cảm thấy trên đầu chảy đầy mồ hôi, “Lão bản. . . Điện thoại di động của anh không có pin.”

“À.” Cầm điện thoại, tiếp tục để vào túi quần, “Tiểu Hoa, cô giúp tôi canh tiệm một chút, hình như tôi để quên đồ sạc điện thoại ở chỗ nào rồi.”

​”Ông chủ. . . Anh để quên đồ sạc điện thoại ở đâu?”

“Có lẽ là trong cửa tiệm.” Huyền Thiên Kỳ đầu cũng không thèm nhấc mà tiếp tục công việc, “Tiểu Hoa, bây giờ cô đi làm bánh bao được rồi đó. Tìm thấy đồ sạc trễ một chút cũng không sao, dù sao cũng hết pin được một tuần rồi.”

Thu Hoa quay đầu lại nhìn Huyền Thiên Kỳ như nhìn quái vật. Điện thoại không có pin đã được một tuần? Người kia thế mà nửa điểm cũng không vội. Nếu như điện thoại của cô chỉ còn 20%, cô đã bắt đầu nôn nóng bất an rồi, vậy mà người kia có thể bình tĩnh như thế? Thật là. . . Không biết nói thế nào mới được.

Thu Hoa chạy bình bịch lên lầu, sau đó cầm một thứ đi xuống, “Lão bản, anh dùng cái này để sạc trước đi.”

“Cái này là cái gì?” Huyền Thiên Kỳ cầm kính lúp nhìn thứ đồ chơi kia một chút.

​”Sạc dự phòng! Lão bản, anh không biết loại sạc dự phòng này sao?”

“Ồ, bây giờ đã biết. Cô đi làm bánh bao đi.” Huyền Thiên Kỳ bình tĩnh mà trở về tiếp tục công việc giám định một lần nữa. Thế nhưng Thu Hoa lại lấy tay chặn tầm mắt của hắn. “Sao nữa?”

“Ông chủ, điện thoại của anh.” Thu Hoa thật sự là nhìn không được tên ông chủ này phung phí của trời. Kiểu mới nhất người ta muốn cũng không mua được, còn hắn lại có thể bỏ mặc nó hết pin cả một tuần, còn là nửa điểm cũng chẳng thèm vội. Chẳng lẽ hắn không biết, người khác không liên lạc được với hắn thì sẽ rất lo lắng sao?

​Điện thoại cuối cùng cũng biểu hiện chế độ đang sạc, Thu Hoa mới thở phào một hơi, sau đó như là nghĩ đến điều gì: “Ông chủ, xin lỗi, tôi có chút cố chấp. . . Nhìn thấy điện thoại không có pin, sẽ muốn nạp pin thật đầy cho nó. Xin lỗi.”

​”Không sao, đi chuẩn bị bánh bao đi.” Huyền Thiên Kỳ chỉ lướt mắt qua, liền không thèm để ý chút nào nữa.

Thu Hoa cẩn thận bước ra khỏi cửa tiệm phía trước, đi về phía phòng bếp phía sau.

​[Hệ thống đại nhân] Khảo nghiệm thực sự, bây giờ mới bắt đầu. Mời đi làm bánh bao đi.

 

14 COMMENTS

  1. có lẽ vì a là ông chủ của tiệm đồ cổ nên a cũng thành người cổ luôn rồy, cái apple loại mới nhất mà a vứt xó *gào thét* bất công a. cơ mà hệ thống sành điệu quá xài cả weibo, weibo của hệ thống là j nhỷ, kết bạn chơy hehe ^^~ thanks nàng nhóe, hóng chương mới
    hum nay là ngày 20/10. chúc tập thể chỵ e phụ nữ gồm đọc giả và các bạn nữ của Sweet House ngày càng xinh đẹp, đã xinh lại càng xinh *cười toe*, và ko đc ham truyện đến nỗi bỏ bê học hành đâu nhá ^^~