Chương 9: Bài học thứ ba của tra nam (2)

Edit: Nhung Nhũn

Beta: Đông Thần Thần aka Miyuki

P/s: Sorry mọi người, post nhầm ;;;A;;; Chương 9 trước kia mọi người đọc (chương có vụ sờ bụng rồi thấy con đạp á) là chương 11 nhé, chương này mới là chương 9 =.= Thành thật xin lỗi mọi người vì sự nhầm lẫn này =((((

image

Chung Duy Cảnh uống một ngụm trà, tầm mắt lại hướng về màn hình máy tính đối diện. Người đối diện thì vẫn luôn ngồi nghịch điện thoại, thật sự có chút khác thường.

“Tổ trưởng, anh nghĩ xem con gái có thích đàn ông chủ động không?” Người nói là nhân viên bộ phận nghiên cứu phát triển Lý Nhiên, bình thường luôn có vẻ rất tuỳ tiện, thực ra lại rất chuyên nghiệp, bây giờ lại có bộ dạng như vậy thì quả thực là khác lạ.

“Không biết.” Chung Duy Cảnh trả lời đơn giản, lòng người là khó đoán nhất, thế nên những người nhọc công đi đoán lòng người chính là những tên vô dụng nhất. Lý Nhiên có chút phiền não, ngó nghiêng nhìn đồng hồ, Chung Duy Cảnh buồn bực tắt máy tính

“Cậu muốn làm gì?” Anh hỏi.

Khó có khi vị tổ trưởng trầm mặc kiệm lời này quan tâm hỏi han, Lý Nhiên buồn bực nói hết nỗi khổ của mình, ” Em vừa đi tỏ tình.”

Cậu ta hối hận nói “Cô ấy nói muốn suy nghĩ thêm, nhưng đã hai ngày rồi chưa có hồi âm.”

Chung Duy Cảnh cất tài liệu vào cặp sách, “Sao không trực tiếp hỏi cô ấy?”

Nghe được lời của anh, Lý Nhiên ngạc nhiên nhìn, “Tổ trưởng, anh hình như không biết gì về tình yêu rồi?” Giọng điệu cậu ta quá mức kinh ngạc, Chung Duy Cảnh hơi nhíu mày, “Vì sao cậu lại nói vậy?”

“Em đã chủ động tỏ tình. Nhỡ cô ấy quá rụt rè, giờ em đi hỏi trực tiếp thì không phải là doạ chết người ta sao? Vốn lúc trước tỏ tình đã là quá bất ngờ, nếu cứ như vậy người ta chạy mất thì sao?” Kiểu suy nghĩ của Lý Nhiên, Chung Duy Cảnh không hiểu rõ. Nhưng loại chuyện này anh cũng sẽ không hỏi lại, dù sao đây là việc của người khác, huống hồ anh cũng không rảnh rỗi như vậy.

Thu dọn xong xuôi, Chung Duy Cảnh cầm cặp tài liệu của mình nói với Lý Nhiên vẫn còn do dự, “Tôi đi trước, cậu cũng nên về đi.”

Nhưng lời của Lý Nhiên lại làm Chung Duy Cảnh không khỏi nghĩ đến Cam Ninh. Cô hình như chưa từng nói câu “Em yêu anh”, nhưng vẫn chủ động như vậy, cho dù biết rất rõ ràng chưa chắc đã có kết quả gì, thậm chí còn có thể bị ghét bỏ. Trong trí nhớ của anh, người phụ nữ đó giống như vĩnh viễn không bao giờ bị tổn thương, mặc kệ anh có lạnh lùng đến thế nào, cô vẫn có thể hồi phục vết thương lòng trong thời gian ngắn nhất.

Trước kia Chung Duy Cảnh luôn luôn có cảm giác người phụ nữ đó chỉ xem anh như một cái cây biết đi. Nhưng hoá ra, chính mình lại coi cô ấy chỉ là một cái cây không hơn.

Xuống xe buýt, lông mày vẫn luôn nhíu chặt của Chung Duy Cảnh cuối cùng cũng thả lỏng. Bây giờ anh đã có thể bắt xe buýt đi từ nhà đến công ty, thậm chí còn có thể nửa đường xuống xe làm việc khác …. Nhưng ngay cả như vậy, anh vẫn không có thói quen chen chúc với nhiều người như vậy.

Vừa mở cửa ra, Chung Duy Cảnh ngửi thấy mùi thức ăn thơm nồng, Cam Ninh từ phòng bếp đi ra đón lấy cặp sách trên tay anh.

“Anh đã về rồi! Em có nấu canh, đợi lát nữa là là có thể uống.” Lưng Cam Ninh đã ngửa ra nhiều, cho dù quần áo mặc nhìn có vẻ hơi thùng thình, nhưng vẫn làm cho người ta nhận ra ngày cô là phụ nữ có thai.

Đợi Chung Duy Cảnh tắm rửa xong, Cam Ninh đã đặt canh lên bàn, “Sao vậy?” Cam Ninh có chút vội vàng

“Đây là canh gì vậy?” Hương vị có chút kỳ lạ nhưng cũng không đến nỗi, Chung Duy Cảnh uống một ngụm.

“Em cũng không biết.” Chung Duy Cảnh có chút ngoài ý muốn nhìn cô, Cam Ninh ngượng ngùng cười, “Công thức em đọc trong sách, rất bổ đấy .” Chung Duy Cảnh không hỏi thêm nữa, cúi đầu tiếp tục uống canh.

“Đây là phí sinh hoạt tháng này.” Chung Duy Cảnh lấy một phong bì từ trong cặp đưa cho Cam Ninh

“A?” Cô giật mình nhìn phong bì trên tay anh, Chung Duy Cảnh cũng không vội, chờ cô hoàn hồn. Việc cô luôn phản ứng chậm một nhịp cũng đã thành thói quen.

Cuối cùng cũng phục hồi lại tinh thần , Cam Trữ đỏ mặt khoát tay, “Không cần.” Cô có chút cuống, dường như không biết phải nói gì.

“Em, em có tiền.” Cô biết Chung Duy Cảnh đã dùng tiền tiết kiệm để đi du học đóng nửa năm tiền trọ. Giờ anh lại muốn người khác đầu tư, chắc hẳn là không có tiền.

Nhưng Chung Duy Cảnh vẫn duy trì động tác của mình “Đây là tiền lương của anh.” Anh thản nhiên  giải thích, đặt phong bì vào tay cô, Cam Trữ cúi đầu nhìn.

“Tiền lương?” Dù chưa mở ra cô cũng có thể cảm nhận được số tiền bên trong cũng không ít, “Nhiều như vậy sao?”

Cam Nonh rõ ràng là đang hoài nghi anh, Chung Duy Cảnh nhăn mặt.

“Đúng vậy.” Mặc dù là hợp tác, nhưng ban đầu anh cùng Thẩm Lâm cũng đã thảo luận kĩ lưỡng. Dù phần mềm kia có được đưa ra thị trường hay không, tiền lương hàng tháng anh vẫn lĩnh đủ. Đương nhiên, mức lương cũng đã được bàn bạc kĩ.

Chung Duy Cảnh biết rất rõ năng lực của Thẩm Lâm cho nên mới đưa ra yêu cầu như vậy. Khi anh vẫn còn là “Chung tiên sinh”, Thẩm Lâm có lẽ sẽ không bao giờ đáp ứng loại yêu cầu như vậy. Nhưng bây giờ Thẩm Lâm vẫn còn chưa được trải qua bảy năm kinh nghiệm, huống chi lúc trước khi còn là kẻ thù, Chung Duy Cảnh vẫn luôn hiểu rõ con người Thẩm Lâm.

“Đối tác của anh là người như thế nào ?” Cam Ninh lo lắng hỏi, tuy rằng không hiểu chuyện của anh, nhưng cô vẫn biết thiên hạ làm gì có bữa cơm miễn phí nào.

Chung Duy Cảnh đứng dậy đem cặp cất trong phòng ngủ, “Đừng nghĩ nhiều. Bởi vì anh làm việc tốt mới có đãi ngộ như vậy. Anh ta cũng không phải kẻ ngốc.”

Cam Ninh có chút buồn bực nhìn bóng lưng Chung Duy Cảnh, rõ ràng lời còn chưa nói hết, người kia sao lại luôn nhìn thấu cô như vậy?

Chung Duy Cảnh cất kĩ tiền rồi mới bước ra,

“Anh có muốn ăn mừng một bữa không?” Cam Ninh đã khôi phục lại tinh thần, vẻ mặt tươi cười hỏi.

Chung Duy Cảnh nghĩ ngợi nói “Ừ, em muốn ăn gì?”

Cam Ninh đang mang thai, không phải cái gì cũng được ăn. Chung Duy Cảnh tuy không biết rõ phụ nữ có thai nên ăn gì nhưng vẫn có thể hiểu được điều này. Người phụ nữ này đang mang trong mình đứa bé của anh, Chung Duy Cảnh nhìn thấy cái bụng của cô cũng đã dần lộ rõ rồi.

Cam Ninh không chú ý tới ánh mắt của người kia, rút hai tờ nhân dân tệ màu hồng từ trong phong bì ra, sau đó lại cất phong bì vào phòng ngủ. Chung Duy Cảnh nhìn thấy cô như đang giữ vật gì đó rất trân quý thì vừa thấy buồn cười vừa thấy xúc động. Sau đó hai người cùng đi ra khỏi nhà, đây là lần đầu tiên từ sau khi chuyển đến đây bọn họ có cơ hội đi chung, Chung Duy Cảnh có cảm giác không tự nhiên.

Ở bên cạnh, Cam Ninh vẫn đang hưng phấn như trẻ con vừa xin được kẹo. Chạng vạng, gió cũng không lạnh nhưng khi lướt qua mặt cũng mang lại cảm giác không hề thoải mái. Ở thành phố này, mùa đông lạnh thấu xương chẳng kém gì mùa hạ nóng đến khó chịu, cảm giác này Chung Duy Cảnh không thích. Từ khi vẫn còn là “Chung tiên sinh” cho đến bây giờ loại cảm giác này cũng không thay đổi nhiều.

Chỗ ở của bọn họ bây giờ cũng có điều hoà nhưng tới nay vẫn chưa dùng đến. Cũng không phải không muốn dùng, nhưng cơ thể Cam Ninh lại không chịu được luồng gió của điều hoà. Lúc trước chỉ bật có một lần mà cô bị cảm mấy ngày, chỉ vì đang mang thai mà không dám uống thuốc. Cuối cùng không biết cô từ sách nào lại tìm ra mấy cây thuốc , nhưng uống vào thì đỡ hơn thật.

“Ăn cái này sao?” Chung Duy Cảnh nhìn quán ăn mù khói thấy có chút mờ mịt, bên cạnh còn có chứ “Quầy bán hàng” đèn chiếu sáng trưng lại làm cho anh thấy chói mắt

“Mau tới đây đi.” Cam Ninh đã tìm được vị trí ngồi xuống, nhìn thấy anh vẫn đứng ngần ngừ bên kia đường thì vội gọi anh. Chung Duy Cảnh cuỗi cùng vẫn đi đến chỗ cô với vẻ mặt háo hứng mong chờ kia.

Ngồi ở quán ven đường, bên cạnh vang vọng tiếng xe cộ đi qua, Chung Duy Cảnh im lặng quan sát vài người khách đang ngồi xung quanh mình. Nếu không phải hôm nay tới đây thì chắc anh sẽ không còn nhớ gì về nó nữa, Chung Duy Cảnh hiện có cảm giác vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, anh không thích cảm giác ấy. Nhưng Cam Ninh bên kia vẫn vui vẻ cầm thực đơn đầy dầu mỡ, cau mày do dự không biết nên ăn món gì.

Chung Duy Cảnh ở trong lòng thở dài một hơi, cố gắng kiềm chế ý muốn đứng dậy đi về .

“Anh nói xem chúng ta nên ăn gì?” Cam Ninh cầm thực đơn do dự, cô muốn ăn gì đó nhưng lại có quá nhiều lựa chọn, đến lúc phải xin sự trợ giúp từ Chung Duy Cảnh, mới phát hiện ra từ đầu mình đã quên mất không hỏi anh muốn ăn gì.

“Gọi hết đi.” Chung Duy Cảnh thản nhiên nói, không để ý đến ánh mắt ngây ngốc của Cam Ninh đang nhìn mình.

“Không cần, ăn không hết sẽ rất lãng phí.” Cam Ninh nhìn lén ông chủ một cái rồi nói thầm với anh, “Kỳ thật em cảm thấy súp thịt bò ở đây rất ngon dù hơi nhiều một chút nhưng ăn rất được, nhưng nếu như ông chủ mà nấu thì sẽ giảm đi nhiều lắm.” Cô có chút buồn rầu, sợ sệt chờ ông chủ cầm muôi đến.

Chung Duy Cảnh nhìn theo tầm mắt cô

“Còn nữa, anh có muốn ăn…?” Cam Ninh quay đầu nhìn anh, ánh mắt có chút chờ mong, “Bánh chẻo hấp!” Chung Duy Cảnh nhìn cô, đột nhiên nghĩ rằng có khi cô thật sự không muốn ăn ở ngoài nhưng vẫn gượng ép đến đây chăng

Mặc kệ đi, Chung Duy Cảnh liền đứng dậy đi về phía ông chủ quán. Ăn cơm ở chỗ này không thề chờ người phục vụ mà phải chủ động phục vụ, cho dù đã lâu không ăn như vậy nhưng Chung tiên sinh vẫn hiểu rõ

“Ông chủ cho một phần súp thịt bò, một phần bánh chẻo hấp ở chỗ này.” Chung Duy Cảnh chỉ vào chỗ bọn họ ngồi nói, bởi vì vị trí bàn ở đây không cố định nên chỉ có thể dùng cách này để xác định . Ông chủ nhìn về phía anh hỏi “Có muốn cho chút ớt trong súp thịt bò không?” Chung Duy Cảnh còn đang nghiên cứu thực đơn thì Cam Ninh đã đáp “Một chút ớt vào.”

 

14 COMMENTS