§ Tiệm đồ cổ huyền bí §

Chương 34.

Edit: Công Tử Vô Song

Beta: Đông Thần Thần aka Miyuki

image

“Cái này là bánh bao?” Là giọng điệu chất vấn không cần nghi ngờ, Huyền Thiên Kỳ nhìn chằm chằm cái đĩa trước mặt. Cái món “nhão nhoét” này, thật sự là bánh bao?

“Đây là lần đầu tiên tôi làm bánh bao. Ngồi xuống ăn đi, trong bếp còn rất nhiều đó. Tuyệt đối đủ cho anh ăn no.” Thu Hoa rót dấm, gắp một cái bánh bao tương đối dễ nhìn từ một đống cái “nhão nhoét” kia ra, chấm chấm nước dấm, sau đó bỏ vào miệng cắn một cái.

​”Cái này thậm chí còn chưa chín!” Huyền Thiên Kỳ kinh ngạc kêu to lên.”Không thể ăn!”

“Hic, vẫn chưa chín. Cái bánh tôi vừa mới ăn đã chín rồi. Tôi cứ nghĩ rằng tất cả đều chín rồi chứ.” Thu Hoa phun thứ trong miệng ra. Vẻ mặt phiền muộn mà nhìn Huyền Thiên Kỳ, “Ông chủ, yêu cầu của ngài, nô tì không làm được.”

“. . . Bỏ cái gì mà ‘nô tỳ’ của cô đi, lộn xộn quá. Thật là ngu ngốc, đến cả một cái bánh bao cũng không làm được. Cô tùy tiện làm một bát mì đi, nhưng không được là mì ăn liền, nấu nhanh một chút.” Huyền Thiên Kỳ nói xong rồi rời đi.

Thu Hoa vứt bánh bao vào thùng rác, miệng nở một nụ cười đắc ý vì thực hiện được ý đồ.

“Tôi hỏi cô, cái này là mì sợi?” Có chắc  không phải là mì viên? Mì viên còn dễ nhìn hơn cái này nhiều. Huyền Thiên Kỳ thật hiếm thấy cả hai chữ “tiểu sinh” cũng không cần, có thể thấy hắn phiền muộn tới mức độ nào.

“Ông chủ, tôi chỉ biết làm mì ăn liền, không biết nấu các món khác. Thời gian nấu cũng hoàn toàn không biết tính, nhìn cũng hoàn toàn nhìn không ra.” Thu Hoa đứng trong góc xoa xoa tay, “Nếu không. . . Anh miễn cưỡng ăn một chút, hay là, ông chủ, anh nấu đi.”

“. . . Gọi thức ăn ngoài đi, cô tự mình đến cửa hàng ở đầu phố, tận mắt quan sát bọn họ rửa sạch tay cầm mì sạch lên, nấu trong nước canh phải thật sạch, sau đó bảo đảm các món ăn đều phải mới mẻ sạch sẽ mới được mua về.” Huyền Thiên Kỳ không đành lòng nhìn những thứ đang nổi lềnh bềnh trong bát.

“Ông chủ, anh sẽ không gọi thức ăn ngoài chứ.” Thu Hoa nhìn Huyền Thiên Kỳ lấy một xấp tiền mặt từ trong túi ra, hai mắt cô sáng rực nhanh chóng cầm lấy.

​”Thức ăn ngoài thức ăn ngoài, chẳng lẽ không phải là thức ăn mua bên ngoài hay sao.” Huyền Thiên Kỳ chỉ chỉ đống mì viên kia, “Tiểu sinh vốn không thích loại thức ăn được mua bên ngoài này, thế nhưng tài nấu nướng của Tiểu Hoa thật sự quá kém, tiểu sinh không thể không ăn bên ngoài. Đi đi, giải quyết sạch sẽ đống mì này rồi đi mua đồ ăn. Nhớ rõ phải nhìn kỹ tay, mì, nước, hộp đựng món ăn, đều phải thật sạch sẽ.”

Thu Hoa khép năm ngón tay lại, để lên trán: “Yes BOSS!”

“. . . Không được nói tiếng Anh.” Huyền Thiên Kỳ lạnh lùng liếc qua một cái sau đó ra khỏi phòng bếp.

Một lần nữa đổ bát mì vào thùng rác, Thu Hoa có chút tiếc hận, nhưng cũng không thấy có gì là không tốt. Cô cứ nghĩ là sau khi nấu bữa trưa thất bại, Huyền Thiên Kỳ sẽ nhịn không được mà tự tay nấu một bữa cơm. Sau đó cô có thể cầm trong tay 5 vạn nguyên tiền mặt kia rồi.

​Thế nhưng, đáng tiếc, đáng tiếc!

“Tôi hỏi cô, có lúc nào tôi nói rằng tôi ăn mì phải thêm dấm, còn có lượng ớt đáng sợ này là thế nào?” Huyền Thiên Kỳ lại bỏ quên hai chữ “tiểu sinh” một lần nữa. Bây giờ hắn đang rất giận dữ, hắn chẳng lẽ không biết dạ dày của bản thân không được tốt, chỉ có thể ăn thanh đạm một chút thôi sao?

“Ông chủ, anh cũng chưa bao giờ nói không ăn mà. Tôi chỉ dựa vào khẩu vị của bản thân, sau đó tăng thêm một chút. Nếu như anh không thích ớt, vậy thì bỏ hết ra đi.” Nói xong, Thu Hoa cầm cái muôi, múc hết ớt ra. “Được rồi, như vậy sẽ không quá cay đâu.”

Huyền Thiên Kỳ nhìn tô mì vẫn còn lác đác vài miếng ớt nhỏ và chút hạt tiêu, hắn lại lấy ra một xấp tiền mặt, “Mua thêm một phần nữa đi. Nhớ kỹ, ớt, dấm, tương đều không cần, làm đơn giản là được rồi.” Hắn vốn muốn nói cái gì cũng không cần thêm, thế nhưng hắn thật sợ cô nàng Tiểu Hoa ngu ngốc này sẽ thật sự bảo người ta là trừ mì ra thì cái gì cũng đừng bỏ vào.

​”Ồ.” Thu Hoa có chút tiếc nuối nhìn chén mì trên bàn, “Vậy chén mì này. . .”

“Không thể lãng phí lương thực, Tiểu Hoa, khi nào về cô ăn hết đi.” Huyền Thiên Kỳ tin chắc sức ăn của Tiểu Hoa. Hắn hoàn toàn không biết rằng khẩu vị của Tiểu Hoa là giả, cô thật sự chỉ cần ăn một chút là được rồi. . .

​[Hệ thống đại nhân] Cái này gọi là tự làm tự chịu, 233333333333.

Đến khoảng 2 giờ sau, Huyền Thiên Kỳ mới được ăn bữa trưa, nhìn đồng hồ, bây giờ đã hơn một giờ chiều rồi. . . Hắn nhìn xung quanh tiệm một lượt: “Tiểu Hoa, cô có lễ phục dạ hội không?”

​”?” Lễ phục dạ hội? Sao lại có cảm giác không đúng lắm nhỉ?

​Thấy Thu Hoa gật đầu, Huyền Thiên Kỳ vung ngón tay lên, “Mặc cho tôi xem thử.”

Thu Hoa vừa dọn dẹp chén đũa bữa trưa, liền nghe thấy ông chủ bảo cô giữa ban ngày mặc lễ phục dạ hội cho hắn xem, thích xa hoa? Biến thái? Cuồng lễ phục dạ hội?

“Ngẩn ra làm gì, nhanh lên đi.” Huyền Thiên Kỳ cảm thấy cho tới bây giờ, một chút ưu điểm của Thu Hoa hắn cũng tìm không thấy. Nếu không phải cô ấy là con gái của Thu lão bản, hắn đã đuổi cô đi từ lâu rồi. Nhìn vóc đáng của Tiểu Hoa coi như không tệ, chắc hắn có thể mong đợi một lần thử xem.

“Nga.” Thu Hoa ở trong làng giải trí đã rèn luyện ra được tính nhẫn nhục chịu đựng, người khác nói cái gì, cũng đều có thể vui vẻ làm theo. Chạy lên lầu, tìm kiếm một phen, lấy cái váy nhìn đẹp nhất của mình ra. Đây chính là kiểu dáng mới nhất vào năm ngoái, là cái váy cô thích nhất. Ban đầu vốn định cùng một nam ngôi sao đi tham gia buổi công hội, ai ngờ bị một cô gái khác đồng ý leo lên giường hắn đoạt mất cơ hội, làm cô uổng công đi mua váy mới.

​Bây giờ. . .  Chỉ có thể mặc nó cho Huyền Thiên Kỳ xem thôi sao?

Thu Hoa đứng trước mặt hắn xoay vài vòng, Huyền Thiên Kỳ cau mày trầm mặc.

“Ông chủ, nhìn thế nào? Rất đẹp phải không?” Ngay trước mặt Huyền Thiên Kỳ mà kéo phần áo trước ngực xuống một chút nữa, cái váy này thật sự rất gợi cảm, phía sau lộ cả lưng đến eo. Đây là một cái váy khó mặc cỡ nào, vậy mà cô có thể toát ra loại phong thái này, có thể thấy được dáng người Thu Hoa vô cùng tốt.

“Cô chỉ có một cái váy như thế này thôi sao?” Huyền Thiên Kỳ rất không thích, lộ ra nhiều thịt như thế để làm cái gì? Là tới bán thịt sao? Làm thức ăn khó nuốt như thế, đến bát mì cũng không nấu được, còn lộ thịt cái gì. Không xấu hổ à?

“Khó coi sao? Tôi thấy siêu đẹp mà. Tôi ăn mặc như thế này ai cũng đều nghĩ tôi là minh tinh lớn đấy.” Phong cách này xuất phát từ một nhà thiết kế nổi tiếng chuyên thiết kế lễ phục dạ hội, cô còn cố ý trang điểm, làm tóc, sao cho làm nổi bật cái váy này nhất.

“Khó coi chết đi được, cho cô 10 phút để thay quần áo mới và trang điểm lại. Chúng ta sẽ ra ngoài.” Huyền Thiên Kỳ đuổi Thu Hoa về thay quần áo.

Thu Hoa ngoan ngoãn đi thay đồ. Huyền Thiên Kỳ cuối cùng cũng tìm ra một ưu điểm của Tiểu Hoa, đó là rất biết nghe lời.

“Ông chủ. . . Anh trông thế mà biết lái Lamborghini?” Thu Hoa nhìn chiếc xe thể thao, rồi quay lại ngắm nghía bộ quần áo cực kỳ bình thường của Huyền Thiên Kỳ, lại nhìn chiếc Lamborghini trong truyền thuyết kia, sau đó liền bắt gặp vẻ mặt khó chịu của Huyền Thiên Kỳ.

“Sao, tôi không thể lái xe thể thao sao?” Huyền Thiên Kỳ ấn cái nút, cửa xe tự động mở ra, hắn ngồi vào trong xe, sau đó nhìn Thu Hoa, “Còn không mau lên xe, cô là nhân viên của tôi, tất cả đều phải nghe lời tôi.”

Cảm giác Huyền Thiên Kỳ đột ngột thay đổi, Thu Hoa lập tức tiến vào trong xe, an ổn ngồi xuống, ngoan ngoãn cài dây an toàn, sau đó nhìn về phía Huyền Thiên Kỳ, “Ông chủ, tôi có thể chụp một tấm được không?”

​’Ầm!’, đạp mạnh chân ga, xe lao đi, Thu Hoa ngoan ngoãn câm miệng.

“Ông chủ, chúng ta đang đi đâu vậy? Đi làm cái gì? Ông chủ, chắc anh sẽ không bán tôi đi chứ. . .” Thu Hoa bắt đầu chuyển sang chế độ lắm lời, Huyền Thiên Kỳ đang lái xe dần dần mất kiên nhẫn rồi.

“Câm miệng. Buổi tối có một bữa tiệc đấu giá, tôi thiếu một người bạn gái. Cô đã là thành viên của tiệm đồ cổ, như vậy tôi liền dẫn cô đi để mở rộng tầm mắt.” Nhân tiện, hắn muốn kiểm tra năng lực giám định của Thu Hoa. Khóe mắt Huyền Thiên Kỳ khẽ liếc nhìn Thu Hoa đang hưng phấn sờ tới sờ lui cái dây an toàn, lòng vốn đang tức giận cũng dần dịu lại. Hẳn là vì buổi trưa ăn trễ, bị Tiểu Hoa chọc giận quá nhiều lần nên quen rồi đi.

“Ông chủ, tại sao anh không xưng ‘tiểu sinh’ nữa mà lại xưng ‘tôi’?” Thua Hoa phát hiện mình mới nghe được Huyền Thiên Kỳ tự xưng là ‘tôi’ nên tò mò hỏi thành lời.

“Không nhìn thấy tôi đã thay quần áo khác sao?” Huyền Thiên Kỳ một lần nữa cảm thấy Tiểu Hoa phi thường ngu xuẩn.

“A, ông chủ anh mặc áo khoác ngoài mới có thể xưng là ‘tiểu sinh’, giống như quay trở lại xã hội cũ hoặc xuyên không về thời cổ đại. Còn mặc trang phục ra đường thì sẽ xưng ‘tôi’, chứng tỏ ông chủ anh cũng là một người hiện đại, không phải từ cổ đại xuyên qua.” Thu Hoa tự cho là đủng lại làm Huyền Thiên Kỳ nảy sinh phiền muộn. Hắn cảm thấy Thu Hoa nói không sai, thế nhưng. . . Tại sao lại khó nghe đến như vậy?

Bên trong xe một trận trầm mặc, may mắc là, xe rất nhanh thì đã đến nơi. Thu Hoa rất cảm thán, quả nhiên, Lamborghini chính là Lamborghini, đủ nhanh.

“Austin, đây là Tiểu Hoa, giúp cô ấy thử vài bộ lễ phục dạ hội đi.” Dẫn Thu Hoa vào một nơi có vẻ cực kỳ cao cấp, giao Thu Hoa cho Austin xong, Huyền Thiên Kỳ liền rời khỏi theo một hướng khác.

“Xin chào, tôi là Thu Hoa, là nhân viên của ông chủ Huyền.” Thu Hoa nhìn thấy một phòng cao cấp xa xỉ phía sau, liền tự động điều chỉnh chế độ nịnh nọt lấy lòng.

“Ôi, cô vậy mà là cô gái đầu tiên Tam thiếu mang tới. Tôi tên là Austin, Tiểu Hoa tiểu thư không nên khách khí. Đến đây nào, tôi muốn xem thử vóc dáng của Tiểu Hoa tiểu thư.” Austin vung tay lên, mấy người bán hàng lập tức cầm thước đến đo dáng người Thu Hoa.

“Vóc dáng củaTiểu Hoa tiểu thư thật là không tệ chút nào. Chính là cái này. . . Bụng, xem ra là ăn quá no rồi, không sao, nữ nhân có chút thịt mới gợi cảm.” Lời của Austin khiến Thu Hoa xấu hổ đến mức muốn đào cái lỗ chui xuống cho xong. Vừa nãy. . . Cô phải ăn hết cả hai chén mì kia ngay trước mặt Huyền Thiên Kỳ.

“Ngực của Tiểu Hoa tiểu thư rất đẹp, nên lộ ra. Lưng cũng vô cùng trắng nõn xinh đẹp, tay chân đều dài, mặc lễ phục dạ hội nhất định làm người khác phải ngoái nhìn. Tam thiếu nhất định sẽ rất kinh diễm.” Austin cầm mấy cái lễ phục dạ hội đăch biệt gợi cảm, đặc biệt xinh đẹp và sang trọng đi tới, cầm từng cái đến trước mặt Tiểu Hoa so đo một hồi, hung hăng gật đầu.

“Austin, tôi có thể thử cái váy kia được không?” Tiểu Hoa chỉ chỉ cái váy cực kỳ quen mắt treo trên ma nơ canh.

“A, Tiểu Hoa tiểu thư cũng biết cái kia chính là cái váy mà đại minh tinh Thủy Thanh Thanh đã từng mặc để tham gia thảm đỏ Cannes đó. Tôi lập tức lấy xuống cho Tiểu Hoa tiểu thư mặc thử, Tiểu Hoa tiểu thư có dáng người đẹp như thế, nhất định là rất vừa người.” Austin đương nhiên biết Thu Hoa là do ai mang tới, hắn cũng rõ ràng là cần phải dùng thái độ gì để đối xử với những người khách khác nhau.

Mặc một bộ trang phục hoàng hậu vô cùng diễm lệ kia, Thu Hoa cảm động đến muốn khóc. Cô tưởng tượng mình đang được vô số ký giả bu quanh chụp hình, còn cô đang đứng trên thảm đỏ bày nhiều loại tạo hình khác nhau.

“Cái gì thế này? Sao lại chọn cho cô ấy cái váy khó coi chết đi được như vậy? Thay đi,” Huyền Thiên Kỳ mặc tây trang từ bên kia đi tới, nhìn Thu Hoa với bộ trang phục hoàng hậu đang tạo hình trước gương, sau đó Austin bên cạnh còn ra sức khen ngợi. Hắn rất là khó chịu.

​Đây là cái thứ đồ chơi gì?

“Được rồi, tôi sẽ đi thay đồ ngay bây giờ.” Thành công chụp một tấm ảnh khiến Thu Hoa đang rất thỏa mãn, sau bộ trang phục hoàng hậu này, nhất định là còn có rất nhiều bộ lễ phục dạ hội khác đang chờ cô thử đó!

Lễ phụ dạ hội thứ nhất: Quần dài màu hồng nhạt, áo lộ ra nửa ngực, eo thon, dạ phục đuôi cá. Phối hợp với đồ trang sức Red Diamond đắt giá, cùng với một đôi giày cao gót màu trắng.

“Đổi, cô ấy là đi bán thân sao? Ăn mặc như vậy, làm thế nào giám định đồ cổ? Khom lưng một chút thì cái gì cũng đều thấy được. Còn có, cô ấy mặc màu hồng khó coi chết đi được.” Huyền Thiên Kỳ nói như vậy.

Lễ phục dạ hội thứ hai: Váy ngắn màu Champagne, dây viền ren bằng tơ lụa hình chữ V từ ngực thẳng lên đến sau lưng, lưng chạm rỗng, bao quanh váy ngắn, thể hiện đường cong hoàn mỹ của đôi chân, phối hợp với đôi giày cao gót mang cùng màu sắc Champagne tinh tế.

“Đổi, cô ấy đến để lộ đùi sao? Mặc như thế, làm sao ngồi xuống giám định những món đồ lớn? Ngồi xuống sẽ bị lộ, phía sau hở ra như vậy, không lạnh sao? Màu sắc này cũng khó coi chết đi được.” Huyền Thiên Kỳ nói như vậy.

Lễ phục dạ hội thứ ba: Quần dài màu trắng, lộ ra hai tay, phần eo mang một cái đai lưng nạm kim cương, quần trắng kết hợp với làn váy có tuyến cuộn sóng, thỉnh thoảng sẽ lộ ra hai chân tinh tế. Phối hợp với giày cao gót trắng.

“Cô ấy đi tham gia hôn lễ sao? Mặc gì không được, lại mặc màu trắng. Đổi đổi đi, không biết chủ đề của bữa tiệc tối nay là gì sao?” Huyền Thiên Kỳ lại nói như vậy.

Lễ phục dạ hội thứ tư: Đổi thành sườn xám, cổ áo lộ ra cần cổ và xương quai xanh tinh tế, kết hợp với tơ lụa màu xanh ngọc xen lẫn màu vàng kim. Dài đến mắt cá chân, từ đầu gối lên 10 cm bắt đầu xẻ tà, lộ ra đôi chân nữ tính. Phối hợp với giày cao gót màu đen.

“Cái này coi như không tệ. Vậy lấy cái này, mang cô ấy đi trang điểm đi.” Huyền Thiên Kỳ nhìn đồng hồ, “Chọn một bộ lễ phục mà phải tốn đến 2, 3 tiếng, may là chúng ta đi sớm.” Sau đó tiếp tục xem tạp chí.

Thu Hoa từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cảm thấy mệt như bây giờ, cũng chưa bao giờ được mặc những bộ quần áo đẹp động lòng nguời như thế. Cô toàn thân đều là đồ cao cấp, đeo trên người những trang sức hàng triệu.

‘Nếu bây giờ tôi biến mất sẽ như thế nào nhỉ? Những thứ này đều sẽ trở thành của tôi đúng không’  Thu Hoa trong lòng rạo rực nghĩ.

​[Hệ thống đại nhân] Không, tôi sẽ trừ tiền dựa theo giá thị trường cộng thêm 20% tài sản của cô.

‘. . . Tôi nghĩ mình cứ ngoan ngoãn ở đây thì tốt hơn.’ Thu Hoa đứng trước gương tạo dáng một lần nữa, sau đó lấy điện thoại ra chụp hình.

“Tiểu Hoa tiểu thư, Tam thiếu đã vào trong xe đợi cô.” Còn chờ đến thiếu kiên nhẫn rồi…

“A, tôi ra ngay.” Trong đầu Thu Hoa đang ảo tưởng các tình huống trên kịch truyền hình, cô mặc quần áo xinh đẹp xuất hiện trước mặt nam chính, nam chính kia kinh diễm mà mất đi tư thái kiêu ngạo lạnh lùng thường ngày. Đối xử với cô giống như một công chúa. . . Ha ha ha ha!

​Thu Hoa xuất hiện trước mặt Huyền Thiên Kỳ, còn cố ý tạo dáng thật đẹp.

“Ra rồi, lên xe nhanh lên một chút, chúng ta không có thời gian.” Thấy Thu Hoa đi ra, hắn liền xoay người mở cửa, nổ máy xe. . .

Những ảo tưởng kia của cô còn đâu?

 

14 COMMENTS

  1. nữ 8 này ko thông minh, hay ảo tưởng, nhiều luk… ngu ngu sao ấy nhưng hài hài lại ngố ngố =>> cũng ko tệ lắm, anh ‘tiểu sinh’ caca à, hãy cố chịu đựng T.T hình như anh ý là ng có gia thế??? Ò.Ó