§ TIỆM ĐỒ CỔ HUYỀN BÍ §

CHƯƠNG 35.

Edit: Công Tử Vô Song

Beta: Đông Thần Thần aka Miyuki

image

​[Hệ thống đại nhân] Ăn mặc xinh đẹp như thế, tôi có dự cảm, hôm nay túi tiền cô sẽ rỉ máu đó.

‘Hệ thống đại nhân, đừng có trù ẻo tôi, chút tiền kia của tôi không còn chịu nổi nữa đâu.’ Ngồi bên trong xe, không khí quả thật rất khó xử. Mặc một bộ lễ phục không tay, Thu Hoa ôm ngực, muốn làm cho bản thân ấm lên một chút, thế nhưng rất rõ ràng, những gì cô làm đều không có ích gì. Nhiệt độ điều hoà thấp như thế, muốn đông chết người sao?

“Đến rồi, xuống xe.” Huyền Thiên Kỳ lạnh nhạt nói, so với lúc trước càng lãnh đạm hơn.

“Ông chủ, tôi phải đóng giả thân phận gì? Chỉ đơn thuần là bạn gái, còn là bình hoa xinh đẹp, hay là nữ trợ thủ toàn năng?” Thu Hoa lại cảm thấy không sao với sự lãnh đạm của hắn, dù sao trong giới giải trí, cùng lắm cũng chỉ mặt lạnh nói với nhau thôi. Điều cô để ý nhất bây giờ chính là cô phải đóng vai gì, đây là một cơ hội tốt để phát huy tài năng dó.

“. . . Cả ba.” Huyền Thiên Kỳ để lại một câu trả lời phức tạp cho Thu Hoa, sau đó liền đi xuống xe.

“Có tính khiêu chiến như vậy, tôi thích!” Thu Hoa đẩy cửa xe ra, đang chờ hàng chục ánh đèn camera lao đến. . . Thế nhưng xung quanh một phóng viên cũng không có. Được rồi, thì ra loại tiệc này trong đời thật đúng là không có một phóng viên nào hết.

“Ông chủ, anh giới thiệu một chút về bữa tiệc này để tôi chuẩn bị tâm lý đi.” Thu Hoa mang giày cao gót đi thật nhanh đuổi theo Huyền Thiên Kỳ, kéo cánh tay hắn, “Còn có, đừng đẩy tôi ra, tôi hiện tại là bạn gái kiêm bình hoa của anh. Mời ông chủ anh làm tốt chức trách của một người bạn trai, đối xử thật tốt với tôi đấy. ”

“Bữa tiệc này là của một nhà sưu tập tổ chức một buổi đấu giá, trước khi bán đấu giá sẽ trưng bày một vài chính phẩm và đồ dỏm cho người mua đến tiến hành tham khảo, tôi muốn cô đứng bên cạnh tôi, nói cho tôi biết giá trị thật sự của những vật phẩm này. Đây là một khảo sát quan trọng của cô để có thể trở thành một thành viên chính thức của tiệm đồ cổ. Nếu như cô thất bại, mời tự giác dọn đồ rời khỏi tiệm.” Huyền Thiên Kỳ nói ra nguyên nhân hắn mang Thu Hoa tới bữa tiệc đấu giá.

Tài nấu nướng không tốt, hành sự cũng đều không hợp ý hắn, nếu như kỹ năng chuyên nghiệp mà cũng không được, thì hắn thu lưu một kẻ vô dụng làm gì?

[Hệ thống đại nhân] Ở tiệm đồ cổ một ngày, thưởng 100 nguyên, ngày thứ hai thưởng 200 nguyên, ngày thứ ba thưởng 400 nguyên, cứ như vậy mà tăng lên. Tiểu Hoa, cô phải chú ý, nếu như cô bị sa thải, thì phải bồi thường gấp đôi. Nhớ kỹ, nghìn vạn lần đừng để bị sa thải.

‘Nếu như tôi trụ được một tuần có phải sẽ được thưởng 6400 nguyên?’ Tiểu Hoa nghĩ rằng mình có thể lấy được.

​ [Hệ thống đại nhân] Không phải là 6400, mà là 100 + 200 + 400 + 800 + 1600 + 3200 + 6400 = 12700 nguyên. Nếu như cô thất bại, liền phải trả gấp đôi. Rất nguy hiểm đó, phá sản rồi, sẽ loại bỏ cô. Mời nỗ lực!

‘Hệ thống đại nhân, loại chuyện này phải nói sớm chứ, tôi đã khẳng định là sẽ trả bất cứ giá nào!’ Thu Hoa nở một nụ cười, kiên trì, sẽ có ngày tiền vô như nước! Thật là quá tốt đẹp. Thu nhập hàng tháng cực kỳ khả quan!

“Ông chủ, hãy có lòng tin vào nhân viên của anh đi, OK?” Thu Hoa nở một nụ cười tự tin khiến Huyền Thiên Kỳ dâng lên cảm giác hiếu kỳ.

“Tam thiếu, ngài tới rồi. Vị tiểu thư này chắc là bạn gái của ngài đi, thật là xinh đẹp.” Một tên mập mạp ngốc nghếch đi tới, “Quả nhiên, còn rất có thẩm mỹ chọn bộ sườn xám thể hiện đường cong nữ tính, Tam thiếu thật may mắn!”

“Ông chủ Kim, ông cất vật phẩm ở nơi nào rồi?” Huyền Thiên Kỳ căn bản không định giới thiệu Thu Hoa với tên ông chủ Kim này, trực tiếp hỏi hắn mục đích chính.

“À à à, tại khu triển lãm bên kia. Tam thiếu mời theo hướng đó,” Ông chủ Kim thấy Huyền Thiên Kỳ dường như không có ý nói chuyện trên trời dưới đất cùng mình, cũng không quan tâm. Dù sao trong giới này có ai mà không biết Tam thiếu chỉ thích đồ cổ, không quen nói chuyện.

​”Tam thiếu.”

​”Tam thiếu, ngài đến rồi?”

Chẳng qua chỉ đi được khoảng mười thước, gặp phải người ai cũng chào Huyền Thiên Kỳ một tiếng ‘Tam thiếu’, đến cô cũng được tiện thể chào hỏi theo. Huyền Thiên Kỳ cũng không giới thiệu cho cô những người này, cô chỉ biết gật đầu qua loa đáp lại.

​Huyền Thiên Kỳ dường như có lai lịch không hề nhỏ. . .

“Chúng ta đi xem cái lọ thuốc hít đó trước.” Huyền Thiên Kỳ đầu tiên là nhìn phần lý lịch sơ lược một lát, sau đó dẫn Thu Hoa đi về phía lọ thuốc hít không được nhiều người quan tâm lắm kia. Mọi người dường như đều bị một bức tranh chữ bên kia thu hút ánh mắt hết rồi.

“Ông chủ, chúng ta không tới xem thử bức tranh chữ sao?” Thu Hoa nhẹ giọng hỏi, sau đó lại cảm thấy mình cần gì thắc mắc về quyết định của Huyền Thiên Kỳ chứ, người ta mới là ông chủ mà, “Hic, xin lỗi, tôi vượt quá giới hạn rồi. Tôi nghe theo ông chủ là được, ông chủ nói hướng đông, tôi sẽ tuyệt đối không đi hướng tây.”

“Rất tốt, lọ thuốc hít.” Huyền Thiên Kỳ nghe được lời nói của Thu Hoa, khoé miệng cong lên, hơi rút nhỏ khoảng cách bước chân một chút, khiến Thu Hoa không vì phải khoác cách tay hắn mà đuối sức. Phải biết, Thu Hoa mặc sườn xám, đi bước lớn như thế, cảnh xuân lộ ra cũng không phải ít đâu.

Lọ thuốc hít dài khoảng 9 cm, bề ngoài màu vàng sẫm, lộ ra hoa văn Mã Não, kèm thêm nét khắc hình hoa hải đường. Bảo quản rất tốt, nhưng mà quá đơn giản.

“Cái này thế nào?” Huyền Thiên Kỳ bảo Thu Hoa mang bao tay lên, cầm lấy lọ thuốc hít kia kiểm tra tỉ mỉ.

“Cũng không tệ lắm, mô phỏng rất tốt.” Thu Hoa tốn 200 nguyên lấy được thông tin thật giả của lọ thuốc hít, cô có hơn 1 vạn nguyên, có thể phán đoán thật giả rất nhiều thứ.

“Ồ, là giả à.” Huyền Thiên Kỳ ghé bên lỗ tai Thu Hoa nhẹ giọng nói, “Thật hay giả, nhớ kỹ lần sau chỉ cần nhẹ nhàng nói bên tai tôi là được rồi. Không cần tiết lộ cho người ngoài, nơi này có không ít đồng nghiệp của chúng ta đâu.”

“Ông chủ, anh thật là xấu!” Nhẹ nhàng đấm vào cánh tay của Huyền Thiên Kỳ, sau đó thấy Huyền Thiên Kỳ nhíu mày, rất rõ ràng là đang hỏi, ‘Đang làm trò gì vậy?’

“Ông chủ, hiện tại tôi đang đóng vai một cái bình hoa. . .” Nhẹ giọng nói bên tai Huyền Thiên Kỳ, Thu Hoa rõ ràng nhìn thấy tai hắn dần đỏ lên, “Ồ, ông chủ, tai anh thật đáng yêu.”

“Câm miệng.” Nắm tay Thu Hoa kéo đến vị trí trưng bày một cái ống đựng bút, trước tiên là bản thân tự cầm bút lên cẩn thận nghiên cứu, sau đó như là đã xác nhận được điều gì, liền đưa cho Thu Hoa, “Món này cô nhìn ra cái gì?”

Thu Hoa làm bộ nhìn một chút, thực ra là đang hỏi thăm hệ thống, chỉ cần 200 nguyên thôi mà, rất có lời. Phải biết, tiêu tốn mấy trăm nguyên, không tới vài ngày là đã có thể kiếm về toàn bộ!

“Ôi, anh thật là xấu, người ta không biết đâu.” Như đang liếc mắt đưa tình, Thu Hoa lại gần tai Huyền Thiên Kỳ, “Cũng là giả.”

“Tiểu Hoa, cư xử bình thường một chút đi.” Huyền Thiên Kỳ có chút nuốt không trôi hành động khoa trương của Thu Hoa, quá giả rồi. Thảo nào cô ấy lăn lộn trong vòng giải trí 5 năm cũng chưa làm được cái gì ra hồn, nếu không chỉ bằng gương mặt này thôi cũng đã có thể trở thành 1 diễn viên nổi tiếng rồi, quả thật tài năng chiếm một phần rất lớn trong sự nghiệp diễn xuất.

“. . . Ông chủ, tôi vì anh mà phải suy tính rất nhiều đó.” Thu Hoa không hiểu, vì cái gì lại không bình thường? Cô rõ ràng diễn tốt như vậy, diễn cả ba thân phận bạn gái, bình hoa vô dụng và nữ trợ thủ thật hoàn hảo như thế, có gì gọi là không bình thường chứ? Cô có chỗ nào không bình thường đâu?

“Được, được, nói với cô cũng vô ích. Bây giờ chúng ta tách ra mỗi người tự xem, đợi đến khi tụ họp lại nói cho tôi một món đồ thật là được. Nhưng cô phải nhìn thật cẩn thận, nếu như bị chứng thực là đổ dỏm, khai trừ cô.” Huyền Thiên Kỳ thật sự không chịu nổi hành động khoa trương thu hút tầm mắt của Thu Hoa. Hắn muốn yên tĩnh mà xem những bảo bối này, Tiểu Hoa gây quá nhiều sự chú ý rồi.

“OK, chút nữa gặp. Thân ái.” Hôn lên mặt Huyền Thiên Kỳ một cái, sau đó lắc lư thân thể rời khỏi. Xung quanh thấy một màn tình tứ như vậy đều sợ ngây người, Tam Thiếu. . . Đây tuyệt đối là diễn sâu quá rồi.

[Hệ thống đại nhân] Không sai, mọi người đều đã bị hành động của cô thuyết phục, đều nghĩ cô là bạn gái của Huyền Thiên Kỳ. Chúc mừng cô đạt được danh hiệu [bạn gái hờ], không có tiền thưởng. Nhưng mà nhắc nhở một chút, nếu như cô trở thành bạn gái thực sự, sẽ có thưởng rất lớn đó nha.

‘Bạn gái, coi như xong, ông chủ cổ hủ kia. . . Thưởng rất lớn là được cái gì?’ Thu Hoa không tự chủ được mà động tâm. Hôm nay cô đã biết được thân phận của Huyền Thiên Kỳ tuyệt đối không hề nhỏ, mới vừa rồi cô còn nhìn thấy một ông già nhà giàu còn phải gọi hắn là Tam thiếu.

​[Hệ thống đại nhân] Tôi không tiết lộ đâu. Muốn biết, hãy trở thành bạn gái của hắn đi.

‘Bây giờ phải giải quyết chuyện trước mắt cho thật tốt đã. Hệ thống, cô nói tôi biết, muốn biết cái nào là đồ thật thì phải tốn bao nhiêu tiền?’ Thu Hoa tính toán tỉ mỉ, từng bước xác nhận số tiền phải tiêu tốn.

[Hệ thống đại nhân] 3000 nguyên. Hơn nữa sẽ đưa cho cô một vài kẽ hở tương đối rõ ràng của mấy món đồ dỏm. Nếu như cô muốn từng bước từng bước xác định thì tốn 2600 nguyên. Tôi đây đã buộc chặt tiêu thụ rồi, xác định cả đồ dỏm và kẽ hở của đồ dỏm.

‘Được, để tôi suy tính tỉ mỉ một chút.’ Thu Hoa đứng trước một cái đồng hồ quả quýt tỉ mỉ tự hỏi cái nào có lời nhất.

“Này, cô là bạn gái của Tam thiếu sao?” Một giọng nữ cắt đứt suy nghĩ của cô, Thu Hoa quay đầu, phát hiện bộ đồ mỹ nữ này mặc trên người chính là cái lễ phục dạ hội trong cửa hàng của Austin mà cô đã từng mặc thử, sau đó bị Huyền Thiên Kỳ ghét bỏ nói là giống như một cái áo cưới. A, còn có sợi dây chuyền này, rất giống của hãng Harry Winston, nhìn thật đắt tiền. Còn đôi giày này nữa. . . Ôi chao, là giày hiệu DOLLY đó, vậy mà cô ấy cũng có, ôi chao.

Thu Hoa quan sát người ta từ trên xuống dưới một phen, đối phương cũng làm vậy, quan sát Thu Hoa một lượt. Nhìn không ra nhãn hiệu quần áo cùng với giày và đồ trang sức là gì.

“Xin chào, tôi là Thu Hoa. Xin hỏi cô là. . .” Nhìn thấy kẻ có tiền, Thu Hoa cũng không khách khí đi tới tiếp lời.

“Tôi là Phong Linh, chỉ là một sinh viên bình thường, hôm nay tôi theo anh trai cùng tham gia hội đấu giá lần này.” Cô gái tên là Phong Linh cười rộ lên rất đáng yêu, quả nhiên là sinh viên, thật là tràn đầy tinh thần phấn chấn.

​”Quả nhiên, thoạt nhìn rất trẻ tuổi.” Thu Hoa ở trong giới kia cũng học được mấy chiêu, mà tán dương là chiêu học được tốt nhất.

“Chị Thu, chị và Tam thiếu là một cặp sao?” Phong Linh lại hỏi một câu như lúc nãy.

“Cái này tùy người có suy nghĩ khác nhau, tôi nói cũng không tốt. Nhưng chúng tôi đúng là đang ở cùng nhau.” Thu Hoa không nói gì sai, bọn học xác thực là đang cùng sống trong tiệm đồ cổ huyền bí mà. Cô không thừa nhận cũng không phủ nhận, bây giờ Huyền Thiên Kỳ vừa rời khỏi, một cô gái trẻ liền đến bắt chuyện với cô, không thể nào là muốn đến nói chuyện phiếm được, vừa nhìn đã biết cô ta là vì Huyền Thiên Kỷ mà tới. Cô không phủ nhận Huyền Thiên Kỳ thật sự rất đẹp trai, có thể hấp dẫn một cô gái trẻ tuổi như vậy cũng là chuyện bình thường.

“Vô liêm sỉ!” Phong Linh nhẹ giọng nói một câu, mặt vẫn mỉm cười, nếu như không phải Thu Hoa chính tai nghe được câu nói này, cô còn tưởng rằng Phong Linh vừa nói điều gì dễ nghe lắm.

‘Ồ, thì ra là một cô gái như thế.’ Thu Hoa rất là bình tĩnh mà gật đầu, đi qua người Phong Linh.

[Hệ thống đại nhân] Ừ, thì ra là một cô gái như thế. Cũng có phần tâm cơ đấy, cô định làm thế nào? Tiểu Hoa?

‘Làm thế nào? Thì tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ Huyền Thiên Kỳ giao thôi.’ Cô tiếp tục xem đồ cổ, cẩn thận cầm trên tay giám định một phen.

“Này, chị à, chị như vậy là coi thường sự tồn tại của tôi, thật không lịch sự chút nào.” Phong Linh nói, rất nhiều người đều nghe được. Mọi người đều ngoái đầu nhìn lại.

“Em Phong Linh, chị đang có nhiệm vụ phải làm, xin lỗi không thể trò chuyện bát quái cùng em được. Sorry, em đi tìm bạn trai của chị đi, ở bên kia kìa. Thiên Kỳ, em gái nhỏ này này là Phong Linh, anh giúp em tiếp đãi cô ấy nhé, em muốn xem tiếp những món đồ này một lát.” Thu Hoa lôi Phong Linh đến bên cạnh Huyền Thiên Kỳ, sau đó ghé sát vào tai hắn, “Bây giờ tôi vẫn chưa tìm thấy đồ thật, ông chủ, anh tìm được bao nhiêu rồi?”

Huyền Thiên Kỳ đầu tiên là sửng sốt, nhẹ giọng trả lời bên tai Thu Hoa: “Bức tranh chữ kia không phải đồ thật?”

“Nhìn rồi, nhiều người đến xem như thế, tôi đương nhiên nhìn qua rồi, nhưng mà, thật đáng tiếc.” Thu Hoa tốn 3000 nguyên, cảm thấy cực kỳ đáng giá, không cần từng bước từng bước hỏi hệ thống thật hay giả, còn có thể nhìn một vài dấu vết kẽ hở vô cùng rõ ràng.

“Đợi một lát nữa tôi sẽ đi nhìn thử xem, trước tiên chưa cần nói cho tôi biết cô nhìn thấy chỗ nào không hợp lý. Chờ chút nữa nói chuyện sau.” Lại là ghé bên tai Thu Hoa mà nói, hai người nói chuyện như vậy, thật sự cực kỳ mập mờ.

Phong Linh đứng đối diện, sắc mặt không được tốt lắm. Ánh mắt cô ta nhìn Thu Hoa như muốn xé xác cô ra, mà Thu Hoa vẫn mỉm cười cùng Huyền Thiên Kỳ vành tai tóc mai chạm nhau.

“Em sẽ tiếp tục dạo xung quanh, mỹ nữ này giao cho anh đó, Thiên Kỳ.” Thu Hoa là cố ý gọi tên của Huyền Thiên Kỳ, đồng thời chú ý ánh mắt của Phong Linh, cô từ đầu đến đuôi đều không để ý, có rất nhiều ánh mắt kinh khủng đang nhìn chằm chằm vào cô. Khiến tiểu mỹ nữ này ăn chút giấm cũng không sao, lại vừa có thể trêu chọc ông chủ, cớ sao mà không làm. Nhìn xem, tai ông chủ lại đỏ, thật là đáng yêu!

“Tam thiếu. . .” Phong Linh nhìn thấy nam thần thì rất kích động, nhưng lại phải đè nén loại tình cảm ái mộ này, “Tam thiếu, tôi là Phong Linh.”

“À, Phong Linh đúng không. Anh trai cô ở bên kia, tôi không tiện tiếp đãi cô nữa, cô tự chơi một mình đi.” Huyền Thiên Kỳ đi thẳng đến trước bức tranh chữ, tỉ mỉ nghiên cứu.

Chính hắn cũng kỳ quái, tại sao hắn lại tin tưởng phán đoán của Thu Hoa như thế, tám phần là vì Thu Hoa từ nhỏ lớn lên ở tiệm đồ cổ, nên có loại trực giác đặc biệt này đi. Ông chủ Thu cũng đã nói, ông ấy từng nghe Thu Hoa làm nũng, mua về một cái lư hương rất quý giá, lúc đầu ông nhận định đó chỉ là thủy tinh hoặc plastic, kết quả giám định xong rồi mới biết là loại lư hương ngọc bích có giá trị mấy triệu nguyên.

Thêm lúc Thu Hoa vừa đến lần đầu tiên, cô ấy liếc mắt một cái liền nhìn ra được cái bình đó là giả. Hắn có một loại trực giác, là Thu Hoa có năng lực giám định đồ cổ thật hay giả.

“Tam thiếu, chúng ta đi cùng nhau đi.” Phong Linh đi tới bên người Huyền Thiên Kỳ, gương mặt e thẹn.

“Cô sẽ gây trở ngại cho tôi, bảo anh trai dẫn cô đi đi.” Bây giờ Huyền Thiên Kỳ rất nghiêm túc giám định, một chút cũng không muốn em gái nhỏ ở bên gây trở ngại cho hắn, mặc dù như vậy cũng không làm ảnh hưởng sự phán đoán của hắn, thế nhưng cảm giác một người đứng bên cạnh nhìn chằm chằm sẽ rất khó chịu.

“Xin lỗi. . . Xin lỗi!” Phong Linh lui về sau một bước, sau đó nhìn Thu Hoa đang giám định một cái chén bẩn thỉu cách đó không xa. Còn cầm lên ngửi một cái, quá ghê tởm! Cái đồ chơi bẩn thỉu kia, cái nữ nhân ghê tởm kia, làm sao xứng với một nam thần hoàn mỹ như thế.

​Phong Linh cảm thấy cô phải bảo vệ nam thần của mình!

 

17 COMMENTS

  1. Chương trình bóc tem đêm khuya
    Cái bả kia thật sự ko còn j để nói may mà chương này có PL lên sàn đỡ cái bản mặt trơ trẽn của bả
    P/s em hổng hiếu lắm nếu đây là ngôn tình thì hệ thống đc cp vs ai vậy

  2. Hn nhìn nhà lạ nhở nhưng mà đẹp, tai chủ tiệm đỏ v ko biết có ý chút nào vs bà chị Thu Hoa này chưa đây, thấy hành trình ôm tiền của bà chị còn xa xôi lắm haha

  3. Nhà đổi theme rồi, làm tôi onl đt k biết tại s đang xem dạng đt lại chuyển sang dạng máy tính, hết cả hồn :v
    Nữ 9 đỡ đc một chút bởi vì PL xuất hiện, nhưng sau này nhiệm vụ hoàn thành không biết làm sao qua được Thiên Kỳ đây

  4. “​Phong Linh cảm thấy cô phải bảo vệ nam thần của mình!” =>> câu này khiến ta liên tưởng đến một cô gái: tự tin thái quá, ngu ngốc, đc chiều sinh hư.
    có ai muốn bổ sung vào phần trên ko?
    thank nàng

  5. Chả hiểu sao chứ tui thấy bà chị Thu Hoa kiểu hài hài dễ thương mà \( ̄▽ ̄)/
    Chỉ có bả mới hợp với kiểu như nam chính \( ̄▽ ̄)/
    Còn về diễn thì nói thật có hệ thống bào nhân vật khônh diễn \( ̄▽ ̄)/
    Có điều mấy cô kia lừa tình còn bà chị thì lừa tiền thôi à \( ̄▽ ̄)/
    Hóng phần truyện tiếp \( ̄▽ ̄)/

  6. Chậc chị phóng tiền để xác định đồ cổ bằng luôn tiền mua luôn chớ
    Tiểu tam xuất hiện rồi chỉ là hình như không có bao nhiêu trọng lượng thôi