§ Tiệm đổ cổ huyền bí §

Chương 36.

Edit: Công Tử Vô Song

Beta: Đông Thần Thần [冬辰辰] aka Miyuki

image

Thu Hoa chần chừ lưỡng lự tính toán giá tiền của mỗi vật phẩm, dừng lại, nói chung là tạo cảm giác như cô đang thật sự giám định bảo bối. Cô đã biết cái nào là đồ thật rồi, lúc ngả bài chỉ cần nói ra suy nghĩ của bản thân là được.

Huyền Thiên Kỳ nghiên cứu bức tranh chữ thật lâu, vẫn không tìm ra vấn đề rốt cuộc là ở đâu. Bất kể là bút pháp, hay là con dấu đều là tác phẩm của họa sư nổi tiếng.

“Tam thiếu, cái này tuyệt đối là hàng thật. Tôi đã học giám định rồi.” Phong Linh đứng ở một bên nói.

“À, thật sao?” Hắn cũng cho rằng là đồ thật, bản thân hắn không phải là loại người chuyện gì cũng thích giấu trong lòng không nói ra. Vì vậy hắn trực tiếp tìm đến Thu Hoa, kéo cô vào một góc nói chuyện. Lúc này, thời gian bán đấu giá cũng sắp bắt đầu.

​Phong Linh chuẩn bị đuổi theo, nhưng bị anh trai cô ta kéo lại.

“Con gái phải biết chú ý một chút. Huyền Tam thiếu không thích phụ nữ quá chủ động đâu, nếu không những con heo mẹ trước kia đã sớm trở thành vợ hắn từ lâu rồi.” Phong Ninh đẩy đẩy gọng kính, tầm mắt tập trung trên người Thu Hoa, “Cô ta chẳng qua chỉ là một minh tinh nhỏ, vai nữ phụ cũng chưa từng được diễn qua, chỉ là người qua đường mà thôi.”

“Anh, anh đã điều tra rõ ràng rồi?” Phong Linh có chút ngoài ý muốn, bọn họ nhìn thấy Huyền Thiên Kỳ và Thu Hoa chỉ mới cách đây không lâu.

“Internet cũng là một thứ rất có ích. Đặc biệt là weibo. Trực tiếp tìm tên của cô ta, toàn bộ thông tin cá nhân đều hiện ra hết.” Phong Ninh có chút ngạc nhiên khi thấy hình Thu Hoa vừa đăng lên, đó rõ ràng là đang trong một cửa hàng quần áo cùng với Huyền Thiên Kỳ. Hơn nữa cũng chỉ mới hôm nay, bọn họ rốt cuộc bắt đầu ở bên nhau từ khi nào?

“Sao anh không nói sớm?” Phong Linh cũng lấy điện thoại ra tìm, “Thu Hoa, thật là một cái tên vừa quê mùa vừa khó nghe, là cô ta tự đặt sao?”

“Em gái, em phải coi chừng Tam thiếu thật kỹ, cô gái Thu Hoa kia và Tam thiếu hình như có mối quan hệ không tầm thường. Cô ta còn nữ tính hơn em.” Phong Ninh kích thích em gái mình một chút, sau đó bình thản đến ngồi ở khu vực khách quý.

“Cô chắc chắn? Cái ống đựng bút cực kỳ không đáng chú ý kia mới là đồ thật, còn những cái khác đều là giả?” Huyền Thiên Kỳ xoa xoa chân mày của bản thân, “Chẳng phải cái ống đựng bút chỉ là vật trang trí, còn cây bút lông ngọc bích mới là vật triển lãm sao?”

“Ông chủ, sao anh lại không chịu tin tôi? Xuất hiện trên đài biểu diễn, bất cứ thứ gì cũng có thể là vật biểu diễn, bút có thể, vậy ống đựng bút kia cũng có thể lắm chứ. Món đồ kia thật sự là một bảo bối đáng giá mà.” Thu Hoa nhẹ giọng nói.

“Cô rốt cuộc có biết đây là một hội đấu giá có quy mô rất lớn hay không, nếu như thất bại, thì sẽ trở thành trò cười của mọi người đấy.” Huyền Thiên Kỳ giữ vai Thu Hoa nói.

Thu Hoa vòng tay qua eo Huyền Thiên Kỳ, “Ông chủ, yên tâm. Anh quá khẩn trương rồi. Coi như là tôi liều mình, tôi cũng chẳng cần anh tin tôi, nếu như là giả, vậy thì cứ trừ vào lương của tôi đi.”

“Tiền lương của cô làm sao đủ?” Huyền Thiên Kỳ không gạt cánh tay đang vắt ngang hông mình của Thu Hoa ra, bởi cô căn bản không đụng vào eo hắn, chỉ là làm một động tác giả mà thôi, “Còn có, cô làm vậy là có ý gì?”

“Không phải tôi là bạn gái của ông chủ anh sao? Tác dụng của bình hoa chính là để làm nũng, đủ ngọt ngấy. Tôi cũng không có thật sự đụng vào anh mà, ông chủ. Không cần xấu hổ, tôi biết ông chủ kỳ thực rất nhạy cảm. Ha ha ha ha.” Thu Hoa dựa đầu vào vai Huyền Thiên Kỳ, “Ông chủ, anh có vẻ rất đề phòng cô nàng Phong Linh.”

“Như vậy mà cô cũng nhìn ra? Anh trai của Phong Linh chính là Phong Ninh, là đối thủ cạnh tranh của tôi.” Huyền Thiên Kỳ thuận tay kéo Thu Hoa một cái, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người Thu Hoa, rốt cuộc cũng phát hiện được thêm một ưu điểm của cô, đó là mùi vị thật sự vô cùng dễ chịu.

“Được rồi. Ông chủ, chúng ta hình như đã trở thành tiêu điểm chú ý rồi.” Thu Hoa mỉm cười dịu dàng mà khéo léo rời khỏi Huyền Thiên Kỳ, thế nhưng tay lại đột nhiên bị hắn giữ lại, “Tiểu Hoa, hôm nay cô hình như còn có một thân phận khác, đó là bạn gái giả của tôi.”

“Ông chủ, đây là vinh hạnh của tôi.” Thu Hoa tùy ý theo Huyền Thiên Kỳ ngồi vào vị trí.

“Tam thiếu, vị này chính là bạn gái của ngài phải không? Nhìn thật quen mắt.” Chỗ ngồi của Phong Ninh và Huyền Thiên Kỳ rất gần nhau.

​”Nói ra thì không tốt lắm, nhưng cô ấy đích thật là người gần tôi nhất.” Huyền Thiên Kỳ vẫn tiếp tục trưng ra khuôn mặt lạnh lùng.

​[Hệ thống đại nhân] Ha ha ha ha, ý của hắn chính là cô bây giờ là nhân viên của tiệm đồ cổ, so với những con mèo con chó ngoài kia, thật sự là rất gần.

‘Cảm ơn hệ thống đại nhân giải thích rõ ràng. Lòng tự trọng của tôi đã bị đả kích nặng nề.’ Thu Hoa mặt ngoài giả bộ xấu hổ cười cười, thế nhưng trong lòng lại lôi Huyền Thiên Kỳ ra mắng hàng nghìn lần.

“Tam thiếu phu nhân hình như chính là nha hoàn chết sớm trong bộ phim truyền hình tôi xem gần đây. Là cái ả nha hoàn vì tiền mà câu dẫn chủ nhân đúng chứ?” Phong Linh tương đối độc miệng với người lần đầu tiên gặp, càng đừng nhắc đến tiếng cười ác ý của Phong Ninh ngồi một bên.

“À, Tiểu Hoa rất thích đóng tất cả những vai diễn cổ quái để tạo cảm giác mới mẻ.” Huyền Thiên Kỳ giúp Thu Hoa cản lại, khiến trong lòng Thu Hoa nổi lên mấy phần cảm kích. Nhưng mà nghĩ đến lý do cô bị trào phúng như vậy là vì thân phận của Huyền Thiên Kỳ mà ra, cảm kích gì cũng đều tiêu tan hết.

“Vậy à?” Phong Ninh đẩy mắt kính, khoé miệng cong lên, “Tam thiếu, anh nhìn trúng món đồ nào? Chúng ta thân thiết như vậy, nói cho tôi nghe một chút đi.”

“Được thôi, nói ra cũng không có vấn đề gì, cây bút lông ngọc bích và bức tranh chữ của Lâm đại sư.” Khi Huyền Thiên Kỳ nói ra món thứ nhất, Phong Ninh tựa hồ sửng sốt một chút, nhưng mà lúc nói đến bức tranh chữ kia, hắn cẩn thận nhìn Huyền Thiên Kỳ.

“Nói thật, chúng ta quen biết lâu như thế, vậy mà chưa bao giờ thấy Tam thiếu thành thật như bây giờ.” Hắn đương nhiên là đã xem qua toàn bộ những món đồ được trưng bày, đích thực, cây bút ngọc bích và bức tranh chữ kia làm người ta chú ý nhất. Thế nhưng, kinh nghiệm trước kia nói cho hắn biết, những gì Huyền Thiên Kỳ nói đều không thể tin. Nhưng mà lần này, mục tiêu của hắn cũng chính là bức tranh chữ do Lâm đại sư vẽ.

“Tiểu Hoa nhà tôi muốn, tôi tự nhiên sẽ chiều ý cô ấy. Dù sao chỉ là tiêu ít tiền, mua chút việc vui.” Huyền Thiên Kỳ lạnh mặt, ôm lấy vai Thu Hoa, dùng sức nhéo vai cô.

“Ôi, Tam thiếu, anh cũng thật là. Em đã nói, nếu như em sai, liền lấy thân chuộc tội cho anh. Thế mà anh lại không tin người ta.” Thu Hoa nói khiến Phong Linh tức đến muốn phát điên. Huyền Thiên Kỳ và Phong Ninh đều rất bình tĩnh, cái gì cũng không biểu hiện ra ngoài.

[Hệ thống đại nhân] Buồn nôn… Tim tôi nổ tung mất! Cô diễn kịch quá kém!

‘Hệ thống đại nhân, tôi là người có trái tim thủy tinh. Tim tôi đã bị những câu nói của cô làm cho tan nát thành mảnh vỡ thủy tinh rơi đầy đất mất rồi.’ Thu Hoa vẫn rất thoải mái mà tiếp tục diễn, dù thế nào, cái này cũng là vai nữ phụ số 2, cô coi như là được đóng một vai quan trọng rồi.

“Tốt, hội đấu giá bắt đầu.” Huyền Thiên Kỳ vỗ vỗ tay Thu Hoa, ngọn đèn tối dần. Người bán đấu giá đã vào chỗ ngồi của mình, tất cả đều đã chuẩn bị sẵn sàng.

Buổi bán đấu giá cạnh tranh khốc liệt bắt đầu, mấy người đi thu thập đồ cổ đều mua vài món mà họ cho rằng là đồ thật. Hội đấu giá lần này đặc biệt không cho phép các món đồ có giấy phép giám định được trưng bày, điều này vừa độc ác vừa thú vị, chỉ có thể trông chờ vào ánh mắt và vận khí cua bản thân.

Bức tranh chữ được an bài ở cuối cùng, mà cây bút kia cũng được an bài ở vị trí phía trước nó.

Nói thật, bút ngọc bích cũng coi như hiếm lạ, thế nhưng tính chất của ngọc bích không được tốt lắm, người đấu giá càng ngày càng ít, mà giá cả cũng chỉ đạt mức 10 vạn. Bút ngọc bích và ống đựng bút được đấu giá cùng nhau, giống như là lúc trưng bày.

Thu Hoa rất là hưng phấn, mắt thấy Huyền Thiên Kỳ sắp có được món đồ đó rồi. Thế nhưng Huyền Thiên Kỳ dùng sức nắm chặt tay Thu Hoa, khiến cô bị đau.

​”20 vạn.” Phong Ninh bên cạnh nâng bài.

​”20 vạn lần thứ nhất.”

Phong Ninh cong khóe miệng lên, đắc ý nhìn Huyền Thiên Kỳ.

“20 vạn mua một sản phẩm bằng ngọc bích, đầu ngươi chắc bị lừa đá đi rồi.” Huyền Thiên Kỳ nắm lấy cơ hội châm chọc khiêu khích. Nụ cười treo trên mặt Phong Ninh ngày càng sâu.

​”20 vạn lần thứ hai.”

​”Chỉ cần làm anh thất vọng, tôi rất vui vẻ.” Phong Ninh cười hì hì nói.

Thu Hoa dùng sức mà kéo quần áo Huyền Thiên Kỳ, biểu tình hai người quỷ dị hẳn lên.

“30 vạn.” Huyền Thiên Kỳ nâng bài, “Không còn cách nào, bạn gái tôi thật sự quá thích cây bút đó. Phụ nữ mà, rất hay thích những món đồ kỳ lạ. Tôi không ngại anh lại nâng giá đâu.” Nói xong, dùng một loại biểu tình rất kỳ lạ mà nhìn Phong Ninh.

​”30 vạn lần thứ nhất.”

Phong Ninh rối rắm không muốn tiếp tục nâng giá cao thêm, phải biết, mọi người đều rất mong chờ vào bức tranh chữ của Lâm đại sư ở cuối cùng. 30 vạn không phải là số tiền nhỏ. Cây bút này cũng vốn không phải là vật hắn muốn tìm.

​”30 vạn lần thứ hai.”

Phong Linh muốn dùng sức cướp bài trong tay Phong Ninh, cô không thể để Thu Hoa được như ý nguyện, thế nhưng Phong Ninh nắm rất chặt cái số bài kia, không chịu buông ra.

“30 vạn lần thứ ba, thành giao. Chúc mừng người mua số 3 mua được loại bút lông ngọc bích và ống đựng bút hoa cúc lê đời Thanh Hải Nam.” Người bán đấu giá nói ra tên gọi, toàn trường ồ lên.

Ngọc bích dù đáng giá, cũng không sao đáng giá bằng ống đựng bút hoa cúc lê đời Thanh Hải Nam. Cái ống đựng bút đó có giá trị ít nhất là 500 vạn, 30 vạn, quả thực là đã nhặt được món hời. Tất cả người mua bắt đầu đứng lên kháng nghị.

Huyền Thiên Kỳ đứng lên, ánh mắt lạnh lùng đảo qua một cái, mọi người đều tự giác yên tĩnh lại. “Bản thân không có mắt cũng đừng oán trách bản lĩnh của người khác. Huyền Thiên Kỳ tôi là đường đường chính chính mà đấu giá được món bảo bối này.”

Chủ nhân món đồ cổ cũng có đi tới khuyên nhủ vài câu, thế nhưng không hiệu quả bằng một câu của Huyền Thiên Kỳ.

Sắc mặt Phong Ninh và Phong Linh rất là khó coi. Hắn vì nhất thời do dự, mà bỏ lỡ cái ống đựng bút đó.

Hắn nhìn mặt Huyền Thiên Kỳ mà có cảm giác người kia đang cười, cười nhạo hắn vừa chậm chạp lại ngu xuẩn.

“Chúc mừng Tam thiếu, lại nhặt được một bảo bối như thế.” Giọng Phong Ninh đương nhiên là vô cùng quái gở.

“Đa tạ đa tạ,” Tâm trạng của Huyền Thiên Kỳ bây giờ ai cũng không hiểu được. Hắn nhìn Thu Hoa đang vui sướng ở một bên, cô ấy thật sự có bản lĩnh lớn như thế.

Thu Hoa căn bản không để ý tới tầm mắt của Huyền Thiên Kỳ, cô vừa mới được hệ thống nhắc nhở nên rất vui vẻ. Thì ra, dùng thân phận nhân viên của tiệm đồ cổ giúp Huyền Thiên Kỳ mua được một món đồ cổ, cô có thể được hưởng 1% trong số tiền đó. 5 vạn tiền mặt, cô có thể mua Hermes rồi!

“Tiểu Hoa, tôi hỏi cô một lần nữa, món đồ kia thật sự có vấn đề?” Huyền Thiên Kỳ thấy rốt cuộc cũng đến màn biểu diễn chính, bức tranh chữ của Lâm đại sư. Hắn vẫn là có chút không yên lòng hỏi lại Thu Hoa còn đang vui vẻ.

​Thu Hoa cũng phục hồi tinh thần, gật đầu.

“Con dấu kia có vấn đề.” Con dấu là một bằng chứng rất quan trọng để nghiệm chứng một bức tranh. Con dấu là giả, thì cho dù là hoạ sĩ thật vẽ, con dấu sai, như thế nhất định sẽ bị giám định là đồ giả. Có thể thấy được một con dấu quan trọng cỡ nào.

“Vậy sao?” Huyền Thiên Kỳ cười cười, hắn mới vừa rồi còn rất mâu thuẫn, thế nhưng sao khi nghe Thu Hoa nói xong, hắn mới hiểu được một việc. Thu Hoa là một người rất lợi hại, quả nhiên là vì từ nhỏ đến lớn sống trong tiệm đồ cổ sao?

Buổi bán đấu giá diễn ra càng ngày càng căng, cuối cùng còn lại hai người, Phong Ninh và Huyền Thiên Kỳ. Giá cả đã đạt đến 2000 vạn. Chịu trả 2000 vạn chính là Phong Ninh, Phong Ninh rất là đắc ý mà nhìn Huyền Thiên Kỳ, Huyền Thiên Kỳ cũng dùng tỏ vẻ đạt được ý nguyện mà nhìn Phong Ninh, còn mang theo điểm đáng tiếc và đồng tình.

“2000 vạn lần thứ ba, thành giao, chúc mừng người mua số 4 mua được một bộ 《 Bức tranh hoa và chim 》của Lâm đại sư.” Toàn trường đứng lên vỗ tay, Huyền Thiên Kỳ nhìn biểu tình kiêu ngạo của Phong Ninh, vẻ mặt có chút khó coi nhìn Thu Hoa, Thu Hoa gấp gấp hỏi hệ thống có chuyện gì xảy ra. Hệ thống chỉ nói, phán đoán của cô không sai, bức tranh đó là giả. Vấn đề xác thực là nằm ở con dấu.

​Cuối cùng Thu Hoa trả 5000 nguyên, đổi lấy một kẽ hở vô cùng trọng yếu.

“Tôi nói này, anh tốt nhất phải nhờ chuyên gia giám định lại một lần mới được. Bức tranh kia, không phải là của Lâm đại sư.” Giọng của Thu Hoa đột ngột vang lên giữa một loạt tiếng hoan hô, mọi người đều yên tĩnh lại. Mà Phong Ninh thì khoanh hai tay nhìn Huyền Thiên Kỳ.

“Tam thiếu, về nhà dạy dỗ người phụ nữ của anh thật cẩn thận đi, chính phẩm còn nói là đồ dỏm, không phải cô ta cứ nói thì là đúng.” Phong Ninh rất thỏa mãn với việc đánh thắng Huyền Thiên Kỳ giành lấy bức họa này.

“Cô ấy nói không phải, thì chính là không phải. Làm bạn tốt nhiều năm, tôi khuyên anh một câu, giám định thử một lần đi.” Huyền Thiên Kỳ rất không thích Phong Ninh, đối nghịch với Phong Ninh là việc hắn tuyệt đối sẽ làm.

“Tôi đã học giám định, mặc dù bây giờ vẫn chưa có giấy phép, nhưng tôi dám cam đoan, bức tranh chữ này tuyệt đối là tác phẩm của Lâm đại sư. Bất luận là bút pháp hay con dấu.” Phong Linh đứng ra tỏ vẻ thân phận của bản thân. Thật hay quá, đây là một cơ hội vô cùng tốt để nâng cao danh tiếng của mình.

“Cô nói con dấu?” Thu Hoa cũng đứng lên, ôm cánh tay Huyền Thiên Kỳ, “Cái đó thật sự là con dấu của Lâm đại sư sao?”

​Mọi người nghe Thu Hoa nói xong, đều nhìn về phía con dấu.

​”Con dấu không có vấn đề.” Phong Linh tỉ mỉ coi lại lần nữa, cực lực khẳng định mà nói con dấu tuyệt đối không có vấn đề.

“Vậy sao? Thế cái kia là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ tôi nhìn lầm? Con dấu không phải là ‘Lâm thái sư’, mà là ‘Lâm đại sư’ sao?” Thu Hoa càng thêm tỉ mỉ hơn so với Phong Linh.

Giống như là tìm được manh mối, một đám người đều nhìn vào chỗ sai kia, nhưng bởi vì vị trí thật quá nhỏ, bình thường ai cũng sẽ xem nhẹ. Càng đừng nói tới trường hợp đặc thù kia, càng dễ tạo ra sai lầm.

Thu Hoa vừa nói ra cái nhìn của mình, một ông lão cũng nói, “Lúc nãy tôi cũng nhìn thấy, còn tưởng là đóng gỗ một thời gian không cẩn thận làm dơ. Thì ra không phải tôi tuổi già hoa mắt. Ha ha ha ha.”

​Người này nói, những người kia tự nhiên cũng nói lời tương tự.

​Phong Ninh vừa mới hăng hái biến thành xấu hổ. Bỏ 2000 vạn, mua một bức tranh chữ có vấn đề. Hắn không xấu hổ ai xấu hổ.

Phong Linh cũng nhìn thấy cái điểm rất nhỏ đó, không thể không nói, con dấu này quả thật có vấn đề. Bây giờ thật giả đúng là rất khó phân biệt.

“Cô rốt cuộc là ai. . .” Phong Linh nghiến răng nghiến lợi hỏi, sân khấu của cô, người đàn ông cô ái mộ, đều bị người phụ nữ này cướp hết.

“Tôi? Tôi chỉ là một người may mắn mà thôi.” Cảm ơn hệ thống đại nhân! Đây là kỹ năng trâu bò cỡ nào chứ! Ha ha ha ha ha!

 

11 COMMENTS