§ Tiệm đồ cổ huyền bí §

Chương 37.

Edit: Công Tử Vô Song

Beta: Đông Thần Thần [冬辰辰] aka Miyuki

P/s: Từ giờ dừng nhé, tác giả mới viết đến chương 42, edit nửa kịch bản vậy tội mọi người hóng… Tác giả dừng từ năm ngoái vẫn chưa viết tiếp, nếu viết tiếp sẽ edit ngay =(((( Thế nên từ bây giờ bộ này sẽ tạm dừng nhé. Tuy nhiên editor edit đến chương 39, nên sẽ đăng đến chương 39 rồi dừng :3 Yêu yêu~

image

“Cầm ống đựng bút cười gì thế?” Huyền Thiên Kỳ nhìn Thu Hoa đứng cười một mình, còn thiếu chưa có liếm vài phát. Thật sự là quá khó coi, nhịn không được lên tiếng.

“Ông chủ, cái này 500 vạn lận đó. Có giá trị nhỏ nhất là 500 vạn đó.” Cầm trong tay 500 vạn có cảm giác gì, là cảm giác cầm ống đựng bút.

“Đúng đúng đúng, cô làm rất tốt. Nhưng cũng đừng nên quá đắc ý như vậy.” Nhìn bộ dáng cười híp mắt của Thu Hoa, hắn cũng không nhịn được mà nhếch miệng cười theo.

“Được rồi, thay quần áo đi, nghỉ ngơi thật tốt. Ngày mai vẫn làm việc như bình thường.” Huyền Thiên Kỳ nhìn Thu Hoa lưu luyến không nỡ mà để ống đựng bút xuống. Hôm nay hắn có thể chiếm thượng phong hoàn toàn là nhờ Thu Hoa. Có nên thưởng cho cô hay không đây?

“Chờ đã, ăn chút gì đi. Tôi sẽ nấu bữa khuya.” Huyền Thiên Kỳ vén tay áo sơ mi lên, lộ ra hai cách tay gầy gò, Thu Hoa mới phát hiện thì ra ngón tay của hắn đẹp đến thế.

“Được.” Thu Hoa bất giác liếm liếm môi. Cô gần như có thể nhìn thấy 5 vạn tiền mặt đang ngoan ngoãn nằm dưới đồ lót của mình rồi.

Hành động này hết thảy đều lọt và mắt Huyền Thiên Kỳ. Hắn không tự chủ nhìn chằm chằm vào môi Thu Hoa, Thu Hoa hơi nhếch môi lên dị thường gợi cảm. Đột nhiên phát hiện suy nghĩ của bản thân rất không bình thường, hắn lập tức xoay người đi vào bếp.

​Hắn là chính nhân quân tử, không nên tồn tại những tư tưởng không bình thường thế này mới đúng.

​[Hệ thống đại nhân] Chúc mừng cô, hảo cảm của ông chủ cô đang phát triển theo chiều hướng thích.

‘Ồ, thật sao?’ Thu Hoa nhìn bóng lưng Huyền Thiên Kỳ rời đi, phát hiện ra làm bạn gái của hắn cũng không tệ lắm.

​[Hệ thống đại nhân] Thế nào, không hài lòng sao?

‘Chỉ là thích, không đủ thành ý chút nào! Chẳng phải khoảng cách giữa thích và yêu vẫn còn kém xa hay sao?’

​[Hệ thống đại nhân] Không khác nhau lắm, cô phải cố gắng hơn mới được.

‘Cứ xem tôi đi.’ Thu Hoa gật đầu, cởi sườn xám ra, mặc vào một bộ quần áo thường ngày, xỏ dép đi xuống lầu, khuôn mặt trong trắng thuần khiết, tóc cũng để xoã dài xuống.

“Ông chủ, thế nào, làm món gì ngon ngon, tôi sắp chết đói rồi.” Thời điểm Thu Hoa xuất hiện trước mặt Huyền Thiên Kỳ, Huyền Thiên Kỳ chỉ cảm thấy thoải mái và thuận mắt. So với một thân hàng hiệu và đồ trang sức đắt tiền trước đó, quả nhiên như thế này vẫn tốt hơn.

“Nấu mì vằn thắn, sắp ăn được rồi.” Huyền Thiên Kỳ đặt một chén mì vằn thắn nóng hổi trước mặt Thu Hoa, “Không cần khách khí, trong nồi còn nhiều lắm.”

“Ông chủ, thật ra sức ăn của tôi không lớn lắm đâu. Trước đây là do tôi cậy mạnh. . . Chén mì hôm đó không ăn được, tôi sợ anh ăn vào, sau đó sẽ không cho tôi tiếp tục làm việc ở đây nữa.” Thu Hoa thành thực khiến Huyền Thiên Kỳ bất đắc dĩ mỉm cười, vỗ vỗ đầu cô, “Ăn đi, sau này tôi sẽ không nấu nhiều như vậy nữa.”

“Ôi chao, ông chủ, sau này anh nấu cơm?” Mắt Thu Hoa loé sáng nhìn Huyền Thiên Kỳ.

“Cô đứng bên cạnh học, tôi chỉ dạy một lần thôi.” Hắn nói xong cũng không nhìn đến vẻ mặt đưa đám của Thu Hoa. Tâm tình tự nhiên trở nên tốt hẳn.

Thu Hoa vuốt hết tóc sang một bên, lộ ra cần cổ tinh tế, lấy cái muôi múc một muỗng nước canh, đặt bên môi thổi. Đôi môi động đặy khiến Huyền Thiên Kỳ liên tưởng đến động tác liếm môi khi nãy, lập tức dời tầm mắt đi.

Nói thật, Thu Hoa đích thực là một cô gái xinh đẹp, người đã đẹp thì bất kể làm cái gì cũng đều xinh đẹp, đây là một định lý bất biến. Lúc trước không phát hiện ra, nhưng từ sau động tác kia, Huyền Thiên Kỳ bắt đầu phát hiện mình sẽ thường không tự chủ nhìn chăm chú vào từng cử chỉ của Thu Hoa.

Khi Thu Hoa cầm điện thoại tự chụp, hắn cũng sẽ thấy cô bày ra những tư thế hài hước, không khỏi mỉm cười. Lúc Thu Hoa tập nấu ăn, bộ dạng nghiêm túc lại cực kì hấp dẫn, càng đừng nói đến cô ấy học nấu ăn thật nhanh. Thu Hoa đứng mệt rồi, ngồi trên ghế tự đấm bóp, lại càng mê người hơn.

​Huyền Thiên Kỳ bất tri bất giác nhìn chăm chú Thu Hoa đến tận một tuần sau, hắn mới phát hiện thì ra mình đã thích cô ấy rồi.

Một tuần này, tâm tình của Thu Hoa luôn không sao cả, trong vòng một tuần mà cô đã kiếm được hơn mười vạn tiền mặt, tất cả đồ lót cũng không sao che được hết, thế nhưng cô vẫn cảm thấy không sao cả.

[Hệ thống đại nhân] Nói thật, cô là người tốt nhất trong số những nhân vật mà tôi khống chế.

‘Hệ thống đại nhân, cô nghìn vạn lần đừng rời khỏi tôi.’ Hệ thống đại nhân = càng nhiều tiền. Đi rồi thì cô biết làm thế nào?

[Hệ thống đại nhân] Đúng là tôi sẽ nhanh chóng rời khỏi cô, nhưng cô yên tâm, cô còn một nhiệm vụ cuối cùng: Ngăn cản Phong Linh trở thành một thành viên mới của tiệm đồ cổ.

‘Phong Linh? Là ai?’ Thu Hoa suy nghĩ một hồi, mới nhớ ra là cô nữ sinh trẻ tuổi trong hội đấu giá tuần trước.

​[Hệ thống đại nhân] Đừng nói tôi không nhắc nhở cô, cô ta sắp vào cửa tiệm rồi.

‘Hả?’ Thu Hoa ngẩng đầu một cái, liền phát hiện Phong Linh đã đến trước cửa rồi, tầm mắt còn đang không ngừng hướng đến trong quầy, Thu Hoa lập tức nói, “Ai nha, cô gái nhỏ Phong Linh, ngọn gió nào đã đưa em đến đây?”

​ “Tôi là muốn nhận phỏng vấn làm nhân viên công tác.” Phong Linh không có cái cảm giác kiêu ngạo trước kia, “Tôi đang trong thời kỳ thực tập, hy vọng Tam thiếu có thể nhận tôi vào.”

“Đủ người.” Huyền Thiên Kỳ rời mắt khỏi cuốn sách đang đọc, ngước lên liếc một cái sau đó liền không thèm để ý nữa.

“Tam thiếu. . . Tôi thật rất hy vọng có thể làm việc tại tiệm đồ cổ huyền bí, không có lương cũng không sao. Tôi còn biết nấu ăn, trong thời gian làm việc tuyệt đối sẽ không tuỳ tiện chụp ảnh, chơi game để giết thời gian.” Phong Linh nói, không có chỗ nào không châm chọc Thu Hoa. Bởi vì cô ấy chính là như vậy.

​”Này…” Thu Hoa nhẹ giọng hô một tiếng, sau đó liền không nói gì nữa.

“Tam thiếu, tôi đã học giám định có bài bản và chuyên nghiệp, là người thích hợp với cửa tiệm nhất.” Phong Linh liếc mắt nhìn Thu Hoa đứng một bên, “Ít nhất so với một tiểu minh tinh thì càng thích hợp, chuyên nghiệp hơn nhiều.” Câu nói phía sau mặc dù không lớn, nhưng cả ba người đều nghe được rõ ràng.

​”Đủ người.” Huyền Thiên Kỳ lặp lại lần nữa. Nhìn cũng không thèm nhìn Phong Linh, chỉ chăm chú đọc sách cổ, “Tiểu Hoa, đi làm sủi cảo đi.”

Thật là, bây giờ là thời gian làm sủi cảo sao?

“Được, ông chủ, anh nói gì tôi cũng nghe theo!” Tâm không đồng nhất, Thu Hoa do dự đi mấy bước liền xoay người hỏi, “Ông chủ, hiện tại không phải là thời điểm thích hợp để làm sủi cảo lắm đâu.”

“Cô lo cái gì, không phải đã nói đủ người rồi sao, cô ta là thừa. Hôm nay muốn ăn nhân cải trắng thịt heo, nhanh đi làm nhân bánh đi.” Ngón tay Huyền Thiên Kỳ vung lên, ý bảo Thu Hoa có thể vào nhà bếp.

Thu Hoa đi mỗi bước cẩn thận vào phòng bếp, khiến Huyền Thiên Kỳ vẫn đang chú ý tới cô tâm tình càng khá hơn, động tác của Tiểu Hoa thật thú vị.

“Tam thiếu, tôi giỏi hơn cô ta.” Phong Linh thấy một màn như vậy, rất là không phục.

“Cô kém hơn cô ấy nhiều lắm, có thể đi được rồi. Tiệm của chúng tôi đã đủ người, không còn chỗ trống.” Huyền Thiên Kỳ cự tuyệt đứng lên, mảy may không khách sáo chút nào. Trước kia đã được thấy một lần, lần này lại nghe thấy Huyền Thiên Kỳ đối xử với Phong Linh như thế một lần nữa, cảm giác thật đúng là kỳ diệu.

“Tiểu Hoa, đi làm sủi cảo đi.” Huyền Thiên Kỳ nhìn thấy Thu Hoa đang lấp ló nghe lén ngoài cửa, dứt khoát bảo cô tiếp tục hoàn thành công việc. Cứ để cô ấy nghe trộm như vậy thì lúc nào mới được ăn sủi cảo?

“Được.” Ngoan ngoãn động nghe trộm nữa, đi vào nấu ăn.

“Tam thiếu, tôi thật sự có thực lực, xin cho tôi có cơ hội chứng minh bản thân.” Phong Linh tràn đầy tự tin, nhưng Huyền Thiên Kỳ căn bản nhìn cũng lười nhìn.

“Nói nhiều lần như thế, tai cô bị điếc sao? Đủ người là đủ người, không cần cô nữa.” Huyền Thiên Kỳ tiếp tục đọc sách, bên tai truyền đến âm thanh chặt thịt từ phòng bếp, khoé miệng khẽ cong lên.

​”Tam thiếu, tôi thích anh. . .”

“Thích cũng không được làm việc trong tiệm của tôi, bởi vì tôi không thích cô. Có rất nhiều người thích tôi, cho nên, không tiễn.” Huyền Thiên Kỳ cảm giác mình và em gái của Phong Ninh nói chuyện thật không thông, phải nói bao nhiêu lần cô ta mới hiểu hắn không thiếu nhân viên công tác đây?

“Thu Hoa kia thì có gì tốt, chẳng qua chỉ là một tiểu minh tinh mà thôi, ai biết cô ta có bẩn hay không. Sao Tam thiếu anh lại thích cô ta?” Huyền Thiên Kỳ và Thu Hoa đang trong giai đoạn tìm hiểu, cô thấy rất rõ ràng. Hâm mộ, ghen tị, hận!

“Tôi thích ai, liên quan gì tới cô?” Huyền Thiên Kỳ trực tiếp gọi điện thoại cho Phong Ninh, “Bảo em gái anh ngoan ngoãn rời khỏi tiệm của tôi, nếu không không biết tôi sẽ làm ra chuyện gì đâu.”

​Phong Linh tủi thân khóc lên, “Tôi vì anh, đã bỏ ra rất nhiều…”

“Dừng lại, tôi chưa từng yêu cầu cô làm cho tôi bất cứ chuyện gì, chính cô tự quyết định, không liên quan gì với tôi. Tôi rất ghét loại người luôn miệng nói là vì tôi, nhưng thật ra là vì chính mình. Cô chính là loại người như vậy, cho nên cô làm tôi ghét. Đã lặp đi lặp lại với cô rất nhiều lần mà cô không chịu nghe, càng khiến tôi ghét tới cùng cực.” Huyền Thiên Kỳ để sách xuống bàn, “Cô đã điều tra tôi, chắc cũng biết tôi không thích nói nhiều, cho nên cút đi.”

“Còn nữa, tôi thích Tiểu Hoa là chuyện của tôi, cô đừng tuỳ tiện giúp tôi quyết định bất cứ chuyện gì.” Nghe được tiếng chặt thịt đột ngột lệch đi, Huyền Thiên Kỳ biết, Thu Hoa đã nghe được những lời hắn nói rồi.

Phong Linh bật khóc chạy đi. Huyền Thiên Kỳ liền đóng cửa mặt tiền cửa hàng, đi vào nhà bếp, xem cái người luôn thích nghe lén kia.

“Em chặt thịt thế nào mà bay tới cửa luôn vậy? Ngoan ngoãn thừa nhận đi, em vừa chặt thịt vừa nghe trộm tôi nói chuyện đúng không?” Huyền Thiên Kỳ nhìn thấy đầu Thu Hoa lại thấp hơn mấy phần, động tác làm sủi cảo cũng nhanh hơn một chút.

“Thế nào, nghe thấy tôi nói thích em, xấu hổ à?” Huyền Thiên Kỳ đứng ở bên người Thu Hoa, giúp cô làm vằn thắn, “Như thế này thật không giống em.”

“Tôi không có bẩn, tôi rất sạch sẽ.” Thu Hoa có chút phiền muộn mà nói thẳng vào trọng tâm vấn đề.

​ “Tôi biết, chỉ bằng em đến giờ vẫn còn đóng vai quần chúng, làm sao có thể đi cửa sau để nhận được vai phụ chứ. Tôi tin em.” Nghe thấy Huyền Thiên Kỳ nói như thế, Thu Hoa đến sủi cảo cũng quên bao, cảm kích nhìn hắn, thế nhưng liền nghĩ đến một điều, “Ý anh là diễn xuất của tôi không được sao?”

Huyền Thiên Kỳ gói sủi cảo còn đẹp hơn nhiều so với Thu Hoa, “Là không thế nào. Có chút khoa trương.”

“Thật đả kích.” Thu Hoa dứt khoát không bao nữa, chùi bàn tay dính đầy bột vào quần áo Huyền Thiên Kỳ. “Được rồi, sao anh không tự xưng là tiểu sinh nữa?”

“Cái đó rất không tự nhiên. ‘Tôi’ êm tai hơn. Ít nhất sẽ không có cảm giác lớn tuổi hơn em cả mấy thế kỷ.” Huyền Thiên Kỳ nhìn Thu Hoa vẫn đang sững sờ tại chỗ, “Này, em phải nghe hiểu lời tôi nói mới đúng.”

“Nếu như tôi làm bạn gái của anh, vậy tiền lương của tôi tính thế nào? Tôi có thể mua Hermes, Kỷ Phạm Hi sao? Anh sẽ không quản tiền của tôi chứ?” Thu Hoa làm ra một bộ dáng ‘Anh không cho tôi mua hàng hiệu, tôi liền không đồng ý với anh’.

“Ha ha ha ha, quả nhiên, em vẫn rất thích hàng hiệu. Yên tâm đi, em muốn thứ gì, thì phải xem biểu hiện của em đã.” Huyền Thiên Kỳ ôm eo Thu Hoa, giúp cô vén tóc ra sau tai, chăm chú nhìn đôi môi cô, “Tôi muốn làm như vậy rất lâu rồi.”

​Một nụ hôn, kết thúc nhiệm vụ hệ thống lần này.

“A, thực sự là quá dễ dàng. Giống như tôi vừa xem một bộ phim hài lãng mạng vậy.” Phú hào giao cho cô một nhiệm vụ quá dễ dàng. Cô còn không cảm thấy có gì thật rung động, bức ép đây? Cứ như vậy kết thúc?

“Thế nào, ngại không đủ kích thích à?” Một hoa mỹ nam đi tới, nhéo nhéo khuôn mặt của Tiểu Bạch, “Như vậy, vừa vặn nhiệm vụ của anh rất thích hợp với em. Tuyệt đối là trình độ đủ cao.”

“Cao? Cái gì cao?” Trên màn ảnh thoáng hiện một người mặt áo da, cả người như xã hội đen, rất tà khí, nhìn qua tựa như ma túy, nhưng thân phận của hắn vậy mà là cảnh sát hình sự. Còn một người khác âu phục thẳng tắp, cả 3 lớp áo đều đạt tiêu chuẩn, thoạt nhìn cũng rất chính phái lại là lão đại hắc đạo. “Thế nào, nhiệm vụ này được không? Người mới! ”

​”Quá kích thích, là Vô Gian đạo sao?”

​’Bốp!’ Không biết từ đâu bay tới một cái quạt giấy, đập thẳng vào đầu cô.

​ “Vô Gian đạo cái gì, rõ ràng là phim hình sự chính tông. Lựa chọn chính nghĩa hay tội ác, đều tùy em.” Hoa mỹ nam cầm điều khiển từ xa bấm một cái, lập tức có hai nữ sinh xuất hiện trên màn hình.

Là một đại tỷ ăn mặc rất gợi cảm cao quý, còn một người khác là học sinh cấp 3 tỏa ra sức sống mãnh liệt. Đại tỷ là tình nhân của lão đại hắc đạo, mà hết lần này tới lần khác cô lại là cảnh sát nằm vùng. Mà cô gái học sinh cấp 3 thoạt nhìn thanh thuần vô tri, cũng chính là nữ chính, cuối cùng lại trở thành kỳ nữ lợi hại nhất hắc đạo.

“Độ khó thật cao, đặc biệt là kết cục của đại tỷ kia cuối cùng cũng phải chết.” Tiểu Bạch lựa chọn chính nghĩa, bởi vì cô thích vị cảnh sát hình sự có bề ngoài hung dữ luôn thầm yêu đại tỷ, cuối cùng bị tổn thương này.

“Nếu em đã chọn Thì Mính thì phải nhớ kỹ, nghìn vạn lần đừng để cô ấy chết, còn phải làm cho bang Bá Hạ không còn tồn tại nữa mới được. Nói thật là nhiệm vụ này rất thích hợp rèn luyện IQ của em. Toàn bộ nhờ cả vào em, Tiểu Bạch.” Vỗ vỗ vai Tiểu Bạch, hoa mỹ nam rời đi.

“Thì Mính à. . . dù thế nào cũng không được chết, anh Đoàn của cô vẫn còn đang chờ cô đó. . .” Tiểu Bạch dùng ngón tay đụng vào cô gái trên màn ảnh.

Một bộ 《Đại ca xã hội đen yêu Lãng Lãng 》 đang từ từ thay đổi. . .

 

11 COMMENTS

  1. Drop là tốt. Ta sợ nhất chui vào hố k bít ngày ra.
    Nhưng drop nữa chương này thì vẫn tốt hơn.
    Mở ra đề mới giống như ” chỉ cần làm theo công thức này bạn có ngay 100tr, công thức là…..”
    Thật đau lòng.
    Cám ơn edit. Cám ơn rất nhiều.