Chương 26.

Edit: Yumi.

Beta: Moonmaplun.

P/s: Chúc các bạn năm mới gặp nhiều may mắn, mạnh khoẻ, thành công trong công việc và học tập! HPNY 2016~~ <3

slytherin_pride_by_sango5433-d4aqsxj

Sau khi Eve trở lại ký túc xá mới phát hiện Parkinson biến mất. Bạn của cô, Bhor đang nói cười với một nam sinh lớn tuổi hơn.

“Bhor, cậu có biết Parkinson ở đâu không ?” Eve đi đến trước mặt cô ta.

Bhor lập tức dừng cười, nhếch môi nhìn về phía Eve, “Mày nói cái gì?”

“Tôi tìm Parkinson.” Eve lập lại lần nữa, “Cậu có thấy cô ta ở đâu không?”

Bhor liếc nam sinh khóa trên một cái, quay đầu không kiên nhẫn nói với Eve: “Làm sao tao biết được.”

Nam sinh bên cạnh khóe môi nhếch lên châm biếm, “Tôi nghĩ cô ta chắc là đang ở góc nào đó tán tỉnh nam sinh rồi.”

“Anh không nên vì bị cô ta đá mà nói xấu cô ta.” Bhor nói, nhưng mặt lại mang nét cười.

“Anh đâu có ngu ngốc như vậy, hơn nữa anh cảm thấy em đáng yêu hơn cô ta nhiều.” Nam sinh ái muội cười nói. Bhor lập tức đỏ mặt: “Anh thật sự nghĩ như vậy sao ?”

Eve trợn mắt. Cô dứt khoát xoay người, quyết định hỏi người khác.

Nhưng Eve kinh ngạc phát hiện sau môn thảo dược không ai thấy Parkinson đi đâu cả .Cô ta giống như bốc hơi vậy. Sắp tới giờ giới nghiêm nhưng Parkinson vẫn chưa xuất hiện.

Eve nói chuyện này cho huynh trưởng Bryan. Bryan nghe xong, ánh mắt lạnh lùng hiện ra một chút kinh ngạc, “Sao em lại quan tâm tới Parkinson ? Tôi nhớ quan hệ giữa hai người không được tốt lắm.”

“Tôi chỉ là không muốn học viện bị trừ điểm vì sai lầm của cô ta.” Eve nhanh chóng giải thích.

Bryan hơi nhăn mày, “Được, tôi sẽ chú ý chuyện này . Để tôi đi ra ngoài tuần tra một vòng, có thể sẽ tìm thấy em ấy .”

*

Ngày hôm sau Bryan thông báo cho Eve, hắn không tìm thấy Parkinson. Parkinson mất tích .

Ngày hôm qua cô ta không trở về phòng nghỉ. Sau đó hắn cùng các huynh trưởng khác tìm thật lâu cũng không tìm thấy cô ta, cô ta giống như là biến mất khỏi Hogwasts.

Ngày thứ hai, Parkinson cũng không đến lớp. Chuyện này làm học viện Slytherin rối loạn . Bọn họ đều thảo luận về việc Parkinson có thể là đã bị quái vật ở mật thất bắt đi, hoặc tệ hơn. Có người còn đào móc tin tức về Parkinson, nghe nói cô ta không có cha, mẹ cô ta thời trẻ cùng người đàn ông khác ăn chơi mới sinh ra cô ta, cho nên có thể cô ta cũng không phải thuần huyết. Nói như vậy, nhóm hỗn huyết ở Slytherin cũng không tránh khỏi nguy hiểm.

Eve thế mới kinh ngạc phát hiện, thì ra Shandris Parkinson quan hệ với người ngoài rất kém, trừ đám bạn kia, phần lớn Slytherin đều không thích cô ta. Trước kia Eve luôn nghĩ bọn họ đều rất thích Parkinson. Bây giờ tất cả mọi người đều nói xấu Parkinson, thoạt nhìn cũng không lo lắng cho cô ta, ngay cả bạn tốt của cô ta cũng thêm mắm thêm muối vào những câu chuyện về cô ta.

“Có lẽ cô ta là hậu duệ của slytherin, cô ta phải đi mở mật thất.” Có người đột nhiên đoán. Sau đó câu nói này được truyền bá rộng rãi. Bọn họ bắt đầu nghiên cứu về mối liên hệ giữa gia tộc của Parkinson và gia tộc Slytherin. Ngay cả học sinh học viện khác cũng bắt đầu nghi ngờ Parkinson chính là người mở mật thất.

Cuối cùng, phiên bản đồn đãi càng ngày càng nhiều .

Eve tuyệt đối không tin Parkinson là hậu duệ của Slytherin. Nếu Dumbledore không lừa cô, thì Slytherin chỉ có một hậu duệ là cô.

“Wang, tối nay cậu có tới câu lạc bộ quyết đấu không?” Greengrass một bên thu thập túi sách một bên hỏi Eve. Bọn họ vừa học xong môn thần chú.

“Câu lạc bộ quyết đấu?”

Greengrass kỳ quái nhìn Eve, “Cậu không biết sao? Ở sảnh đường có dán thông báo mà. Vừa mới tổ chức, nghe nói sẽ dạy chúng ta một ít kỹ xảo quyết đấu.”

Eve cảm thấy hứng thú nhướng mày nhìn, “Nghe cũng không tệ, vậy cùng đi đi.”

“Mình hi vọng người dạy không phải là giáo sư Lockhact.” Greengrass nhàn nhạt nói.

Nhưng sự thật lại khác xa hi vọng của cô. Lúc Eve nhìn thấy Gilderoy Lockhart mặc áo bào màu tím chói mắt đi vào lễ đường, Greengrass than nhẹ.

“Xem ra hi vọng của cậu không thành hiện thực rồi.” Eve nhíu mày nhỏ giọng nói.

“Không, cậu nhìn đi!” Greengrass đột nhiên chỉ vào phía sau Lockhart. Eve nhìn thấy Severus Snape như trước mặt áo bào màu đen đang đi tới.

“May mà có giáo sư Snape.” Eve nói nhỏ, Greengrass đồng ý nhẹ nhàng vuốt cằm.

Lockhart kích động diễn thuyết bốn phía. Eve phát hiện giáo sư Snape đang đen mặt , khóe miệng thỉnh thoảng lại cười lạnh.

“Giới thiệu với các trò trợ giảng của tôi giáo sư Snape, ” Lockhart cười xán lạn, “Thầy ấy nói với tôi, thầy ấy biết một chút về quyết đấu, và đồng ý giúp tôi làm mẫu cho các trò. Thầy cũng không muốn làm cho các trò lo lắng, chờ tôi cùng thầy ấy làm mẫu xong , tôi chắc chắn sẽ trả cho các trò một giáo sư ma dược hoàn chỉnh, không cần sợ hãi!”

Ánh mắt Snape lạnh xuống tựa như muốn giết người. Nhìn thấy vẻ mặt của Snape , Eve nhịn không được thấp giọng cười khẽ. Vị giáo sư ma dược đáng kính này có vẻ như không còn cách nào với giáo sư Lockhact sặc sỡ ngu ngốc, bởi vì đối phương hoàn toàn không bị ánh mắt lạnh như băng của thầy ảnh hưởng .

“Tốt lắm, trước hết chúng ta phải cúi đầu ——” Lockhart cúi đầu thật sâu , nhưng Snape lại không kiên nhẫn gật đầu.

“Đếm tới ba, chúng ta sẽ ra chiêu thứ nhất. Đương nhiên chúng ta sẽ không nương tay.” Lockhart vừa đùa bỡn đũa phép vừa nói, “Được rồi, một—— hai—— ba —— “

Hai người đồng thời giơ đũa phép lên, chỉ nghe Snape hô: ” Expelliarmus !” Một phép thần chú phóng ra, Lockhart bị đánh trúng , bay ra ngoài.

“Ôi Merlin!” Nữ sinh thét chói tai , lo lắng nhìn về phía Lockhart.

“Ngu ngốc .” Greengrass nhẹ giọng nói, không biết là đang nói Lockhart hay những nữ sinh đang thét chói tai kia.

Lockhart chật vật trèo lên bàn, sau đó nói: “Như các trò thấy đó là thần chú tước vũ khí. Chiêu này rất tốt. Tôi đương nhiên có thể ngăn cản giáo sư Snape , nhưng tôi muốn cho học sinh thấy hiệu quả của câu thần chú này.”

“Hừ, tôi thật hoài nghi.” Eve nhỏ giọng nói. Những lời này hình như tới tai Snape đang đứng trước mặt Eve, ông ta hơi cúi đầu nhìn thoáng qua Eve.

“Được rồi, hiện tại các trò chia thành nhóm để luyện tập , hai người một nhóm. Giáo sư Snape thầy có thể giúp tôi chia nhóm không .” Lockhart từ trên bàn nhảy xuống nói, “Được rồi, Ron, trò có thể cùng một nhóm với Harry.”

Eve nhìn thấy Ron lập tức mỉm cười.

“Không.” Snape đột nhiên nói, “Tôi không nghĩ như vậy. Weasley, trò có thể cùng một nhóm với Finnigan , về phần Potter…” Ánh mắt Snape đảo qua Malfoy đang nóng lòng muốn thử, cuối cùng dừng lại trên người Eve, “…trò có thể cùng nhóm với tiểu thư Wang đây.”

Harry khẩn trương quay đầu nhìn Eve cười cười, Eve cũng mỉm cười đáp lại cậu ta.

Sau đó Hermione bị phân cùng một tổ với người tên là Millicent Bulstrode nhà Slytherin, Malfoy cùng nhóm với một nam sinh tên là Justin Finch-Fletchley.

“Được rồi, các trò hãy đối mặt với nhau, cúi đầu!”

Eve cùng Harry đều cúi đầu thật sâu. Harry nhỏ giọng nói với Eve : “Nhẹ tay một chút.” Eve mỉm cười, “Cậu cũng vậy.” Trong lúc vô tình cô thấy Malfoy nhìn về phía này bằng ánh mắt căm tức. Cậu ta chắc là không thích nhìn Eve và Harry thân mật như vậy.

“Chờ tôi đếm tới ba, liền phóng thần chú tước vũ khí của đối phương —— hãy nghe tôi nói, chỉ tước vũ khí, tôi không hi vọng có chuyện không may xảy ra —— một —— hai —— ba —— “

Eve giơ đũa phép, sau đó cùng Harry đồng thời hô lên thần chú: ” Expelliarmus !” Hai tia màu đỏ giao nhau, lúc sau đũa phép của Eve và Harry đều bay ra ngoài .

“Rất tốt! Tiếp theo các trò sẽ thử ngăn cản đối phương tước vũ khí.” Lockhart cười tủm tỉm nhìn Harry và Eve, hắn nhặt đũa phép của Eve lên đưa cho cô.

“Cám ơn thầy, giáo sư.” Eve tiếp nhận đũa phép.

Eve phát hiện những cặp hòa hợp giống như cô và Harry rất hiếm. Ron dùng đũa phép bị hư của mình tạo ra một tiếng nổ mạnh làm cho đồng đội Gryffindor của cậu ta sợ tới mức mặt không còn giọt máu. Hermione và  Millicent Bulstrode vừa bắt đầu đã đánh lộn , đũa phép bị vứt ở một bên. Greengrass làm tóc đồng đội của mình thành màu hồng phấn kì quái khiến cho mọi người xung quanh bật cười. Đáng chú ý nhất là nhóm của Malfoy bởi vì cậu ta vừa biến ra một con rắn lớn màu đen.

Con rắn từ từ đi tới chỗ Fletchley, Fletchley sợ tới mức cả người đều căng cứng .

“Dừng lại!” Lockhart quát, “Tôi nói là chỉ tước vũ khí thôi! Ôi Merlin!” Ông ta xuyên qua đám người vội vàng ngăn mọi người lại. Ông ta đi tới trước mặt Malfoy, lúc Lockhart nhìn thấy con rắn thì bắt đầu hoảng sợ.

Eve nhìn thoáng qua Snape đang đứng cách đó không xa, ông cười lạnh nhìn về phía đó, hoàn toàn không có ý giúp đỡ.

“Để thầy!” Lockhart xắn tay áo , giơ đũA phép về phía con rắn màu đen, con rắn vì tiếng nổ mà nhảy dựng lên, sau đó lại trở về mặt đất. Nó bị chọc giận, đi về phía Fletchley.

Harry đột nhiên đi về phía trước, cậu ta nhìn chằm chằm con rắn, khàn khàn nói: “Dừng lại, tránh xa cậu ấy ra.”

Eve nghe được lời nói của Harry , trong một lúc còn tưởng rằng đó là giọng nói ở hành lang. Cô ngơ ngác nhìn Harry —— lúc này hầu hết các học sinh đều có vẻ mặt giống cô.

“Râu Merlin, cậu ta là người điều khiển rắn.” Một nữ sinh Hufflepuff run run nói.

Eve bây giờ mới hiểu đang xảy ra chuyện gì. Harry nói tiếng rắn.

“Mày đang làm gì? !” Fletchley hoảng sợ gầm rú.

Harry bắt đầu hoang mang .

Snape sải bước đi tới, vung đũa phép làm con rắn biến thành khói đen. Ông ta cúi đầu trầm mặc nhìn Harry, điều này làm cho Harry càng thêm bất an .

Eve suy nghĩ. Nếu Harry cũng có thể nói tiếng rắn vậy thì cậu ta cũng là hậu duệ của Slytherin? Nói như vậy cậu ta là người mở mật thất? Không, điều đó không có khả năng, Eve lắc đầu, lúc phu nhân Elyse bị tấn công cô đang ở cùng bọn Harry , Harry lúc đó không giống như là cảm kích .

Đúng rồi, mật thất. Trong đầu Eve lóe lên một ý nghĩ, ý nghĩ này làm trái tim cô cảm thấy kinh hoàng. Chỉ có cô và Harry nghe thấy giọng nói của quái vật trong mật thất, nói như vậy, quái vật đó là ——

“Cậu ta và mày giống nhau.” Giọng Malfoy vang lên bên tai Eve.

Eve nghiêng đầu nhìn Malfoy. Mặt Malfoy hiện lên sự hoang mang và chán ghét, “Người điều khiển rắn phổ biến như vậy sao? Ngay cả Potter mà cũng biết tiếng rắn.”

Eve không nói gì.

Malfoy tiếp tục thấp giọng nói: “Có lẽ cậu ta cùng mày có quan hệ họ hàng.” Malfoy nói tới đây thì giọng nói bỗng trở nên ác độc, “Không lẽ cha mày thuộc gia tộc Potter?”

Eve vừa muốn nói , Greengrass lại nhích lại gần, “Các cậu đang nói gì vậy?”

Eve ngậm miệng lắc đầu.

“Đi thôi.” Greengrass nói. Eve đi theo cô rời khỏi lễ đường. Lại nhịn không được quay đầu nhìn về phía Harry. Harry giải thích gì đó với hai người bạn tốt của hắn.

Cậu ta chắc là không biết mình là người điều khiển rắn. Eve thầm nghĩ. Trước khi cô đến Hogwarts cũng không biết mình là người điều khiển rắn. Có lẽ cô nên tìm cơ hội để nói chuyện này với Harry.

4 COMMENTS