Chương 11: Tâm ma

Edit: Huong Anh (test)

Beta: Moonmaplun

284202_473012346065193_1197323190_n

Chúc Dao chỉ cảm thấy linh lực cuồn cuộn không ngừng từ trên người Vấn Thủy mãnh liệt trào ra, truyền vào thể lực của cô. Trong thế giới tu sĩ này, bởi vì linh lực quá mức quý giá, một khi giao thủ, chắc chắn họ phải kiểm soát khống chế linh lực tiêu hao của mình. Do đó đối với các loại pháp chú khi sử dụng khó tránh khỏi phải đặc biệt cẩn thận. Tuy nhiên cơ thể của linh thú cất chứa linh lực so với tu sĩ bình thường gấp hai đến ba lần, một khi có linh thú đúng lúc truyền linh lực, thì việc tiêu hao linh lực không còn là vấn đề nữa.

Chúc Dao không hề lo lắng đến linh lực, hỏa diễm trên đao phần phật thiêu đốt, lập tức ngăn chặn sự khiêu khích của tu sĩ. Tu sĩ kia đương nhiên cũng nhìn thấy một tia sáng màu xanh, lập tức liền thu tay lại, chuẩn bị rời đi.

Chúc Dao nào có phải là người dễ chọc, đuổi sát không tha, mấy chục chiêu phóng tới, cuối cùng áp hắn dưới đao. Cô sẽ không đốt Linh Sa, đành phải phá Khư Đỉnh của hắn, còn tìm được một cặp Khai Thiên Phu, một ít Linh Sa, còn có một ít thú linh tinh vụn vặt.

Cô nàng cất toàn bộ mọi thứ xong, xoay người nói với Vấn Thủy: “Đi, chúng ta đi câu lạc bộ, cho Vấn Thủy chọn một bộ quần áo.”

Vấn Thủy ném ra truy thanh 7S: “Chúng ta có thể mua trực tiếp ở đây nè!”

Chúc Dao tiếp nhận: “Ai mua cho ngươi? Ta còn đang muốn tiết kiệm Linh Sa mua cho ngươi đây!”

Vấn Thủy vẫy đuôi: “Thiên Ấn chân nhân mua cho.”

Chúc Dao nói: “Thiên Ấn? Ồ, Hàn Thủy Thạch sao? Anh ta có lòng tốt vậy sao? Oa oa thật là đẹp trai, ta mua cho Vấn Thủy của chúng ta một bộ quần áo thật hợp.”

Một đường trở về không nóng nảy, cô cùng Vấn Thủy vừa đi vừa chọn quần áo, rất nhanh chọn một bộ quần áo của cún màu trắng lông xù, mặc vào ngoại trừ cái đuôi ở bên ngoài, quả thực giống cửu vĩ hồ như đúc.

Vừa mới trả tiền, Vấn Thủy liền nhận được tin nhắn của Hỗn Độn: “Đồ đệ, mua đồ dùng thẻ thành viên của sư phụ.”

Vấn Thủy không rõ: “A?”

Hỗn Độn nói: “Thẻ thành viên của sư phụ có thể được chiết khấu 4 phần.”

Vấn Thủy sợ hãi than, Chúc Dao đột nhiên nhớ đến, hối hận không kịp:

“Chậc, ta sao lại có quên chứ! Câu lạc bộ thú cưỡi là do Thượng Dương Tông thành lập, chủ nhân Hỗn Độn – Trảm phong là tông chủ của bọn hắn! Thua thiệt thua thiệt!”

Vấn Thủy hắc tuyến.

Trở lại chỗ Linh Cương, Chúc Dao nói: “Linh Cương, ta mang Vấn Thủy về chơi vài ngày.”

Linh Cương nhìn cô, hỏi: “Ngươi cảm thấy có thể chứ?”

Chúc Dao thoáng cái nhớ lại ban ngày thiếu chút nữa để Vân Thủy xảy ra chuyện, nửa ngày mới nói: “Nhưng sớm muộn gì ta vẫn có thể mang về nhà nuôi mà.”

Linh Cương nói: “Hiện tại không thể.”

Chúc Dao lập tức liền phát hỏa: “Dựa vào cái gì không thể, Vấn Thủy ta cũng có phần! Vấn Thủy, chúng ta đi!”

Vấn Thủy nhìn Linh Cương, lại nhìn Chúc Dao, không biết nên làm cái gì bây giờ. Linh Cương nói: “Ngươi dám mang Vấn Thủy đi, ta liền nói cho Hàn Thủy Thạch biết chuyện buổi sáng.”

“Ngươi……”

Chúc Dao tức giận đến không được, cả giận nói: “Tự ta đi nói!”

Dứt lời, nổi giận đùng đùng rời đi.

Buổi chiều, Ôn Đồ, Linh Cương, Chúc Dao đều bị truyền gọi đến động phủ của Thiên Sương chân nhân.

Vấn Thủy vừa tới cao hứng hỏng rồi, lập tức bổ nhào vào trong lòng Hàn Thủy Thạch. Hàn Thủy Thạch ngồi xếp bằng, tùy ý cô loạn liếm ở trên mặt mình, chỉ có thời điểm bị liếm đến miệng mới khôn ngoan lệch đầu một chút.

Thiên Sương chân nhân nói: “Vấn Thủy dù sao cũng chỉ có một, không có khả năng bốn chủ nhân đồng thời mang về nuôi trong nhà.”

Chúc Dao liền nổi giận: “Thiên Sương chân nhân, ta kính ngài là tiền bối, lúc trước đề nghị ngài cũng đã đồng ý. Vấn Thủy ta cũng có phần, dựa vào cái gì thì không thể mang về nuôi trong nhà ?”

Linh Cương nói: “Bởi vì ngươi lỗ mãng lại không kiên nhẫn, nhất định là dưỡng không tốt.”

“Ngươi……”

Chúc Dao cả giận nói: “Ta cẩn thận một chút là được!”

Ôn Đồ thật ra có chút ngoài ý muốn, không rõ hai người vì cái gì mà cãi nhau. Ở trong mắt hắn, Linh Cương nuôi dưỡng Vấn Thủy, bình thường mọi người liền cung cấp chút Linh Sa, đồ ăn, đồ chơi. Đợi đến thời điểm muốn dùng cứ tới đây nhận lấy mà dùng, cũng không tồi.

Thiên Sương chân nhân nói: “Được rồi, hai ngươi đừng cãi cọ, thật ra ta có đề nghị thế này.”

Vài người đều nhìn về phía hắn, Thiên Sương chân nhân nói: “Bốn người các ngươi cùng sở hữu tọa kỵ, không bằng đem động phủ kết hợp một chỗ, thứ nhất thuận tiện nuôi dưỡng Vấn Thủy, thứ hai mọi người có thể hỗ trợ chiếu ứng lẫn nhau. Linh Cương, kể từ đó, y quán của người sẽ không có người sinh sự nữa. Ôn Đồ, Chúc Dao, hai người các ngươi cũng không phải lại lo lắng Huyết Nguyệt chi đêm (đêm Trăng Máu), dã thú xâm nhập, như thế nào?”

Mọi người đều ngẩn ra, Ôn Đồ hỏi: “Thiên Sương chân nhân, ngài cùng Xuyên Đoạn cũng vào ở?”

Tuy rằng tu vi của Thiên Sương hoàn toàn biến mất, nhưng hắn có thể luyện khí. Xuyên Đoạn cũng không có bao nhiêu tu vi, nhưng là có thể luyện đan. Hai người kia nếu cũng ở lại đây, hơn nữa Hàn Thủy Thạch lại là một đạo tu, đây chính là phi thường hữu ích.

Thiên Sương chân nhân nhìn qua sắc mặt bốn người, nói: “Tất nhiên.”

Lời này vừa nói ra, Ôn Đồ, Chúc Dao, Linh Cương đều lộ vẻ mặt vui mừng, ba người đồng loạt đứng dậy, hướng về phía hắn cúi người: “Vãn bối cũng không có ý kiến phản đối, liền nương theo lời của tiền bối.”

Thiên Sương chân nhân là một trong nhóm người phi thăng tương đối sớm, là đồng lứa cùng một thế hệ với Trảm Phong sư phụ. Tính lên quả thật bối phận không thấp.

Hắn nhận vái chào này, nói: “Động phủ của Linh Cương, có rất nhiều vườn thuốc không thể di chuyển, mọi người dời động phủ tới chỗ của Linh Cương đi. Riêng tự mình thiết lập cấm chế, thường ngày không quấy nhiễu nhau.”

Dù sao đều là người tu tiên, trước kia phần lớn có vẻ thích yên tĩnh, có thể phi thăng đến nơi đây đều là tinh anh, ai cũng không phục ai. Nếu thực sự ở cùng một chỗ, khó tránh khỏi sẽ không xảy ra tranh chấp. Vẫn phải nên có chút khoảng cách mới được.

Mấy người này thực sự không nghĩ nhiều như vậy, đều mừng rỡ. Vấn Thủy ghé vào trong lòng Hàn Thủy Thạch, cái mõm dài vừa lúc dựng thẳng chọc ở ngực hắn. Mà Hàn Thủy Thạch chỉ ngồi xếp bằng trên đệm cỏ, cũng không có đẩy cô ra.

Cũng không biết là thói quen, hay là chết lặng .

Linh Cương lập tức lấy đến bản vẽ, mấy người còn lại đều tự vẽ ra phạm vi động phủ, Hàn Thủy Thạch vẫn không nói chuyện.

Đợi đến mọi người đều đi rồi, Thiên Sương chân nhân mới nhìn hắn: “Ngươi kết thù kết oán rất nhiều, mà lại luôn làm người ta kiêng kị nhất. Có nhiều giúp đỡ, không có gì xấu.”

Hàn Thủy Thạch rõ ràng cũng không có phản đối, tiếp tục trở về luyện công . Thiên Sương chân nhân hơi có chút ngoài ý muốn, chiếu theo tính tình của hắn, không phải là phải cực lực phản đối sao?

Nhóm người Ôn Đồ cũng không phải người lề mề, sau khi trở về, lập tức ngay tại bên cạnh Linh Cương động phủ xây dựng động phủ. Bốn tòa động phủ xây dựng dựa sát vào nhau, bên ngoài sắp xếp một cấm chế pháp chú lớn, bên trong sắp xếp cấm chú nhỏ hơn.

Thiên Sương chân nhân cùng với Xuyên Đoạn và Hàn Thủy Thạch vẫn cùng một động phủ, đám người Ôn Đồ qua lại chỉ cách nhau một bức tường.

Rất nhanh, động phủ liền hoàn thành. Nhà gỗ nhỏ của Vấn Thủy một phía đối diện phòng ngủ Linh Cương, một phía khác đối mặt với chỗ ở của Hàn Thủy Thạch.

Khoảng cách giữa Chúc Dao với Ôn Đồ động phủ, cần chui chuồng chó. Nhưng thật ra bốn phương thông suốt.

Thiên Sương chân nhân lưu ý một chút, Hàn Thủy Thạch thật sự không ngại. Vấn Thủy thường xuyên ngủ ngủ, từ trên của sổ nhỏ bò xuống dưới, ngủ thẳng trên giường hắn.

Có đôi khi còn kề cổ sát cổ hắn, ôm nhau mà ngủ. Lúc hắn không vui sẽ đuổi cô, nhưng mà đa số đều vòng qua eo cô.

Thiên Sương chân nhân lắc đầu, chính đệ tử thừa kế y bát của hắn lại có tình cảm với chó như vậy, xem ra còn nồng nàn hơn hắn nghĩ nhiều.

Kỳ thật cũng đúng, từ khi đệ tử đến đây, xung quanh đều giết người lấy Linh Sa, có thể nói là tính tình thay đổi lớn. Nhưng mà con chó này vừa xuất hiện, phản ứng của hắn có chút khác thường.

Hắn thôi không nghiên cứu một người một chó này, bắt đầu chuyên tâm luyện khí.

Hàn Thủy Thạch đầu chôn trong cổ Vấn Thủy, khó khăn lắm mới bắt đầu ngủ.

Phong cảnh Tiểu Yêu cảnh như họa. Đệ tử Thiên Ấn vừa mới nhập đạo, trong lúc rãnh rỗi thường xuyên ngồi trên phiến đá phía sau núi đá.

Con chó nhỏ kia thường xuyên bắt cá ở hồ Địch Tâm. Cô thực thông minh, có đôi khi một miệng một con, có đôi khi bổ nhào tạo nên hoa nước trong ao. Thiên Ấn hơi hơi nhếch khóe môi, đột nhiên con chó nhỏ nhào về phía trước, biến mất trong ao nước mát lạnh.

Thiên Ấn kinh sợ, đứng dậy, chỉ thấy trong ao đột nhiên xuất hiện một người con gái.

Mái tóc dài đen bóng ướt sũng nước, làn da trơn bóng mịn màng, bọt nước lăn lăn trên da sáng lóng lánh. Cô hất đầu, mái tóc dài vẽ nên một chuỗi bọt nước lóe sáng trên không trung.

Lông mi cong dài, mũi cao thẳng, đôi môi hoàn hảo mềm mại và vòng eo thon nhỏ quyến rũ khó cưỡng, Thiên Ấn giật mình ngơ ngác.

Trong ao, cô gái kia quay đầu, mỉm cười với hắn đã cứng ngắc thành đá tảng. Hai tay nâng suối tóc lên, tóc dài đến thắt lưng, đen như mực tàu: “Thiên Ấn chân nhân, Thiên Ấn chân nhân, người xem, ta có thể hóa thành hình người!”

Cô vẩy tung nước, cười rộ như trẻ con, cầu vồng bảy màu cùng với đám mây phía sau cô, giọt nước giăng xung quanh, đất trời phai nhạt, trước mắt chỉ có đen và trắng, chỉ còn lúm đồng tiền như hoa của cô.

Hàn Thủy Thạch chợt bừng tỉnh, thái dương đổ mồ hôi lăn vào vạt áo. Hắn quay đầu, Vấn Thủy bên người bốn chân chổng lên trời, giơ hai chân trước, đang ngủ say.

Kỳ thật, tâm ma đã sớm gieo xuống. Nguyên thần của hắn có vết rách, hắn biết. Đạo tâm không kiên định, sao vẫn có thể phi thăng thành công?

Hắn nhắm mắt lại, lại đi vào giấc ngủ lần nữa. Năm đó cô gái trong hồ Địch Tâm bước từng bước đến trên mặt nước. Nụ cười của cô thật thanh thuần, mát lạnh không tỳ vết. Cô nói:

“Thiên Ấn chân nhân, người nhìn đi, ta có thể biến hoá! Ta là người, người giúp ta đặt tên đi!”

Lúc đó rừng trúc xanh, hồ trong như gương, Thiên Ấn trên tảng đá như gặp thiên thần, lui về phía sau từng bước. Cuối cùng hắn miễn cưỡng ổn định tâm thần, nói:

“Mật trúc bất phòng lưu thủy quá, Sơn cao vô ngại bạch vân phi.” [1]

[1] Đây là 1 trong số các bài kệ tán, được Hạnh Cơ dịch như sau: “Trúc kín không ngăn dòng nước chảy, Núi cao mây trắng vẫn bay qua”. Nguyên gốc: 密竹不防流水過。 山高無礙白雲飛

Họ Trúc, tên Vấn Thủy.”

* Lời tác giả:

Mị: Buồn cười, thế mà có điêu dân dám cười nhạo trẫm học toán không tốt!

Vấn Thủy: Ma ma đừng tức giận nga, Vấn Thủy biết không có chuyện như vậy.

Mị: Kia đương nhiên! Đúng rồi, [nhỏ giọng] toán là cái gì? Lần sau ma ma ra chợ mua hai cân về!

……

 

8 COMMENTS