Chương 11: Vượt quá sức tưởng tượng của A Kiều

Edit: Yumeow Yumeow

Beta: Đông Thần Thần [冬辰辰] aka Miyuki

10252065_1398685103745853_4341280454372049907_n

Lưu Triệt nghe Cảnh đế nói, lặng lẽ ghi tạc những điều này trong lòng. “Ngươi có thể không sai, nhưng còn chưa xử lí tốt. Cô gái Lý gia kia có mang giọt máu của ngươi hay không vẫn là nghi vấn, ngươi chạy tới như vậy chẳng phải chứng minh Thái Tử có tội hay sao? Hỏi một câu, ngươi không cần vạch mặt mình ra. Nếu nàng ta thật sự có con của ngươi, ngươi định thế nào?” Cảnh đế bưng chén trà uống một hớp, miệng chua xót. Hắn nhìn mặt Thái Tử, Hoàng Đế cảm thấy chọn Triệt nhi làm Thái Tử không sai. Việc của Lưu Vinh tuy đáng tiếc, nhưng tính tình nó quá yếu đuối, Đậu thái hậu sẽ sẽ nắm giữ triều chính tuyệt đối sau khi Lưu Vinh lên ngôi. Hoàng Đế quá yếu sẽ khiến triều chính náo động, Lưu Triệt có chủ kiến, là hạt giống tốt, chỉ là hắn còn quá trẻ, cần nhiều tôi luyện. Đáng tiếc thời gian của mình không nhiều lắm, Lưu Khải quyết tâm tăng cường độ tôi luyện. Chuyện này giao cho Thái Tử đi giải quyết, không trải qua tôi luyện, đứa nhỏ này sẽ không thể trưởng thành.

Cảm nhận được ý tứ trong ánh mắt Hoàng Đế, Lưu Triệt suy nghĩ một chút rồi nói với Cảnh đế: “Việc này nhi tử cũng có trách nhiệm, thân là trữ quân (cách gọi khác của thái tử), không thể có hành vi lỗ mãn. Chuyện liên quan đến hoàng thất, cũng khó thể nói rằng chúng ta có tin nàng hay không. Ai có thể bảo đảm trong lòng nữ nhân kia chỉ có một mình con, không phải nhi tử không bận tâm huyết mạch dòng dõi, thật sự là huyết thống hoàng gia không thể lẫn lộn…”

Thái Tử trong Đông Cung, Quán Đào trưởng công chúa buồn bực rời đi, chờ trưởng công chúa đi, Nguyên Chỉ Tương Lan quan tâm nhìn sắc mặt A Kiều. Nhưng Thái Tử phi vẫn bình tĩnh, tựa vào bên cửa sổ từ từ lật một quyển sách. “Nương nương, trưởng công chúa thoạt nhìn là giận thật đấy. Kỳ thật trưởng công chúa cũng là vì nương nương thôi, nếu nữ nhân kia sinh hoàng tôn trước, chẳng phải là đem danh phận trưởng tử cho đứa nhỏ kia sao. Về sau…” Nguyên Chỉ muốn nói nhưng lại thôi, về sau dù A Kiều sinh ra hoàng tử cũng chỉ là thứ tử, xuất thân thấp hơn trưởng tử. Hơn nữa khi lập Thái tử sẽ rất khó khăn.

“Được rồi, các ngươi còn nhiều lời hơn mẫu thân, ta có thể loại trừ một cô gái Lý gia, nhưng những nữ nhân ở hậu cung này, ta có thể đưa các nàng đến Dịch Đình hết sao? Ta mệt rồi, muốn yên tĩnh một lúc.” A Kiều không nhịn được phất phất tay đuổi hai thị tỳ đi.

Xuân nhi dù đứng bên cạnh không lên tiếng, trên mặt không kinh ngạc, khóe miệng mỉm cười, có vẻ như nàng như đã đoán trước phản ứng A Kiều thế nào. A Kiều đảo mắt nhìn thấy khóe miệng mỉm cười bí ẩn của Xuân nhi, bỗng nhiên thấy hứng thú, kiếp trước ấn tượng đối với Xuân nhi rất mơ hồ, nàng chỉ là thị tỳ bên cạnh Thái Hậu luôn mang nụ cười nhàn nhạt, nhưng đời này mấy ngày kế tiếp ở chung, Xuân nhi quả thực chính là tai mắt Thái Hậu đặt bên nàng. Hơn nữa mỗi câu Xuân nhi lơ đãng đều bao hàm thâm ý. Chuyện này Thái Hậu nghĩ như thế nào nhỉ? Nghĩ đến đây, A Kiều buông sách vở trên tay: “Xuân nhi, ngươi qua đây.”

Chỉ vào vị trí trước mặt, A Kiều nói: “Ngươi là thị tỳ bên cạnh Thái Hậu, đừng câu nệ trước mặt ta, ngồi xuống nói đi. Thái Hậu sẽ xử lí chuyện này thế nào?”

Xuân nhi cũng không chối từ, nàng cảm tạ rồi ngồi xuống: “Thái Hậu tuổi đã cao, không quản chuyện trong cung nữa. Còn nữa, chuyện này Thái Tử phi nương nương không phải đã biết rồi sao, Thái Tử phi là nữ chủ nhân đông cung, chuyện này toàn quyền theo ý Thái Tử phi.” Thật không hổ là tâm phúc bên cạnh Thái Hậu cẩn thận nói một mạch từ đầu đến cuối.

A Kiều nhìn Xuân với cặp mắt khác xưa, nàng mỉm cười, ngón tay thon dài nâng chén trà: “Thái Hậu tuy đã cao tuổi, nhưng là lão nhân gia mấy chục năm trong cung, có gì chưa thấy qua. Ta mới là cô dâu, tuy rằng cũng lớn lên trong cung, chỉ là chưa gặp qua việc này. Xuân nhi ngươi ở bên cạnh Thái Hậu đã lâu rồi, hôm nay ta cùng ngươi tán gẫu. Ta bỗng nhiên rất muốn biết, nếu là Thái Hậu ở vị trí của ta, gặp chuyện này sẽ ứng phó như thế nào?” A Kiều chợt nhớ tới Thái Hậu cũng là người tồn tại ở thâm cung. Đời trước nàng chỉ biết lão thái thái có thủ đoạn chính trị lợi hại, chưa từng nghĩ đến vị lão thái thái cũng là người năm đó Văn Hoàng Đế sủng ái. Nếu nói là mẹ con, Đậu thái hậu và Quán Đào trưởng công chúa tính tình giống nhau sao?

Xuân nhi không nghĩ A Kiều sẽ hỏi như vậy, nhất thời nghẹn lời, nhưng rất nhanh Xuân nhi liền cười nói: “Nô tỳ không có phúc khí có thể hầu hạ Thái Hậu khi còn trẻ, nhưng nghe người cao tuổi trong Trường Nhạc cung nói Thái Hậu năm đó nổi danh khoan hậu nhân từ, đối với tần phi hậu cung luôn luôn chiếu cố.”

A Kiều chau mày không tin được, nàng không tin Thái Hậu thật sự có thể cùng thế vô tranh, nhi tử của Văn Hoàng Đế không ít, hơn nữa Đậu thái hậu cũng không phải nguyên phối vương phi, nàng chỉ vì sinh trưởng nữ Lưu Phiêu và hai nhi tử cho Văn Hoàng Đế, sau này lên ngôi Hoàng Đế. Lưu Khải được sắc phong Thái Tử, Đậu thái hậu mới là mẫu bằng tử quý làm Hoàng Hậu. Nếu nói Thái Hậu vẫn được sủng ái, cũng không có ai tin, bên người Văn Hoàng Đế có Thận phu nhân, sau lại có Doãn cơ tranh sủng. Nhưng Đậu thái hậu có thể giúp trưởng tử Lưu Khải ngồi lên vị trí Thái Tử, còn có thể sắc phong tiểu nhi tử Lưu Võ trở thành Lương vương. A Kiều bỗng nhiên rất muốn biết lúc trước Đậu thái hậu làm thế nào ngồi tại ngôi vị Hoàng Hậu vững vàng như vậy. Vị hoàng tổ mẫu thoạt nhìn hiền lành này, lúc còn trẻ là người như thế nào?

Thấy A Kiều truy hỏi, Xuân nhi không chút để ý nói: “Thật ra Thái Hậu rất thương yêu nương nương, chuyện này nương nương đã xử trí khá ổn. Về phần đứa nhỏ trong bụng, nương nương cũng không cần để ý, chỉ cần xem thái độ của Thái Tử.” Xuân nhi cảm thấy vị Thái Tử phi này thật sự trưởng thành hơn lúc trước khi thành hôn. Lúc chưa thành thân, nếu A Kiều nhìn thấy Thái Tử tươi cười với một thị tỳ nào đó liền đến gây chuyện một trận. Nhưng sau khi thành thân, ngược lại Thái Tử phi càng trầm ổn, người nào lớn bụng tìm tới cửa, Thái Tử phi vẫn có thể bình tĩnh.

Nhưng Lưu Triệt nghĩ gì chứ? A Kiều đo lường được tâm tư trong lòng Lưu Triệt, kiếp trước khi biết cô nương Lý gia có đứa nhỏ trong bụng, nữ nhân này đã mang đứa nhỏ chưa ra đời lặng yên đến Dịch Đình. Vào lúc này, cũng hơi có chút tiếc hận một hồi, nhưng chỉ là tiếc nuối hài tử kia. Nhưng đoạn tình cảm này trôi vào quên lãng rất nhanh, vào lúc đó hắn lo nhất là A Kiều biết chuyện, với tính tình của nàng thì sẽ xử lý như thế nào, cũng may A Kiều không biết chuyện này.

Bây giờ Lưu Triệt sẽ xử lí chuyện này như thế nào? Hắn sẽ tâm ngoan thủ lạt loại bỏ mâu thuẫn giữa hai vợ chồng, hay cùng A Kiều cố gắng, giữ lại đứa nhỏ này? Trong lòng A Kiều thật loạn, Xuân nhi nhìn chiếc khăn bị A Kiều vặn đến biến dạng, nàng rót đầy nước trà cho A Kiều. Lời nói chưa ra đến miệng, bỗng nhiên một nội thị tiến vào: “Thái Tử điện hạ sai nô tỳ mang cái này cho nương nương.” Xuân nhi nhìn A Kiều cười nói: “Nương nương xem xem, Thái Tử điện hạ thật lòng rất nhớ nương nương.” Nói xong, Xuân nhi dẫn tiểu nội thị đặt chiếc hộp lên bàn, nói với tiểu nội thị kia: “Thái Tử điện hạ bây giờ đang làm gì vậy? Đây là gì?”

Tiểu nội thị mang gương mặt bánh bao, tuy rằng thần sắc mơ mơ màng màng, nhưng miệng lưỡi lanh lợi. Hắn híp mắt cười: “Hồi bẩm nương nương, Hoàng Thượng tuyên triệu Thái Tử đến Tuyên Thất điện. Bên trong này là Thái Tử đặc biệt gọi người vơ vét yên chi và một ít trang sức, bên trong có một đôi điền bạch ngọc song bích, rất hiếm.” Tiểu nội thị nói không ngừng, khoa trương, sinh động như thật.

Bỗng nhiên A Kiều nhìn tiểu nội thị cười rộ lên: “Ngươi tên gọi là gì? Nhìn rất thông minh.”

“Nô tỳ là Quách Xá Nhân, là vừa đến hầu hạ Thái Tử điện hạ.” Nói xong Quách Xá Nhân cười với A Kiều, thần sắc mơ hồ thảo hảo khiến Xuân nhi đứng một bên cũng phải mím môi mỉm cười.

A Kiều nhìn Quách Xá Nhân, khẽ cười khoát tay chặn lại: “Ngươi hãy hầu hạ Thái Tử thật tốt, lui xuống trước đi!” Nàng nháy mắt với Xuân nhi, Xuân nhi dẫn Quách Xá Nhân ra ngoài ban thưởng.

Lúc Xuân nhi tiến vào thì nhìn thấy A Kiều đang xuất thần nhìn chiếc hộp, nàng cũng đến xem trong hộp có gì: “Nương nương những điều này là do Thái Tử điện hạ cẩn thận chọn ra, mỗi thứ đều hao tốn tâm huyết. Nương nương có thể yên tâm, Thái Tử điện hạ quan tâm nương nương nhất.”

A Kiều cầm một hộp yên chi mở ra, sắc màu và mùi thơm nồng nặc đập vào mặt, nàng nâng ngón tay nhỏ quệt một ít, vẽ linh tinh trên mu bàn tay. Yên chi thật rất ăn, tạo nên một rặng đỏ mĩ lệ trên da thịt trắng noãn thượng. Đây là yên chi tốt nhất, cô bé kia không thích trang điểm mĩ lệ. Chỉ là kiếp trước, Lưu Triệt luôn luôn khinh thường việc tiêu phí tâm tư cho những việc nhỏ, A Kiều muốn cái gì, chỉ cần Hoàng Đế mở tư khố lấy tiền là được. Nhưng bây giờ Lưu Triệt lại săn sóc cẩn thận như thế, dù không thích thú gì với yên chi và trang sức nhưng trong lòng A Kiều cũng có chút cảm động.

“Thái Tử điện hạ trở lại!” Cùng với một loạt tiếng bước chân, Lưu Triệt xuất hiện, A Kiều cố gắng nghiên cứu thần sắc Lưu Triệt, hắn đi lên cầm tay A Kiều, nhìn một đống yên chi kia: “Khi thấy những món này ta liền thấy thích hợp với nàng nhất, quả nhiên rất xinh đẹp. Chúng ta ra ngoài đi một chút đi.” Nói xong Lưu Triệt kéo A Kiều ra ngoài.

Hắn không có lời nào giải thích với mình chuyện nữ nhân kia, A Kiều hơi nhíu mi, nàng có thể chịu đựng bất hòa nhưng Thái Tử xé rách mặt cũng không biểu cảm nào khiến A Kiều cảm thấy thật sự thành Vệ Tử Phu dịu ngoan. Lưu Triệt ăn vụng không chùi mép, bị người ta tìm tới cửa, hắn vẫn giữ thái độ mọi chuyện không liên quan đến mình, trong lòng A Kiều sôi trào nộ khí, lông mày trợn lên, mặt u ám. Lưu Triệt vỗ vỗ tay A Kiều: “Đừng nóng vội, bên ngoài thời tiết tốt, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.”

A Kiều nhìn Lưu Triệt thần bí, tạm thời nén xuống, theo Lưu Triệt ra ngoài. Xe đã chờ trước cửa cung, Thái Tử kéo Thái Tử phi ngồi vào bên trong. Lưu Triệt phân phó với bên ngoài một tiếng, tiếng vó ngựa vang lên, xe chậm rãi lên đường. A Kiều xốc mành lên xem cảnh sắc bên ngoài: “Chúng ta đang đi đâu?”

Lưu Triệt chộp lấy tay A Kiều: “Đừng gấp, A Kiều, an tâm một chút, đừng nóng, chờ đến lúc đó nàng sẽ biết.”

Dịch Đình, một nữ quan cao tuổi đang tra hỏi một nữ tử đang lo sợ, nữ tử này mặc xiêm y dân gian, tuy rằng thoạt nhìn vải dệt không sai, nhưng trong cung xem quen tỉ mỉ vải bố và tơ lụa, nữ tử này có vẻ thật keo kiệt. Tuy rằng ăn mặc keo kiệt, nhưng vẫn mang một gương mặt xinh đẹp, da thịt trắng nõn, đường cong duyên dáng, cùng một đôi mắt to như nước trong veo. Nàng điềm đạm cau mày, không thoải mái khi bị ánh mắt của nữ quan soi xét khắp người.

Là một nữ nhân không có giáo dục, sống lưng vẫn đứng thẳng tắp. Trong lòng nữ quan khinh bỉ cười nhạo một tiếng, ánh mắt dừng lại trên trên bụng của nàng ta, ai bảo muốn trèo cao làm chi, trong bụng còn có cốt nhục của Thái Tử. Ánh mắt khinh miệt của nữ quan quét mắt quét ngang mắt của nàng ta, chỉ vào vị trí đối diện nói: “Ngươi ngồi xuống đây, hôm nay ta phụng theo ý chỉ của Hoàng Hậu nương nương tới gặp ngươi, ngươi hãy thành thật trả lời.”

Sau tấm bình phong sau lưng nữ quan, A Kiều liếc nhìn Lưu Triệt, vậy là hắn dẫn mình xem cái này. Lưu Triệt rất biết đánh giá nữ nhân, nữ nhân này có chút phong vận, điềm đạm đáng yêu, có nhiều điểm giống Vệ Tử Phu. Đời trước chưa từng gặp mặt tình địch, trong lòng phức tạp, ánh mắt của Lưu Triệt nhìn chằm chằm vào cô nương Lý gia kia khiến A Kiều đứng một bên bất mãn.

Nàng nhìn Lưu Triệt cứ chằm chằm nàng ta, hận không thể rời đi, Lưu Triệt tưởng nàng là đồ ngốc có thể đùa giỡn hay sao? Dám đưa nàng đến Dịch Đình nhìn nữ nhân này. Nàng hung hăng liếc nhìn Lưu Triệt, phất tay áo muốn rời đi, ai ngờ bên kia truyền đến giọng của nữ quan: “Làm sao ngươi biết đó là Thái Tử điện hạ? Ngươi gặp gỡ Thái Tử là quá phận rồi đó!”

“Khối ngọc bội kia là Thái Tử đưa cho ta, sau này ta có nói chuyện với Lưu công tử Vạn Thông, hắn nói đó chính là Thái Tử điện hạ!” Cô nương Lý gia mặt đỏ bừng biện bạch. Vạn Thông là cận vệ bên cạnh Hoàng Đế, tất nhiên là đã gặp qua Thái Tử rồi, cô nương ấy cũng không nghĩ tới việc người mình gặp là Thái Tử, nhất thời nàng không biết là vui hay mừng. Nhưng cơ hội như vậy, nàng sẽ không buông tay.

“Vạn Thông chỉ nghe ngươi nói, cũng chưa từng thấy người ngươi nói đến, còn nữa ngọc bội không chỉ Thái Tử mới có, vương tôn công tử bên trong kinh thành không ít, trên người bọn họ đều có ngọc bội.” Nữ quan mang khí thế bức nhân dồn cô nương Lý gia đến góc tường.

Lưu Triệt quăng cho A Kiều một cái ánh mắt vô tội, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ với thái độ hung dữ của A Kiều: ta bị oan uổng, lão bà phải tin tưởng ta! A Kiều nhìn dáng vẻ giả vờ vô tội của Lưu Triệt, trong lòng hừ lạnh một tiếng, Lưu Triệt thật là giảo hoạt. Hắn kêu mình tới xem buổi thẩm vấn này, vừa rửa sạch chính mình, lại có thể trấn an A Kiều. Nếu là đổi thành A Kiều đời trước, nếu không đúng thì sẽ bỏ qua chuyện này. A Kiều còn cảm thấy Lưu Triệt có thể vô tội thật, ngược lại sẽ có áy náy với Lưu Triệt. Nhưng đời này ai có thể biết được khoác vỏ bọc A Kiều là linh hồn Lưu Triệt đâu. Chuyện của mình là hắn hiểu rõ nhất!

Nhưng A Kiều không muốn làm lớn chuyện, hừ một tiếng với Lưu Triệt, ngẩng đầu quay người muốn rời đi. “Ta có thể chứng minh người kia là Thái Tử điện hạ, trên bắp đùi hắn có yên chi ký!” Giọng cô nương Lý gia vang lên.

Chuyện bí mật như vậy lại bị cô nương Lý gia nói ra, thật sự là tự làm bậy không thể sống, Lưu Triệt hận không thể bóp chết tên Lưu Triệt chuyên đi lưu tình khắp nơi trước kia. Hắn tạo ra một mớ hỗn độn rồi bắt mình dọn dẹp. Nếu A Kiều đại náo thì nên làm thế nào? Lưu Triệt cố không mắng chửi vị tiền nhiệm của cơ thể này, đảo mắt nhìn A Kiều.

A Kiều đã hóa đá, nàng đứng ngây ngốc, lời nói cô nương Lý gia như tát vào nàng trước toàn thể bá tánh, trong lúc nhất thời nàng cảm thấy xiêm y trên người bị lột sạch, cũng may nàng phản ứng rất nhanh, đích xác trong bắp đùi có yên chi ký, chỉ là đang nằm trên người khác. A Kiều ngược lại với ánh mắt khẩn trương của Lưu Triệt, tự nhiên có hứng xem người khác diễn trò. Khóe miệng nàng hơi nhếch lên, hài hước nhìn Lưu Triệt. Lúc này chàng đã sai một bước, để xem xem chàng kết thúc thế nào.

Lưu Triệt hoa mắt, A Kiều không khóc lớn hay đại náo, nàng đang cười nhạo mình! A Kiều nhìn thấu kế hoạch của chính mình, lại còn có thể bình tĩnh mà chế giễu mình như thế sao?

“Chúng ta đi!” Lưu Triệt kéo A Kiều nhanh chóng rời khỏi Dịch Đình, hồi đông cung, trong xe an tĩnh có chút quẫn bách. Nhìn A Kiều trầm mặc, Lưu Triệt vừa hắng giọng muốn nói chuyện, A Kiều lại lên tiếng trước: “Nữ nhân này nếu được Thái Tử sủng hạnh thì cứ để nàng ta ở lại trong cung đi, điện hạ cũng không thể bội tình bạc nghĩa, để người khác chỉ trích người phụ bạc. Bây giờ Thái Tử thành thân, cũng nên tuyển thêm thị thiếp phụng dưỡng.” A Kiều có quyết định của riêng mình, nàng vừa thấy bụng cô nương Lý gia, trong lòng đã nghĩ đến điều này. Nếu kiếp này A Kiều không sinh được nhi tử, nàng cũng sẽ không khoanh tay chịu chết, không có ruột, trước hết phải tìm vỏ xe phòng hờ.

Chuyện này có chút không thích hợp lắm, Lưu Triệt nhìn nét mặt bình thản của A Kiều, giật mình. Khi ở Dịch Đình, A Kiều không trở mặt, sau đó đến khóc sướt mướt trước mặt Thái Hậu đã khiến người khác giật mình. Nhưng nàng chủ động đề xuất muốn tiếp nhận cô nương Lý gia tiến cung, A Kiều cũng bị hoán đổi hay nàng thật sự thông minh, đã học xong đạo sinh tồn chốn thâm cung từ chỗ Thái Hậu?

“A Kiều, nàng có biết nàng đang nói gì không?” Lưu Triệt không dám tin, hỏi lại A Kiều.

“Đương nhiên thiếp biết, thân là Thái Tử phi còn có thể không chứa được một nha đầu dân dã hay sao? Chàng làm gì để cảm tạ thần thiếp đây?” A Kiều đưa ánh mắt cười mà như không cười sang Lưu Triệt, lập tức ngồi trên đùi Lưu Triệt. Nghĩ đến đêm hôm đó, Lưu Triệt giả bộ ngây ngô, A Kiều cảm thấy mình bị đùa giỡn. Nữ nhân hậu cung nhiều không kể xiết, nhưng hắn dám lừa bảo mình là xử nam, chuyện này A Kiều tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ.

 

4 COMMENTS