Chương 28: Là lạ.

Edit: Quỳnh Chi (test).

Beta: Moonmaplun.

 10592728_550074598437821_6436396121949657268_n

Lý Tiểu Vân nói nhỏ bên tai Lý Hoàn Dục, người lớn chỉ cho là đám con nít cãi nhau. Lý Xuân nhìn chằm chằm Lý Tiểu Vân một hồi, lại ngẩng đầu nhìn ca ca, Lý Vượng gật đầu một cái, nói: “Tiểu Vân, ngươi đưa Hoàn Dục về nhà đi.”

Lý Tiểu Vân gật đầu, kéo Lý Hoàn Dục về phòng. Nàng do dự một chút, nói: “Hoàn Dục, ta đột nhiên phát hiện ngươi cao hơn, một giường hai người nằm không đủ, ta bảo cha làm thêm cho ngươi một cái nữa.”

Lý Hoàn Dục liếc mắt nhìn nàng một cái, nói: “Trời lạnh như vậy, ngươi ta chết cóng sao. Hơn nữa, ta …”

Lý Tiểu Vân ngẩn ra, đột nhiên ý thức được nhóc con bất quá chỉ là người qua đường trong cuộc sống của nàng… Nàng không hiểu vì sao liền che ngực, có chút xúc động không nói được, người với người quen biết nhau thật không dễ gì không có cảm tình, sẽ có ràng buộc.

Lý Hoàn Dục chớp mắt một cái, nhanh chóng tiến lên, tay phải nắm lấy tay nàng vỗ, nói: “Làm sao, có phải có chút luyến tiếc ta rồi.”

Lý Tiểu Vân nhìn hắn gương mặt sáng sủa, gò má sạch sẽ, ngây ngốc gật đầu, lại tự giễu nói: “Thôi, Lý tiên sinh không phải thường nói, thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, ngày sau ngươi ở trong thành cố gắng đọc sách, nghe lời tiên sinh, sau khi lớn lên làm người đọc sách tất nhiên sẽ được người tôn kính.”

Lý Hoàn Dục hất cằm lên, ngóng nhìn nàng, nói: “Nếu luyến tiếc ta, sao không giữ ta lại?”

Lý Tiểu Vân nhìn vẻ mặt ngạo nghễ của nhóc, không khỏi nở nụ cười, nói: “Giữ ngươi lại làm gì, ngươi cũng không phải người nhà ta. Lý tiên sinh mới là nghĩa phụ của ngươi, Hoàng viện trưởng coi trọng tiên sinh như thế, hắn nếu trúng cử, tiền đồ tất nhiên sáng lạn, vậy ngươi chính là thiếu gia quan gia rồi.”

Lý Hoàn dục thấy sắc mặt nàng thoải mái, đã không còn tâm tình bi thương, ngực một thoáng tựa hồ như bị cái gì chặn lại, cảm thấy mình không được coi trọng, cả giận nói: “Cái gì thiếu gia quan gia, cũng phải xem ta có thích hay không.”

“Hoàn Dục, có mấy người sinh ra liền được phú quý một đời đâu, có lẽ đó là mệnh của ngươi.” Lý Tiểu Vân sờ sờ sau gáy của hắn, vừa nghĩ tới cuộc sống tương lai của Lý Hoàn Dục nhất định là bằng phẳng, cũng không khổ sở nữa. Đứa nhỏ này là nàng nhìn lớn lên, nàng không hi vọng hắn quá tốt, chỉ đơn thuần hi vọng hắn tốt.

Lý Hoàn Dục có thể cảm nhận được Lý Tiểu Vân đáy mắt thuần túy thân thiết, không khỏi thở dài, nói: “Tiểu Vân, ngươi chính là quá thiện lương.”

Thiện lương?

“Ngươi cũng không chăm chú ngẫm lại, ta và nghĩa phụ nếu là đi rồi, ngươi ở nhà còn có thể dựa vào ai. Cái kia cái gì ‘bông hoa nát’ chẳng phải là sẽ gây khó dễ cho ngươi, có ta ở đây mà nàng còn coi ngươi là nha hoàn mà sai khiến.” Lý Hoàn Dục tức không nhịn nổi, chu miệng nhỏ đỏ hồng.

“Chớ nói lung tung, đó là tỷ tỷ ruột của ta.” Lý Tiểu Vân vỗ hắn một cái.

“Hừ, uổng coi ngươi coi nàng là người thân, một ngày nào đó ngươi bị bán còn không biết.” Lý Hoàn Dục thấy Lý Tiểu Vân bởi vì Lý Tiểu Hoa cùng hắn tranh chấp, trong lòng khó chịu, bực mình nói: “Ta buồn ngủ, ngươi ôm ta ngủ, sau đó giúp ta xoa bóp tay…”

“Sao lại xoa bóp tay, trước đây không phải chân sao.” Lý tiểu Vân nói xong cũng hối hận rồi, nàng lại hỏi những việc này, quá không có cốt khí.

Lý Hoàn Dục tự xoa nhẹ cổ tay, nói: “Ngươi không biết được ta gần đây rất thảm, nghĩa phụ hận không thể để ta ngày ngày luyện chữ, bút lông không biết hỏng rồi mấy cây rồi, lại còn ghét bỏ ta chữ xấu, nói nét chữ là nết người, chữ của nam tử nếu xấu, tâm ắt cũng không có gì tốt.”

Lý tiểu Vân thấy hắn có ý kiến với sự sắp xếp Lý tiên sinh, không nhịn được lại gõ xuống đầu hắn, nói: “Hắn là vì muốn tốt cho ngươi, ngươi biết có bao nhiêu người cầu còn không được Lý tiên sinh chỉ điểm đấy. Theo ta được biết, cô cô vẫn muốn đưa biểu ca đến bên người Lý tiên sinh, còn có Mân Thịnh đại ca, ngươi cho rằng Lý Tam đại thúc sao lại bắt đầu nịnh bợ chúng ta, chính xác là vì Tiểu Hoa thôi.”

Lý Hoàn dục đột nhiên quay đầu lại, híp mắt khinh thường nói: “Cái gì ‘biểu ca’, cái gì ‘Mân Thịnh đại ca’, ta sao lại không biết các ngươi quan hệ tốt như vậy. Về sau đừng ở bên ngoài nhận này nhận nọ, chủ yếu nhất chính là người ta chịu đáp lại ngươi sao. Đặc biệt là Lý Mân Thịnh, ngươi trước đây gọi hắn là Nhị Cẩu Tử, sao giờ lại gọi hắn Mân Thịnh đại ca, ngươi không cảm thấy mình mơ mộng sao.”

Lý Tiểu Vân hoàn toàn bị mắng đến choáng váng, mấy ngày không gặp, nhóc con miệng lưỡi thực sự là càng ngày càng lợi hại, chẳng trách người ta thường nói, không có cách nào cùng người đọc sách phân cao thấp, nói móc người khác mà không dùng lời thô tục.

“Ta, ta sao lại mơ mộng được chứ.”

Lý Hoàn Dục thấy Lý Tiểu Vân thét lên với hắn, lạnh rên một tiếng quay đầu qua một bên, nói: “Ta chính là không thích ngươi thường xuyên nhìn chằm chằm Nhị Cẩu Tử, hắn căn bản là không để ý tới ngươi có được hay không, ngươi nhìn hắn một cái, hắn cảm thấy chịu sỉ nhục, ngươi sao phải tự chịu đau khổ thấp hèn.”

“Ngươi…ngươi mới thấp hèn!” Lý Tiểu Vân điên rồi, Lý Hoàn Dục gần đây tính khí thất thường, miệng đều có thể độc chết người.

Lý Hoàn Dục không để ý tới nàng, tự cởi quần áo, chui vào ổ chăn, nói: “Ngươi còn không qua đây mà đứng đó chờ cái gì.”

“Ta…” Lý Tiểu Vân sưng mặt lên, đi tới bên giường, thân thể đều có chút run, cả giận nói: “Ngươi vừa nãy lại dám mắng ta thấp hèn.” Nàng không biết có phải là bị nói trúng tâm sự hay không nên mới nóng giận.

Lý Hoàn Dục lập tức kéo cổ tay của nàng, ném lêntrên giường, không nhịn được nói: “Thực sự là không muốn trở về sẽ cùng ngươi ầm ĩ, chỉ là muốn để ngươi nhìn rõ ràng người khác thôi, cõi đời này đợi ngươi như người thân cũng chỉ có ta thôi.”

Lý Hoàn Dục lời này nói ra có lẽ có mấy phần chân tâm, thế nhưng vào tai Lý Tiểu Vân quá mức chói tai, không có gì liền oan ức, trong nháy mắt đỏ cả vành mắt, lộ ra vẻ mặt khổ sở.

Lý Hoàn Dục sợ hết hồn, nhất thời không biết làm như thế nào cho phải, bất đắc dĩ thở dài, nói: “Với năng lực chịu đựng của ngươi, ngày sau làm sao cùng người khác phản kháng.”

Lý Tiểu Vân quay đầu trừng mắt nhìn hắn, nói: “Ai tới cùng ta ầm ĩ, ta thấy hiện tại ngươi đối với ta kém cỏi nhất rồi.”

Lý Hoàn Dục thấy nàng quả thực khóc, không khỏi sững sờ, đột nhiên không nhịn được nở nụ cười. Hắn người nhỏ mà ma mãnh, cười lên dáng dấp đặc biệt đẹp đẽ, béo mập môi mỏng hơi giương lên, lộ ra trên khuôn mặt hai cái lúm đồng tiền. Lông mày hẹp dài trong nháy mắt, mắt to híp thành khe nhỏ, khóe môi giương lên, nói: “Được rồi, vừa nãy tức giận với ngươi là ta còn bực chuyện bên ngoài, cho nên mới nói chuyện như vậy. Ta bây giờ nhận sai.”

Như vậy đã nhận sai rồi hả? Lý Tiểu Vân bị hắn dằn vặt đến điên rồi, chẳng trách lão nhân gia nói đắc tội ai cũng không thể đắc tội với người đọc sách, bọn họ tư duy khác hẳn với người thường, chính xác là Thiên Mã Hành Không, loạn thất bát tao, không cách nào khai thông.

“Tiểu Vân, nhanh lên giường, ta lạnh.”

“Ngươi lạnh?” Lý Tiểu Vân chịu nổi tự ngồi ở bên giường, nhỏ giọng nói: “Lạnh chết ngươi.” Nàng vừa nói ra, liền cảm giác có một cánh tay trắng mịn ôm cái eo to của nàng chôn người vào.

“Nhìn cái gì.” Lý Tiểu Vân dùng sức lay tay của Lý Hoàn Dục.

Lý Hoàn Dục thấy nàng tựa hồ tức thật rồi, trẻ con nói: “Thôi được, Tiểu Vân, ta sai rồi. Nhưng mà lần sau ngươi không được vì người ngoài mà tranh cãi với ta, bằng không ta sẽ tức giận.”

Ngươi tức giận còn chưa đủ lớn? Lý Tiểu Vân trong lòng nhổ nước bọt, đứa trẻ này hai năm qua càng ngày càng quá đáng, tính khí thiếu gia nổi lên rồi.

“Tiểu Vân, tay ta đau, ngươi xem, ta có lần lười biếng, nghĩa phụ phạt ta luyện tập tư thế cầm bút, luyện một canh giờ, không nhúc nhích, còn thả trên tay ta một cái lông vũ, nếu rơi xuống liền dùng thước đo đánh, ta thực sự không chịu nổi liền chịu đòn, nhìn, mu bàn tay đều tím.” Lý Tiểu Vân vốn không muốn phối hợp với hắn, cảm giác cái tên này lại cọ xát, ma sát phía sau lưng nàng, móng vuốt nhỏ đưa tới, quả nhiên là một mảnh máu ứ đọng.

“Lý tiên sinh thật nhẫn tâm đánh ngươi…” Lý Tiểu Vân kinh ngạc quay đầu lại nhìn hắn, đập vào mi mắt chính là một đôi miệng cười.

“Đúng đó, đánh thật là tàn nhẫn, nhưng ta không oán ông, bởi vì ta lười biếng chính là sai, hết thảy đều là nói tốt đẹp.” Lý Hoàn Dục cười vui vẻ nhìn Lý Tiểu Vân nhẹ nhàng vuốt bàn tay nhỏ của hắn, trêu nói: “Đau lòng không?”

Lý Tiểu Vân sững sờ, tức giận lườm hắn một cái, nói: “Ngươi có thể nghĩ như vậy là đúng, cõi đời này không có cái gì là không làm mà hưởng, chỉ có nỗ lực kiên trì trả giá, mới có thể nói chuyện báo đáp.” Nàng ngôn từ kiên định, phảng phất như đang cổ vũ chính mình.

“Ta xoa dầu cho ngươi, như vậy sẽ nhanh đỡ hơn.” Lý Tiểu Vân vừa muốn đứng lên, liền cảm giác bị Lý Hoàn Dục ôm phía sau, một âm thanh miễn cưỡng truyền đến, nói: “Ừ, không muốn, không muốn. Nhanh ngủ đi, ngươi nằm xuống ta còn ấm áp chút. Tay đã sớm không đau, hiện tại chính là cảm thấy cả người lạnh, ta ở trong thành có thể là ngủ không quen, viện trưởng đưa cho nghĩa phụ ấm lô đều không bằng gối lên người ngươi cho thoải mái.”

Đúng là… nàng nhẹ nhàng nghe theo đổi miếng lót nhiệt thành đệm chăn.

Lý Tiểu Vân phiền muộn quay đầu lại, đối mặt với ánh mắt sáng quắc của Lý Hoàn Dục, không hiểu vì sao mặt đỏ bừng.

Kỳ quái, nàng lại có thể đối với tên nhóc này e lệ… Lý Tiểu Vân liền cố gắng nghĩ lại chuyện nhóc con đái dầm trên giường, rồi mới trục xuất cảm giác khó chịu khỏi đáy lòng.

“Hừm, ngủ đi.” Nàng xoay người ôm nhóc con, lại phát hiện hắn liên tục hướng về trong lòng nàng cọ xát, vấn đề là vị trí đỉnh đầu hắn vừa vặn là bộ ngực bắt đầu phát dục của nàng, cảm giác này… là lạ.

Lý Tiểu Vân ngủ không được, nhíu mày nói: “Hoàn Dục, ta đang nghĩ… Ngươi có phải là lớn rồi không?”

Lý Hoàn Dục rất thoải mái gối lên bộ ngực của nàng, cổ tay phải còn xoa bóp, hai cái chân quấn quít lấy cái chân to của Lý Tiểu Vân cũng nóng hổi, cả người rất thích ý, lười biếng nói: “Không lớn, ta còn nhỏ.”

… Nhưng ngực của ta bắt đầu lớn rồi đó.

Lý Tiểu Vân trong lòng vô cùng xấu hổ, lời này phải mở miệng nói với Lý Hoàn Dục như thế nào đây.Thôi, ngược lại hắn sắp vào nhà lớn trong thành rồi, nhiều nhất nhịn hai ngày nữa, Lý tiên sinh sẽ đưa hắn đi.

Nghĩ như vậy, sự ly biệt mang đến những bi thương trong nháy mắt tiêu tan, vẫn là đi nhanh lên đi, cái tên tiểu yêu nghiệt này.


Trong sân, Lý Xuân lên xe ngựa tức sắp rời đi. Màn đêm buông xuống, nàng lôi kéo tay chị dâu, nói không ngừng: “Chị dâu, ta và ca ca từ nhỏ sống nương tựa lẫn nhau, bản thân ta không có con gái, thật sự xem Tiểu Hoa như con gái ruột mà thương yêu, vừa nãy ta đã vụng trộm nói việc này với Lý Tiểu Hoa, nàng rất có hứng thú. Chuyện tốt như vậy, ngươi và ca ca cứ cẩn thận suy nghĩ trước đi.”

Hạ Xuân Ny đầu óc có chút loạn, qua loa nói tạm biệt với nàng, trở lại trong phòng nhưng lại ngủ không yên, lôi kéo Lý Vượng, nói: “Cha nó.”

“Hả?” Lý Vượng đang ngâm chân, thấy thê tử lo lắng lo lắng, nói: “Còn đang suy nghĩ về việc A Xuân đã nói sao.”

“Phải, luôn cảm thấy không xác định.” Nàng đưa cho Lý Vượng một miếng vải chà chân, nói: “Ta không nỡ gả con quá xa. Lúc trước ngươi nói hứa gả cho Tiểu Cô Tử, ta đã cảm thấy thị trấn xa rồi, bây giờ là bị đưa đến Kinh Thành.”

Lý Vượng thấy nàng không nói hai câu nước mắt liền chảy xuống, nói: “Bát tự còn chưa trao, ngươi đừng khóc như vậy được không?” Hắn gần đây cũng có chút mê man, con quá xuất sắc bị Vương lão gia và Kim huyện lệnh coi trọng, đến cùng là tốt hay xấu. Dường như từ khi Lý Tam trong thôn lên kinh, hết thảy đều phát sinh thay đổi.

Hạ Xuân Ny lau khóe mắt, nói: “Nếu nói là thiên đại ban ân, sao Kim gia và Vương gia không tự dâng con gái mình lên đi.” Thì ra là hồi trước Khâm sai Đại nhân ghé thăm, nói cho quận chủ một tin, kỳ hạn bốn năm đã đến, sang năm trong cung đã bắt đầu tuyển tú nữ rồi. Bọn họ sai người phải bắt đầu đi các nơi tìm người thích hợp để bồi dưỡng.

Tuổi tác tú nữ từ tám đến mười ba, làm quận chủ và Kim đại nhân không nỡ để mấy đứa bé nhà mình đi tham gia tuyển chọn, liền bắt đầu ở các địa phương tìm người. Vừa vặn nghe phu nhân nhắc qua Lý Tiểu Hoa, dòng dõi thuần khiết lại không có bối cảnh, hơn nữa cũng hết cách, có thể đại diện đi tham tuyển.

Lý Vượng có chút đau đầu, nói: “Được rồi, sự việc của Tiểu Hoa trước tiên gác lại đã. Chuyện A Xuân khuyên bảo Tiểu Vân thì sao?”

Hạ Xuân Ny trầm mặc chốc lát, nói: “Tiểu Vân cho dù xấu cũng là nha đầu của ta, dựa vào cái gì tiểu cô muốn nhúng tay vào việc kết hôn của nàng. Khi dễ ta không biết tiểu nhi tử Kim huyện lệnh là một kẻ ngu si sao.”

“Này, cũng không phải rất ngu, chính là tâm trí hơi ngơ ngơ. Đối phương lại là Kim huyện lệnh, là quan, nếu không phải Tiểu Vân gần đây được Hoàng cô nương đánh giá cao, nàng còn không lọt mắt Kim phu nhân đấy.”

Hạ Xuân Ny xoắn khăn tay, nói: “Nhưng mà cũng là kẻ ngu si… Đến thời điểm đó mười dặm tám thôn láng giềng sẽ xem chúng ta như thế nào đây! Ngươi tốt xấu gì cũng là trưởng thôn, Vương gia hắn muốn cùng Kim gia kết thân, sao không mang khuê nữ hắn ra.”

Lý Vượng thấy nàng không vui, đau cả đầu, nói: “Quên đi, ngày khác lại bàn. Chỉ là nhìn dáng dấp Tiểu Vân, ngươi cũng đừng nghĩ có thể có gì tốt, nói cho cùng Kim gia tốt xấu gì thì áo cơm không lo. Nữ tử xuất giá đều là nhờ tướng công, hoặc đều là nhờ nhà chồng mà sống qua ngày.”

Hạ Xuân Ny không muốn nói thêm về đề tài này nữa, ngược lại phu quân hắn lại là một người thương muội muội, chuyện gì cũung cho Tiểu Cô Tử đến nhúng tay làm chủ.

5 COMMENTS

  1. Kb Lý Hoàn Dục ăn bn đậu hũ của Vân Vân r sau này chị ko lấy anh thì lấy ai bây h :v
    Thấy bà mẹ vẫn còn chút ít thương chị chứ ông bố ngu ngu chỉ biết hám danh lợi :3 cái ổ lộn xộn

  2. bây h ms bày đặt thương tiểu Vân à. sao lúc bắt nạt cô bé thì ko nghĩ??? rõ ghét. mong là bạn nhỏ Hoàn Dục sẽ đưa tiểu Vân đi cùng… thanks nàng edit nhaaaa..