Chương 21: Tra nam làm cha (1)

Edit: Nguyệt Dao (test)

Beta: Đông Thần Thần [冬辰辰] aka Miyuki

P/s: Lần đầu thấy tra nam dễ thương =)))))))))))))))))))))))))))))))

image

Bệnh kén ăn của Cam Ninh ngày càng nghiêm trọng, một ngày ba bữa ăn ít như thế, thỉnh thoảng Chung Duy Cảnh cho ăn chút đồ ăn vặt cũng nhanh chóng nôn ra.

Cột sống của cô vốn không tốt, cả người gập lại như vậy thoạt nhìn rất mệt mỏi, Chung Duy Cảnh không có cách gì khác, cuối cùng chỉ có thể đi bệnh viện. Đến bệnh viện vẫn là vị nữ bác sĩ trung niên kia, nói một chút bệnh trạng rồi đi làm vài kiểm tra đơn giản. May mà kết quả cuối cùng không xảy ra chuyện gì không tốt.

“Đứa nhỏ trong tử cung hướng về phía trước, đè lên dạ dày và một phần gan, hiển nhiên sẽ khiến phụ nữ có thai cảm thấy không thoải mái, huống chi trong bụng cô ấy có tới hai đứa bé.” Nữ bác sĩ nâng kính mắt giọng nói bình thản giải thích, “Khi có khẩu vị thì cố gắng ăn một số thứ có dinh dưỡng cao, như là canh gà canh cá các thứ, bình thường cũng có thể ăn nhiều đồ khai vị một chút.”

Cam Ninh vừa nghe vừa gật đầu, trong lòng thầm ghi nhớ lời bác sĩ nói, Chung Duy Cảnh bên cạnh lần đầu tiên có chút sững sờ. Anh suy nghĩ rất nhiều khả năng, lại không ngờ nguyên nhân chỉ như vậy mà thôi. Ấn tượng của nữ bác sĩ với Chung Duy Cảnh vốn không tốt, hiện tại nhìn thấy vẻ mặt không chút thay đổi của anh, trực tiếp mở miệng đuổi người, “Không có chuyện khác thì có thể đi.”

Cuối cùng Chung Duy Cảnh bị Cam Ninh đỏ mặt lôi ra khỏi văn phòng bác sĩ, lúc hai người đi đến trạm xe buýt bên ngoài bệnh viện, anh vẫn chưa hoàn hồn.”Em nói xem, không gian nhỏ như vậy, có phải bọn nó thấy không thoải mái không?” Cam Ninh ngồi trên ghế, đột nhiên nghe thấy người đàn ông bên cạnh vẫn ngồi trầm mặc không biết nghĩ gì, rất bất ngờ khi nghe anh hỏi như thế, “Chắc là không đâu.” Thật ra cô cũng không biết, chỉ là đoán như thế thôi.

Hai sinh mệnh phải cùng chung sống trong không gian nhỏ như vậy, Chung Duy Cảnh cảm thấy thật không tưởng tượng nổi, anh chưa từng có nhận thức rõ ràng về hai đứa trẻ trong bụng Cam Ninh như bây giờ. “Thấy rất không thoải mái sao?” Chung Duy Cảnh hỏi, Cam Ninh do dự một chút vẫn gật gật đầu, “Thi thoảng sẽ thấy khó thở, lúc ăn gì đó cũng cảm thấy vị giác không thoải mái.”

Chung Duy Cảnh nhìn chằm chằm bụng cô chuyển sang nhìn mặt cô, phát hiện mặt cô không hồng hào như trước, có chút vàng vọt. Đoán rằng đại khái là do chuyện khó ăn gần đây gây ra, nghĩ như vậy Chung Duy Cảnh đột nhiên nghĩ đến các việc cần chú ý khi chăm sóc thai phụ trên sách, “Nếu trong lòng thấy không thoải mái thì nhất định phải nói cho anh biết.” Cam Ninh ngẩng đầu, ánh mắt anh nhìn cô cực kỳ nghiêm túc, vì thế cô gật đầu, “Vâng.”

Đến tháng mười một, bụng Cam Ninh đã rất to, Chung Duy Cảnh nhìn chung vẫn cảm thấy rất lo lắng. Sau khi biết nguyên nhân cô không thèm ăn, anh đã mang một ít đồ ăn dinh dưỡng ở thành phố về. Ngay từ đầu vì anh sẽ không xuống bếp lại lo lắng Cam Ninh xuống bếp, Chung Duy Cảnh chỉ có thể vào khách sạn mua. Nhưng anh thấy thức ăn tự mình làm ở nhà thì có dinh dưỡng hơn canh gà canh cá mà bác sĩ nói, cho nên bắt đầu đối chiếu sách dạy nấu ăn học hầm canh.

Hương vị hai lần đầu quả thực không thể khen là ngon, Chung Duy Cảnh cũng không cho Cam Ninh biết, chẳng qua là đổ toàn bộ rồi mua nguyên liệu nấu ăn hầm lại lần nữa. Từ từ, sau đó ngay chính anh cũng thấy không tệ mới dám cho Cam Ninh uống, nhưng cô vẫn tưởng Chung Duy Cảnh mua từ trong khách sạn về.

Đột nhiên xuất hiện người chưa từng xuất hiện, Chung Duy Cảnh cũng không thèm để ý xem bọn họ muốn gì, về phần xem xét chuyện nhận họ các thứ anh càng không làm. Nếu Thạch Kiến Huy cố ý ép anh nhận họ Thạch, vậy hiện tại Chung Duy Cảnh thấy kết quả thế nào cũng giống nhau, nếu điều Thạch Kiến Huy nói không phải thật thì Chung Duy Cảnh cũng không phải lo chuyện sau này nữa. Tóm lại, mặc kệ thật giả thế nào, anh chỉ cần làm tốt chuyện của mình, lo cho cuộc sống của mình là đủ.

Cuối cùng, vào một ngày cuối tháng mười, Cam Ninh được đưa vào bệnh viện, vì mang thai hai đứa nên thời gian cô nhập viện sớm hơn một chút so với những thai phụ bình thường. Còn việc sinh con thì ban đầu Cam Ninh muốn sinh tự nhiên, nhưng mà dưới đề nghị của bác sĩ và sự kiên trì của Chung Duy Cảnh, cuối cùng lại sinh mổ. Thật ra suy nghĩ của cô Chung Duy Cảnh hiểu được, người phụ nữ này vẫn hy vọng có thể trao cho đứa bé trong bụng những điều tốt nhất, cho dù điều đó cần cô trả một cái giá rất lớn đi chăng nữa.

Trước khi Cam Ninh nhập viện thì tài khoản của Chung Duy Cảnh nhận được một số tiền lớn, đây là tiền hoa hồng anh nhận được từ công ty của Thẩm Lâm. Chung Duy Cảnh chia nó làm ba phần, một phần cho vào tài khoản công ty của anh, một phần tham gia thị trường chứng khoán, phần còn lại anh định mua một căn nhà.

Bọn họ sẽ trở thành cha mẹ của hai đứa bé, Chung Duy Cảnh nghĩ đến việc anh không thể để cho đứa bé vừa sinh ra lại phải sống trong nhà của người khác. Thời thơ ấu của anh chính là không có nhà mà dần lớn lên, cho nên càng không thể để cho tình huống này kéo dài đến thế hệ sau.

Chung Duy Cảnh cầm dao gọt hoa quả gọt vỏ trái cây ở trong phòng bệnh, Cam Ninh nửa nằm thẳng ở trên giường nhìn anh. “Đây.” Anh đưa quả táo đã gọt xong cho cô. Cho dù biết cuối cùng quả táo lớn như vậy cô chỉ có thể ăn một chút, nhưng mỗi ngày Chung Duy Cảnh vẫn kiên trì gọt một quả táo cho cô.

Giá hàng ở thành phố này cao đến phát sợ, mà các vùng xung quanh cũng không trồng táo làm giá của loại quả này liên tục tăng cao, Chung Duy Cảnh nhìn cái miệng nhỏ nhắn của Cam Ninh ăn táo, đột nhiên nhớ tới rất lâu trước kia anh cũng từng đưa táo cho cô như vậy.

Nhưng mà khi đó anh chỉ nghĩ rằng làm vậy có thể giành được hảo cảm từ vị giáo sư ở trước mặt, cũng không ngờ rằng hành động vô tình trong lúc đó của anh lại để lại trong lòng người nào đó dấu vết không thể xóa đi được. Bây giờ nghĩ đến lúc đó, có lẽ Cam Ninh hẳn cũng chưa phải là thích anh, cảm tình của cô với anh cùng lắm chỉ xem như ngưỡng mộ. Nhưng mà rốt cuộc là từ khi nào thì bắt đầu, người phụ nữ này lại cố chấp đi theo bên cạnh anh như vậy?

“Duy Cảnh…” Chung Duy Cảnh ngẩng đầu nhìn cô, mặt Cam Ninh có chút đỏ, “Em muốn đi toilet.” Tiếng của cô rất nhỏ. Cho dù đã từng có quan hệ thân mật nhất, nhưng dù sao trên thực tế cũng chỉ có vài lần như vậy mà thôi, Cam Ninh không thể không xấu hổ.

Nhưng phản ứng của Chung Duy Cảnh cũng rất tự nhiên, Cam Ninh thở dài nhẹ nhõm một cái, cũng lại có chút thất vọng. Dù bây giờ bọn họ đã có, sau đó lại kết hôn, cô vẫn có chút không yên. Không phải không tin Chung Duy Cảnh, chỉ là Cam Ninh lo khoảng cách vô hình giữa bọn họ càng ngày càng xa, cô luôn phải cố gắng đuổi kịp bước chân của anh, hy vọng không trở thành gánh nặng của anh, cũng hy vọng có một ngày cô có thể hợp tình hợp lý đứng bên cạnh người đàn ông này.

Ngày dự sinh của Cam Ninh càng ngày càng gần, Chung Duy Cảnh lại không thể không tới công ty, nền tảng của giai đoạn đầu thiết kế phần mềm đã được mở rộng ra, hiện tại còn thiếu bước hoàn thiện cuối cùng. Chỉ cần chuẩn bị điểm này cho tốt, hợp đồng với Thẩm Lâm vừa hay có thể bắt đầu công tác tuyên truyền.

Sau khi được sự cho phép của bác sĩ,  Chung Duy Cảnh vẫn đến công ty đi làm hàng ngày, buổi chiều tan tầm lại đến bệnh viện chăm Cam Ninh. Thoạt nhìn dường như cô cũng không bất mãn gì với việc này, mỗi ngày đều cầm sách đọc, giống như có đọc bao nhiêu cũng không đủ. Đôi khi cũng sẽ viết vài mẩu truyện vào vở, nhưng mà lại chưa bao giờ đưa cho Chung Duy Cảnh xem.

Lúc nhận được điện thoại của bệnh viện tim Chung Duy Cảnh như muốn rớt ra, chẳng qua là nghĩ bây giờ cách ngày dự sinh còn một khoảng thời gian không ngắn hẳn là không có việc gì mới miễn cưỡng tiếp điện thoại. Nhưng mà sự thật như muốn đùa giỡn con người như thế, Cam Ninh thật sự sinh non, cách ngày dự sinh hai tuần.

Khi Chung Duy Cảnh vội vã chạy tới bệnh viện, Cam Ninh đã vào phòng sinh. Trong thời gian chờ đợi, gần như Chung Duy Cảnh không có cách nào suy nghĩ, toàn bộ đầu óc như đình chỉ hoạt động, mình như vậy thật không giống với thói quen của Chung Duy Cảnh.

Có lẽ bởi vì là hai đứa nhỏ, cho dù có vẻ cơ thể của Cam Ninh đã trải qua điều dưỡng tốt, nhưng vẫn mất rất nhiều thời gian khi sinh như trước. Chung Duy Cảnh nghĩ rằng có lẽ anh sẽ vĩnh viễn không quên cảnh sau khi sinh đứa nhỏ, Cam Ninh vừa được đẩy ra khỏi phòng giải phẫu, sắc mặt tái nhợt nằm trong phòng bệnh, hai mắt nhắm nghiền. Còn hai đứa bé trên mặt đầy nếp nhăn lại nằm im lặng giống như mẹ bọn chúng trong lồng giữ ấm.

Chung Duy Cảnh thật cẩn thận vươn tay vuốt trán người phụ nữ đang nằm trên giường rồi sau đó, nhìn lại thay cô chỉnh góc chăn. Cuối cùng cảm thấy tất cả đã vừa ý mới quay người nhìn đứa bé trong lồng giữ ấm. Trong thời gian ngắn, anh đã là cha của một cậu nhóc và một cô bé rồi, cảm giác này thực kỳ diệu.

Bác sĩ nói đứa bé rất khỏe mạnh, nhưng mà Chung Duy Cảnh vẫn không nhịn được cau mày nhìn hai đứa con trong lồng giữ ấm, thoạt nhìn bọn chúng thật sự rất nhỏ, toàn thân đều hồng hồng. Anh cẩn thận quan sát bọn chúng, muốn tìm những điểm giống mình hoặc giống Cam Ninh ở trên người bọn nhỏ.

Sản phụ đang xem tivi bên cạnh thấy bộ dáng này của anh, trộm thì thâm bên tai chồng ở cạnh cái gì đó, người chồng trợn mắt nhìn cô một lát, nhưng người vợ lại như không nhìn thấy cười càng vui. Chung Duy Cảnh nhớ rõ vợ chồng giường bên cạnh, mấy ngày hôm trước sau khi anh tan tầm đến bệnh viện hình như đúng lúc đụng phải lúc cô ấy bị đẩy vào phòng giải phẫu.

Lúc Chung Duy Cảnh đi múc nước lại gặp phải chồng vị sản phụ kia, người đàn ông ôn hòa đeo kính hơi xấu hổ, “Chỉ là vợ tôi cảm thấy dáng vẻ của anh vừa rồi đặc biệt giống tôi ngày đứa bé mới được sinh, cho nên mới cười, anh đừng nghĩ nhiều.” Chung Duy Cảnh gật gật đầu, hơi kinh ngạc mở miệng.

“Con của hai người lớn lên giống hai người sao?” Vấn đề này anh thật sự tò mò, vì anh nhìn chằm chằm hai đứa con lâu như vậy lâu như vậy, trừ phát hiện bên ngoài miệng cô con gái có chút giống Cam Ninh, thì không tìm thấy điểm gì khác làm cho anh vui.

Người đàn ông sửng sốt sau đó cười rất thoải mái, “Có phải là anh cảm thấy dáng vẻ của bọn nhỏ vừa không giống anh cũng không giống vợ anh?” Quả nhiên là vợ nói đúng, “Đây là vì bọn chúng còn chưa mở mắt ra, chờ thêm vài ngày anh sẽ biết.” Chung Duy Cảnh tiếp tục gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

Hóa ra bọn chúng chỉ là tạm thời chưa giống anh mà thôi.

 

10 COMMENTS

  1. Đúng như bạn editor nói, lần đầu tiên thấy tra nam dễ thương như vậy, ngơ ngơ ngác ngác chỉ vì vấn đề con giống bố hay giống mẹ :)))