Chương 30: Thương tâm.

Edit: Bụi Cát.

Beta: Moonmaplun.

10527627_703385876404947_2382262831069680169_n

Lý Tiểu Vân dọc đường không ngừng cân nhắc, nếu ngay cả Lý Thúy Nương cũng biết chuyện thì tất nhiên cha mẹ cũng đã nghe phong thanh. Vậy bọn họ có từ chối nhà họ Kim không, hay vẫn đang do dự. Lý Tiếu Vân trong lòng buồn khổ, lại bất giác đi tới trước cổng nhà Lý Lan. Con trai của chị đang cầm cọng cỏ trêu đùa con gà mái nhỏ trong sân.

Lý Lan thấy sắc trời không tệ nên mang ga trải giường bị tè dầm ra hong khô, kinh ngạc nhìn Lý Tiểu Vân đứng bên ngoài hàng rào gỗ, nói: “Sao muội lại đứng đây, hôm nay đến sớm vậy, đã ăn sáng chưa?” Sáng nay nàng dậy vội, chỉ tuỳ tiện búi tóc lên nhưng cả khuôn mặt đều lộ ra nét ôn nhu. Lý Tiểu Vân trong chốc lát nhìn đến thất thần, ngượng ngùng cụp mắt, đáp: “Tỷ, muội vừa gặp Lý Thúy Nương, trong lòng không thoải mái.”

“Lý Thúy Nương?” Lý Lan nhướn mày, nói: “Muội ấy gần đây sống rất tốt, tỷ nghe nói muội ấy vẫn luôn ở nhà bà ngoại, ngay cả vụ thu cũng không về quê.”

“Ừ, tỷ ấy là người do chính tay bà ngoại nuôi dưỡng, nói là…” Lý Tiểu Vân dừng một lát, nói thẳng: “Nói là quận trưởng đại nhân ngỏ lời, muốn tìm một cô nương hợp tuổi, đưa đến kinh thành.”

Lý Lan tốt xấu gì cũng là người đã sống nhiều năm ở trấn này, lập tức hiểu rõ hàm ý bên trong, tức giận nói: “Ai, đừng cho rằng đây là chuyện tốt. Nếu là chuyện tốt, sao mấy người làm quan kia không đưa con gái của họ đến kinh thành. Phú quý nhờ con gái, đều là mơ tưởng hão huyền. Huống hồ mỹ nữ trong thiên hạ đâu chỉ có ngàn vạn, sợ rằng Giang Nam tuyển chọn mỹ nữ đã bỏ xa trấn này cả con phố rồi.”

Lý Tiểu Vân bị cô chọc cười, nói: “Muội không phải vì tỷ ấy đi mà mất mát, muội hi vọng Lý Thúy Nương có thể sống tốt, chỉ mong tỷ ấy được chọn, phần đời về sau được hưởng phú quý. Chỉ là tỷ ấy nói với muội, Kim huyện trưởng không muốn gả con gái một đi xa như vậy, hơn nữa con trai trong nhà vẫn còn nhỏ, cho nên có thể sẽ nhường lại cơ hội ứng tuyển cho Tiểu Hoa tỷ tỷ.”

“Lý Tiểu Hoa sao, muội ấy đúng là một cô nương tốt bụng.” Lý Lan nhíu mi, đối với việc này từ chối cho ý kiến, luôn giữ thái độ nhàn nhạt. Trên thế giới này, mỗi người theo đuổi một mục đích vốn dĩ không giống nhau, nàng trái lại sẽ không vì việc này mà nói lời châm chọc.

“Nhưng cái giá phải trả là muội sẽ giúp tỷ ấy chăm sóc người con trai ngốc.” Lý Tiểu Vân không quá lộ liễu nói. Lý Lan sửng sốt, tức giận nói: “Ý này là của ai, cha muội đồng ý rồi sao?”

“Không biết, bọn họ vẫn chưa nói gì với muội.” Lý Tiểu Vân lắc đầu, nàng vốn thư thái đã quen, lần này càng là sự mất mát không thể nói rõ.

“Không gả.” Lý Lan quyết định thay nàng, thở hổn hển nói: “Xưởng thêu trong thành đang tuyển người, còn cho tiền tiêu vặt hàng tháng. Muội tốt xấu gì cũng từ nhỏ đã theo ta học thêu thùa, nay lại là học trò chính thức của ta, ta giúp muội vào xưởng thêu, tự cung tự cấp. Dựa vào cái gì mà một cô nương tốt đẹp lại phải đi hầu hạ một kẻ ngốc.”

Hốc mắt Lý Tiểu Vân đỏ lên, nói: “Cảm ơn tỷ, Lan tỷ, à không, sư phó. Nhưng mà, dựa vào quan hệ để làm trong xưởng thêu, dù có lâu dài thì cũng dễ bị người ta bàn ra tán vào. Lần trước muội có tặng hà bao tự thêu cho rất nhiều cô nương, các nàng dường như cảm thấy cũng không tệ, cho nên muội rất tin tưởng vào kỹ xảo của mình. Muội nguyện ý dùng thực lực của mình thi vào xưởng thêu, nhưng chỉ sợ làm trễ nải tiền đồ của Tiểu Hoa tỷ.” Lý Tiểu Vân thật thông tuệ, chỉ chốc lát đã nghĩ thông suốt điểm mấu chốt của vấn đề. Kim gia lần nữa vứt vấn đề lại cho cha mẹ nàng lựa chọn, đây không chỉ là chuyện của riêng nàng, mà còn liên quan đến chuyện cả đời của Tiểu Hoa tỷ nữa.

“Muội ấy, muội có biết ý nghĩa của hôn nhân là như thế nào không? Kim gia đã ra mặt nói lời này, ta thấy một tiểu cô nương như muội thì có tác dụng gì. Ta đã sớm nghe nói cháu dâu của Vương gia gần đây rất tích cực chạy đến nhà huyện trưởng. Nàng ta là muốn lợi dụng mối quan hệ ngày càng thân thiết giữa nhà muội với Kim gia, để thuận tiện cho con đường làm quan của con trai.”

“Nếu cha mẹ muội đồng ý thì muội làm thế nào?” Lời này tuy nói ra rất có tính sát thương người, nhưng Lý Lan không có ý rút lại. Lý Tiểu Vân xem như là muội muội chính mắt Lý Lan nhìn lớn lên, Lý Lan biết nàng không phải là người không biết suy nghĩ.

Lý Tiểu Vân ngẩn người, đây là vấn đề nàng không hi vọng đối mặt nhất.

“Đừng cứ nghe theo hôn sự cha mẹ muội sắp đặt, muội vẫn có thể không đi theo khuôn thép.”

Lý Tiểu Vân chau mày, dùng sức lắc đầu nói: “Muội sẽ không đồng ý, cho dù cả đời này không ai thèm lấy, muội cũng sẽ không đồng ý. Muội còn rất nhiều việc muốn làm, tỷ như làm một chủ phường thêu xuất sắc, sau đó phát triển và nâng cao hơn nữa những công thức thêu thùa của Lan tỷ.”

Lý Lan ngẩn người, trầm mặc một lát, nói: “Bí quyết thêu của ta…, tốt hơn vẫn nên chỉ mình muội biết thôi.”

Lý Tiểu Vân gật đầu, rõ ràng đằng sau tuyệt kỹ này có gì đó sâu xa. Lý Tiểu Vân nghĩ ngợi, cũng chẳng phải khó chịu như vậy, mặc kệ cha mẹ như thế nào, nàng cũng sẽ không để người khác nắm giữ nửa đời sau này của mình. Nàng sẽ cố gắng, Lý Tiểu Vân dùng sức nắm chặt tay.

Ngoài cổng nhà Lý thôn trưởng, có người trèo lên hàng rào gỗ, vẫy tay nói: “Tiểu Vân, tỷ đi đâu mà khiến Lý bá mẫu trách mắng nửa ngày vậy, cháo tỷ nấu hỏng hết rồi.”

Lý Tiểu Vân im lặng không được, nàng bị Lý Thuý Nương làm cho đãng trí rồi, quên mất mình còn đang nấu cháo nữa.

“Không gây nên tai hoạ gì chứ?” Lý Tiểu Vân hỏi.

Lý Hoàn Dục hừ lạnh một tiếng, nói: “Vẫn may còn có đệ, đã xử lý giúp tỷ rồi.”

“À, cảm ơn.” Lý Tiểu Vân nghiêm mặt nói, tầm mắt dời đi.

Lý Hoàn Dục ngạc nhiên, sao Lý Tiểu Vân lại đột nhiên trầm tĩnh như vậy. Không nhịn được khẽ chạm tay nàng, hỏi: “ Vừa nãy ra ngoài làm gì vậy, không phải lại bị ai châm chọc rồi chứ, Nhị cẩu tử sao?”

Lý Tiểu Vân lắc đầu nói: “Đừng nghĩ ta yếu đuối như vậy.”

Lý Hoàn Dục không biết xấu hổ đứng chắn trước mặt nàng, nâng hai tay cố định mặt nàng đối diện với mình, xem xét hồi lâu, kết luận nói: “Không đúng, nói đi, rốt cuộc có việc gì?” Hắn rất hiểu Lý Tiểu Vân.

Lý Tiểu Vân không muốn nói những lời này với đứa trẻ còn đang tuổi vị thành niên nên nói cho có lệ: “ Trời lạnh, đừng đứng ngoài sân, vào phòng đi.”

Lý Hoàn Dục không cam tâm giữ lấy mặt nàng, khiến nàng nhìn thẳng vào hắn, nói: “Tiểu Vân, sao tỷ càng ngày càng không thành thật, tỷ có biết mắt tỷ đã đỏ hết lên rồi không?”

“Có sao?” Lý Tiểu Vân lau khoé mắt, quả nhiên có vết nước mắt. Nàng hoảng hốt, nước mắt không kìm được cứ thế rơi xuống.

“Làm sao vậy?” Lý Hoàn Dục quấn lấy nàng, không cho nàng dễ dàng tránh đi.

“Hoàn Dục, đệ còn nhỏ, đừng hỏi nhiều như vậy. Ngày mai Lý tiên sinh tới đón đệ, ta đã làm rất nhiều đồ ăn, nhớ mang theo.”

Lý Hoàn Dục còn muốn hỏi lại thì Hạ Xuân Ny từ trong nhà đi ra, giận dữ nhìn Lý Tiểu Vân, nói: “Ngươi đi đâu vây, trong nhà này, ngươi rốt cuộc có thể làm được cái gì? Bộ ngươi không biết hôm nay bọn Đại Lang rất mệt sao?”

“A, ta đau bụng, vừa đi nhà vệ sinh.”

“Đau bụng ? Lên thị trấn vài lần là tự cho mình là thiên kim tiểu thư à, hở một tý là đau bụng. Kho thóc của thị trấn thiếu chút nữa thì bị ngươi giày xéo, mau vào dọn dẹp bát đũa đi. ”

Lý Tiểu Vân sửng sốt một lát, nhìn ánh mắt chán ghét của mẫu thân, cảm thấy tức ngực.

Mọi người đều nói con gái là áo bông nhỏ tri kỷ của mẹ, thế nhưng mẹ nàng chỉ thích mặc áo bông của Tiểu Hoa, không muốn chiếc áo rách của nàng. Nhưng ngược lại cũng có thể giải thích, có cô bé nào thích áo bông xấu xí đâu? Nàng thở sâu, ấn ấn cổ họng, nuốt xuống những nghẹn ngào khó nói.

Lúc này, Lý Tiểu Hoa vừa mới dậy, gần đây tâm tình nàng không được tốt nên không muốn làm gì. Nàng mặc áo bông màu hồng nhạt bằng tơ lụa mỏng mà hôm qua cô cô mới mang đến, vén mành đi vào nhà lớn, nói : “Mẫu thân, có điểm tâm không ? ”

Hạ Xuân Ny tức giận trừng mắt nhìn nàng, nói : “Mới vừa nãy còn nói không đói bụng mà. ”

Lý Tiểu Vân rũ mắt, tiếp tục lau bàn.

“ Vừa nãy còn buồn ngủ, tại hôm qua con đọc sách lâu quá, bây giờ đói rồi, con hơi khó chịu. ” Sắc mặt Lý Tiểu Hoa nhợt nhạt, Hạ Xuân Ny sờ đầu nàng, giật mình nói : « Sao trán lại nóng thế này, có phải bệnh rồi không ? ”

Lý Tiểu Hoa dại ra một lát, nói : “Con không biết, nhưng mấy ngày nay quả thật cảm thấy không thoải mái. ”

Hạ Xuân Ny lo lắng, nói :  “ Để ta bảo muội muội con đi hầm cháo, luộc thêm quả trứng. ”

Lý Tiểu Hoa vâng một tiếng, nhìn về phía Lý Tiểu Vân : “ Vất vả cho muội muội rồi. ”

Lý Tiểu Vân nhìn khuôn mặt lo lắng của mẫu thân, lại nhìn đến vẻ mặt tái nhợt tiều tụy của tỷ tỷ, vốn dĩ muốn từ chối, nhưng lại không nói được nên kiên trì gật đầu.

Lý Hoàn Dục thấy vậy, không nhịn được vừa giúp nàng nhóm lửa, vừa trách móc : “ Lý bá mẫu là mẫu thân của tỷ, Lý Tiểu Hoa là tỷ tỷ của tỷ, chứ không phải là chủ nhân của tỷ. Tỷ không biết rằng chó cắn người là chó không sủa, trẻ con không khóc làm sao được bú sữa sao. Không cần cứ mãi rộng lượng như vậy được không ! ”

Lý Tiểu Vân thấy hắn sốt ruột nói : “ Bỏ đi, chỉ là ta lười tranh cãi thôi. Hơn nữa ở nhà cũng không ngốc thêm được bao lâu nữa. ” Nàng suy trước tính sau, trước tiên là nói với mẫu thân việc nàng tham gia tuyển thêu nương, tránh cho trong nhà sợ nuôi nàng tốn cơm, loại người nào cũng có thể gả.

Lý Hoàn Dục cho rằng nàng đã thông suốt, dùng sức vỗ vai nàng nói : “ Như vậy mới đúng, tốt nhất nên rời khỏi đây. ”

Lý Tiểu Vân thiếu chút nữa té ngã, xoa xoa bả vai, thằng nhóc này vóc dáng không cao nhưng dùng lực lớn thật đấy.

“Đến lúc đấy, đệ sẽ bảo nghĩa phụ dành riêng cho tỷ một viện, mua thêm vài nha hoàn, tránh cho tỷ lại tự mình nấu nướng. Lúc đó, chúng ta muốn ăn gì cũng được, muốn ngủ đến mấy giờ cũng không sao. ” Lý Hoàn Dục nghiêm túc khao khát cuộc sống của hai người trong thị trấn. Dù sao, với hắn mà nói, nếu không ăn thì cũng là ngủ. Gò má mịn như ngọc sáng ngời, chói mắt trong màn đêm, khiến người ta không cách nào rời mắt.

Lý Tiểu Vân thất thần một hồi, lời đến bên miệng lại không nói ra. Nàng sợ cậu nhóc thêm loạn, ngược lại khiến cho sự việc thêm phức tạp, khiến đối phương hiểu lầm.

Sáng hôm sau, Lý Thiệu Hoà đã đến từ sớm, Lý thôn trưởng sợ thất lễ không ra khỏi cửa, đợi Lý tiên sinh vào hỏi thăm. Lý Thiệu Hoà dự định sẽ ở lại trong trấn, khai giảng ở trường tư thục như vậy chưa đến một năm, việc kinh doanh có vấn đề. Thôn của bọn họ là nơi của tú tài, lại không thể khiến những người có học thức đến nơi núi rừng này.

Lý Thiệu Hoà đã chuẩn bị tốt tất cả, câu đầu tiên nói với Lý thôn trưởng đã đi thẳng vào vấn đề. Đó là Hoàng viện trưởng đáp ứng cho Lý gia thôn phái thầy giáo đến giảng bài. Vấn đề lần trước khiến Lý thôn trưởng bận tâm đã được giải quyết, ngược lại đối mặt với Lý Thiệu Hoà có chút ngại ngùng, liền phân phó Hạ Xuân Ny chuẩn bị một bàn tiệc lớn, cẩn thận tiếp đãi Lý tiên sinh.

Lý Thiệu Hoà thấy Lý Hoàn Dục đối với Lý Tiểu Vân rất đặc biệt, còn không muốn rời nàng nên trong lúc uống rượu nói : “ Lý Vượng đại ca, Hoàng viện trưởng đã mua giúp ta một căn nhà trong thị trấn, ta thường ngày bận ôn tập khoá nghiệp, sợ là không quản được Hoàn Dục, muốn mượn Tiểu Vân một thời gian. ”

Lý Vượng vừa nghe liền sửng sốt, lại nhớ đến lời nói của muội muội. Nếu sau này muốn gả Lý Tiểu Vân cho Kim huyện trưởng làm con dâu, thì không thể tiếp tục đi theo Lý Hoàn Dục. Hắn do dự, lại không muốn đắc tội với Lý Thiệu Hoà, liền giả bộ hơi say rượu, nói : “Thật không dám giấu diếm, Tiểu Hoa nhà ta muốn vào thành, nguyên nhân chắc tiên sinh cũng đã biết, cho nên sợ là năm nay không thể để Tiểu Vân rời thôn được. Nếu không thì phu nhân của ta rất bận, không thể đến thăm nó. ” Hẳn là năm sau cũng không cho Tiểu Vân rời thôn, nói như vậy chẳng qua chỉ là để lại mặt mũi cho Lý tien sinh mà thôi. Nếu như không có môi ước của Kim huyện trưởng thì cũng có thể cho Tiểu Vân đi theo làm nha hoàn của Lý Hoàn Dục, nhưng dù sớm hay muộn cũng phải gả vào nhà huyện trưởng, bên người còn chăm sóc đứa nhỏ, chẳng phải là thành trò cười hay sao.

Lý Thiệu Hoà nghe đến đây liền hiểu Lý thôn trưởng đang uyển chuyển cự tuyệt. Kỳ thật, Lý thôn trưởng mấy năm gần đây đã giúp hắn rất nhiều, còn có Lý Hoàn Dục là được vợ và con gái Lý thôn trưởng chăm sóc. Nay hắn rời thôn lại muốn mang người đi thì thật không phù hợp. Hắn là người thông minh, cho nên không hỏi nữa.

Lý Hoàn Dục vẫn không biết, còn tưởng rằng Lý Tiểu Vân sẽ cùng hắn vào thành.

10 COMMENTS

  1. Bao h nữ 9 mới chịu phản kháng đây càng đọc càng bức xúc loại người thân như cha mẹ của nữ 9

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here