Chương 24: Tương tư.

Edit: Dy.

Beta: Moonmaplun.

11163741_424676464371639_7511921682064318458_n

Buổi tối quay về động phủ, Vấn Thủy vẫn còn lâng lâng, khoe khoang Đạp Nguyệt Hành trước mặt đám người Thiên Sương chân nhân. Chúc Dao tức không chịu được: “Má nó! Chủ nhân ngươi là tac ố gắng nhiều năm như vậy còn không có lấy một món vũ khí cấp thần. Mà ngươi mới lên đây bao lâu chứ! Không ngờ trong đám chúng ta chỉ có ngươi là chân chính phi thăng!”

Vấn Thủy cười toe toét: “Chúc Dao chủ nhân đừng tức giận, nào nào, ta cho ngài mượn chơi.”

Đạp Nguyệt Hành sở dĩ là pháp bảo loài thú, vì trong quá trình sử dụng cần tiêu hao rất nhiều thể lực. Tu sĩ nhân loại không hợp dùng, nhưng mấy thứ xinh đẹp như vậy thường được nhóm nữ tu yêu thích, tuy nhiên lại ảnh hưởng đến việc phát huy sức mạnh.

Chúc Dao cầm trên tay sau đó đeo lên mình, hưởng thụ một chút ánh trăng kia. Vấn Thủy không quan tâm lắm, ném pháp bảo cho bọn họ xem, còn mình thì chạy đi.

Hàn Thủy Thạch ngồi trong phòng, cô nhảy vào: “Thiên Ấn chân nhân!”

Lúc nói chuyện, hai chân trước đã bổ nhào vào lòng hắn. Hàn Thủy Thạch ôm lấy cô, Vấn Thủy dùng sức phe phẩy đuôi. Hàn Thủy Thạch hỏi: “Lắc lắc đuôi để cảm ơn?”

Vấn Thủy nghiêng đầu: “Vậy ngài muốn sao?”

“Ừm, hay là hôn ta một cái?”Giọng hắn chợt nhỏ dần, phảng phất có chút ám muội thân thiết.

Vấn Thủy há miệng tới gần mặt hắn!

Hàn Thủy Thạch nhanh chóng tránh đi, ngã trên giường.Vấn Thủy nhảy lên người hắn, sống chết muốn dùng miệng mình chạm miệng hắn. Hắn nổi giận, mắng: “Con mẹ nhà ngươi… còn dám quấy rối, ta sẽ đá ngươi đấy!”

Kêu gào đòi đánh, cuối cùng biến thành nhẹ nhàng vỗ lưng cô.

Vấn Thủy liếm hai phát giúp hắn rửa sạch mặt. Biểu cảm của Hàn Thủy Thạch quả thật là sống không bằng chết, mặt nhăn như khỉ. Vấn Thủy cười ha ha, chơi mệt rồi thì nằm xuống ngực hắn, miệng tựa lên cằm hắn, cứ như vậy nhìn ai đó.

“Liếm đủ chưa? Ta đi rửa mặt.”

“Thiên Ấn chân nhân, ngài không thích nguyên thân của ta sao?”

“Thích nổi không cơ chứ, ta lại chẳng phải biến thái!”

“Nhưng dù Thiên Ấn chân nhân có ra sao ta đều thích.”

Hàn Thủy Thạch tức giận: “Biến thành tảng đá ngươi cũng thích?”

Hắn đứng dậy đi rửa mặt, Vấn Thủy ngồi trên giường nghiêm túc suy nghĩ.

Ừm, biến thành tảng đá cũng thích. Cô nghĩ.

Ban đêm, mọi người cùng nhau ăn linh sa, biểu cảm của Tử Tô có chút kỳ quái. Hàn Thủy Thạch cho Vấn Thủy cái gì cũng được, nhưng cho Đạp Nguyệt Hành khiến người khác phải suy nghĩ sâu xa. Hiện giờ ở đây chỉ có ba linh thú sở hữu vũ khí thú loại cấp thần: Hỗn Độn có Nộ Long Trảm, Tranh có Mạc Vấn Thiên.

Còn lại một món là của Mỹ Nhân Ngư – thú cưỡi của Nguyệt Cừ, tên là Tịch Dương Tà. Cửu Vĩ Hồ của Nguyệt Trì còn chưa được dùng vũ khí cấp thần. Bởi vậy có thể thấy độ trân quý của Đạp Nguyệt Hành.

Hắn đột nhiên tặng Vấn Thủy, thật sự khiến người ta không khỏi nghĩ nhiều.

Hàn Thủy Thạch cũng không giải thích gì. Lúc Vấn Thủy ngồi xuống, trăng tròn Đạp Nguyệt Hành ở trên bên phải cô. Ánh trăng bao phủ, cả phòng sáng lên. Vấn Thủy đang vùi đầu ăn cơm, đột nhiên hỏi: “Linh Cương chủ nhân, sao ngài chặn kín cửa sổ chỗ chúng ta làm chi?”

Mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn Linh Cương, Linh Cương lập tức mặt đỏ tai hồng, hơn nửa ngày mới đáp lại: “Do ngươi ấy, ta… ta mẫn cảm với lông chó.”

Vấn Thủy không thuộc dạng hay để ý người khác, lập tức hỏi: “Đợt trước có thấy ngài bị làm sao đâu, hôm qua bắt đầu mẫn cảm à?”

Linh Cương không nói nên lời, cuối cùng Thiên Sương phải lên tiếng: “Đừng ồn. Đạp Nguyệt Hành là thánh khí chữa thương dành cho linh thú hệ mộc, có rảnh thì ngươi đi theo Linh Cương học hỏi thêm. Đừng lãng phí bảo vật.”

“Vâng!” Vấn Thủy ra sức gật đầu.

Cô luôn nghe lời, Thiên Sương không nói gì thêm. Mọi người đang ăn cơm, đột nhiên bên ngoài có người gọi cửa.

Chúc Dao ra mở, bên ngoài là Nguyệt Cừ đang đứng. Thiên Lê thấy gã, sắc mặt bỗng chốc thay đổi. Thiên Sương mời gã vào phòng mình, không lâu sau, cũng gọi Thiên Lê đi lên. Gã đến lần này, tất nhiên là vì chuyện giữa Nguyệt Trì và Thiên Lê.

Mấy ngày nay, gã có tặng bên này kha khá dược liệu, nhưng với tính tình Hàn Thủy Thạch tất nhiên sẽ không nhận. Nhưng Thiên Sương cũng không có địch ý gì nhiều.

Trong phòng Thiên Sương, Nguyệt Cừ ngồi xuống, Thiên Lê ngồi cạnh Thiên Sương. Nguyệt Cừ nói: “Chuyện lần trước, thật sự là do Nguyệt mỗ dạy đồ đệ không nghiêm, xin hiền huynh giơ cao đánh khẽ, khoan hồng độ lượng. Hôm nay đến đây, là vì biết tin Thiên Lên cô nương đã khôi phục gần như hoàn toàn. Chuyện lần trước chúng ta bàn, không biết hiền huynh nghĩ sao?”

Lần trước gã thương lượng với Thiên Sương, sau khi thương thế Thiên Lê lành, sẽ cho Nguyệt Trì tới hỏi cưới. Lúc ấy Thiên Sương chưa nói đồng ý hay không.

Thật ra ý gã, không cần nghĩ cũng có thể nhìn thấu. Thế lực Cửu Thượng Cung khó bề đuổi kịp hai nhà Dương tông, chỉ coi như ngang ngửa, nhưng hai đại môn phái không có bất kì động tĩnh gì. Trong hoàn cảnh sinh tồn này, sớm muộn gì cũng xảy ra xô xát.

Nếu Thiên Lê và Nguyệt Trì thành thân, không cần nghi ngờ, Thiên Sương và Cửu Thượng Cung sẽ ít nhiều có quan hệ với nhau. Bên ngoài luôn đồn đại rằng tu vi của Thiên Sương đã khôi phục. Tuy chưa thấy ông ra tay nhưng hai Đạo tu nếu đứng về phía mình mình, vậy đúng là chuyện vui hiếm có.

Có thể có trợ lực như thế, Nguyệt Trì cưới Thiên Lê đã làm sao nào?

Thiên Sương nhìn Thiên Lê bên cạnh, Thiên Lê vẫn không lên tiếng.

Thiên Sương đang định mở miệng, Hàn Thủy Thạch đột nhiên đẩy cửa vào, nói: “Thiên Lê sẽ không gả cho Nguyệt Trì. Nguyệt môn chủ, có lẽ trong mắt ngươi, quan hệ thông gia của đệ tử các môn phái chỉ là giao dịch lợi ích. Nhưng người núi Tiểu Yêu chúng tôi không có truyền thống này.”

Sắc mặt Nguyệt Cừ trở nên khó coi, Thiên Sương đứng dậy, chắp tay thi lễ với gã: “Chuyện hậu bối, cứ để chúng nó tự giải quyết. Ý tốt của Nguyệt môn chủ chúng tôi xin nhận, việc này cứ vậy mà bỏ qua đi, môn chủ, mời quay về.”

Nguyệt Cừ ở trong này không thể nói lại hai người, bị cự tuyệt thẳng thừng khiến gã có chút tức giận. Thiên Lê bật dậy, kêu một tiếng: “Đại sư huynh.” Giọng nói nghẹn ngào. Cô ta bây giờ hoàn toàn vô dụng, trừ ngày ngày tiêu tốn lượng lớn linh đan chữa thương ra thì chẳng giúp được gì.

Thật ra lúc Nguyệt Cừ đề xuất, cô ta dao động. Cô ta không có tình cảm với Nguyệt Trì, thậm chí hận gã đến chết. Nhưng giờ đây, ngoài việc giúp sư môn đổi lấy quan hệ thông gia, cô ta còn tác dụng gì?

Bên người đại sư huynh, Tử Tô tướng mạo xuất chúng, sự mờ ám giữa hai người trong lòng cô ta đã hiểu rõ. Nay hắn thậm chí tặng chí bảo như Đạp Nguyệt Hành cho Vấn Thủy, mà nhân thân (hình người) lần trước của Vấn Thủy cô ta cũng thấy.

Cơ thể bỏ đi, dung nhan xấu xí, sao không khiến người ta nản lòng thoái chí đây?

Hàn Thủy Thạch nói: “Nếu ngươi thật sự muốn giúp ta, giúp sư phụ, vậy nằm trên giường dưỡng thương cho tốt, tiện thể tu tập pháp thuật.”

Hốc mắt Thiên Lê ẩm ướt: “Vâng.”

Hàn Thủy Thạch không nhiều lời, xoay người xuống tầng.

Nguyệt Cừ đi không lâu, mặt trăng dần dần đỏ, biến thành một vầng trăng máu.

Ban đêm như vậy chắc chắn sẽ có lượng lớn quái vật tràn ra từ kẽ nứt yêu ma. Những con quái vật đó có thể thiêu chế thành linh sa. Đám người Hàn Thủy Thạch tất nhiên sẽ không ngồi yêu, Ôn Đồ lập tức hỏi: “Xuất phát chứ?”

Nhóm Linh Cương đều tự chuẩn bị, Vấn Thủy nhanh chóng gọi hai con thú khác tới. Ôn Đồ và Linh Cương cưỡi một con, Chúc Dao và Tử Tô cưỡi một con, Vấn Thủy cõng Hàn Thủy Thạch, tất cả cùng lúc ra ngoài.

Từ xa có thể thấy cột sáng từ chỗ kẽ nứt yêu ma. Mọi người vội vàng tăng tốc, đuổi đến nơi đã thấy những tu sĩ khác đang đợi. Trăng máu nhô lên cao, chiếu rọi một mảng đất trời đỏ sẫm, dường như chỉ dùng mắt cũng có thể cảm nhận được mùi máu tươi.

Hàng ngàn quái vật bắt đầu lao ra, xuất hiện sương mù màu đen, giương nanh múa vuốt, hình dạng không giống nhau. Dù sao nhóm Hàn Thủy Thạch cũng nhiều người, tạo thành một vòng tròn bắt đầu chém giết. Hàn Thủy Thạch vừa chém quái vừa thiêu chế linh sa.

Vấn Thủy đứng một bên dạy hai con thú còn lại cách cắn thi thể quái. Ba con thú đứng cạnh năm người Hàn Thủy Thạch chiếm một chỗ nhỏ, cũng ra trận cắn quái.

Hai con thú kia là song sinh, một con tên Nhĩ, một con tên Đóa. Do dã thú và linh thú nơi này lai tạp mà thành nên từ nhỏ luôn bị vứt bỏ vì dị dạng, càng không tìm được chủ nhân nhận nuôi. Sau khi Vạn Thú Cốc thành lập, huynh đệ chúng nó đến đầu quân, Vấn Thủy cũng thu nhận, giao cho chúng ít việc vặt như trông coi cỏ nuôi súc vật hay khuân vác linh sa sống qua ngày.

Chúng chưa cắn quái lần nào, trước kia lúc làm thú cưỡi cho thuê cũng chỉ nhìn tu sĩ làm, bản thân còn không thèm nghĩ đến thì sao mà làm?

Vấn Thủy dạy chúng nó phải cắn thế nào; ban đầu chúng còn sợ, sau nhận ra mấy con quái này cũng không quá lợi hại, lá gan dần to hơn. Huynh đệ nhà thú em cắn đầu anh cắn chân, gì thì gì cũng có thể cắn một chút.

Vấn Thủy điều khiển Đạp Nguyệt Hành, ánh trăng kia là ngọn gió. Cô lần lượt thử ngũ hành pháp chú – Hỏa tu pháp chú chém giết quái vật nhanh nhất. Cô mà dùng, chỉ cần ba đến năm quả cầu lửa là có thể đánh chết một con.

Mãi cho đến khi trăng treo giữa trời, tu sĩ xung quanh sớm đỏ hai mắt, dưới vầng trăng máu, người cũng chẳng khác dã thú là bao.

Đám người Tử Tô, Ôn Đồ tất nhiên cũng chịu ảnh hưởng của ánh trăng, Hàn Thủy Thạch nhân lúc mọi người còn chút lý trí, thiêu cháy toàn bộ lấy linh sa. Quay đầu nhìn lại, mới phát hiện Vấn Thủy bên kia vậy mà cũng cắn hai mươi mấy con.

Hắn sờ đầu Vấn Thủy, bảo Nhĩ và Đóa cõng đám người Ôn Đồ về. Tử Tô đã có chút không chế không nổi, bộ ngực cao ngất kịch liệt phập phồng. Nàng ta dựa lên người Hàn Thủy Thạch, nhẹ giọng hỏi: “Đêm nay… không cần sao?”

Hàn Thủy Thạch thoát khỏi cái dựa người của nàng ta, nói: “Mau về!”

Nhĩ và Đóa cũng biết nơi này nguy hiểm, rất nhanh mang đám Ôn Đồ, Linh Cương trở về. Vấn Thủy ngồi xổm cạnh Hàn Thủy Thạch, nhìn hắn thiêu xác thành linh sa. Vừa xem vừa thắc mắc: “Thiên Ấn chân nhân, tôi có thể học thiêu không?”

Hô hấp Hàn Thủy Thạch có chút dồn dập, nghe vậy, hắn vẫn kiên nhẫn đáp: “Có thể, sau này rảnh ta dạy ngươi.”

“Tốt quá!” Vấn Thủy vui vẻ gật đầu, phía sau đã trở nên rối loạn. Cửu Thượng Cung đuổi kịp tu sĩ Dương tông, bắt đầu động tay động chân, trong hỗn loạn không biết ai với ai.

Hàn Thủy Thạch dẫn Vấn Thủy rời khỏi kẽ nứt yêu ma, trong gió truyền đến mùi máu đặc hơn. Hắn cố gắng tránh đám tu sĩ, rất nhanh đã đứng trước một sơn cốc. Trong cốc có thác nước, Vấn Thủy muốn tới đó rửa móng vuốt, Hàn Thủy Thạch lại dẫn cô đi xuyên qua thác nước.

Đằng sau thác nước thế mà có một huyệt động; đường vào cửa động, bốn vách tường bóng loáng như ngọc. Tận cùng bên trong có khối Ngọc Thạch tự nhiên, bằng phẳng như một chiếc giường lớn. Vấn Thủy “wow” một tiếng, nhảy lên giường ngọc lăn qua lăn lại.

Hàn Thủy Thạch đặt cấm chế xong xuôi, quay đầu đi qua, đứng trước mặt cô, nói: “Vấn Thủy, hoá hình người.”

Vấn Thủy vâng một tiếng, hóa hình, do số lần biến hình nhiều nên cô đã chuẩn bị sẵn quần áo, ngay lúc biến hóa mặc vào, cũng không đến nỗi thấy hết. Cô mặc váy dài thêu hoa văn tố cẩm, chỗ hai khuỷu tay còn đính dải lụa thật dài. Tóc dài màu đen rơi trên giường ngọc, như châu như mây.

Hàn Thủy Thạch đè cả người xuống, nhẹ giọng hỏi: “Vấn Thủy, ta muốn hôn ngươi, chuyện này chỉ mình ta có thể làm. Chỉ khi hai người yêu nhau mới có thể làm loại chuyện như vậy.”

Giọng hắn đã có chút khô khan, Vấn Thủy gật đầu, biểu tình ngoan ngoãn học tập: “Vâng.”

Hàn Thủy Thạch cúi đầu, hai tay chống xuống giường ngọc, hôn môi cô. Hô hấp hắn nóng bỏng tựa lửa, môi chạm môi, đầu lưỡi nhẹ nhàng tách mở hàm răng cô, dò xét tiến vào. Vấn Thủy không nhắm mắt, dưới ánh sáng dịu nhẹ của Đạp Nguyệt Hành, đôi mắt đỏ như máu của hắn cũng trở nên ôn nhu đến lạ.

Hắn nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, hô hấp hòa quyện, mỗi một lần đầu lưỡi thăm dò đều gây cho cô khoái cảm tê dại. Hơi thở ngọt ngào cứ vậy lộ ra, từ đầu lưỡi vào trong lòng, sau đó lan tràn tới các đốt ngón tay, cuối cùng tỏa khắp các mạch máu trong cơ thể.

Kí ức là ngọt, hô hấp là ngọt, giường ngọc dưới thân cũng trở thành viên kẹo đường kích cỡ lớn.

Thì ra đây là hôn môi, nó thậm chí không liên quan đến dục vọng. Hai người yêu nhau vào lúc này ôm nhau, dựa vào nhau, gắn bó triền miên, hơi thở yên ổn quen thuộc lây nhiễm lẫn nhau. Từ nay về sau thân mật mọi nơi, không đành lòng có lấy dù chỉ một chút kẽ hở. Đầu lưỡi đưa đẩy, tựa như muốn ăn vào bụng lại không nỡ tổn thương.

Gắn bó đơn thuần, lặp lại nhấm nháp, có một loại cảm động muốn rơi lệ tràn ra từ bờ môi.

Giây phút ấy, chia ly là tương tư ngày đêm, phải khổ sở vì người cũng chẳng sao, người và ta không chút dính líu với thế giơi này. Nếu nói thế gian thật sự tồn tại hạnh phúc, vậy thì nó ở ngay đây, còn tìm đâu xa?

Vấn Thủy luyến tiếc nhắm mắt, cô muốn cứ thế nhìn hắn, cho tới khi trời đất sụp đổ, sông cạn đá mòn.

Thì ra, hôn môi và liếm thật sự không giống nhau.

“Vấn Thủy.” Hắn nhẹ nhàng gọi tên cô, cô càng thêm dùng sức ôm hắn. Hắn kéo tay cô đặt lên ngực mình: “Đây là hôn môn, ngươi hiểu chưa?”

Ta yêu ngươi, tấm lòng này trao cho ngươi.

Trăng máu bên ngoài dần dần nhạt màu, ánh trăng như được gột rửa, thành màu trắng sữa. Hàn Thủy Thạch dẫn Vấn Thủy đi ra, hai má Vấn Thủy còn hồng hồng. Thác nước bên ngoài như bạc, Vấn Thủy nắm tay hắn, tuy nhóm sư phụ luôn nói nhân thân rất xấu, nhưng cô muốn mình có hình thể tương tự như hắn.

Vậy mới có thể nắm tay hắn, đầu ngón tay giao vào nhau.

Khi hai người về lại động phủ, đã là trăng giữa trời sao. Thiên Sương chưa ngủ, ngoài ra còn có Thiên Lê và Tử Tô cũng chưa ngủ.

Hàn Thủy Thạch dẫn Vấn Thủy trở về, Vấn Thủy vẫn ở dạng hình người, hai người đi qua vườn thuốc, Vấn Thủy ghé vào tai hắn, nhẹ giọng nói gì đó. Hàn Thủy Thạch từ trước đến nay xông pha ngàn dặm giờ bước chầm chậm về phía trước, nghiêng người nghe cô thì thầm, vẫn nắm tay cô.

Trở về Mộc Oa, Vấn Thủy nói: “Thiên Ấn chân nhân, ta có thể vào phòng ngài ngủ không?”

“Vào Mộc Oa đi, ta nhìn ngươi ngủ.”

Vấn Thủy nhanh chóng bước vào ổ, hóa nguyên hình, đặt miệng lên cửa sổ ô vuông khắc hoa dưới ánh trăng. Hàn Thủy Thạch ngồi xếp bằng, cho tới khi hô hấp cô ngày một chậm rãi, mới nhập định.

Ngày hôm sau, Vạn Thú Cốc chào đón đám thú bị thương kéo đến.

Mỗi đêm trăng máu, bị thương hoặc tử vong không chỉ mình tu sĩ, còn có loài thú. Những con thú này bị thương không nhẹ, nghe nói gia nhập Vạn Thú Cốc có thể được nhận đan dược cứu tế, nên vội vàng tới xin giúp đỡ. Trong đó có hai con chắc chắn không khôi phục được chân lại như ban đầu, còn có con thì điếc một bên tai.

Những con thú này, cho dù nhận được đan dược cứu chữa, vẫn sẽ mang tàn tật về sau. Sau này cũng không thể làm thú cưỡi nữa.

Cái gọi là cứu tế, thật ra cũng chỉ là cứu mạng nhất thời mà thôi.

Cho nên mấy con thú bị thương đều vô cùng suy sụp, đến đây cốt mang chút hi vọng hão huyền hỏi thử.

Ván Thủy kiểm tra vết thương của chúng nó, sai Cử Phụ đưa chúng thuốc thang. Nghĩ nghĩ, đột nhiên hỏi: “Các ngươi có đồng ý theo ta học chữ không?”

Mấy con thú bị thương đều sửng sốt, một con thương nặng hỏi: “Quân sư, chúng ta đều đã tàn phế, học chữ còn ích gì?”

“Trong cốc còn thiếu người trông coi khố phòng, vườn thuốc cũng thiếu người quản lý. Nếu các ngươi đồng ý, ta sẽ dạy các ngươi biết chữ, tính toán, phân biệt dược thảo, về sau ở lại hỗ trợ Vạn Thú Cốc. Mỗi ngày ta sẽ phát linh sa và thực vật cho các ngươi, cũng sẽ không để người khác bắt nạt các ngươi.”

Mấy con thú bị thương ánh mắt đều bừng sáng, lập tức muốn theo cô học.

Vấn Thủy cảm thấy đây là chuyện tốt, liền viết bản thông báo mở lớp, những con thú nào bị thương hay không thể tự kiếm ăn, có thể báo danh học tập. Đủ tư cách sẽ được ở lại Vạn Thú Cốc nhậm chức. Kết quả thông báo phát ra, hưởng ứng…bình thường. Bởi vì mọi người xem không hiểu thông báo!

Vấn Thủy không có cách nào khác, đành bảo tám con thú ra ngoài kêu khẩu hiệu, tuyên truyền. Rốt cuộc, đã có nhóm dã thú đầu tiên ghi danh.

Vấn Thủy bắt chúng chia làm lớp xóa nạn mù chữ, lớp học tập, lớp tinh anh. Phân chia là thế, còn muốn tốt nghiệp thì phải học chuyên môn. Về sau muốn ghi danh làm một chức vụ còn trống ở Vạn Thú Cốc phải có bằng mới được xét trúng tuyển.

Cô mỗi ngày vội vàng dạy học, may sao Hàn Thủy Thạch giúp cô làm nhiều bảng vấn đề nhỏ. Mà khó tin là, tổ sư Thượng Dương tông – Văn Đàn lão tổ nghe nói chuyện này, thế mà quyết định tự mình đến giúp cô dạy thay.

Vấn Thủy tất nhiên rất vui vẻ, lần trước cô hôn mê, Văn Đàn làm cái gì cô cũng không biết. Lúc này cô cảm thấy Văn Đàn lão tổ thật là một tiền bối nhiệt tình.

Bởi vì quan hệ của Hỗn Độn và Tranh, những con thú đăng kí vào Vạn Thú Cốc thực chất là họ hàng gần xa. Người Thượng Dương tông vào Vạn Thú Cốc cũng không kỳ quái. Chỉ là người có thân phận như lão, xưa nay vốn rất hiếm tự mình xử lý công việc, bây giờ còn tự nguyện, mọi người vẫn khiếp sợ.

Văn Đàn cũng là người mạnh mẽ vang dội, đồng ý tới Vạn Thú Cốc giảng dạy, xế chiều hôm đó đã đến luôn.

Hơn nữa hôm nay lão mặc quần áo không giống mọi ngày. Trước kia đều mặc màu xanh lam, trang trọng là chính, mang phong phạm trưởng giả. Hôm nay lão mặc môt trường bào màu trắng. Xưa tóc dài thả loạn, nay dùng trâm ngọc cài gọn. Một số sợi tóc tùy ý rơi xuống, mất đi hai phần uy nghiêm, có vẻ thân thiết ôn hòa. Nhìn qua có vài phần giống Trảm Phong.

Vấn Thủy sôi nổi ra ngoài nghênh đón: “Văn Đàn lão tổ!”

“Gọi ta Văn Đàn là được rồi.”

Vấn Thủy đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lần: “Văn Đàn lão tổ, quần áo ngài có phải giặt sạch quá không?”

Văn Đàn có chút ngoài ý muốn: “Sao lại hỏi vậy?”

“Nếu không sao ngài lại muốn mặc quần áo giống Trảm Phong tông chủ?”

Văn Đàn sờ sờ mũi: “Như vậy trông ta có vẻ trẻ hơn.”

Vấn Thủy không hiểu, cũng may cô lúc nào cũng không hiểu, lập tức nói: “Văn Đàn lão tổ, hôm nay ngài giúp tôi dạy một lớp, giúp chúng nó nhận mặt chữ.”

“Ừ. Mang quân sư sau này không cần gọi ta là lão tổ, xưng Văn Đàn tiên sinh được không?”

(Mang: chó; các bạn còn nhớ nickname chương trước Vấn Thủy tự đặt không?)

Vấn Thủy nói ngay: “Vâng. Văn Đàn tiên sinh.”

 

Văn Đàn gật đầu: “Về sau ta cũng gọi ngươi Vấn Thủy, Vấn Thủy nắm tay ta được không?”

Vấn Thủy vui vẻ… cái này cô biết. Vì thế cố định chân sau, nâng chân trước.

“…” Văn Đàn yên lặng bắt tay cô.

Văn Đàn là thật sự dạy đàn thú biết chữ, tính toán, chúng rất thông minh. Vấn Thủy trở nên nhàn nhã. Cô ra sau Vạn Thú Cốc xem cỏ nuôi súc vật và quả sữa. Quả sữa vương ra mặt đất nở đầy chồi non. Cô hóa hình người, dùng tay gạt bùn đất, không biết tại sao lại nghĩ đến Thiên Ấn.

Nụ hôn sâu đêm trăng máu, sơ ngộ núi Tiểu Yêu, bên cạnh Đạp Nguyệt Hành, ôm nhau bên bờ biển ngắm mặt trời lặn. Nhớ lại những khung cảnh không quá ăn khớp, không cần nhạc đệm hay lời dẫn. Nếu tương tư một người, nhìn bầu trời vạn vật, cũng sẽ chỉ nhìn ra hắn mà thôi.

Vấn Thủy hơi đỏ mặt, bên miệng không giấu được nụ cười.

Loại nhớ nhung này, không phải là loại mong chờ gặp hắn sau khi phi thăng dưới núi Tiểu Yêu. Mà là chỉ cần nghĩ tới hắn, tim sẽ đập mạnh, mặt đỏ tai hồng. Rõ ràng không phải chuyện gì đặc biệt vui vẻ, lại không nhịn được độ cong nơi khóe môi.

Tất cả sự vật liên quan tới hắn, đều trở nên cực kì mẫn cảm. Nếu có người nhắc tới tên hắn, lỗ tai dường như mọc dài ra. Cho dù xung quanh không một bóng người, trên đường đụng dòng sông, mỏm đá, cũng tựa lời dẫn tương tư.

Vấn Thủy nghịch chồi non dưới đất, đột nhiên rất muốn gặp hắn.

Văn Đàn đứng cách cô ba mét, cách một cây quả sữa. Khi đó ánh mặt trời sau lưng cô rắc ánh sáng mê ly. Cô nửa ngồi xổm xuống đất, nhẹ nhàng đùa chơi cây non trong tay. Quần áo tuyết trắng tỏa thành một vòng tròn, khuôn mặt hồng hồng, nụ cười bên muôi như ngày xuân phá tan dòng suối băng giá.

Không Thanh, cái tên như một mũi dao nhọn, vô số lần vạch ra miệng vết thương trong lòng lão. Lão đau đến chết lặng, sau đó đóng thành vảy.

Mấy trăm năm qua, có từng hối hận?

Có lẽ đã từng. Nhưng tổ sư Văn Đàn – người khai phá Thượng Dương tông, còn có thể quay trở lại là một họa sĩ Văn Đàn sao?

Không thể quay lại. Hắn đến gần coi, mặc kệ cô là ai, Không Thanh hay Vấn Thủy, đều không quan trọng. Quan trọng chính là, cô có thể dẫn ra tâm ma của lão. Lão có thể cảm nhận được có thứ gì đó dây dưa trong nguyên thần, giương nay múa vuốt đã hiện hình dạng!

Phải bóc cái thứ cộng sinh với nguyên thân của mình ra, đã trả giá nhiều như vậy, há có thể bỏ dở giữa chừng?

Hắn đến gần cô, ôn hòa hỏi: “Vấn Thủy đang làm gì vậy?”

Vấn Thủy lắp bắp kinh hãi, thế mới phát hiện có người đứng đằng sau. Cô lập tức đứng dậy: “Văn Đàn tiên sinh, ta đến xem quả sữa và cỏ nuôi súc vật phía sau thế nào.”

Văn Đàn gật đầu, cô quả thật quản lý Vạn Thú Cốc không tồi. Thời gian mặc dù ngắn, nhưng cũng đã hết sức làm việc. Linh thú này có trí lực, thật khiến người giật mình. Lão mỉm cười: “Tình hình học tập của hai lớp hôm nay, tìm một chỗ ta với ngươi nói chuyện.”

“Được!” Nói xong, cô dẫn Văn Đàn đến phòng của mình ở Vạn Thú Cốc, gặp phải Hỗn Độn, Tranh và Thao Thiết.

Ba vị cốc chủ đại nhân thấy Văn Đàn lão tổ tự mình tới giảng bài, đều vô cùng nhiệt tình. Vừa nghe thấy lão định nói về tiến độ học tập, lập tức quyết định theo nghe.

Trong phòng Vấn Thủy, bốn dã thú ngồi xổm dưới đất, vây quanh Văn Đàn lão tổ, mở to hai mắt, phe phẩy đuôi nghe lão giảng. Nghiêm túc đến nỗi Văn Đàn lão tổ cũng không thể không nghiêm túc, rốt cuộc cùng ngồi đàm đạo.

7 COMMENTS

  1. E he he, sao nghĩ đến cảnh bốn con chó ngồi ngoe nguẩy đuôi nhìn một người làm ta buồn cười quá.ầy, cái ông văn đàn này, còn tưởng ổng hối hận chớ, hoá ra là muốn loại cái tâm ma =.=

  2. Meo meo, đang tính còm ment mè nheo mimi làm truyện cơ, xong tự dưng giựt mình một cái, nhỡ đâu nhà ứ cho giục truyện thì zô zuyên chít. Lại lóc cóc đọc nội quy, hí hí, thế lào là giục nhẹ nhàng chớ, mỗi ngày một lần có tính là nhẹ nhàng hơm? Tại ngta ham quá mà ?? tặng bông tặng bông, mimi cố len ???