Chương 16: Vô tội

Edit: Lady Su Su

Beta: Moonmaplun

suon-xao-chua-ngot-2-tile

“Anh là ai?” Mộ Chiếu Bạch nhìn Tiểu Đao, “Người không phận sự xin mời rời khỏi.”

“Tôi không phải là người không liên quan.” Tiểu Đao lấy hộp thuốc lá đưa lên miệng, lấy ra một điếu thuốc, lông mày nhăn lại, dáng vẻ như chủ nợ thu lãi cao đến đòi tiền,“Tôi là luật sư do Lý Thanh Vân mời đến.”

Mọi người nhìn anh, trong mắt họ rõ ràng viết: Mẹ nó chứ, mày đùa với ông à!

“Sao, không tin à?” Tiểu Đao châm thuốc, sau đó hai tay lục tìm từ túi áo tới túi quần, cuối cùng lấy ra một quyển sổ ướt nhẹp, có nhiều nếp nhăn nhỏ ném qua, “Giấy chứng nhận luật sư của tôi đây.”

Mọi người nhìn quyển sổ nhỏ thảm hại kia, trong mắt lại viết: Mẹ nó chứ, đây chắc chắn là giấy chứng nhận giả!

Mộ Chiếu Bạch cầm giấy chứng nhận luật sư, cúi đầu nhìn ảnh thẻ trên giấy, lại ngẩng đầu nhìn Tiểu Đao.

“Nửa năm trước, Lý Thanh Vân đã ủy thác tôi giúp ngài ấy lo liệu bản di chúc, người được nhận là Thẩm Lục Từ.” Tiểu Đao vừa vừa đi đến bên cạnh Quyển Quyển, từ trên cao nhìn xuống cô, nhàn nhạt nói, “Nếu ngài ấy đã chết, như vậy dựa theo trình tự pháp luật…… cô Thẩm, cô có đồng ý nhận món quà này của ông Lý không ?”
Quyển Quyển chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh.

Gương mặt ma mị xinh đẹp làm người ta run rẩy, làm người ta hít thở không thông kia, phản chiếu trong đôi mắt tối đen của anh.

Nhưng ánh mắt anh không hề thay đổi dù chỉ một chút, dường như cô chỉ là tảng đá ven đường, một cây cỏ dại nhỏ bé dưới khe đá, một giọt sương mờ nhạt đọng trên lá, tùy ý một chút là có thể thấy được, không đáng nhắc tới.

…… Anh Đao à, định lực như thế, không làm hòa thượng đúng là đáng tiếc!

“Ả không có tư cách kế thừa tài sản của cha tôi!” Cô gái tóc ngắn hét to, vừa căm ghét vừa sợ hãi nhìn Quyển Quyển; sợ cảnh sát, anh trai mình, ngay cả luật sư cũng sẽ bị ả ta mê hoặc, vội vàng nói, “Ả là hung thủ sát hại cha tôi! Nhìn đi, thức ăn trên bàn này, cha tôi có tam cao [1], còn mắc bệnh tim, ả mỗi ngày lại cho cha tôi ăn nhưng món ăn như thế, rất có hại! Ả chính là kẻ giết cha tôi!”

[1] tam cao: ba loại bệnh: cao huyết áp, mỡ trong máu cao, lượng đường trong máu cao (dẫn đến bệnh tiểu đường á)

“Có hại?” Tiểu Đao lặp lại, mắt liếc lên bàn, sau đó bước tới.

Sườn xào chua ngọt, thịt kho tàu, thịt rang anh đào, gà nướng, còn có cháo gạch cua.

Bữa cơm cuối cùng của Lý Thanh Vân vẫn để trên bàn, tuy sắc hương có đủ, tinh tế thơm ngon, nhưng giờ đây trong mắt mọi người lại mang ý vị giết chóc.

Tiểu Đao đảo nhìn một số món ăn, bỗng nhiên gắp lấy một miếng thịt rang anh đào.

“Anh kia muốn làm gì?”

“Đấy là vật chứng! Đồ vô lại, mau bỏ xuống!”

“Dừng tay…… Không! Ngậm miệng lại!”

Cảnh sát không kịp ngăn, Tiểu Đao đã ném miếng thịt vào miệng, nhai ngấu nghiến, hồn nhiên nuốt.

Dưới ánh mắt căm tức của mọi người, anh hơi cúi đầu, dùng ngón tay cái quệt vết nước còn sót lại ở khóe môi, hời hợt hỏi: “Có hại? Ai nói vậy?”

Mọi người không trả lời anh, nhưng có vài người, khi nghe anh hỏi vậy, ánh mắt không tự chủ được nhìn Mộ Chiếu Bạch.

“Anh bạn.” Tiểu Đao cười nhìn Mộ Chiếu Bạch, “Anh biết cái gì gọi là đồ chay không?”

“Đồ chay?” Mộ Chiếu Bạch hơi sững sờ, sau đó bỗng nhiên quay đầu, nhìn chằm chằm đồ ăn trên bàn, không lâu sau, bỗng nhiên bắt chước Tiểu Đao, gắp một miếng thịt ranh anh đào bỏ vào miệng.

Nhai nuốt món thịt này, lông mày Mộ Chiếu Bạch nhăn càng lúc càng chặt.

“Thịt ranh anh đào là đồ chay, nguyên liệu chính là khoai lang.” Tiểu Đao dáng vẻ lười nhác đứng bên cạnh Mộ Chiếu Bạch, nếm thử từng món trên bàn, sau đó thảnh thơi nói, “Mấy món khác cũng thế, nhìn là thịt, thật ra đều là đồ chay. Sườn xào chua ngọt là dùng đậu hũ và cà chua để làm, thịt kho tàu là bí đao và nấm hương, gà thì làm từ tàu hũ ky [2]…… Ha ha, mấy thứ này sao mà giết người được? Làm người ta sống đến trăm tuổi rồi chết già sao?”

[2] tàu hũ ky: thường được dùng trong các món ăn chay, nó đây:

tau hu ky

Mọi người trợn mắt há hốc miệng.

Hai chị em nhà họ Lý giãy dụa như sắp chết, cô gái tóc dài nói: “Đều là lời từ một phía của anh, anh nói đúng thì là đúng chắc?”

“Để chứng minh cô Thẩm trong sạch, mấy món này đương nhiên phải đưa đi xét nghiệm, xem có hại hay không.” Tiểu Đao thuận miệng trả lời, “Nếu không phải…… Phiền mấy cô thuật lại y nguyên mấy lời hôm nay trước tòa, tôi kiện cô tội phỉ báng người khác.”

Cô gái tóc dài bị anh nói đến mức nghẹn nửa ngày nói không nên lời, cuối cùng hung hăng nói: “Mấy món này là đồ chay, nhưng không thể chứng minh bình thường ả cho ba tôi ăn cũng là đồ chay! Anh tự nhìn đi, cha tôi béo đến mức này, một người nếu mỗi ngày ăn chay sao có thể béo đến thế này không?”

“Vậy chứng cớ đâu?” Tiểu Đao liếm sạch nước trên ngón tay, cười lạnh nói, “Trên toà án quan trọng là chứng cớ, cô không có chứng cớ, nói nhiều như vậy cũng phí lời.”

Lời này tuy là nói với chị em nhà họ Lý, nhưng lại càng như là nói cho Mộ Chiếu Bạch nghe.

Mộ Chiếu Bạch trầm mặc nhìn anh một lúc lâu, sau đó quay đầu nói mấy câu với đội trưởng, đối phương gật đầu, nói: “Tiểu Trương, Tiểu Lưu, hai người các cậu đi kiểm tra nhà bếp với Mộ Chiếu Bạch.”

Nấu ăn vốn cần nguyên liệu; tủ lạnh, thùng rác, thớt gỗ, lò nướng…… Những nơi đó sẽ để lại rất nhiều chứng cứ có thể chứng minh Thẩm Lục Từ đêm nay làm một bữa tiệc có thể lấy mạng người, hay là một bữa ăn chay đầy thiện ý.

“Chúng tôi cũng đi!” Chị em họ Lý cũng ngồi dậy, chuyện đã đến thời khắc quan trọng nhất, nếu như không thể chứng minh Thẩm Lục Từ là hung thủ giết người, thì ả chính là đối tượng được thừa kế tài sản. Các cô sao có thể dễ dàng để chuyện như vậy xảy ra? Hai người sau khi ra khỏi phòng, bắt đầu gọi cho luật sư của mình, hỏi chuyện kế thừa tài sản và di chúc…

Trong phòng chỉ còn lại mấy người.

“Thật tốt quá, Lục Từ!” Con trai cả nhà họ Lý giống như một con chó trung thành, một tấc cũng không rời Quyển Quyển, lúc này đang hoa chân múa tay kích động, “Anh biết em vô tội mà!”

Vô tội?

Quyển Quyển im lặng ngồi trên ghế sofa, giương mắt nhìn Tiểu Đao đứng đối diện.

Đối diện sofa là giá sách gỗ tử đàn, đều nhau, cao gần chạm đến trần nhà, bên trong xếp đủ loại sách. Tiểu Đao dựa lưng vào giá sách, khí chất cao ngạo tối tăm khiến anh thoạt nhìn như một gốc cây thường xuân to lớn, hai ngón tay để trước môi, đầu ngón tay cầm một điếu thuốc, châm lửa. Anh đứng ở kia, đằng sau ánh lửa, không nói một lời nhìn chằm chằm Quyển Quyển.

“Luật sư.” Quyển Quyển làm bộ như không quen biết anh, hỏi, “Tại sao vừa rồi ngài lại giúp tôi?”

Người khác không biết Thẩm Lục Từ.

Nhưng Tiểu Đao lại biết.

Ảnh chụp Thẩm Lục Từ cũng không phải một mình Quyển Quyển biết, mà là được rửa ra từ USB còn giữ lại của Lâm Vĩnh Dạ, trong tệp file tên là “Tháng 9 năm 2015″…… Không sai, chính là tệp tin về Ngũ Thiến, Sadin, những kẻ bám lấy mấy ông già giàu có, lừa gạt bọn họ để lấy tiền.

Tài liệu là Tiểu Đao tìm giúp, bức ảnh là cả hai người cùng xem .

Cho nên Tiểu Đao hẳn là giống cô, trong lòng biết rõ vị Thẩm Lục Từ – một bảo mẫu bỗng nhiên nhận được tài sản khổng lồ là hạng người gì……

Nhưng mà ngay lúc này, anh lại không chút do dự đứng về phía cô ta.

Tại sao?

 

10 COMMENTS