Chương 38.

Edit: Nhung Nhũn.

Beta: Moonmaplun.

azb1439195656

Nguyên một bàn ăn, đĩa nấm thịt Cam Ninh ăn hết, hai đứa bé đã có thể ăn một chút thịt, Cam Ninh mặc dù không muốn cho hai con ăn nhưng Điềm Điềm lại một mực tỏ vẻ muốn thử tay nghề của bố, mặt đứa bé hết sức khổ sở, muốn khóc cũng không được; đáng tiếc lúc này Chung Duy cảnh lại ra ngoài ban công nghe điện thoại. Chung Duyên vẫn như vậy, nếu mẹ nói không thể ăn thì sẽ không ăn, đồng thời nhìn em gái bĩu môi.

Cơm nước xong, Cam Ninh tỏ ý muốn rửa bát, Chung Duy Cảnh hơi ngạc nhiên nhưng cũng gật đầu trở về phòng. Bảo mẫu và cô dọn dẹp đưa chén đĩa mình đang rửa cho cam Ninh, liếc mắt thấy cửa phòng đã đóng bà mới nhỏ giọng nói: “Cô không cảm thấy món nấm kia quá mặn sao ?”

Nhìn Cam Ninh ăn vui vẻ như vậy, bảo mẫu cảm thấy mắt giật giật, bà chỉ ăn có một miếng đã thấy không thể nuốt nổi. Cam Ninh ngẩn người, hơi cười nói: “Nhưng cũng ngon, món ăn cũng rất đẹp.” Người đàn ông kia có vẻ cố chấp với vẻ ngoài của món ăn, anh cho rằng món ăn phải thật đẹp đẽ, giống hệt như trong hình, còn tay nghề đến đâu thì không biết.

Cho dù không được ngon lắm nhưng rõ ràng anh đã làm hết sức, mọi người không ai hoàn hảo cả, anh như vậy Cam Ninh lại càng cảm thấy thích bởi cô cảm giác khoảng cách giữa cô và Chung Duy Cảnh được kéo lại gần. “Cô, cô đừng nói những lời này trước mặt anh ấy nhé.” Chợt nghĩ đến cái gì đó, Cam Ninh nói. Nhìn thấy bảo mẫu cười gật đầu mới yên lòng.

Lúc Cam Ninh tắm xong, Chung Duy Cảnh đã nằm trên giường, nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở anh nói: “Để anh giúp em sấy tóc.” Cô cảm giác như mình nghe nhầm rồi, nhưng mà trong phòng cũng chỉ có mỗi anh là có thể sấy tóc cho cô. “Ừ”

Vừa tắm rửa xong, trên người cô còn lưu lại mùi thơm, cầm trên tay mái tóc mềm mại, Chung Duy Cảnh nhìn: “Em có muốn đến nơi này chơi không ?” Vì không muốn cô lo lắng quá, nghĩ thế nào cũng chỉ còn mỗi biện pháp này.

Cam Ninh suy nghĩ một chút: “Trời nóng, không thích hợp cho con đến đâu.” Chung Duy Cảnh cúi đầu: “Bảo mẫu nói rằng gần đây không bận việc gì, chúng ta có thể yên tâm ra ngoài.” Hai đứa bé rất đáng yêu nhưng đến nơi này thì không tiện.

“Vậy à?” Cam Ninh nói. Thực ra ước mơ lớn nhất của cô trước khi gặp anh là có đủ tiền để có thể tiếp tục đi học, còn giấc mơ thứ hai là có thể đi Sông Đinh. Trước khi bà mất đã nói rằng cha cô rất thích ra bãi sông. “Chúng ta đi Sông Đinh có được không?”

Động tác trên tay anh bất ngờ dừng lại, Chung Duy Cảnh cứng đờ người, cảm giác âm thanh từ cổ họng phát ra có chút khó khăn: “Sông Đinh?” Đối với anh nơi này không hề có ký ức tốt đẹp, tuy rằng theo bản năng lảng tránh nhưng vào lúc này anh nghĩ có tránh cũng không được, cũng không thể nói cho cô biết nguyên nhân.

Chung Duy Cảnh mãi đến lúc hai người tắt đèn ngủ cũng không trả lời, Cam Ninh cảm thấy rất buồn ngủ, sắp ngủ thiếp đi thì người sau lưng từ từ ôm lấy cô, giọng nói trầm thấp ở bên tai nói: “Món ăn rất khó ăn đúng không?” Chung Duy Cảnh luôn tự mình biết mình, hơn nữa anh thừa lúc cô không để ý cũng đã nếm một ít.

Cam Ninh có chút mơ hồ: “Cũng còn tốt, so với lần thứ nhất em nấu thì ngon hơn nhiều.” Nửa tỉnh nửa mê, người phụ nữ này cũng không oán trách gì làm tâm trạng của anh cảm thấy bình tĩnh, anh hôn nhẹ môi cô nhưng không đòi hỏi thêm gì, cô rất mệt, cần được nghỉ ngơi.

“Hai ngày nữa chúng ta đi Sông Đinh.” Trong màn đêm, anh nghe thấy mình nói.

4 COMMENTS