Chương 18: Kỹ năng đặc biệt.

Edit: Tiêu Tương Nhã Hy (test).

Beta: Moonmaplun.

13620075_270416363327374_4398487085443004334_n

Biệt thự của nhà họ Lý, phòng bếp.

Mộ Chiếu Bạch ngồi xổm xuống bên cạnh thùng rác, trên tay mang bao tay, cẩn thận tìm kiếm thứ gì đó bên trong, việc này không hợp với khí chất của anh, làm anh thoạt nhìn giống chú mèo Ba Tư trắng như tuyết không ngừng cào thùng rác.

Trong thùng rác có vỏ khoai lang vừa được gọt, buổi tối hôm nay ít nhất có một món ăn dùng khoai lang. Bên dưới vỏ khoai lang là một đống vỏ trứng gà rải rác, nằm lẫn lộn với chất lỏng màu vàng của lòng đỏ trứng.

Anh còn muốn tiếp tục tìm, đột nhiên có giọng nói từ phía sau: “Tìm được chứng cớ chưa?”

Mộ Chiếu Bạch ngây ra một lúc, quay đầu lại, một màu trắng giống như ánh trăng xinh đẹp chiếu vào mắt anh.

Quyển Quyển hai tay vịn đầu gối, xoay người nhìn hắn.

Động tác như vậy khiến cổ áo ngủ rộng xuống, lộ ra bộ ngực đẫy đà, tựa như hai quả đào đang hơi di chuyển trên mặt nước.

“…… Cô!” Mộ Chiếu Bạch giống như bị giật mình nhảy dựng lên, phản xạ có điều kiện muốn cởi áo ra khoác cho cô.

“Cảnh sát bây giờ đều hạ lưu như vậy sao?” Một giọng nói không có ý tốt vang lên sau lưng Quyển Quyển, Tiểu Đao ngậm điếu thuốc, khóe miệng cong lên một nụ cười trào phúng, “Sao, gặp phụ nữ như vậy là muốn cởi quần áo?”

Áo của Mộ Chiếu Bạch đã cởi hơn nữa, bây giờ cởi cũng không được, mà không cởi cũng không xong, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn anh ta.

Không biết vì sao, vị luật sư trước mặt hình như không có ấn tượng tốt với hành động anh.

Trái ngược là…… Người đang bị nghi là tội phạm lại rất hài lòng với hành động của anh.

“Người ta như thế này gọi là có phong độ!” Quyển Quyển bác bỏ một câu của Tiểu Đao, sau đó thân thiện nhìn Mộ Chiếu Bạch, “Sao lại không cởi nữa? Có phải mang bao tay nên không thuận tiện hay không, có muốn tôi đến giúp anh không?”

Cô là một phụ nữ phái hành động! Còn chưa nói hết, tay đã vươn tới tính giúp anh cởi áo.

Mộ Chiếu Bạch bị sự chủ động của cô làm cho giật mình tới mức lùi lại, vành tai đỏ lên, ấp úng nói: “Để tôi tự làm……”

Phía sau lại truyền đến tiếng cười chế nhạo không chút che giấu.

Hai người cùng nhìn qua, Tiểu Đao vẫn nhếch miệng, lồng ngực rung theo tiếng cười, khóe miệng ngậm điếu thuốc, nói với bọn họ: “Không có gì, bị hai người chọc cười mà thôi…… Tiếp tục đi, đừng có ngừng.”

Bị hắn cười nhạo như thế! Ai còn tiếp tục được chứ?!

“Nếu không tiếp tục, có thể mời anh ra ngoài chứ?” Tiểu Đao nói với Mộ Chiếu Bạch, sau đó lại nhìn về phía hai cảnh sát khác, “À, còn các anh nữa.”

“Người nên ra ngoài là anh.” Mộ Chiếu Bạch nhíu mày, “Mời anh không cần gây trở ngại việc thu thập vật chứng của chúng tôi.”

Đối phương có ác ý với anh, anh cũng không thể thờ ơ như không có gì được.

“Ha ha, vật chứng?” Sự trào phúng trên mặt Tiểu Đao càng tăng lên, dùng chân đá cái thùng rác bên cạnh, “Anh nói đống vỏ khoai lang hay vỏ trứng gà?”

“……” Mộ Chiếu Bạch.

“Huống hồ anh cũng biết, dù anh có tìm ra một tấn thịt ở phòng bếp thì có thể làm gì? Chỉ cần trong thịt không có độc, như vậy đương sự của tôi chính là vô tội.” Hơi khói lượn lờ, Tiểu Đao thu lại tươi cười, bày ra tư thế ngạo mạn của nam chủ nhân, “Đi ra ngoài.”

Thái độ của anh ta rất kiêu ngạo, thế nên chọc giận các cảnh sát ở đây.

Có một vị cảnh sát cao to vén tay áo đi tới, thoạt nhìn rất muốn cho anh ta biết tay.

Tiểu Đao cắn điếu thuốc, cười không ngừng nhìn đối phương, quả thực là một tên ma quỷ e sợ thiên hạ không loạn.

“Được rồi!” Vào thời khắc mấu chốt, Mộ Chiếu Bạch ngăn bọn họ lại, nói với đồng nghiệp, “Nơi này cũng sắp tra xong rồi, chúng ta ra chỗ khác điều tra.”

“Việc gì phải sợ anh ta?” Đồng nghiệp không cam tâm, bị anh thúc giục rời đi vẫn không ngừng lẩm bẩm, lúc thì chỉ trích thái độ xấu xa của Tiểu Đao, lúc thì oán thầm Mộ Chiếu Bạch nhát gan sợ phiền phức.

Chờ tiếng mắng và tiếng bước chân của bọn họ đi xa rồi, Tiểu Đao để áo khoác ướt nhẹp của mình lên ghế, cầm thuốc lá chỉ chỉ mấy đồ làm bếp bên cạnh, nói với Quyển Quyển: “Bắt đầu đi.”

Quyển Quyển: “Trước tiên, anh làm mẫu cho tôi xem đi.”

Tiểu Đao cười ha ha, dập tắt điếu thuốc, sau đó chậm rãi vén tay áo lên, lộ ra hai cánh tay.

Ba phút sau.

“Trứng ở đâu?” Tiểu Đao rít gào.

Ngay lúc này, ngay thời điểm này trong lịch sử, anh lại phát hiện một chuyện thật bi kịch — không có trứng!

Tiểu Đao giống như con chó ba đầu ở địa ngục, hơn nửa ngày lục tung phòng bếp, cuối cùng hai mắt bốc lửa nhìn Quyển Quyển.

“Chúng ta có trứng.” Quyển Quyển cười hì hì, mắt quét qua bộ phận ở dưới anh.

“……” Tiểu Đao từ từ tiến lên, một tay nắm cằm của cô, gương mặt gian ác lại đẹp trai kia gần trong gang tấc, hung tợn cười nói, “Như thế nào? Thì ra cô muốn ăn trứng của tôi?”

Trong ánh mắt hoảng sợ của Quyển Quyển, hắn buông tay ra, cười ha ha lui về sau từng bước, dựa vào tủ lạnh mà chậm rãi hút thuốc.

“Muốn ăn ngon thì dùng miệng mình.” Hắn nhả khói, “Không cần dùng của người khác.”

Phản ứng đầu tiên của Quyển Quyển là: ngươi đang lưu manh đùa giỡn à! Nhưng cô đột nhiên hoàng hồn…… Cái gì gọi ‘dùng miệng mình không cần dùng của người khác’, anh ta có ý gì?

Trong ánh mắt nghiên cứu tìm tòi của Quyển Quyển, Tiểu Đao ha ha cười, vừa giả dối vừa đẹp trai: “Kỳ thật tôi có một kỹ năng đặc biệt.”

“…… Kỹ năng gì?” Quyển Quyển hỏi.

Tiểu Đao bước từng bước về phía cô, cũng không biết là cố ý hay là vô tình, anh đi rất chậm, mỗi bước đều tràn ngập cảm giác áp bức, như một con chó săn từng bước tiếp cận con mồi của mình.

Quyển Quyển không có đường lui, bị hắn ép đến trước bồn rửa.

“…… Chắc cô không biết, đầu lưỡi của tôi rất mẫn cảm.” Anh ta cúi đầu nhìn Quyển Quyển, cười nói, “Rượu đỏ cũng tốt, hoa quả cũng tốt, chỉ cần nhấp một ngụm, xuất xứ và năm đều biết được.”

Nói xong, anh bắt lấy tay của Quyển Quyển, bỏ vào miệng cắn một cái, trên tay cô đầy dấu răng, nói mơ hồ: “Sinh ra và lớn ở thành phố A, 21 tuổi, cầm tinh con hổ, nhóm máu O. Tiền lương 1500 tệ, thích ăn trứng tráng và thịt dê nướng, mùa hè chơi game, mùa thu thích ăn cháo cay……”

Đôi mắt Quyển Quyển trừng lớn, hét lên một tiếng, “Điều đó là không thể!”

Tiểu Đao nghĩ rằng điều này đương nhiên không thể, anh đây lại có một kỹ năng quỷ quái mà con người chân chính không nên có sao?

Đống tư liệu đó đều là anh dùng tiền điều tra ra!

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng tay vẫn còn nắm lấy tay của Quyển Quyển, hắn mở miệng, trên tay cô còn lưu lại một dấu răng nhợt nhạt, môi nhếch lên: “Có chuyện gì mà lại không thể?”

Lời này cũng khiến Quyển Quyển tự hỏi, đúng vậy, có chuyện gì mà lại không thể?

Cô cũng có kỹ năng đặc biệt, vậy tại sao người khác không thể có kỹ năng đặc biệt để tán gái?

Kỹ năng liếm một cái là có thể biết tên, tuổi, gia đình, địa chỉ của đối phương, thậm chí còn có phẫu thuật thẩm mỹ hay không…… Thật sự là rất lưu manh, rất ác bá!

…… Không, không đúng!

“Anh là nói người khác, không phải tôi!” Quyển Quyển lắc đầu nói.

Cô và Thẩm Lục Từ không phải chị em song sinh, không thể nào sinh cùng một nơi, lớn cùng một nơi, tuổi và nhóm máu đều giống nhau, thậm chí ngay cả tiền lương cũng giống nhau. Cho dù là chị em song sinh, cũng không thể nào nắm tay nhau chạy tới chạy lui chứ!

Nghĩ đến đây, Quyển Quyển nhịn không được nhìn chằm chằm miệng của Tiểu Đao.

Hay là đầu lưỡi này, có thể biết được thật giả?

Mà Tiểu Đao cũng nhìn chằm chằm cô, tay phải chậm rãi nắm cằm của cô, tròng mắt đen nhánh như kiếm nhọn nhắm thẳng vào đáy lòng cô, hỏi: “…… Như vậy, cô là ai?”

9 COMMENTS