♭ Tiểu thuyết Cổ đại ♭

Chương 63.

Edit: Tiểu Ưu.

Beta: Moonmaplun.

co-trang-nam-nu-22

Ngô Diệu Ny dựa vào vai Thượng Quan Xương, liều mạng lắc đầu, ngoài miệng không ngừng kêu: “Không muốn.”

Khuôn mặt bất an ấy khiến bàn tay đang định chạm vào cổ nàng cứng lại, dần dần buông ra, rời khỏi chiếc cổ mảnh khảnh của Ngô Diệu Ny, lơ lửng giữa không trung, dừng hai giây, nắm lại thành nắm đấm, sau đó vô lực thả xuống.

Nước mắt của Ngô Diệu Ny từ trên khuôn mặt dần lăn xuống bả vai hắn, xúc giác nóng bỏng, làm tim hắn đau đớn khó tả.

Thở dài, trong lòng nghĩ: hay là chờ một chút đi.

Giữa lúc Thượng Quan Xương cố nén ý nghĩ muốn giết Ngô Diệu Ny, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân của một nhóm người đi về phía này, tinh thần Thượng Quan Xương căng thẳng, mặc dù suy đoán là quân cứu viện đến, nhưng tính cách của hắn khiến hắn phải luôn cẩn thận mọi lúc.

Tay bỗng nắm chặt thanh kiếm dưới chân.

Một đội quân do Yến Thiên dẫn đầu đột nhiên xuất hiện trước mặt Thượng Quan Xương, mọi người cùng quỳ xuống đất, giọng lành lạnh nói với Thượng Quan Xương:

“Hoàng Thượng, vi thần cứu giá chậm trễ, mong Hoàng Thượng thứ tội.”

Thượng Quan Xương nhìn Yến Thiên, tay nắm thanh kiếm chậm rãi buông ra, trong lòng ngược lại có cảm giác phức tạp, vừa vui mừng lại xen lẫn chút tiếc nuối.

Tiếc nuối vì sự xuất hiện của hắn, nhưng cũng vui mừng khi thấy hắn xuất hiện.

Tâm tư mâu thuẫn.

Một đôi mắt thông minh huyền ảo khó lường, nhìn chằm chằm Yến Thiên, một lúc lâu sau mới khôi phục lại biểu hiện ngày xưa, nói:

“Yến khanh trở về lúc nào thế?”

Nghe câu hỏi của Thượng Quan Xương, giọng nói lành lạnh của Yến Thiên vang lên, trả lời rất đúng mực:

“Sau khi vi thần vừa nhận được tin báo đã lập tức trở về.”

Liếc mắt nhìn Ngô Diệu Ny tựa vào Thượng Quan Xương ngủ say, cũng may nàng không có chuyện gì. Nhớ đến đêm hôm ấy, hắn đã đổi tổng cộng hết ba con ngựa, trên dường đi chưa từng nghỉ ngơi một khắc nào, chạy không ngừng nghỉ về Kinh thành.

Về đến nơi cũng không nghỉ ngơi, lập tức dẫn theo cấm vệ quân bắt đầu tìm kiếm.

Ròng rã ba canh giờ bọn họ mới có thể tìm được manh mối.

Lần theo căn cứ đi thẳng đến nơi này.

“Bình thân.”

Giọng nói trầm ổn vang lên.

Mặc dù cả người có hơi chật vật nhưng vẫn không làm giảm bớt khí thế của Thượng Quan Xương.

Ánh mắt Yến Thiên chợt nhìn tới áo đơn trên người Thượng Quan Xương, cùng chiếc cẩm bào rộng lớn đang khoác trên người Ngô Diệu Ny.

Trong lòng bỗng vang lên cảnh báo.

Nhưng khi nhìn tới khuôn mặt dù đang khóc nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh của nàng, trái tim hắn mới dần bình tĩnh lại.

Nghĩ về hình ảnh lúc hai người gặp nạn, những chuyện này có lẽ cũng là bình thường thôi, huống hồ hai người họ là huynh muội, đương nhiên sẽ có nhiều thứ ràng buộc hơn người thường.

Mở miệng nói:

“Tạ ơn Hoàng Thượng. Hoàng Thượng, ngài cứ để thần chăm sóc cho phu nhân của thầnlà được.”

Tuy giọng điệu vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng vẫn có thể nhận ra được trong lời nói hung hăng hơn xưa.

Ánh mắt của Thượng Quang Xương vẫn không buông tha cho bất cứ biểu cảm gì trên mặt Yến Thiên.

Theo ánh mắt của Yến Thiên nhìn về phía Ngô Diệu Ny đang nằm trên vai hắn.

Lại ngẩng đầu, vẻ mặt không quá tự nhiên nói:

“Không cần, nàng vừa mới ngủ, cứ để vậy đi.”

Cự tuyệt hành động của Yến Thiên, cẩn thận từng li từng tí ôm Ngô Diệu Ny vào lòng, hạ mi che đi sủng nịch trong mắt.

Yến Thiên không nhìn thấy ánh mắt của Thượng Quan Xương, hắn nhìn động tác cẩn thận từng li từng tí kia, tự nói với bản thân chắc do hắn quá đa nghi rồi.

Dù sao sự căm ghét của Thượng Quan Xương đối với Ngô Diệu Ny rõ như ban ngày.

Huống hồ mặc dù hắn trọng sinh, mang theo kí ức của Yến Thiên, nhưng hắn cũng không thể đoán được có một ngày Thượng Quan Xương sẽ động tâm với Ngô Diệu Ny hay không.

Điều đó khiến nội tâm hắn bất an.

Nhưng Ngô Diệu Ny vốn ngủ không được thoải mái, sau một hồi cử động, đôi mắt ướt át đột nhiên mở ra.

Miệng còn nhẹ nhàng cong lên, dụi dụi đôi mắt, liền thấy Yến Thiên đang gần trong gang tấc.

Khóe môi cong lên tạo thành ý cười nhàn nhạt, dùng âm thanh mềm mại nhu hoà nói với Yến Thiên:

“Phu quân.”

Ngô Diệu Ny giơ hai tay về phía Yến Thiên.

Trong nháy mắt, Yến Thiên cảm thấy tất cả uể oải trong người chợt tan thành mây khói.

Dưới khuôn mặt cứng ngắc của Thượng Quan Xương, Ngô Diệu Ny mơ mơ màng màng nhào vào ôm ấp của Yến Thiên, tìm một vị trí thoải mái nằm ngủ tiếp.

Hai người vẫn chưa nhìn thấy vẻ mặt của Thượng Quan Xương, nhưng cấm quân ở sau lại thấy được.

Vội vàng cúi đầu, trong mắt khiếp sợ.

Tự nói với mình, phải quên đi tất cả những gì xảy ra trước mắt, nếu không sẽ tự rước hoạ vào thân.

Thấy thế, Yến Thiên nở nụ cười dịu dàng, khẽ hôn Ngô Diệu Ny, nói bên tai nàng:

“Về nhà thôi.”

Ngô Diệu Ny một người nằm trên giường, nghĩ mãi mà không ra, đôi mày liễu xinh đẹp khẽ nhăn lại.

[ Người chơi, cô giữ động tác này hơn cả tiếng rồi đấy. ]

Hệ thống nhìn Ngô Diệu Ny đang duy trì động tác gối tay sau đầu gần cả tiếng đồng hồ, châm chọc nói.

Ngô Diệu Ny nhớ lại một giấc mơ, chậm chạp mở miệng hỏi:

“Ngày hôm qua tôi nằm mơ, giấc mơ ấy rất vụn vặt, có xuất hiện bóng lưng của một nam nhân, không biết vì sao tôi lại cảm thấy vị nam nhân ấy lại là người đẹp nhất, tốt nhất trên thế giới này; sau đó lại đột nhiên biến thành hình ảnh của nam nhân ấy cùng một nữ nhân, chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy nam nhân kia rất quen thuộc, cậu nói xem như thế có kỳ quái không?”

Hệ thống vừa nghe, liền cười ha ha nói với Ngô Diệu Ny:

[ Không phải chỉ là một giấc mơ sao? Có gì ngạc nhiên chứ? ]

Ngô Diệu Ny lắc đầu một cái, phản bác:

“Vốn dĩ tôi cũng không cảm thấy kỳ quái đâu, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác đau lòng đối với nam nhân ấy.”

“Vậy thì có gì kì lạ chứ, cô vốn biết hắn mà.”

Hệ thống nhỏ giọng thì thầm.

Ngô Diệu Ny còn đang suy tư về hình ảnh trong mộng ngày hôm qua nên không nghe thấy hệ thống nói gì, liền hỏi lại:

“Cậu nói cái gì?”

[ A, không có gì, chỉ là một giấc mơ mà thôi, đáng để cô như vậy sao? Nếu như thật sự quen thuộc, sớm muộn gì cũng sẽ nhìn thấy thôi! ]

Ngô Diệu Ny cảm thấy rất đúng, gật gật đầu nói:

“Vậy cũng đúng, không phải chỉ là một giấc mơ thôi sao? Quên đi, không nghĩ nữa, đột nhiên tôi thấy đói bụng, để tôi kiếm gì đấy ăn đã.”

Sờ sờ cái bụng đói, Ngô Diệu Ny bò dậy khỏi giường.

Thấy Ngô Diệu Ny cũng không thèm quan tâm chuyện đấy nữa, hệ thống thở phào nhẹ nhõm.

Đại khái là do hệ thống sốt sắng thái quá, chưa phát hiện sự bất thường của Ngô Diệu Ny; thật ra chỉ cần hệ thống dùng đầu óc suy nghĩ một chút, sẽ biết Ngô Diệu Ny không phải là người dễ dàng từ bỏ như vậy.

“Yến khanh, ý của khanh là muốn lập tức khởi hành về biên cương?”

Thượng Quan Xương nhìn Yến Thiên, trong lòng xuất hiện cảm giác không muốn, rồi lại chẳng hiểu sao cảm thấy ung dung.

Chỉ thấy Yến Thiên gật gật đầu nói:

“Khởi bẩm Hoàng Thượng, vi thần ở biên cương còn một ít chuyện chưa xử lý, thần lập tức sẽ khởi hành, chỉ là trước khi đi, thần muốn về phủ Tướng quân một chuyến, nói lời chào với Diệu Ny.”

Nói tới Ngô Diệu Ny, khuôn mặt như trích tiên của Yến Thiên giống như nhiễm phải một tia phàm trần.

Thượng Quan Xương gật gật đầu nói:

“Đúng lúc trẫm cũng không có chuyện gì để làm, trẫm đi với ngươi.”

Từ hôm qua đến giờ hắn vẫn chưa gặp Ngô Diệu Ny, tất cả những thứ hiện lên trong đầu Thượng Quan Xương đều là gương mặt của nàng, có u buồn, có oán giận, có nghi ngờ, có hấp dẫn người khác….

Nhìn Yến Thiên, Thượng Quan Xương cũng hài lòng, nhưng loại vui sướng ấy lại thiếu Ngô Diệu Ny.

Đối với sự nhớ nhung Yến Thiên, ban đầu hắn cũng nghĩ là bởi vì hắn có tình cảm không nên có. Tuy nhiên, trước khi hắn kịp phát hiện thì đã có một người bước vào. Trong đầu hắn bây giờ tràn ngập hình ảnh cô nương hờ hững nhưng cũng có phần nhí nhảnh, khi nhìn những người khác luôn cảm thấy đần độn vô vị.

Trầm mặc chốc lát, Yến Thiên gật gù, thanh âm lành lạnh vang lên:

“Cũng được.”

Dù sao cũng là Hoàng huynh của Diệu Nhi, ngăn cản bọn họ tiếp xúc cũng không có lợi. Lúc hắn không ở đây, Diệu Nhi cần Thượng Quan Xương che chở.

—————————————————————————————————————————————

“Phu quân.”

Phủ Tướng quân, Ngô Diệu Ny dần xuất hiện trong tầm mắt hai người, cẩm bào diễm lệ làm da thịt của nàng trong ánh nắng trở nên trắng nõn long lanh.

Từ tiên nữ cho đến yêu tinh, cho dù là thị giác hay khí chất, nàng luôn tạo cảm giác mới mẻ cho người khác.

Mà nam nhân thích yêu tinh hơn tiên nữ.

Hai người đều biểu lộ sự kinh diễm.

Ngô Diệu Ny vốn mặc bộ đồ này là cho Yến Thiên nhìn. Yến Thiên thì như trích tiên, màu sắc tươi đẹp sẽ làm nổi bật sự không nhiễm bụi trần của Yến Thiên, hai người đứng cùng nhau nhất định sẽ rất xứng đôi.

Này còn là do nàng đặc biệt thiết kế, môi đỏ như lửa, đôi mắt xanh biếc, đôi chân mày lá liễu cong cong đen như mực, rất xứng với màu sắc tươi đẹp của bộ y phục.

“Hoàng huynh cũng ở đây sao?”

Nhìn Thượng Quan Xương đứng bên cạnh, Ngô Diệu Ny hơi kinh ngạc.

Tựa hồ cảm thấy bản thân đã thất lễ, Ngô Diệu Ny nghịch ngợm le lưỡi một cái.

Mà Yến Thiên chỉ vuốt đầu nàng, cố ý nghiêm mặt nói:

“Diệu Nhi, lại bướng bỉnh rồi.”

Ngô Diệu Ny không hề để ý sự trách cứ của Yến Thiên, nhận bát từ tay Thanh Loan đưa cho Yến Thiên, nói:

“Phu quân, ta làm hạt sen canh, có muốn thử một chút không?”

Sau đó Ngô Diệu Ny khuấy khuấy canh hạt sen, múc một muôi, đặt bên môi Yến Thiên, miệng nhỏ khẽ nhếch, chờ mong nhìn Yến Thiên, ra hiệu Yến Thiên nếm thử.

Yến Thiên bất đắc dĩ lắc đầu một cái, há miệng ăn hạt sen.

Nhìn động tác thân mật của hai người, dù là ai cũng sẽ cảm thấy đây là một đôi phu thê ân ái.

Thanh Loan bên cạnh đúng lúc nói rằng: “Công chúa và Tướng quân thật ân ái.”

Tròng mắt Thượng Quan Xương lạnh như băng sắc bén bắn về phía Thanh Loan, ngắt lời nàng ta đang nói, hai mắt sẫm màu nhìn động tác của hai người, tay nắm chặt thành quyền, hai mắt lạnh lẽo như hầm băng, máu trong người không ngừng sôi trào.

Trong nháy mắt hắn muốn tiến lên lật đổ bát canh ở trong tay Ngô Diệu Ny.

Nhìn lúm đồng tiền như hoa trên mặt Ngô Diệu Ny, nàng trước mặt Yến Thiên và nàng trước mặt hắn hoàn toàn khác nhau, trong lòng hắn sinh đố kị.

Chờ Yến Thiên ăn vài muỗng xong, Ngô Diệu Ny mới ngẩng đầu ra vẻ hối lỗi nhìn Thượng Quan Xương, đề nghị:

“Hoàng huynh, Diệu Nhi không biết ngươi sẽ tới, để Diệu Nhi sai Thanh Loan đi làm một bát.”

Một cái là Ngô Diệu Ny tự tay làm, một cái là để nha hoàn làm.

Thượng Quan Xương kìm nén lửa giận trong lòng, lạnh lùng nói:

“Không cần, ta và Yến Thiên còn có chuyện cần thương nghị.”

Sau đó phất tay áo đi về phía thư phòng của Yến Thiên.

Ngô Diệu Ny nhìn bóng lưng Thượng Quan Xương, trầm mặc một hồi, sau đó quay đầu hàn huyên mấy câu với Yến Thiên mới nói:

“Phu quân, Diệu Nhi đi trước.”

Thượng Quan Xương đứng một mình trong thư phòng Yến Thiên, tùy ý lật sách trong phòng hắn, mặt trên chi chít lời chú giải của chủ nhân, Thượng Quan Xương nhanh chóng lật xem, đột nhiên một tờ giấy kẹp trong sách rơi xuống trên đất.

Trên tờ giấy vẽ Ngô Diệu Ny nghịch ngợm, một mắt nhắm một mắt mở, ngoẹo cổ, đang làm mặt quỷ với người vẽ.

23 COMMENTS

  1. Anh yến thiên nhớ kiếp anh nhạc, vậy anh là anh vật ảo vì yêu cj quá nên thành người thật sao. Hay anh là người thực tham gia trò chơi ko nhớ dc các kiếp