Quyển 2: Ký sự du hành thành Nguyệt Dạ

Chương 95: Từ biệt thành Nguyệt Dạ.

Edit: Akiko Chono

LTBEM7o

Cố Phi hướng về mục tiêu xóa bỏ bốn điểm giá trị PK cuối cùng của mình mà lãnh nhiệm vụ, không cần nhìn tọa độ mà đi thẳng đến doanh trại chiến sĩ doanh trại. Sau khi đến nơi hắn liền trợn tròn mắt, doanh trại chiến sĩ trống trơn thoáng đãng, người Tiền Trần chẳng biết đi đâu.

“Người đâu?” Cố Phi hỏi những người bao vây bên ngoài.

“Logout!” Mọi người thống khổ nói.

Cố Phi tỉnh ngộ, khó trách dọc đường đi không có nghe gợi ý tọa độ mới. Mở cột nhiệm vụ nhìn một cái, quả nhiên, mục nhiệm vụ truy nã vốn nên biểu hiện tọa độ đối phương, nay viết là “Cách tuyến”.

Những kẻ này thật là người xấu! Cố Phi rất bất mãn nghĩ. Có thể lãnh đến nhiệm vụ tên đó, chứng tỏ hắn trước đó vẫn online. Vậy thì hẳn phải đợi mình giết hắn rồi mới offline đi! Một chút tố chất chức nghiệp cũng không có. Cố Phi thở dài.

Mục tiêu nhiệm vụ mục không online, đó là phi thường bi ai. Bởi vì bạn không cách nào thủ tiêu nhiệm vụ này đổi một cái khác, đây là một điểm tính ra không hợp lý khi so sánh với các game khác.

Cố Phi giương mắt nhìn về doanh trại chiến sĩ thoáng đãng, bên ngoài một đống lớn người cắm điểm bên ngoài cũng rất mờ mịt. Địa phương khác còn đánh đến hừng hực khí thế đó, bên này chiến sĩ toàn bộ logout, đây rốt cuộc phải giải thích ra làm sao? Chiến sĩ không phải là chủ lực của nghiệp đoàn Tiền Trần sao?

Tin tức ấy truyền đi khá nhanh, không bao lâu Vân Trung Mộ đã tự mình chạy tới hiện trường. Kiếm Quỷ lúc này đã không tham dự hành động của bọn họ nữa, Vân Trung Mộ tiếp nhận trở thành chỉ huy trực tiếp.

“Tiền Trần xong đời!” Thấy doanh trại chiến sĩ chỉ còn lác đác người xong, Vân Trung Mộ vui mừng tuyên bố. Cố Phi nghe được thanh âm của hắn quay lại, hai người vừa lúc bốn mắt nhìn nhau, có mấy phần xấu hổ.

Tám tiếng đồng hồ trước, Vân Trung Mộ còn mang theo mấy huynh đệ ý đồ ám sát Cố Phi mục đích báo thù bạn Bất Tiếu của hắn.

Tám tiếng đồng hồ sau, Cố Phi là nhân vật then chốt trợ giúp Vân Trung Mộ. Từ đầu tới đuôi đều là: cơ hội bởi vì Cố Phi mới nảy sinh, thế bại cũng là ít nhiều do Cố Phi kịp thời xuất hiện mới xoay chuyển.

Vân Trung Mộ trong chốc lát không biết như thế nào đối mặt Cố Phi. Đột nhiên trong đầu nhớ lời nói trước đó Trư Tiên đối hắn gào qua: “Chuyện phải phân rõ phải trái”. Lời này hữu lý, Vân Trung Mộ nhớ tới không khỏi gật đầu, đang chuẩn bị tiến lên cùng Cố Phi bày tỏ một chút lòng biết ơn vụ việc trước đó trong ngày, nhưng thấy được Cố Phi bước về phía trước hai bước, vào doanh trại chiến sĩ, lóe thành bạch quang, biến mất.

Vân Trung Mộ ngẩn ra, lập tức mở ra cột nhiệm vụ nhìn một cái, tọa độ 27149 đã trở thành “Cách tuyến”.

Hơn tám tiếng đồng hồ online – đạt đến mức thời gian một ngày Cố Phi công tác, cùng mấy người Kiếm Quỷ chào qua một tiếng liền logout nghỉ ngơi.

Cố Phi rời khỏi, đương nhiên chẳng hề có nghĩa chiến đấu kết thúc. Thành Nguyệt Dạ y nguyên là vùng đất chiến tranh, tình huống duy trì liên tục đến ngày thứ hai Cố Phi lần nữa login.

Địa điểm vẫn như cũ là doanh trại chiến sĩ.

Sau lưng điểm phục sinh là doanh trại chiến sĩ, ngoài cửa lớn doanh là “Quân đoàn kéo đổ Tiền Trần”.

Cố Phi xoa nhẹ hai mắt, gần như không thể tin được vào thứ mình thấy, thẳng đến cảm giác được sau lưng chen chúc một luồng sát khí, Cố Phi vội vàng bước ra khỏi khu phục sinh. Nhóm chiến sĩ Tiền Trần lần này học khôn rồi, không ai đuổi theo ra doanh trại.

“Các ngươi… Luôn luôn không có offline qua?” Cố Phi ngạc nhiên đánh giá xung quanh. Mỗi người trên mặt đều là vẻ uể oải.

“Luân phiên logout nghỉ ngơi.” Tên đối diện Cố Phi trả lời hắn.

“Các ngươi không cần đi làm sao?” Lời này Cố Phi nuốt vào bụng không nói, hắn nhớ được lúc xưa trước mặt bọn Hàn Gia Công Tử nói lời này, vẻ mặt bọn họ kia tựa hồ là… ngăn cách. Đối với này bọn người này mà nói, trò chơi mới chính là công tác cùng sự nghiệp của bọn họ.

Cố Phi không có tại đây nhàn rỗi quá lâu, thư bọn Kiếm Quỷ đã gửi đến. Mấy người hẹn nhau về thành Vân Đoan, chuẩn bị đợi Cố Phi login đồng hành.

“Đi đây!” Cố Phi cùng mọi người bên cạnh mình chào một tiếng. Mặc dù có thể nói là hoàn toàn không nhận thức nhau, nhưng ít nhất trong mấy ngày vừa vặn đi qua này, lập trường đôi bên là tương đồng.

Những người này nhất thời không có phản ứng kịp, mở miệng thốt lên hỏi: “Đi đâu?”

“Hồi thành Vân Đoan!” Cố Phi nói, đột nhiên nhớ tới một chuyện. “A! Thiếu chút quên!”

Nói xong liền quay người nhìn lướt qua hướng doanh trại chiến sĩ, một bước xa đã trở vào trong đó, Ám Dạ Lưu Quang Kiếm không biết khi nào đã ở trên tay. Nhắm về phía chiến sĩ chỉ lo há to miệng chảy nước miếng, sau hai ba chiêu thức liền chết dưới kiếm Cố Phi. Các chiến sĩ khác bấy giờ mới có phản ứng, đáng tiếc Cố Phi từ lâu đã vỗ hai tay ra khỏi doanh trại chiến sĩ. Chúng chiến sĩ đấm ngực giậm chân, tức giận mắng Cố Phi xấu, muốn chém người liền chút dấu hiệu cũng không có.

Cố Phi mỉm cười hướng mọi người từ biệt, đồng thời không quên hướng về phía nhóm chiến sĩ Tiền Trần cung cấp cho Cố Phi một trợ giúp không nhỏ bày tỏ lòng biết ơn. Đây chính là thật tâm thực lòng. Cố Phi từ đầu đến cuối đều không quên chính mình vì sao đến thành Nguyệt Dạ ― bởi vì giá trị PK quá cao mà chạy trốn. Mà bây giờ, Cố Phi cuối cùng tẩy sạch một thân đỏ.

Trở lại chỗ tuyên bố nhiệm vụ trả nhiệm vụ, Cố Phi giá trị PK cuối cùng đã tiêu trừ. Rời khỏi chỗ tuyên bố nhiệm vụ, thấy trên đường bốn bề vắng lặng. Cố Phi thở dài ra một hơi, đưa tay kéo bỏ khăn che mặt. Từ giờ khắc này, danh hiệu 27149 cuối cùng trở thành lịch sử.

Tìm nơi hẹn gặp mặt cùng bọn Kiếm Quỷ, Cố Phi nhớ tới Tiểu Vũ, vội vàng gửi đi tin nhắn đầu tiên.

Tiểu Vũ rất là kinh ngạc: “Ngày hôm trước mới đến, hôm nay muốn đi?”

Thì ra chẳng qua mới có hai ngày, tất cả chuyện này thật cứ giống như bừng tỉnh từ một cơn mộng… Cố Phi cảm khái muôn vàn.

Tựa như hắn trải qua khoảng thời gian đầy kích thích, khó tránh khỏi cảm thấy thời gian trôi qua rất chậm. Mà nhìn Tiểu Vũ như vậy trùng lặp làm lấy một nhiệm vụ bình thường, hiển nhiên lại cảm thấy thời gian qua nhanh chóng.

Mà Tiểu Vũ hai ngày nay không ngờ rằng vẫn một mực ngâm mình ở Thôn Dạ Quang nghiên cứu hầm tên nhà giàu nhất Adrian. Ý đồ của cô là tìm kiếm một phương án có thể lừa gạt để ông ta giao cho mình toàn bộ tài phú. Đối với thành Nguyệt Dạ một ngày này chấn động, ngạc nhiên là cô mảy may không hề hay biết.

“Lúc cô logout không phát hiện có cái gì dị thường sao?” Cố Phi cảm thấy chính mình càng ngày càng bội phục Tiểu Vũ.

“Không có!” Tiểu Vũ nói.

“Cô ở chỗ nào logout?” Cố Phi hỏi.

“Võ quán cách đấu gia.” Tiểu Vũ nói.

Cố Phi thoải mái. Bởi vì chức nghiệp cách đấu gia ít người chọn, khu logout võ quán này cũng không có trở thành chiến trường, đồng thời là nơi duy nhất những người chơi còn lại mấy ngày qua ở thành Nguyệt Dạ tìm được chốn an ổn.

“Khéo thế sao, cô hết lần này tới lần khác ở chỗ này logout à?!” Cố Phi nói.

“Ách, ngày đầu tiên tui logout ở doanh trại chiến sĩ. Bất quá… Thật mất mặt mà, đến ngày thứ hai khi tui từ Thôn Dạ Quang trở về lại tìm không được đường, sau tui hỏi người xung quanh, bọn họ nói cho tui biết nhất định phải đến võ quán cách đấu gia logout.” Tiểu Vũ nói.

“Bọn họ không có nói cho cô vì sao phải làm thế sao?” Cố Phi thuận miệng hỏi.

“Này còn phải nói. Đương nhiên là bởi vì gần nha, anh thật ngốc!” Tiểu Vũ cười nhạo Cố Phi.

Cố Phi phiền muộn hồi lâu, lúc này mới hỏi: “Lúc nào cô về thành Vân Đoan?”

“A! Tui bây giờ không dự định trở về, nơi này nhiệm vụ rất nhiều á! Tui cảm thấy có thể làm cả cuộc đời. Anh trở về giúp tui hỏi một chút chị Thất Nguyệt, nghiệp đoàn có thể dọn đến thành Nguyệt Dạ không!” Tiểu Vũ nói.

“Tốt, để tôi hỏi một chút…” Cố Phi đổ mồ hôi. Đối thoại cùng Tiểu Vũ so với cùng Ngân Nguyệt quyết đấu còn kích thích não hoạt động nhiều hơn.

Sau lại gửi tin nhắn cho Liễu Hạ cùng Nọa Phu Cứu Tinh, hai người này tính ra là bằng hữu mới mà Cố Phi nhận biết qua một chuyến du hành thành Nguyệt Dạ, mở miệng tính từ biệt.

Nọa Phu Cứu Tinh lúc này không online, trái lại Liễu Hạ thì rất nhanh trả lời: “Tôi cũng đi thành Vân Đoan!”

“Cô cũng đi?”

“Anh quên sao, nhóm bằng hữu của tôi đã sớm đi hết, tôi cũng đi qua đó cùng bọn họ hội hợp.” Liễu Hạ nói.

“A, vậy là muốn… Cùng nhau đi sao?” Cố Phi hỏi.

“Tốt!”

Vì vậy Cố Phi báo lên địa điểm gặp nhau.

Cửa vào tửu quán bên cạnh trấn phía đông, Cố Phi thấy được mấy người Kiếm Quỷ, làm hắn chuẩn bị không kịp chính là, Vân Trung Mộ không ngờ cũng ở đây, hơn nữa còn có Trư Tiên cùng một đám huynh đệ.

Lúc này, che mặt hay là không che mặt, đây là một vấn đề.

“Đừng tới đây, làm bộ không nhận ra chúng ta!” Kiếm Quỷ hiển nhiên đã thấy được Cố Phi.

“Ừm!” Cố Phi trả lời lại bằng một thanh âm. Tiếp tục hướng tửu quán đi tới, thấy mấy người chỉ là rất tùy ý quét mắt, vào tửu quán. Vào cửa liền nghe được Vân Trung Mộ đang nói: “Khó có được một lần đi qua thành Nguyệt Dạ, sao không ở lại chơi mấy ngày, hôm nay phải đi liền sao?”

“Thật quá thân thiết rồi…” Cố Phi nghĩ, đột nhiên lại thu được tin nhắn, mở ra nhìn, là Hàn Gia Công Tử: “Cậu biết cậu vừa rồi tùy ý quét mắt có bao nhiêu giả bộ thì có bấy nhiêu không?”

“Làm sao vậy?” Cố Phi không hiểu.

“Nhìn thấy tôi loại dung nhan kinh thế này, thế nào cũng phải nhìn thêm vài lần, thêm chút ngây người, sau đó như phát hiện đây không phải là chuyện nằm mơ. Như vậy mới đủ chân thực.” Hàn Gia Công Tử nói.

Cố Phi lệ rơi đầy mặt: “Tướng mạo cậu không đủ để xóa bỏ ác tâm viện cớ của cậu đâu!”

Tin nhắn vừa mới gửi đi, Hàn Gia Công Tử đã đen mặt nghiêm nghiêm xuất hiện trước mặt Cố Phi.

“Đừng quên, cậu là mục sư!” Cố Phi gõ nhẹ mặt bàn, “Tôi chém cậu là chết không nháy mắt.”

Hàn Gia Công Tử lại đen mặt đi ra.

Ngoài môn Vân Trung Mộ đám người cùng Kiếm Quỷ xưng huynh gọi đệ không ngừng, Cố Phi trong phòng ngồi không, đột nhiên thấy được một cô nương vào tửu quán, đứng bên cạnh mình nhìn quanh khắp nơi.

“Ở đâu?” Liễu Hạ phát đến tin nhắn.

Cố Phi kéo kéo áo choàng của cô: “Tại đây.”

Liễu Hạ cúi đầu, quét mắt liếc Cố Phi một cái, né tránh hai bước. Tiếp theo Cố Phi lại thu được một đầu tin tức: “Ở đâu? Tôi đến rồi.”

“Tại đây này! Không nói tại đây sao?” Cố Phi gõ bàn.

Liễu Hạ kinh ngạc nhìn về hắn, khuôn mặt khó mà tin được. Cố Phi hơi phiền muộn. Lẽ nào hình dáng lẫn dung mạo của hắn chênh lệch quá lớn so với tưởng tượng của cô sao? Không có lý nào lại thế được! Loại hình dáng và dung mạo có hiệu quả đủ để phá vỡ tưởng tượng này chỉ có anh tài Kiếm Quỷ thôi.

Nhìn nhau chằm chằm như thế thực sự có chút xấu hổ, Cố Phi ho khan một tiếng: “Nhìn cái gì?”

Liễu Hạ vội vàng ngồi vào chỗ bên cạnh Cố Phi. Vẻ mặt hoàn toàn không thu lại được cảm xúc không tin.

“Nói cái gì đi chứ? Tôi là Thiên Lý Nhất Túy.” Cố Phi nói.

“Làm sao có thể?” Liễu Hạ kinh ngạc, đang chuẩn bị nói cái gì, đột nhiên thay đổi thành khuôn mặt mờ mịt: “Ồ, nhiệm vụ thế nào đã không còn?”

“Nhiệm vụ gì?” Cố Phi hỏi.

“Nhiệm vụ truy nã nha, tôi lãnh nhiệm vụ truy nã Thiên Lý.” Liễu Hạ nói.

“À!” Cố Phi hiểu, thì ra Liễu Hạ là không thấy mã số 27149 trên người hắn, cho nên nghĩ hắn không phải Thiên Lý. Cố phi mở miệng giải thích: “Giá trị PK tôi đã tẩy sạch.”

“Cái gì? Hôm qua tôi nhớ anh vượt đến 29 điểm mà! Làm thế nào mà tẩy được nhanh như vậy?” Liễu Hạ giật mình nói.

“Ách, mấy ngày nay trong thành khắp nơi đánh nhau, nhiều người giá trị PK cao đi!” Cố Phi nói.

Liễu Hạ tỉnh ngộ.

“Được rồi, có chút việc nhỏ, cô nghe xem có thể giúp tôi hay không.” Cố Phi nói.