Chương 21: Nàng Phryne trước tòa án

Edit: Sarah Minh Hiên

Beta: Đông Thần Thần [冬辰辰] aka Miyuki

a09f9c8c55ca46f511f9a1d8379e35ee

Mọi người cảm thấy kỳ lạ.

Trước đây chỉ thấy con hại bố.

Nhưng chưa từng thấy bố hại con như thế.

“Rõ ràng có thể dựa vào mặt sống, lại cứ phải làm bảo mẫu, lại còn làm bảo mẫu của kẻ thù, như thế vẫn không phải có ý xấu?” Lý Thành Hải, “Ba kẻ phạm tội kia vốn không có tiền thuê bảo mẫu, hoặc là cô ấy làm miễn phí.”

“Hà luật sư.” Tiếng của ông lão trong bút ghi âm vang lên.

“Tết năm ngoái ba bọn họ mất tích, khi đó Thẩm Lục Từ đúng lúc về quê giỗ tổ.” Tiểu Đao, ” Mấy trăm người hàng xóm láng giềng đều có thể chứng minh chuyện này.”

“… Vậy quan toà thì sao?” Lý Thành Hải, “Quan toà về hưu ở nhà, con cái đều không ở bên cạnh, vợ cũng đi trước một bước, mà Thẩm Lục Từ ở bên cạnh ông ta, ông ta mất tích dù sao không thể không liên quan đến cô ta chứ?”

“Hà luật sư.” Tiếng của ông lão trong bút ghi âm vang lên.

“Lúc quan toà mất tích là lúc đi cùng đoàn tham quan phòng làm điêu khắc.” Tiểu Đao nói, “Việc này là trách nhiệm của đoàn du lịch, không liên quan đến Thẩm Lục Từ, ngày đó cô ấy đang ở đất khách, còn lấy tiền một lần ở ngân hàng, bảo vệ có chụp được ảnh cô ấy.”

Lý Thành Hải tức muốn chết: “Vậy mẹ tôi thì sao!”

“Hà luật sư.” Tiếng ông lão trong bút ghi âm lại phát ra, không nhiều không ít, vẫn ba chữ như vậy.

Mọi người không nhịn được nghi ngờ…. Đây có đúng là đĩa ghi âm không?

Hoặc là nên nói hiểu con không ai bằng bố, rõ ràng một người đã chết rồi, một người còn sống, nhưng lời nói của họ vẫn khớp với nhau được, nhưng Lý Thanh Vân đã biết con trai mình sẽ miệt mài đến bước này.

Vì thế từ sớm ông ấy tìm xong luật sư, cũng sớm tìm hết chứng cứ.

“Nếu mẹ anh không mất tích, có thể bây giờ đang ngồi tù rồi đấy.” Tiểu Đao nhàn nhạt nói, “Bà ta đánh đập chửi bới Thẩm Lục Từ, việc này không ít hàng xóm đều nhìn thấy. Tháng ba năm nay Thẩm Lục Từ bị bà ta đánh đến phải vào bệnh viện, bà ta sợ cảnh sát bắt, suốt đêm mang theo giấy chứng nhận chạy trốn, chuyện này hàng xóm bà ta đều nhìn thấy, anh là con trai bà ta, anh không biết bây giờ bà ta ở đâu sao?”

Lý Thành Hải quả thật tức giận đến hộc máu.

Uổng công nói ra chân tướng.

Uổng công trở mặt với Thẩm Lục Từ.

Nhưng cuối cùng chẳng có gì.

“Được rồi.” Tiểu Đao tắt bút ghi âm, ánh mắt đảo qua người anh ta và hai chị em nhà họ Lý, “Bây giờ nghe phần thứ hai của di chúc đi.”

Hai chị em nhà họ Lý gần như không có hi vọng gì.

“Lý tiên sinh chia tài sản làm hai phần, một phần là biệt thự này và tiền dư trong ngân hàng của ông ấy, còn một phần là bức ‘Nàng Phryne trước tòa án’ trên tường.” Tiểu Đao khẽ cười, “Hơn nữa, nều mấy người đồng ý công bố với công chúng sự thật năm đó, ba người có thể được chọn di sản trước.”

Vậy còn phải xem xét sao?

“Chúng tôi đồng ý!” Hai chị em nhà họ Lý trăm miệng một lời kêu lên, trong lòng nói chúng tôi muốn nhà và tiền.

“Còn anh?” Tiểu Đao liếc nhìn Lý Thành Hải.

Không lấy được phụ nữ, có thể lấy được ít tiền cũng được, Lý Thành Hải không do dự quá lâu, cũng gật đầu.

Tiểu Đao sai bọn họ tháo bức tranh trên tường xuống, kẹp dưới nách, quay đầu nói với Quyển Quyển: “Đi theo tôi.”

Quyển Quyển lo lắng không yên theo anh ra cửa.

Màn đêm buông xuống, tiếng mưa đã ngừng lại, Tiểu Đao đứng ở cửa, phun khói thuốc ra không khí:”Thực ra Lý Thanh Vân đã tự sát.”

“Cái gì?” Quyển Quyển giật mình.

TIểu Đao nhìn cô, giống như nhìn một con người khác xuyên qua cô, hờ hững nói: “Lý Thành Hải nói không sai, cô tìm đến năm người kia để báo thù, chỉ có điều trùng hợp chính là, trước khi cô báo thù, năm người bọn họ đều mất tích rồi.”

Trên đời nào có trùng hợp như vậy?

“Cuối cùng cô đến bên cạnh Lý Thanh Vân.” Tiểu Đao chậm rãi nói, “Ông ta biết cô muốn giết ông ta, nhưng ông ta không chống lại, cô làm gì cho ông ta thì ông ta ăn cái đó, dù cho biết rõ những thứ này mãn tính với ông ta.”

Mây đen tản ra, ánh trăng chiếu trên mặt Tiểu Đao, mắt anh nheo lại, nghiêng mặt cười với cô.

“Cô là Phryne trước tòa án.” Hắn như cười mà không cười, “Nhưng luật sự bào chữa áo lam của cô không phải tôi, để cô vô tội không phải tôi… mà là Lý Thanh Vân [1].”

[1] Phryne (tiếng Hy Lạp: Φρύνη, tiếng Anh: Phryne) là một cô gái hetaera (courtesan) nổi tiếng xinh đẹp thành Athens thời Hy Lạp cổ đại vào thế kỷ thứ 4 TCN. Sắc đẹp của Phryne là hình mẫu, niềm cảm hứng sáng tác bất tận cho hội họa điêu khắc lúc bấy giờ. Sự kiện nổi tiếng nhất trong cuộc đời của Phryne là vụ kiện ở Areopagus Athenaios viết rằng Phryne đã bị cho là đã báng bổ thánh thần trong lễ hội Eleusinian, Nàng bị truy tố ở tòa án trên đồi Areopagus. Sử gia Anaximenes cố đưa ra các luận điểm truy tố khép Phryne phạm tội nghịch đạo và nàng có thể phải nhận một hình phạt rất khắc nghiệt. Tuy nhiên nhà hùng biện Hypereides, một người yêu của Phryne tình nguyện bào chữa cho nàng tại phiên tòa. Khi bản án ngày diễn ra theo chiều hương bất lợi cho Phryne, mọi cố gắng của luật sư biện hộ Hypereides không tạo được sức thuyết phục, các quan tòa chuẩn bị tuyên án. Như một nỗ lực cuối cùng Hypereides liền dắt Phryne ra giữa tòa án bất ngờ lột trần nàng trước mặt đông đảo hội đồng thẩm phán. Cuối cùng ông nói: “Làm sao một lễ hội tôn vinh các vị thần lại có thể bị xúc phạm bởi chính vẻ đẹp mà họ ban cho”.

Tác phẩm “Phryne”, José Frappa, 1904

Các thẩm phán sau cùng đã giật mình bởi những gì họ nhìn thấy trên cơ thể để trần của Phryne. Vẻ đẹp tuyệt mỹ của nàng đã gieo vào các thẩm phán với một niềm sợ hãi mê tín dị đoan rằng nàng là “tiên tri hoặc nữ tu” của Aphrodite bởi người Hy Lạp cổ đại xem vẻ đẹp hình thể như một món quà của nữ thần tình yêu Aphrodite và cơ thể Phryne theo các vị thẩm phán là quá hoàn hảo đã không thể có một chuẩn mực nào khác, nó như là một dấu hiệu của sự ưu ái của Thiên Chúa. Vẻ đẹp ấy phải là của thần thánh hay ít nhất cũng nắm giữ những hạt giống của thần thánh. Một sinh vật thần thánh không thể xúc phạm các vị thần và họ cho rằng kết án nàng sẽ là một tội lỗi chống lại nữ thần Aphrodite và không dám mạo hiểm phải gánh chịu cơn giận của nữ thần tình yêu.

Phryne lập tức được tuyên bố vô tội nhưng nhà hùng biện cũng bị đuổi khỏi Tòa án tối cao. Vụ án xét xử Phryne sau được mô tả bởi nhiều họa sĩ trở thành đề tài được ưa chuộng.

Nói xong hắn ngậm điếu thuốc vào miệng lần nữa, kéo cửa xe, vào trong xe.

Động cơ khởi động, Land Rover đi rất nhanh.

Quyển Quyển đưa mắt nhìn theo anh ta rời đi, sắc mặt dần dần trầm xuống.

Cô xoay người chạy vào trong phòng, va vào cô gái tóc ngắn đang đi ra.

“Cô đi đâu?” Cô gái tóc ngắn kéo cô lại.

“Tôi muốn đi ngủ.” Quyển Quyển trả lời.

Tiểu Đao khiến cho cô có linh cảm không tốt, cô thấy mình vẫn nên nhanh chóng quay trở lại cơ thể mới được.

“Đã lúc này rồi, cô còn ngủ cái gì mà ngủ?” Cô gái tóc ngắn kéo cô vào trong thư phòng, “Cô đi giúp thu dọn di thể của bố tôi một chút đi, hợp đồng bảo mẫu của cô vẫn chưa hết hạn, những việc cô còn phải làm.”

Quyển Quyển chỉ hận cái cơ thể này chỉ có khuôn mặt đẹp, nhưng không có 1% sức chiến đấu nào.

Bằng không đừng nói là một người, gấu cũng không kéo nổi cô!

Nhưng khuôn mặt đẹp cũng có chỗ tốt của khuôn mặt đẹp, Quyển Quyển kéo đối phương, nở nụ cười với cô ta.

Liền như đột nhiên nhìn thấy pháo hoa, cô gái tóc ngắn dừng bước lại.

“Hình như Hà luật sư rất thích tôi.” Quyển Quyển đến gần, nhẹ nhàng nói ở bên tai cô ta: “Cô nói nếu tôi thổi gió bên gối anh ta, anh ta có thể lấy di chúc thứ ba ra, đưa tất cả mọi thứ cho tôi hay không?”

Nói xong, đẩy cô gái tóc ngắn ra, nói với cô ta: “Tôi muốn về phòng ngủ.” Cô gái tóc ngắn há miệng, nhưng phát hiện ra mình không ngăn cản được, nhỡ ra chọc giận người đàn bà này, khiến cô ta gây sóng gió nữa thì làm sao bây giờ? Phải biết trước khuôn mặt đẹp, ngay cả lão già ngồi xe lăn nhà cô cũng như nắng hạ gặp mưa rào đó!

Cô chỉ có thể nhìn theo Quyển Quyển rời đi, sau đó trở về thư phòng, vì tức giận, nhấc chân đá tượng điêu khắc bày trong phòng một cái, kết quả cái tượng điêu khắc này đong đưa hai lần, ầm ầm đổ xuống.

Mộ Chiếu Bạch đúng lúc đứng bên cạnh, đưa tay đỡ một cái.

Khuôn mặt điêu khắc méo mó kỳ quái đập vào trong mắt anh, anh ngẩn người một lúc.

“Tin xấu! Đại họa sĩ Lý Thanh Vân tuyên bố rửa tay gác kiếm.”

“Tiếp xúc gần với đại thần! Hôm nay gặp được giáo sư Lý ở nhà giáo viên điêu khắc đó! Giáo sư Lý cũng bắt đầu học điêu khắc xd!”

“Lúc quan toà mất tích là lúc đi cùng đoàn tham quan phòng làm điêu khắc.”

Đội trưởng quay đầu lại: “Chiếu Bạch anh làm sao thế?”

“Không có gì.” Mộ Chiếu Bạch nhẹ nhàng buông tay ra, “Đột nhiên nhớ ra một vài thứ.”

Pho tượng ầm ầm đổ xuống đất, thạch cao vỡ vụn, sàn nhà trắng như tuyết, không chỉ có mảnh vỡ của pho tượng trắng như tuyết, mà còn có xương người.

“A!” Cô gái tóc ngắn hét ầm lên, bởi vì một cái đầu lâu đúng lúc rơi bên chân cô ta, viền mắt không có gì nhìn về phía cô ta.

Cô ta hôn mê bất tỉnh.

Mộ Chiếu Bạch đỡ được cô ta, ánh mắt quét qua mất pho tượng khác.

Lý Thanh Vân là một họa sĩ rất giỏi, nhưng không phải nhà điêu khắc giỏi.

Mỗi người bước vào thư phòng đều bị thu hút bởi bức tranh “Nàng Phryne trước tòa án” treo trên tường, ít người chú ý đến năm bức tượng thạch cao đặt trong góc.

Chiều cao không giống nhau, đặt song song quỳ gối, năm pho tượng.

Một Chiếu Bạch nhìn đội trưởng một cái, đội trưởng cũng liếc mắt nhìn anh.

“Đập mấy pho tượng này ra.” Đội trưởng mạnh mẽ cầm điếu thuốc vứt trên mặt đất, nhấc chân giẫm tắt.

Cảnh sát lập tức tiến lên cùng nhau, hoặc đập hoặc gõ, gõ mở bốn pho tượng còn lại.

Sau đó xác khô bên trong lộ ra.

Pháp y phấn chấn, vây quanh, có một người nhiều kinh nghiệm, nhanh chóng đoán ra:”Mất rất nhiều nước, một nữ, bốn nam.”

Mặc dù vẫn không có kết quả chính xác, nhưng anh em nhà họ Lý đã bật khóc.

“Mẹ!” Cô gái tóc dài nằm trong lòng anh trai, khóc nói.

Năm người mất tích, năm pho tượng quỳ gối trước Phryne trên tòa án.

Tuy lò sửa trong tường ấm, nhưng mọi người trong thư phòng đều lạnh cả sống lưng.

Kèm theo tiếng kêu khóc của cô gái tóc dài, cùng với tiếng khóc trầm thấp của Lý Thành Hải, mọi người cùng nhau đưa mắt nhìn về phía ông già ngồi trong xe đẩy màu bạc kia.

Ông ta quay lưng về mọi người, lẳng lặng ngồi trước lò sưởi.

Trên tường đã trống rỗng, ông vẫn duy trì tư thế ngước nhìn như trước.

Mấy năm nay, ông ta thích nhất việc này, chính là một mình ở trong phòng thưởng thức bức “Phryne trước tòa án”, ông ta không thưởng thức một mình, mà còn để năm người thưởng thức với ông ta.

Năm người này bên trong, nói không chừng còn có vợ trước của ông ta, có thể là người phụ nữ đã sinh con cho ông ta.

“… Ông coi mình là luật sự biện hộ áo lam sao?” Mộ Chiếu Bạch tức giận trong lòng, thấy lạnh cả người, anh không nhịn được nói với bóng lưng kia, “Ông chỉ là quỷ giết người áo lam mà thôi!”

Đùng một tiếng, lửa trong lò sưởi trong tường uốn éo.

Rõ ràng là một ông già đã chết, rõ ràng không nói một lời quay lưng với mọi người, nhưng sau khi dát lên ánh lửa uốn éo kia, lại như một lần nữa sống lại, đắc ý vô cùng, dù vẫn ung dung ngồi trong xe đẩy, ánh lửa chập chờn ở đầu ngón tay trắng xám của ông ta, như một chén rượu nho.

Dường như đang nói với mọi người.

Suỵt, tất cả đã thành tro bụi lắng xuống rồi.

 

9 COMMENTS

  1. Vậy lão già là hung thủ thật sự? Cảm giác như lão đã phải lòng Thẩm Anh rất sâu đậm, khác hẳn con lão với Lục Từ, vì vậy lão trả thù năm người đó thay cho Thẩm Anh, mặc dù trong đó có lão?

  2. 5 người cùng hãm hại một cô gái, ngày sau, người thân của cô gái báo thù, nhưng không ngờ có một người khác đã thay cô ấy báo thù rồi, chẳng qua tôi không ủng hộ cách báo thù của ông ta, rõ ràng ông ta có thể nhờ vào khả năng của mình mà mở lại vụ án, cho những ke kia bị trừng phạt bởi pháp luật một cách xứng đáng, nhưng không, ông ta lại tự coi mình là vị luật sư áo lam vì công lý giết hại những kẻ đó mà không nghĩ tới việc trong đó có một người đã từng sinh con cho ông ta, cho dù không có tình cảm thì ông ta cũng phải nghĩ xem nếu con ông ta biết được sự thật ba mình chính tay giết mẹ mình vì một người phụ nữ khác thì sẽ như thế nào, ở đây tôi không xét tới tính cách của những người con mà chỉ bình luận dựa trên cơ sở của một một người làm con cái mà thôi.