Chương 22: Phát hiện

Edit: Sarah Minh Hiên

Beta: Moonmaplun + Đông Thần Thần [冬辰辰] aka Miyuki

Tất cả đã lắng xuống thành tro bụi rồi.

Ít nhất là với người chết.

Người sống có thể không dễ dàng tiếp tục như vậy, mấy nhà có người bị hại tìm đến bắt anh em nhà họ Lý phải bồi thường.

Tài sản vừa tới tay, còn chưa nóng đã muốn bọn họ nhè ra? Làm gì có lí lẽ đó? Anh em nhà họ Lý tính toán một chút, cảm thấy tiền quan trọng hơn mặt mũi, lật lại vụ án hai mươi năm trước, công bố với mọi người.

Lại bởi vì hiệu ứng người nổi tiếng của Lý Thanh Vân mà cuối cùng chuyện này ồn ào đến nỗi mọi người ai cũng biết.

Liên quan đến việc năm người cuối cùng có đáng chết hay không? Rốt cuộc Lý Thanh Vân là luật sư biện hộ áo xanh hay quỷ giết người áo xanh?

Hai bên từ đường.

“So với bọn họ, em đúng thật là nhàn nhã.” Tiếng người đàn ông truyền ra từ điện thoại di động, trưởng thành, thuần hậu, lại như rượu đỏ trượt trên đầu lưỡi, để lại dư vị vô hạn cho người khác, “Chỉ sợ bọn họ không ai nghĩ rằng, tài sản thật sự có giá trị của Lý Thanh Vân đang ở trong tay em.”

Thẩm Lục Từ tựa bên cửa sổ, nửa khuôn mặt xinh đẹp phản chiếu trên cửa sổ thủy tinh, một tay cô cầm điện thoại, một tay xoa nhẹ bức tranh kia.

Ai mà biết được? Bên trong bức “Nàng Pryne trên tòa án” kia lại ẩn giấu một bức tranh khác.

Vẽ một cô gái tóc đen.

Cửa sổ đang mở, lộ ra một vầng trăng, cô nghiêng người ngồi trên giường, trên người không một mảnh vải, mái tóc đen tựa như khoác lên người, trong tay cầm một cái lược gỗ, răng lược đan vào mái tóc, từng sợi từng sợi nhiễm màu vàng sáng của ánh trăng.

Tác phẩm thành danh của Lý Thanh Vân, tác phẩm cuối cùng —— Mỹ nhân dưới ánh trăng.

“Biệt thư của anh em nhà họ Lý từng có xác chết, tất nhiên sẽ mất giá.” Người đàn ông cười nới, “Còn ‘Mỹ nhân dưới ánh trăng’ trong tay em thì ngược lại, cùng với cái chết của Lý Thanh Vân, việc này mà càng làm lớn, giá trị của nó sẽ không ngừng tăng lên…”

“Tôi sẽ không đưa bức tranh này cho anh.” Bỗng nhiên Thẩm Lục Từ mở miệng nói.

Không chờ đối phương mở miệng, cô nói tiếp: “Còn nữa, tôi không làm nữa.”

“… Em yêu, em như vậy là không được.” Người đàn ông vẫn cười như trước, trong tiếng cười mang theo ý lạnh rõ rệt, “Trên thế giới này không có bữa trưa nào miễn phí, tôi giúp cô một tay, cô phải nghe lời tôi…”

“Anh giúp tôi chuyện gì?” Thẩm Lục Từ lạnh lùng cắt ngang, “Lý Thanh Vân đã tự sát, những người khác là do ông ta giết, anh làm cái gì?”

“Tôi đưa cô vào tầm mắt của ông ta.” Người đàn ông trả lời, “Nếu không, biển người mênh mông, li tán nhiều năm, làm sao ông ta có thể tìm được cô nhanh như vậy, làm sao phát hiện ra kế hoạch báo thù của cô?”

Thẩm Lục Từ nắm điện thoại di động, cảm thấy một luồng khí lạnh theo đó mà bao phủ đầu ngón tay cô, sau đó ngấm vào trong cốt tủy. Cô trầm mặc, sau một lúc hỏi: “Khi đó anh tìm đến tôi… rốt cuộc là vì giúp tôi báo thù hay là vì muốn có được ‘Mỹ nhân dưới trăng’ của Lý Thanh Vân?”

Người đàn ông cười ha ha, tiếng cười tràn đầy vui sướng.

Nhưng Thẩm Lục Từ cảm thấy cả người rét run, bởi vì theo sự hiểu biết của cô với hắn, có lẽ ý sau mới là chân tướng.

“Tất cả đã lắng xuống thành tro bụi, còn nghĩ nhiều như thế làm gì?” Người đàn ông nói, “Kết quả bây giờ không phải tốt sao? Cô báo thù cho chị gái cô, người xấu bị báo ứng, Lý Thanh Vân thoát dược sự áy náy trong lòng, mà tôi cũng có được thù lao nên có… bất kể là ‘Mỹ nhân dưới ánh trăng’ hay là cô.”

“Tôi không muốn làm nữa!” Thẩm Lục Từ rít lên một câu, “Nếu anh cứ ép tôi, tôi sẽ đến cục cảnh sát tố cáo anh! Nói cho họ biết tội phạm lừa đảo Sadine đang ở đây!”

“Tố cáo tôi?” Người đàn ông nở nụ cười, ‘Nhưng cô đừng quên, cô cũng là tội phạm!”

“Vậy chúng ta cùng ngồi tù đi!” Trong mắt Thẩm Lục Từ ánh lên vẻ tàn nhẫn.

Sadine cuối cùng cũng im lặng.

Trong căn phòng yên tĩnh, Thẩm Lục Từ chỉ nghe thấy tiếng hít thở lên xuống bất ổn của mình.

Qua mấy phút, tiếng của đối phương mới vang lên, hắn thờ ơ nói: “Cũng không thể để tôi mất hết vốn, như vậy đi… Thẩm Lục Từ, cô lại đi làm một việc cho tôi, làm xong việc này, cô muốn đi đâu, muốn làm cái gì, tôi tuyệt đối không can thiệp.”

Thẩm Lục Từ nằm xuống sofa phía sau, tóc đen xoã xuống, hít sâu một hơi, hỏi: “Chuyện gì?”

Sadine gửi một tin nhắn đến, giới thiệu một làng du lịch.

Thẩm Lục Từ nhận nhiệm vụ, là tham gia ngày ‘Chủ nhật tình nhân’ của làng du lịch, sau đó quyến rũ một đại gia bí ẩn họ Ngụy.

Mà chồng cô chính là Sadine, hai người kết hôn giả, lần này họ kết bạn mà đi, Thẩm Lục Từ chịu trách nhiệm quyến rũ đại gia, còn hắn sẽ hấp dẫn người đẹp của đại gia.

Sau khi tắt điện thoại, Thẩm Lục Từ nằm trên sofa không nhúc nhích, đưa tay che mặt lẩm bẩm nói: “Tôi cũng không muốn giết ông, ông chết làm gì?”

Một người đối xử tốt với cô, luôn đơn thuần mơ ước cơ thể cô, thực ra cô đã nhận ra.

Tôi muốn kết thúc.

Cho nên cô đổi thực đơn, đổi các loại thực phẩm có hại thành thức ăn chay.

Nhưng Lý Thanh Vân vẫn chết.

Nỗi oán hận của cô, căm hận của cô, hối hận của cô, nhưng câu nói này của cô có thể nói với ai đây?

Tất cả đã lắng xuống thành tro bụi rồi.

Bên cạnh tiếng nghẹn ngào trong lòng Thẩm Lục Từ, màn đêm buông xuống, xe cộ trên đường qua lại, một lần đèn đỏ liền tắc một hàng dài cây số.

Pryne trên tòa án: Hung án hai mươi năm trước —— Quyển Quyển ngồi kế bên ghế lái xe trên xe Land Rover, lướt màn hình điện thoại, nhìn một đầu đề tin tức.

Tiểu Đao ngồi bên cạnh cô, ngậm thuốc lá trong miệng, đặt tay trên tay lái.

Giữa hai người, im lặng không nói gì.

Không phải Quyển Quyển không muốn nói chuyện, mà lời cô muốn nói quá nhiều. Anh Đao, anh là một trạch nam, thi bằng luật sư lúc nào? Vụ án nhà họ Lý cuối cùng kết thúc như thế nào? Có phải anh có kỹ thuật tán gái đặc biệt không?

Cô có thể nói những câu này sao? Nói sẽ không làm lộ chuyện đúng không?

Quyển Quyển chỉ có thể lựa chọn im lặng, mãi đến tận khi có tin tức này, cô mới có cơ hội mở miệng, nói giản lược với anh về tin tức này một chút, sau đó hỏi: “Anh Đao, anh thấy thế nào?”

Tiểu Đao giơ tay ngắt thuốc, nhìn về phía trước nói: “Sao cô lại hứng thú với chuyện này?”

Tim Quyển Quyển đập một cái, sau đó nhún vai nói: “Đầu đề hôm nay mà, ai lại không hứng thú?”

“Thật sao?” Tiểu Đao liếc cô một cái, ánh mắt chứa tia nghiên cứu nhìn Quyển Quyển.

Quyển Quyển nhìn thẳng về phía trước: “Đèn xanh rồi.”

Lúc này Tiểu Đao mới quay mặt đi, giẫm chân ga, tiếp tục lái xe.

Ngay lúc Quyển Quyển thở phào nhẹ nhõm, tiếng nói của anh vang lên.

“Bố tôi có quan hệ khá tốt với Lý Thanh Vân.” Tiểu Đao nhàn nhạt nói, “Vì thế chuyện xấu trong bóng tối của nhà ấy, tôi đã biết từ lâu.”

Quyển Quyển quay đầu nhìn anh.

“Đừng nhìn đám người kia tranh chấp tài sản, thực ra tài sản lớn nhất của Lý Thanh Vân không ở trong tay bọn họ.” Tiểu Đao nói.

Một đáp án lóe qua trong đầu Quyển Quyển, nhưng cô vẫn vờ như không biết gì cả: “Vậy ở đâu?”

“Ở trong tay người giúp việc của họ, Thẩm Lục Từ.” Tiểu Đao ngắt thuốc lá, vẩy ra cửa sổ. “Thứ cô ta có không phải hàng giả ‘Nàng Pryne trên tòa án’ kia mà là bức tranh giấu bên trong.”

“… Mỹ nhân dưới trăng.” Quyển Quyển bật thốt lên.

Tiểu Đao lập tức nheo mắt lại nhìn cô: “Sao cô biết?”

“Tôi đoán.” Quyển Quyển thản nhiên nói, “Tác phẩm thành danh của đại họa sĩ Lý Thanh Vân, tác phẩm cuối cùng, còn thứ đáng giá hơn sao?”

Huống chi là đồ đưa cho Thẩm Lục Từ.

Vậy còn lựa chọn nào tốt hơn là đưa di ảnh của chị cô ta sao?

“… Cô nói không sai, dựa theo không gian…” Tiểu Đao cười một tiếng, “Tác phẩm thành danh của Lý Thanh Vân, tác phẩm cuối cùng, nếu như vẻn vẹn chỉ có vậy, nó không có giá trị nhiều như vậy. Nhưng bây giờ thì không, họa sĩ của nó chết rồi, trong đó còn có một chuyện tình đẹp đẽ mà máu lạnh như thế…”

Nói đến đây, giọng Tiểu Đao bỗng nhiên thấp xuống, anh lẩm bẩm nói: “Quả thật giống như có người ở phía sau thúc đẩy tất cả những chuyện này, người vì tạo ra giá cao như vậy…”

Nói xong, ngón giữa của anh kẹp thuốc lại một lần nữa ngắt ra, sau đó nghiêm mặt tiếp tục lái xe.

Bầu không khí căng thẳng như thế, đến cả tâm trạng cười nói Quyển Quyển cũng không có, không thể làm gì khác ngoài chợp mắt, mãi đến tận khi cửa xe mở ra dưới khu nhà trọ.

Vì tắc đường nên khi hai người trở về cũng đã muộn lắm rồi, sau khi chúc ngủ ngon, Quyển Quyển về phòng mình, ngã mạnh người lên giường.

Tiểu Đao ở ngoài cửa gọi một tiếng: “Tôi dùng phòng tắm trước, gọi cô sau.”

“Biết rồi!” Quyển Quyển ôm gối trả lời, “Vậy tôi nằm một lát, anh tắm xong gọi tôi.”

Tiểu Đao thuận miệng đáp một tiếng, không lâu sau trong phòng tắm vang lên tiếng rào rào.

Quyển Quyển nằm ngang trên giường, cầm điện thoại bắt đầu chơi game.

Càng chơi càng buồn bực nên thoát ra, sau đó mở tin nhắn ra xem.

Kéo vài trang từ trên xuống dưới, cô phát hiện không có một người để tâm sự.

Bạn bè chia thành nhiều loại, bạn cùng ăn cơm, bạn mua quần áo một lần, bạn cùng chơi game, bạn trò chuyện tám nhảm, bạn bè trò chuyện chuyện hôn nhân… Mà bây giờ cô cần chính là bạn bè chia sẻ bí mật.

Nhưng loại bí mật này, sao có thể tùy tiện chia sẻ.

“Nếu như Lâm cô nương còn ở đây thì tốt rồi…” Quyển Quyển không nhịn được lẩm bẩm một câu.

Cô đóng tin nhắn lại, lấy tai nghe nhét vào trong tai, sau mở âm nhạc, bắt đầu phát nhạc nhẹ.

Giai điệu ‘Thành phố trên không’ quen thuộc vang lên bên tai cô, bài này là Lâm cô nương giới thiệu cho cô, nghe thử, dần dần buồn ngủ, trong đầu không ngừng xuất hiện cảnh tượng hai người ở chung.

“Ghét quá~ Người ta còn chưa trang điểm mà, cô còn muốn chụp ảnh à?!”

“Xem tôi đối xử tốt với cô như vậy… Cô có thể giúp mình khiêng hai túi gạo lên tầng không?”

“Cô thích chụp ảnh không?”

“Nghe nói ở lâu với một người sẽ càng ngày càng giống người đó. Cô xem, có phải tôi càng ngày càng giống cô không?”

“Tôi chỉ gài một cái…. Máy theo dõi khác không phải tôi đặt.”

Quyển Quyển mở mắt.

Rõ ràng cửa sổ đóng chặt, nhưng cảm thấy từng luồng gió lạnh thổi vào bốn phía, cô cảm thấy như có cái đinh ghim chặt tứ chi của cô, đóng chặt cô trên giường.

Quyển Quyển nằm ngang trên giường không nhúc nhích, mãi đến khi tiếng ‘cộc cộc’ gõ cửa vang lên.

Cách cửa, tiếng Tiểu Đao âm trầm vang lên trong đêm: “Tôi tắm xong rồi, đến lượt cô đó.”

 

8 COMMENTS