Quyển 2: Ký sự du hành thành Nguyệt Dạ

Chương 102: Studio cỡ lớn.

Edit: Akiko Chono

LTBEM7o

Chiến sĩ kia cầm mười kim tệ của hắn rời đi, không còn náo nhiệt để nhìn các người chơi khác cũng đi khỏi. Còn lại ba vị thiếu niên muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân chí khí hùng hồn đang an ủi Tịch Tiểu Thiên.

Cố Phi ở bên cạnh muốn lặng lẽ chuồn mất, nhưng sớm bị Tịch Tiểu Thiên mắt sáng nhìn rõ, hét lớn một tiếng: “Đứng lại!”

“Không còn việc gì tôi phải đi, mấy người cứ nói chuyện tự nhiên.” Cố Phi liền vội vàng đáp.

“Có việc!” Tịch Tiểu Thiên nói.

“Còn có chuyện gì?” Cố Phi cười cười.

Tịch Tiểu Thiên nhìn hắn không nói lời nào.

Cố Phi thở dài: “Được rồi! Hôm nay là tôi không đúng, trách oan cô, xin lỗi!” Trong đáy lòng Cố Phi không hề nguyện ý nói xin lỗi, bởi vì hắn từ đầu đến cuối đều cảm thấy Tịch Tiểu Thiên ngồi xổm ở con phố giao dịch bán ve chai là chuyện hắn không thể tiếp nhận, đáng tiếc không có chứng cớ rõ ràng. Cố Phi có loại cảm giác này, chủ yếu là bởi vì trực giác của hắn nói cho hắn biết Tịch Tiểu Thiên đối với mánh khóe lừa bịp người cố chấp tuyệt đối không không thua kém nhiệt huyết của hắn với công phu.

Nghe thấy Cố Phi xin lỗi, Tịch Tiểu Thiên thế nhưng cười một tiếng: “Anh không trách oan tôi đâu, đích xác là tôi có dụng ý khác.”

“Mẹ kiếp!! Mình biết ngay mà!” Ở trong lòng Cố Phi hò hét, trên mặt vẫn ung dung thản nhiên: “Cô muốn làm cái gì?”

Tịch Tiểu Thiên liếc mắt ngoảnh mặt về một bên, Cố Phi theo ánh mắt của cô nhìn lại, ở góc tường có một người ngồi xổm bán hàng vỉa hè, thỉnh thoảng sẽ liếc mắt một cái quan sát bên này.

“Làm sao?” Cố Phi nghi hoặc.

Tịch Tiểu Thiên trước quay đầu khuyên nhủ ba anh hùng cứu mỹ nhân rời khỏi, bấy giờ mới lôi kéo Cố Phi ngồi chồm hổm trở lại chân tường: “Trong tay đám người này có không ít thứ tốt.”

“Cô chú ý bọn họ rất lâu rồi?” Cố Phi hỏi.

“Có đoạn thời gian.” Tịch Tiểu Thiên nói,” Tôi là ở nhà đấu giá và nhà giao dịch để ý đến bọn họ. Thông thường bọn họ ở bên kia xem xem người chơi nào mới vừa mua trang bị cực phẩm, sau đó sẽ xuống tay với người đó. Tôi tận mắt thấy qua ba lần bọn họ vây công người chơi sở hữu trang bị cực phẩm.”

“Hơi quá đáng.” Cố Phi nói.

Tịch Tiểu Thiên gật đầu: “Theo cảm giác của tôi, những người này hẳn không phải là những người tùy tiện tụ họp. Bọn họ chắc chắn có mục đích chung thuộc một cái Studio, hoặc là gia tộc nghiệp đoàn nào đó.”

Chứng kiến vẻ mặt Cố Phi mờ mịt, Tịch Tiểu Thiên tiến thêm một bước giải thích: “Người chơi khi tiến vào Thế Giới Song Song là phân phối ngẫu nhiên vào chủ thành, mà bây giờ cũng còn chưa mở ra bản đồ thế giới và cổng truyền tống giữa các chủ thành. Những Studio này và gia tộc nghiệp đoàn khi tiến vào trò chơi hiển nhiên cũng không có khả năng tụ ở một chỗ duy nhất, cho nên ở các chủ thành khác nhau đều sẽ tồn tại một chút thế lực của bọn họ, tạm thời chỉ có thể ở mỗi bên tự do hành nghề. Bây giờ sẽ không giương cao cờ hiệu Studio hoặc là gia tộc nghiệp đoàn của bọn họ đấy.”

“Studio? Gia tộc nghiệp đoàn?” Trên thực tế, đây mới là chỗ khiến Cố Phi mờ mịt.

“Anh không phải không biết đây là cái gì chứ?” Tịch Tiểu Thiên nói.

Cố Phi cười xấu hổ: “Có nghe qua chút xíu, hiểu biết về nó không cặn kẽ.”

“Tôi đây giải thích đơn giản đi! Studio là lấy lợi nhuận làm mục đích để tồn tại. Nếu như là bọn họ bạo được trang bị người chơi, sẽ ở thời cơ thích hợp mau bán ra; nếu như là gia tộc nghiệp đoàn, chỉ sợ là muốn làm thực lực của chính mình trở nên mạnh hơn, trang bị cực phẩm sẽ cầm trên tay mình mà dùng.” Tịch Tiểu Thiên nói.

“Thế thì đám người kia là loại nào?” Cố Phi hỏi.

“Tôi cảm thấy chắc là gia tộc nghiệp đoàn. Studio lấy kiếm tiền làm mục đích chính, bọn họ so với bất luận người chơi nào đều để ý hoàn cảnh, trật tự và tổ chức trong trò chơi hơn để tập trung tạo danh tiếng cho Studio. Kỷ luật nghiêm minh, tuyệt sẽ không làm chuyện như vậy. Chỉ có thể là một số Studio nhỏ có ánh mắt thiển cận mới làm chuyện mổ gà lấy trứng thế này. Nhưng loại hình Studio nhỏ quy mô có hạn. Ở dưới tình huống vào trò chơi chủ thành ngẫu nhiên, sợ rằng rất khó ở bất kỳ một cái chủ thành nào làm ra hồn.” Tịch Tiểu Thiên nói.

“Nói phải.” Cố Phi gật đầu.

“Tôi đã tiếp cận người chơi bị bạo trang bị để thu tình báo, hy vọng qua thuộc tính trang bị tìm ra đám người này, thế nhưng, trang bị bị bạo đó đều giống như bốc hơi. Không có ở nhà đấu giá, hay nhà giao dịch xuất hiện, cũng không có thấy qua ở trong tay người chơi chỗ luyện công khu.” Tịch Tiểu Thiên nói.

Cố Phi bừng tỉnh: “Cho nên cô lại chạy đến con phố giao dịch, muốn nhìn xem một chút có thể xuất hiện ở chỗ này hay không?”

Tịch Tiểu Thiên gật đầu: “Biết xác suất xuất hiện ở nơi này thực sự không lớn. Nhưng ngoại trừ chỗ này tôi không nghĩ tới còn có cái đầu mối gì.”

Cố Phi cười cười: “Cô đã quên một thứ.”

“Cái gì?” Tịch Tiểu Thiên hỏi.

“Hòm thư.” Cố Phi đáp.

“Ah!!” Tịch Tiểu Thiên bừng tỉnh đại ngộ, vỗ đầu của mình.

“Đám người kia nếu là tổ chức cỡ lớn như cô nói, thế thì ở các chủ thành đương nhiên đều có thế lực bọn họ tồn tại. Bọn họ dùng phương thức loại này để trở nên lớn mạnh, chỉ sợ cũng là ở nhiều chủ thành áp dụng. Bất quá đám người kia cũng đủ cẩn thận, bạo được trang bị rõ ràng không ở chính chủ thành của mình sử dụng, bọn họ nhất định là dùng hòm thư trao đổi, đó là lí do mà cô ở thành Vân Đoan tuyệt đối nhìn không thấy trang bị bạo này.” Cố Phi phân tích nói.

“Đúng vậy! Nhất định là như thế.” Tịch Tiểu Thiên vỗ vỗ Cố Phi, “Anh được đấy.”

Cố Phi cười cười, kỳ thực hắn không có hiểu rõ trò chơi tỉ mỉ sâu như vậy. Chỉ bất quá thời điểm ở thành Nguyệt Dạ hắn vừa mới viết qua thư, càng nghe nói việc Bất Tiếu đem “Phong Chi Ám Ngữ” gởi cho Vân Trung Mộ sử dụng. Những thứ này chẳng qua là chuyện phát sinh ở hai ngày gần đây, rất dễ dàng trở thành gợi ý mấu chốt cho Cố Phi.

“Nếu là như vậy, vậy thật sự rất khó tìm những người này.” Tịch Tiểu Thiên thở dài. Trong Thế Giới Song Song muốn che giấu tung tích quá đơn giản, tính danh bản thân không nói thì không có người biết, tướng mạo cầm mảnh vải liền có thể che đi, trang bị trên người cũng có thể dự trữ mấy bộ đổi đi đổi lại, ngay cả Cố Phi cũng luôn làm như thế.

“Cho nên, hiện tại cần một người có trang bị cực phẩm làm đầu mối, có thể dẫn đến đám người này để nhìn đến tột cùng rồi.” Cố Phi nói,” Chưa nói đến trùng hợp như vậy, tôi đã bị bọn họ theo dõi!”

“Tôi chưa từng nghĩ như vậy.” Tịch Tiểu Thiên sững sờ nói,”Dẫn đến vậy thì cũng coi như vô dụng thôi! Bị bọn họ bạo, trang bị rớt, anh chính là không biết bọn họ là ai.”

“Đơn giản, không chết là được sao.” Cố Phi cười.

Tịch Tiểu Thiên mắt trợn trắng :”Tôi giải thích không đủ rõ? Đó là một đám mỗi ngày bạo người chơi sở hữu trang bị cực phẩm, thực lực của bọn họ đã không cần chứng minh thêm đi!? Huống hồ hiện tại bọn họ cũng có một ít trang bị cực phẩm.”

“Vậy cô gọi tôi lại rốt cuộc là có chuyện gì?” Cố Phi ngây ra.

Tịch Tiểu Thiên cũng sửng sốt: “Chính là muốn cùng anh nói một chút nguyên nhân thực sự tôi ngồi chồm hổm ở chỗ này.”

“Chỉ đơn giản như vậy?” Cố Phi hỏi.

“Chỉ đơn giản như thế.” Tịch Tiểu Thiên gật đầu.

Cố Phi vừa mới muốn nói gì, đột nhiên hệ thống gợi ý có tin nhắn mới, nhìn thấy là Hàn Gia Công Tử, mở ra nhìn một chút: Kiếm Quỷ bị giết.

Cố Phi lập tức cả kinh, vội vã hỏi lại: “Ở chỗ nào?”

“Lúc luyện cấp ở kuyện công khu, tôi cũng vừa thu được tin.” Hàn Gia Công Tử nói, “Quán rượu Tiểu Lôi, chờ các cậu.”

Cố Phi không để ý tới Hàn Gia Công Tử, vội vàng cấp gởi đi khỏi một cái tin kiếm quỷ: “Ở khu phục sinh chứ? Trước chớ đừng ra ngoài!”

“Sao vậy?” Kiếm quỷ hỏi.

“Ở trong khu phục sinh đừng rời đi.” Cố Phi nói.

Kiếm quỷ chỉ đáp lại một chữ: “Được!”

Cố Phi nhìn Tịch Tiểu Thiên: “Tôi có người bạn xem ra cũng bị đám người này theo dõi.”

“Thế nào?”

“Đang luyện công khu vừa mới bị treo, được rồi, cô có biết, Sương Chi Hồi Ức, có nhớ không?” Cố Phi nói.

“Đương nhiên…” Tịch Tiểu Thiên lãnh đạm đáp.

“Chính là cậu ta, hiện tại tôi phải đi qua.” Cố Phi đứng dậy.

“Chờ đã!! Anh đừng quên anh cũng bị theo dõi.” Tịch Tiểu Thiên nhắc.

“Đúng nha!” Cố Phi nói, trực tiếp ngoảnh mặt về tên theo dõi mình kia đi tới.

“Này!” Cố Phi đến trước mặt người nọ, gọi một tiếng.

Người này ngẩng đầu, thấy là Cố Phi, rất là bất ngờ. Nhưng khôi phục rất nhanh thái độ bình thường, vẻ mặt tươi cười đủ tiêu chuẩn hỏi: “Muốn mua cái gì?”

Cố Phi cười nhẹ: “Đánh cướp.”

“Cái gì?” Người này ngẩn ra, tay Cố Phi đã từ trong túi móc ra. Kiếm Ám Dạ Lưu Quang cầm đến tay, được thế đâm một cái.

Người này phản ứng cũng đủ nhanh chóng, lại có thể tránh qua một bên. Nhưng Cố Phi tốc độ nhanh hơn, cúi người đã truy hướng hắn di chuyển.

“Song Viêm Thiểm, thiểm!” Miệng quát, Kiếm Ám Dạ Lưu Quang vẽ ra một đạo hỏa long, từ trên người đối phương lau qua, đối phương cùng ánh mắt khó tin biến mất.

Lúc này Cố Phi không có tâm tư cùng người này dùng chiêu hao tổn, trực tiếp phát động pháp thuật đem người giây mất.

Cố Phi ngồi xổm người xuống, đem hàng vỉa hè người kia lưu lại cẩn thận bỏ bao, giật lên, xách ở trên tay.

Đứng dậy, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, hết thảy vẻ mặt người chơi hoảng sợ nhìn Cố Phi, không ít người đã cuống quít thu lại sạp nhỏ của mình. Nhiều người hơn đã rút vũ khí ra, trao đổi ánh mắt với nhau, chuẩn bị cùng căm thù chung một kẻ địch.

Cố Phi cười mỉm: “Ân oán cá nhân, mọi người không cần lo, cứ tiếp tục làm việc của mình.”

Trong lúc mọi người nhìn soi mói, hắn quay đầu ngoảnh mặt về hướng ra cửa con phố, đi ngang qua sạp nhỏ của Tịch Tiểu Thiên, duỗi ngón bắn ra: “Thứ này rất đẹp, tặng cho cô!”

Tịch Tiểu Thiên nhận lấy nhìn, một cái Huy Chương Thủy Tinh, thuộc tính cực kỳ rác rưởi, bất quá xác thực sở hữu tạo hình rất đẹp. Tịch Tiểu Thiên bĩu môi: “Phiền nhất là anh đánh cướp những thứ này, một chút kỹ thuật hàm lượng cũng không có.”

Cố Phi cười không nói, rất nhanh đã rời khỏi con phố giao dịch.

Đường phố nhưng vẫn an tĩnh giống như vừa rồi, bóng dáng Cố Phi dần dần mất hẳn, ánh mắt mọi người rơi xuống trên người Tịch Tiểu Thiên.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here