Chương 22: Em gái giấy mất mát

Edit: Lã Thiên Di

Beta: 洋紫月 [Dương Tử Nguyệt]

P/s: Đợt trước beta nửa nạc nửa mỡ nên mình đã beta lại c21 rồi nhé ^^

Uchiha Itachi tốt nghiệp trường học ninja vào năm 7 tuổi, 10 tuổi đã thăng chức lên Trung Nhẫn. Hatake Kakashi còn lợi hại hơn, 5 tuổi đã tốt nghiệp trường học Ninja, 6 tuổi thăng chức lên Trung Nhẫn, 12 tuổi thăng chức thành Thượng Nhẫn.

Thứ mà Làng Lá nhiều nhất chính là thiên tài, bầu trời tùy tiện cho rớt vài cục gạch xuống, trong đó khả năng giết chết mất người ta đều chính là ba người thiên tài Làng Lá kia. Cho nên mới nói, giá cả của thiên tài Làng Lá rốt cuộc rẻ đến mức nào kia chứ đồ trứng thối. Che mặt, nhà ngươi để cho cho tôi kiểu nửa vời muôn đời này đi lau chùi đuôi xe học sinh như vậy, làm sao có thể tiếp tục ăn chơi với cái nhóm người thiên tài này?

Được rồi, nếu như năm nay tôi cũng tốt nghiệp, với tôi 8 tuổi tốt nghiệp đúng là giỏi lắm rồi, nhưng tôi lại không nằm giữa trong số thiên tài bọn họ.

Namikaze Minato cùng Uchiha Fugaku, Uchiha Nogiku bọn họ mới thật sự là thiên tài.

Hành vi của người cuối xe mỗi ngày xen lẫn ở giữa những thiên tài, bản thân bày tỏ một áp lực vô cùng lớn đấy có được hay không? Cho nên mới nói tác giả-kun… Nhà ngươi vẫn nên để cho tôi làm người bình thường lau chùi đuôi xe đi, đã từng nghe qua câu ‘cây cao vượt rừng gặp gió quật’ rồi chứ?  Tôi cũng không muốn phải đi gặp Mark tiên sinh thân ái sớm đến như vậy.

Qua vài tuần lễ nữa trường học sẽ bắt đầu cuộc thi tốt nghiệp, nói không khẩn trương thì người đó không phải người 卝. Ngoại trừ thể thuật, cùng với việc ném phi tiêu đã tốt hơn một chút, những môn học khác tôi đều đạt tiêu chuẩn với thành tích bay thấp.

Đương nhiên trước mắt, nhẫn thuật mà tôi am hiểu nhất chính là ảo thuật, dù sao có năng lực Rokudo Rinnegan ở đây, việc sử dụng ảo thuật đối với tôi mà nói cũng chỉ đơn giản như ăn cơm rồi ngủ thôi.

Vừa đi đến cửa trường học, tôi đang muốn vẫy tay nói tạm biệt với Namikaze Minato, kết quả hắn lại đi theo tôi vào phòng học. Vì thế tôi giật mình, vào thời gian chia lớp ở năm thứ ba, có vẻ như chúng tôi đã được phân chung ở cùng một lớp, có rất nhiều bạn bè ở cùng nhau, mà Takeuchi Sato vẫn là giáo viên chủ nhiệm của lớp chúng tôi như trước.

“Rokudo Nagi, mời em cũng đi lên biểu diễn thuật biến thân một chút.”

Vừa rồi đi lên biểu diễn chính là Uchiha Nogiku, Takeuchi Sato gọi hắn biến thân trở thành Hokage Đệ Tam, Takeuchi Sato rất hài lòng, vì thế nên hắn kêu một người khác đến để so sánh một chút.

Thật ra Takeuchi Sato cũng không phải cố ý muốn làm khó tôi, chỉ là vì mỗi lần đến môn học của hắn tôi đều rơi vào giấc ngủ, về việc này Takeuchi Sato đối với tôi rất là đau đầu.

Nếu nhẫn thuật của tôi không tốt, tôi đoán chắc là để hắn còn lý do để trừng phạt tôi một chút. Được rồi, trông cậy vào việc tôi có thể vì vậy mà hối cải làm một con người mới thì không thể nào, nhưng Takeuchi Sato vẫn sẽ không buông tha bất kỳ cơ hội nào để tôi thành tài. Thật ra, năng lực khống chế Chakra của tôi rất không tệ, nếu không phải là do tôi thật sự quá lười, chắc không chừng Takeuchi Sato sẽ coi tôi là nhân tài mà bổi dưỡng.

Không giống với đối việc thiên tài ở bên kia mà ôm kiêu ngạo để đi thả lỏng hình thức giáo dục, Takeuchi Sato cuối cùng đối với tôi ôm ấp thái độ nghiêm túc, chỉ tiếc là rèn sắt không thành.

A a, có thể được lão nhân gia như hắn tiếp đãi tôi nồng hậu như vậy quả thật vô cùng vinh hạnh. Lãnh đạm đi thoáng qua Uchiha Nogiku, tôi chậm rãi đi từng bước lên trên bục.

Một bước, hai bước, ba bước… Gân xanh Takeuchi Sato nhảy lên.

Chỗ ngồi kia cách bục giảng chỉ có vài bước, nhưng mà hết lần này tới lần khác tôi lại cố tình đi đến đó khoảng từ ba mươi giây đến một phút. “Này, em thật sự là con ốc sên sao?” Tôi nhìn thấy trong ánh mắt Takeuchi Sato hiện lên châm chọc như vậy với tôi.

“Biến thân thành ngài Hokage Đệ Tam thử đi nào?” Takeuchi Sato rất nhanh liền khống chế tốt biểu tình đang run rẩy.

“Cái đó, vì sao phải biến thành ngài Hokage Đệ Tam? Biến thân thành những người khác không được sao?” Tôi thuần khiết giơ tay lên, chớp chớp mắt hỏi hắn.

Thường thường mà nói, thuật biến thân không phải biến thành người mình quen biết tỉ lệ thành công sẽ cao hơn sao? Huống chi, tôi cùng với ngài Hokage Đệ Tam cũng ít khi gặp qua, chỉ thấy được vài lần mà thôi.

“…” Thật ra thuật biến thân vẫn luôn lấy hình tượng ngài Hokage Đệ Tam ra để làm tham khảo, hắn thật sự cũng không có nghĩ tới vấn đề này.

“Vậy em liền biến thành một người nào đó thử xem.” Takeuchi Sato sợ tôi sẽ còn nói ra lời ngụy biện nào đó, vì thế liền thỏa hiệp.

Thuật biến thân chính là đề thi tốt nghiệp dành cho các học sinh. May mà tôi không tinh thông việc không chế Chakra, nếu không thì tôi sẽ thật sự không tốt nghiệp được mất.

Cái được gọi là Chakra, nó đến từ chính trong cơ thể con người, là một dạng năng lượng sống còn được tạo ra bên trong tế bào của cơ thể sống, Kết hợp với Sinh Lực (精神エネルギー | Seishin Enerugī) hay là năng lượng tinh thần và sức mạnh ý chí.

Tổ tiên Ninja đã từ trong thân thể dẫn ra hai loại năng lượng này, sẽ đem hai loại năng lượng này rèn luyện thành Chakra. Sau đó đi qua động tác kết ấn này, đến để phát động năng lượng Chakra này, đây chính là nhẫn thuật.

Đương nhiên, hiệu quả của nhẫn thuật sẽ căn cứ vào việc Ninja nghĩ phải phát động nhẫn thuật mà khác biệt so với những người khác.

Đơn giản mà nói, Chakra chính là năng lượng của nhẫn thuật. Năng lượng tinh thần của bản thân Ninja cùng với sức mạnh ý chí, đem năng lượng trong cơ thể cùng Chakra hòa lẫn vào nhau cùng chuyển hóa. Mà hiệu suất biến hóa, dù tốt xấu gì cũng sẽ ảnh hưởng đến năng lực của người thực hiện thuật.

Chakra chính là nguồn gốc năng lượng của việc sử dụng nhẫn thuật. Khi Nija phát động Chakra, khả năng khống chế Chakra chính xác rất quan trọng, nếu như chỉ có 30% năng lượng trong cơ thể mà đi vận dụng đến 45%, chẳng khác nào gián tiếp tự làm hao tổn năng lượng trong cơ thể. Khi năng lượng trong cơ thể cùng Chakra biến thành 0, sẽ dẫn đến việc tử vong.

Theo ý nghĩa nào đó mà nói, Chakra cùng với Triniset trong thế giới Katekyo Hitman Reborn, năng lực Niệm trong Hunter x Hunter cùng với linh lực trong Bleach đều có hiệu quả tương tự như nhau. Về phần dùng năng lượng tinh thần và sức mạnh ý chí từ trong cơ thể hấp thụ sự chuyển động của Chakra này như thế nào, mời tất cả các bạn tự mình tưởng tượng ra đi nhá.

Thuật biến thân là một loại nhẫn thuật cấp thấp nhất của tôi, phần kết ấn tương đối đơn giản. Trong đầu liền tùy ý tưởng tượng bộ dáng của Takeuchi Sato một chút, vì vậy tôi liền biến.

Sương khói qua đi, một người giống hệt như Takeuchi Sato đứng ở trên bục giảng. Nhưng mà, toàn bộ học sinh ở dưới bục bỗng nhiên cười vang cả lên.

A a, vừa rồi khi tôi đang tưởng tượng ra gương mặt của lão sư Takeuchi, có vẻ như tôi đã không cẩn thận bỏ vào thêm một chiếc váy khiêu vũ bằng cây cỏ, tôi cúi đầu nhìn ngó bản thân sau khi biến thân…

Phụt!!!

Takeuchi Sato mặc chiếc váy khiêu vũ màu xanh lá bằng cây cỏ, phần thân trên thì để trần. Vì thế ngay cả chính tôi cũng cười văng lên ở ngay tại chỗ.

“Rokudo Nagi!” Giờ phút này, đã không thể dùng biểu tượng gân xanh nổi lên trên đầu Takeuchi Sato để hình dung tình cảnh của hắn nữa, một gương mặt như tro tàn trong quan tài, Tekeuchi Sato cảm thấy mình mắc phải sai lầm rồi. Ngay từ đầu thì hắn không nên kêu tôi lên bục để biểu diễn. “Không cần thầy phải dạy em phải làm như thế nào đi?” mặt của Tekeuchi Sato xám trong như Quan Công nói.

“Hey hey.” Tôi hiểu được, không phải là bị phạt đứng sao? Buồn bã ỉu xìu tiêu sái đi đến cửa phòng học, lườm liếc trời xanh mây trắng từ từ trôi qua, nắm tay, tôi quyết tâm đứng ở trên ban công ngủ đi.

Xét theo việc trước kia tôi thường xuyên trốn học ở giờ bị phạt đứng, Takeuchi Sato đã ghi nhớ bài học ngày xưa đầy kinh nghiệm khi tôi trốn học. Vào lúc tôi đang bị phạt đứng, cho dù hắn có đang giảng bài, ánh mắt cũng sẽ không khỏi phân tán ra vài tia lực chú ý tình hướng tôi đang đứng phạt, để phòng ngừa tôi lại chạy trốn.

Nghiêng người hướng cạnh góc cửa, nhích người lại gần, tốt lắm, thừa dịp Takeuchi Sato không có chú ý tới, ta phát động kết ấn thuật “để cho chính bản mình tiếp tục đứng gác”. Mà chính bản thể là tôi đây, lặng lẽ chuồn mất từ cạnh cửa, bò lên trên sân thượng thôi một chút gió mùa xuân tháng sáu, không quá bao lâu tôi liền ngáp lên, đi vào trong giấc mơ gặp Chu Công.

Sau khi tan học, phân thân của tôi vẫn đứng thẳng tắp ở cửa như trước, Namikaze Minato chạy tới vỗ bả vai tôi một cái, nhưng mà một giây sai liền hiện lên tiếng “Bụp”. Sương khói tan đi, tại chỗ không có một bóng người.

“Rokudo Nagi!”

Ở bên trong phòng học vang lên âm thanh gầm rống của Takeuchi Sato.

…                                             

Cách mấy ngày trước khi cuộc thi tốt nghiệp trường học Ninja được diễn ra.

“Nogiku, gần đây cậu có cảm thấy Mikoto có chút kỳ quái không, vừa tan học thì đã không thấy bóng dáng tăm hơi?” Thân là bạn học cùng lớp, Senju Nawaki hiển nhiên phát hiện ra Uchiha Mikoto gần đây rất dị thường.

“Hình như gần đây Minato cũng giống như vậy, vừa mới tan học cũng không thấy tăm hơi, các cậu nói thử xem, cậu ấy rốt cuộc đi đến chỗ nào?” Lại chưa đến giờ hẹn đi chơi của bọn họ, cho nên Akimichi Chouza cũng không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái. “Rokudo, cậu có biết gì không?” Ngược lại, Akimichi Chouza đi hỏi tôi đang nằm sấp lười biếng ở trên bàn đang không ngừng đùa cợt.

Namikaze Minato là hàng xóm với tôi, bình thường tôi với Namikaze Minato thường xuyên giống như “Tiêu Bất Ly Mạnh, Mạnh Bất Ly Tiêu” [1], cũng khó trách Akimichi Chouza sẽ đến hỏi tôi.

[1] Tiêu Bất Ly Mạnh, Mạnh Bất Ly Tiêu: Hai vị tướng Mạnh, Tiêu dưới trướng của Dương Duyên Chiêu (Dương Lục Lang) trong Dương gia tướng, tình cảm của hai người vô cùng thân thiết, cho nên mới dùng cụm từ ‘Tiêu Bất Ly Mạnh, Mạnh Bất Ly Tiêu’ để hình dung.

“Hừm, ai biết được.” Tôi vô tình xua tay, bình thường Namikaze Minato quản tôi đến mức rộng rãi, tôi còn ước gì hắn lo đi làm chuyện của mình, đừng có mà đi quản chuyện của tôi nữa đấy.

Tan học, tôi không có việc gì đi tiêu sái ở trên đường lớn Làng Lá, bởi vì gần hoàng hôn cho nên người đi trên đường cũng không có nhiều. Trên đường lớn, người thì quét dọn vệ sinh ở trước cửa, có người còn cùng nhau buôn bán, có người còn có việc làm, vài cô vài chú rất nhiệt tình chào hỏi cùng với tôi, tôi cũng đáp lại từng lời với bọn họ.

Người dân ở Làng Lá bình thường đều rất thành thật chất phác, cũng rất nhiệt tình. Chỉ cần tôi biết bọn họ thì sẽ trong thấy bọn họ hòa thuận cùng với tôi chào hỏi.

Làng Lá thật sự là một nơi vô cùng yên ổn, nếu không bùng nổ chiến tranh như lời nói.

Bỗng nhiên, trên đường phố có một người dáng dấp có chút quen mắt, từ trước mắt tôi đi ngang qua, tôi chặn ngang gọi cô ấy lại. “Này, theo như tớ nhớ thì cậu tên là Liu Yu phải không?” Đây là một trong số nữ sinh trước kia đã đến thăm tôi trong bệnh nhưng thật ra là đến nhìn Namikaze Minato, cẩn thận nhìn thì mới phát hiện ra cô gái bé nhò trước đây khin nhìn thấy Namikaze Minato thì sẽ ngây ngô xấu hổ, hiện tại đã trường thành một bé Loli vô cùng xinh đẹp.

“Cậu là… Bạn học Rokudo?” Liu Yu cố gắng nhớ lại một chút, cuối cùng thành công nhớ ra tên của tôi.

Tôi gật đầu trong chốc lát, tùy tiện nói chuyện với nhau vài câu, bất thình lình nhớ tới bản thân mình đã từng nói phải giúp Namikaze Minato tuyển chọn, tìm bà xã tương lai, vì thế tôi tính thử hỏi cô ấy: “Cái kia, bạn học Liu Yu, xin hỏi bây giờ cậu có còn thích Minato không?”

Thời gian ba năm trôi qua, tôi cũng thể xác định người ta có còn thích Namikaze Minato hay không, nếu lỡ như cô ấy đã không còn thích Namikaze Minato, tôi đây sẽ vô cùng vô vị còn dắt dây tơ hồng của bọn họ làm chi nữa.

Biểu tình của Liu Yu nhìn tôi vô cùng vi diệu ngừng lại một chút. Ngay lúc đó tôi không có phát giác được ánh mắt cô ấy đang liếc nhìn về phía tôi giờ đây rất khác thường.

Trong lòng tôi tính toán thật sự rất đơn giản, nếu như bây giờ cô ấy còn thích Namikaze Minato, như vậy thì mọi thứ có thể thương lượng thật tốt. Chỉ cần tôi làm xong việc lớn cả đời Namikaze Minato, đến lúc đó tôi có thể vô tư làm đời người vô danh đảng Kiyoshi của mình.

Liu Yu khẽ lắc đầu đối với tôi.

Ôi? Tôi ngẩn người, trong nháy mắt đó, tôi thậm chí hoài nghi mình có phải là do mình nhớ lộn chuyện thực, việc ba năm trước đây Vi Sinh Lưu Vũ đã từng thích Namikaze Minato.

“Ba năm trước đây, bạn học Namikaze đã nói cùng với bọn mình, cậu ấy nói cậu ấy đã có người con gái mà mình thích rồi.” Biểu tình của Liu Yu âm u ảm đạm trả lời.

Ôi ôi ôi? ! ! ⊙◇⊙

Namikaze Minato, hắn đã có người trong lòng? Vì cái gì, làm sao cho tới bây giờ tôi không có nghe hắn nói qua chứ? Quả thực tôi đã bị lời nói của Liu Yu làm cho chấn động tinh thần.

Sau khi tạm biệt với Liu Yu xong, tôi đứng thẳng lôi kéo cái đầu ủ rũ của mình đi trên đường lớn.

Đáng giận! Người con gái mà Namikaze Minato thích rốt cuộc là ai? Tôi muốn dùng đinh ba đem cô ta đâm thủng thành tổ ong vò vẽ, sau đó đem ném đi cho cá ăn… A không đúng không đúng, tôi dùng sức lắc đầu, theo đạo lý mà nói, Namikaze Minato có người trong lòng, đối với tôi mà nói thì đây là một chuyện tốt đi? Việc này liền có ý nghĩa, từ đây tôi liền cáo biệt với vận mệnh là vật hi sinh, là mẹ của nam chính, thế nhưng, tôi phát hiện trong lòng mình có cảm giác phiền chán không sao nói rõ được, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì a a a a a… TAT thật mất mác thật mất mác a… Tuy nhiên, nói đi, vì sao trong lòng tôi sẽ cảm thấy mất mác? Nhất định là bởi vì Namikaze Minato không có nói cho tôi biết chuyện hắn đã có người trong lòng, cho nên tôi mới tức giận như vậy, a…, đúng vậy, nhất định là như vậy, tôi nắm chặt tay trái lại đấm vào lòng bàn tay phải làm trạng thái tỉnh ngộ.

Nói gì thì nói, Namikaze Minato hắn cũng xấu thật í, còn làm tôi còn nhiệt tình nói giúp hắn tìm đối tượng nữa. Kết quả quay đầu lại phát hiện ra người ta đã có người trong lòng.

Bởi vì bị người khác lừa chẳng biết gì, vì thế cảm giác cuối cùng là thay hắn quan tâm người bạn đời tương lai của chính bản thân mình, y như đứa ngốc cố gắng hết sức làm một công việc vô dụng. Trong lòng tôi chợt cảm thấy đủ kiểu không có tư vị, dường như trong lòng đánh đổ bình dấm chua, tràn ngập đều là cảm giác buồn bực ngũ vị tạp trần.

Phiền muộn tóm lấy tóc, tâm tình không tốt, vì thế tôi quyết định đi đến quán mì sợi Ichikaru ăn tô mì để cứu lại tâm tình phiền muộn của mình. Ông chú chủ quán mì sợi thật nhân từ, cho vào trong tô mì của tôi thêm nhiều nước dùng, tô mì nóng hầm hập ở trước mặt cùng với hơi nước lượn lờ của phần nước dùng.

Ăn cơm như một vị hoàng đế, để cho hình bóng của Namikaze Minato cùng với người trong lòng của hắn tạm thời đều đi đời nhà ma hết đi. Tôi nếm thử mùi vị nước dùng của tô mì sợi sườn lợn, hạnh phúc cầm đũa lên bắt đầu hoạt động.

1 COMMENT