♠ Nguy cơ biến ác của bạo quân ♠

Chương 68.

Edit: SakiHime

Beta: Đông Thần Thần [冬辰辰] aka Miyuki

Trời thu không trong sáng bằng mùa hè, không có mặt trời chiếu sáng nên sắc trời tối tăm không có chút sắc xanh nào.

Ôn Như Thị nửa nằm trên ghế quý phi trong viện, chân trần đạp lên cái bụng mềm nhũn của Miêu Vương, nó híp mắt lại như thể được dẫm đến thoải mái, nằm chổng vó thẳng cẳng như chó nhà để yên cho cô chà xát.

“Hôm nay Liên Phong đã đỡ hơn chưa?” Nàng bỗng nhiên lười biếng mở miệng hỏi.

Liên Kiều đứng ở một bên dọn dẹp trà lạnh, một lần nữa rót một chén trà nóng khác cho nàng: “Hai ngày trước Hoàng Thượng đã thả huynh ấy ra, giáng xuống làm thị vệ bình thường, giờ làm gác cổng ở Chiêu Hoàn Cung.”

Ôn Như Thị nhếch nhếch môi, yếu ớt nói: “Là ta liên lụy các ngươi rồi.”

“Nương nương nói quá lời, giúp chủ phân phân ưu là trách nhiệm của nô tỳ.” Liếc nhìn Ôn Như Thị đang nhắm mắt dưỡng thần, Liên Kiều hạ giọng nói, “Tuy không được trọng dụng như ngày xưa nhưng còn hơn chịu tội trong tù, coi như là vô cùng may mắn, nhưng còn nương nương…”

Ôn Như Thị mở mắt, buồn cười liếc nàng một chút: “Ngươi đừng có thương hại ta, ta rất khỏe, cảnh hung hiểm ngoài kia không hại đến ta được, có các ngươi hầu hạ, ăn được ngủ được, không có chuyện gì còn có thể ra ngoài đi dạo, những ngày êm đẹp như thế biết đi đâu tìm đây?” Nếu như ngay cả chút chuyện nhỏ này, Lâu Già Nhược còn giải quyết không được, còn không bằng sớm nhường ngôi cho Nhị Hoàng tử đi.

Không còn ngôi vị Hoàng Đế rách kia mà nàng vẫn ở bên cạnh hắn, chắc tên Lâu Già Nhược cũng không thể tiếp tục khăng khăng rằng nàng ham muốn phú quý của hắn nữa nhỉ? Tất nhiên hắn thắng thì tốt, nhưng dù có thua cũng không sao cả, Ôn Như Thị không coi mấy thứ này là chuyện to tát gì.

Còn về chuyện chiến tranh lạnh giữa họ —— một đôi có yêu nhau hơn nữa thì cũng có lúc khập khiễng, huống chi là nàng và Lâu Già Nhược?

Lúc trước là nàng thất sách, không nên liều lĩnh đạp vào giới hạn của hắn, nhưng không làm vậy thì sao có thể ép hắn nói thật lòng? Người này ấy mà, suy nghĩ giấu kỹ quá cũng không phải chuyện tốt.

So với những lời đồn kia và thái độ xa lánh đột ngột của Lâu Già Nhược, bây giờ Ôn Như Thị có chuyện quan trọng hơn cần quan tâm, mặc dù còn chưa chắc chắn, nhưng vẫn cần cẩn thận đề phòng, giữ tâm trạng luôn vui vẻ và ngủ đủ giấc.

Liên Kiều không biết những câu nói kia của nàng đều là thật lòng, trái lại nghe xong càng thấy đau đớn. Từ khi chuyển về lãnh cung, những gì xưa nay nương nương thích ăn nhất cũng không đụng vào; đừng nói là ra ngoài giải sầu, ngay cả số lần đi dạo trong sân cũng chợt giảm, nàng cảm thấy nương nương đang ép mình vui cười.

Nàng không đành lòng nói toạc ra, gió thu se lạnh cũng không thích hợp ngồi lâu bên ngoài, Liên Kiều đi vào nhà lấy áo khoác. Ra ngoài thấy Ôn Như Thị im lặng dựa lên ghế quý phi như đã ngủ, bèn nhẹ nhàng đắp áo cho nàng, quay lại nhà bếp xem nồi hầm cách thủy trên lò đã chín chưa.

Trong viện chỉ còn lại một người một hổ, tay đặt trên bụng hơi giật giật, “Hoàng Đế không vội thái giám cuống.” Ôn Như Thị kéo áo khoác lầm bầm, một chân đạp lên mặt Miêu Vương đang nghi ngờ ngẩng đầu lên, ấn đầu nó xuống đất, trở mình tiếp tục ngủ.

Tuy nói nàng dời vào lãnh cung, thế nhưng cũng không bị cấm ra vào, thủ vệ ngoài cửa cũng là trang trí, thấy các thị nữ ra ra vào vào đều làm như không thấy, cũng không ngăn lại.

Lại qua mấy ngày, Ôn Như Thị rảnh rỗi đến không có gì làm bỗng muốn câu cá, lại không muốn đến Lăng Hương Đình, bèn sai người đào cái ao nhỏ ở trong viện, thả chút cá vào nuôi, lúc không có gì làm sẽ ngồi ở bên bờ câu hai con nướng ăn tại chỗ. Miêu vương với nàng như hình với bóng, tất nhiên là mỗi bên một con, ăn bám cô không ít.

Dù ngon đến mấy ăn nhiều cũng chán, Ôn Như Thị buồn chán bắt đầu nảy ý tưởng với Miêu vương, thử dạy nó xuống nước bắt cá. Nhưng hổ thuộc họ mèo, trời sinh không thích dính nước, dạy mấy lần nó cũng không chịu mắc câu, còn không biết xấu hổ kéo vạt áo nàng đòi ăn cá.

Như vậy mấy lần Ôn Như Thị bèn nổi giận, đạp một phát vào cái mông to mập của nó, đá nó xuống ao nước.

Vừa mới xuống nước Miêu vương đã hoảng sợ, gầm gừ kêu rồi bỏ chạy lên bờ, đúng là chạy thật, chỗ sâu nhất trong ao cũng chỉ cao đến nửa người, nó ở gần bờ, nước chỉ ngập đến cổ nó. Nhưng Miêu Vương không biết, nhìn nó không bò lên tảng đá trơn được, tưởng như nó sẽ chết ở trong ao này thật.

Ôn Như Thị thấy vậy, dở khóc dở cười nhìn bảo bối của mình như kẻ ngu si, vùng vẫy trog cái ao, nàng không nói gì thong thả cúi người, đưa tay ấn nhẹ đỉnh đầu nó, “Ngồi!”

Miêu Vương nghe quen khẩu lệnh ngồi phịch vào trong nước theo phản xạ, giơ chân trước lên chuẩn bị bắt tay. Ôn Như Thị nắm chặt móng vuốt nó lắc lắc, sau đó xoa xoa đầu nó tỏ vẻ khen thưởng, “Tiếp tục ngồi, không được nhúc nhích!”

Nó mở đôi mắt to ngập nước long lanh vô cùng đáng thương nhìn nàng chớp chớp, lông trên người nó bồng bềnh trong nước. Không lâu sau, hồ nước đục dần lắng lại, mấy con cá bị dọạ sợ bơi mất, lát sau không thấy động tĩnh khác, cũng từ từ bơi lại.

Miêu Vương ngồi không dám động đậy đột nhiên thấy đau mông, nó quay lại nhìn, có một con cá ngu xuẩn coi nó như một chùm rong rêu, đang “đọ sức” với đám lông trên người nó…

Bản năng đi săn phát huy tác dụng vào đúng lúc này, Miêu vương trợn to hai mắt, đứng dậy chuẩn bị tấn công bằng tốc độ chậm đến mức mắt thường không nhận ra được! Đáng tiếc nó không rành thuỷ chiến, loay hoay cả một buổi trưa cũng không bắt được con cá nào, nhưng ngoài ý muốn là nó tìm được thú vui mới, lúc không ai để ý đến nó, nó cũng không làm loạn mà tự mình chạy đến bên cạnh ao, dùng bàn chân trước mập mạp vào trong nước bắt cá.

Cá nuôi đều khá là ngu, mười lần thì kiểu gì cũng có một lần nó bắt được. Lâu dần, Miêu vương cũng học được cách ngậm con mồi chạy đến bên cạnh chủ nhân cho chủ nhân vui.

Cuộc sống Ôn Như Thị khá thoải mái, bên kia Lâu Già Nhược cũng không rảnh rỗi, thời cơ thu lưới cũng gần đến rồi.

Gió Tây Phong mùa thu thổi mạnh, cây cỏ thưa thớt, âm thanh tiêu điều xơ xác, nhưng đám cây cỏ trong Ngự Hoa Viên vẫn cứ xanh um tươi tốt. Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của cung nhân, từng khóm kim cúc ngậm sương nở rộ, gặp lạnh thì nở rất nhiều, lá cúc đọng sương đu đưa theo gió, hoa cúc khẽ ôm nhụy, đài hoa bừng bừng vươn mình, cánh hoa tua tủa.

“Chuyện săn bắn, chuẩn bị thế nào rồi?” Lâu Già Nhược thong dong dạo bước, hương thơm nức mũi bay lên, Dụ Vương thủ lễ đi sau nửa bước bên cạnh, cách mười thước có thị vệ theo xa xa.

Dụ Vương hơi khom người trả lời: “Toàn bộ đã sắp xếp thỏa đáng, có điều,” Hắn giương mắt nhìn Tân Hoàng, dừng một chút, chần chờ chốc lát, vẫn nói thẳng, “Thần cho rằng, bệ hạ không cần thiết tự mình mạo hiểm, tuy chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ, lại là dĩ dật đãi lao*, nhưng đến lúc đó đao kiếm không có mắt, lỡ như có gì sơ suất…”

* trong chiến đấu dùng thế thủ bồi dưỡng lực lượng chờ quân địch mệt mỏi, mới tiến đánh

Tàn quân của Lâu Già Giới không đáng lo, thế nhưng Thái Thượng Hoàng tại vị hơn hai mươi năm, cây già rễ sâu, không phải nói diệt trừ là có thể diệt trừ hết ngay. Tuy họ đã loại trừ hết thế lực bề nổi của đối phương, nhưng không cách chức kiểm tra lão thần nào trong triều được, ai có thể nói rõ được không có gian tế ẩn giấu sâu nhất đây.

Cứ coi như là chuẩn bị đầy đủ, Dụ Vương cũng không dám nói chắc chuyện này sẽ không xảy ra bất ngờ gì. Nếu theo tính cách của hắn, vẫn sẽ điều tra trong tối, từ từ bắt gọn những người kia mới là thượng sách, nhưng rõ ràng, tác phong của Tân Hoàng hoàn toàn không giống hắn.

“Trẫm không còn kiên nhẫn để lề mề với chúng nữa,” Lâu Già Nhược khẽ lắc đầu, bước chân từ từ không ngừng, “Không cho chúng một con mồi lớn, những kẻ núp trong bóng tối kia sẽ không dốc hết toàn lực, vẫn nên giải quyết một lần cho xong, sau này đỡ phải phiền phức.”

Còn về an nguy của hắn —— Dụ Vương không rõ dưới tay hắn có bao nhiêu tử sĩ, hắn cũng không có ý định lật con át chủ bài này trên bàn tiệc, sau nhiều chuyện, Lâu Già Nhược rất khó bỏ cảnh giác mà hoàn toàn tin tưởng người khác.

Càng nguy hiểm càng có thể nhìn ra tấm lòng của một người, hắn liếc nhanh Dụ Vương một cái, “Nếu vạn sự đã chuẩn bị thì thổi để lộ chút tin tức ra đi, thời gian xuất hành là đầu tháng.”

Dụ Vương gật đầu, tiện đà uyển chuyển hỏi một câu: “Có cần chuẩn bị thêm xe không ạ?”

Lâu Già Nhược cười như không cười nhìn lên một chiếc lá phong đỏ rực: “Không cần báo cho nàng, trẫm tự có sắp xếp.” Nghĩ một lúc, hắn lại nói, “Truyền Liên Phong đang gác cổng đến, nói không chừng mấy ngày nữa sẽ cần dùng đến.”

Dụ Vương không hiểu rõ ý, thế nhưng thánh tâm khó dò, hắn cũng không muốn hỏi nhiều, chỉ đáp lại mà không đề cập tới.

Sân săn bắn của Hoàng gia nằm ở ngoài thành cách núi Đan Dương mấy chục dặm, cả ngọn núi chiếm diện tích một trăm dặm, rừng rậm trên núi rất thích hợp cho muông thú sinh sống. Thế nhưng chỉ có một mảnh sân săn bắn gần sườn núi này là có thể sử dụng.

Trước đó sẽ có quân sĩ xua sư tử, hổ, các loại động vật cỡ lớn ra xa, bảo đảm sẽ không có việc mãnh thú hại người xảy ra. Dù sao ngoại trừ võ tướng tham gia săn bắn, cũng có không ít quan văn và gia quyến không rành võ nghệ.

Tân Hoàng xuất hành mang theo mấy phi tần là chuyện đương nhiên, thế nhưng Đương Kim Hoàng Thượng trừ Ôn Như Thị thì không có phi tử khác. Cho nên khi thấy bên cạnh liễn giá của Minh Hoàng không xuất hiện nữ quyến lạ, các quan lại đi theo lại thở phào nhẹ nhõm, cũng không biết là vui mừng vì bệ hạ không mê muội nữ sắc như lời đồn, hay là vui mừng vì vị trí kia không rơi xuống tay những thế lực khác.

Lần này xuất hành có thanh thế lớn, cdù không có ai mật báo, Ôn Như Thị ở lãnh cung cũng có biết. Liên Kiều thấy nàng vẫn thong thả như bình thường, hoàn toàn không hề buồn bã khi bị ghẻ lạnh, cũng biết điều không lôi chuyện này ra than vãn với nàng, chỉ là ngầm bất bình.

Nàng không hỏi thẳng, Ôn Như Thị cũng lười giải thích với nàng. Gần đây càng lúc nàng càng lười, có thể nằm thì không ngồi, có thể ngồi thì không đứng, khẩu vị cũng càng ngày càng quái dị. Ngoại trừ mỗi ngày chơi đùa với Miêu Vương thì đều nằm trên giường không muốn động đậy.

Bên Thái Hậu được thân vệ của Lâu Già Nhược hộ tống tới Chiêu Giác Tự lễ Phật, toàn quân tầng tầng lớp lớp đi theo đoàn săn bắn đến núi Đan Dương, toàn bộ hoàng cung như thể đột nhiên không còn ai.

“Nương nương, hình như chuyện này có gì đó không đúng, sáng nay ta ra ngoài, thấy người canh giữ ở ngoài cung tăng lên mười phần.” Liên Kiều hồi cung, đã vội vội vàng vàng vào phòng.

Ôn Như Thị đang tựa bên giường, miệng nhỏ uống từng chút từng chút canh ngân nhĩ *, nghe vậy cũng không sốt ruột, ung dung đặt bát xuống, rút khăn lụa lau miệng: “Canh phòng nghiêm ngặt là chuyện tốt, không ai có thể tấn công vào đây được.”

*Canh ngân nhĩ:

Image result for 银耳汤

“Tấn… Tấn công vào đây?!” Liên Kiều trợn mắt líu lưỡi, dường như đang nghi ngờ không biết có phải mình nghe lầm không.

 

19 COMMENTS

    • Nhưng dù sao anh cũng thừa nhận yêu chị r nhỉ? ^^
      Mà cái việc quan trong chị đang quan tâm có phải chuyện chị mang thái ko? ^^
      Mình linh cảm thế a~~~~ ^^