Chương 25: Jiraiya gặt hái

Edit: Lã Thiên Di

Beta: Pi sà Nguyệt

Nơi khảo sát nhẫn thuật được bố trí ở trong lớp để làm địa điểm thi. Trong địa điểm thi có giám khảo chấm điểm, mà bên ngoài địa điểm thi thì có hàng ngũ đứng xếp hàng thật dài ở ngoài.

Bọn họ đều là học sinh đến đây thi nhẫn thuật.

“Tiếp theo.”

Tôi đẩy cửa ra đi vào, bên trong có khoảng ba bốn giám khảo ngồi ở đó.

Đầu tiên là hỏi một chút vấn đề đơn giản về Chakra, ví dụ như kiến thức về nguyên lý Chakra, phần sau mới là phần kiểm tra đánh giá nhẫn thuật.

“Trò Rokudo, mời em hãy phân biệt rõ ràng về kỹ thuật cùng với phương pháp kết ấn thuật biến thân.” Thầy giáo kiểm tra đánh giá xoay đầu bút, vái ánh mắt cân nhắc, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào tôi.

Kỹ thuật cùng với phương pháp kết ấn thuật biến thân đều tương đối đơn giản. Thấy tôi nhanh chóng biến hóa, hoàn thiện kỷ thuật kết ấn, thầy giáo kiểm tra đánh giá vừa lòng, gật đầu, có điều khi đến lượt thể hiện thuật biến thân, bọn họ để cho tôi biến thành ngài Hokage Đệ Tam. Mặc dù tôi không quá thân quen với ngài Hokage Đệ Tam, nhưng dựa vào ấn tượng mà tôi còn lưu lại với ngài ấy, tôi rất dễ dàng phác họa ra khuôn mặt của ngài Hokage Đệ Tam ở trong đầu mình.

Sương khói biến mất, đứng ở trước mặt thầy giáo kiểm tra đánh giá chính là một ông lão đầu đội chiếc mũ Hokage, làn da vừa đen lại vừa có nếp nhăn già nua, phía dưới cằm còn có một chùm râu màu trắng, dấu hiệu còn lại được thể hiện rõ nhất chính là trong miệng ông lão kia ngậm một chiếc tẩu thuốc màu nâu, hơi phun nhẹ ra là có tàn khói trắng lượn lờ bay lên. Phần sương khói kia tất nhiên là do ảo thuật của tôi làm nên.

–– Đây rõ ràng là ngài Hokage Đệ Tam phiên bản già nua.

Chúng giám khảo: “…”

Bọn họ muốn để cho tôi biến thân trở thành ngài Hokage Đệ Tam phiên bản hiện tại, nhưng cũng không trực tiếp nói thẳng nói tôi biến thành ngài Hokage Đệ Tam phiên bản già nua. Phải biết rằng, ngài Hokage Đệ Tam bây giờ còn chưa đến tuổi trung niên.

“Trò Rokudo, đây là… ngài Hokage?” Ngữ khí một vị giám khảo rất không khẳng định hỏi.

Vô nghĩa, đây không phải là đã quá rõ ràng rồi sao? Hơn nữa còn là tiến hóa thuật biến thân. Tôi lập tức thiếu lễ độ, trực tiếp dùng ánh mắt xem thường nhìn hắn ta một cái. (Mời các bạn tưởng tượng dáng vẻ ngài Hokae Đệ Tam trợn trắng mắt)

“Nếu như thầy muốn em biến thân thành thầy ở độ tuổi 70 thì em cũng không thành vấn đề.” Tôi làm ra bộ dáng chân thành ‘Các thầy nhanh chóng để cho em làm thử một chút’.

Những giọt mồ hôi cực kỳ to chảy xẹt qua cái ót của phần đông giám giảo. Nói đi, có ai tình nguyện nhìn vào bộ dạng lớn tuổi, đầy nếp nhăn trên khuôn mặt mình chứ TAT…

Phần khảo sát nhẫn thuật thông qua vô cùng thuận lợi. Trở lại trong lớp, Takeuchi Sato đã phát cho mỗi người băng trán Hạ Nhẫn Làng Lá với những ai đạt tiêu chuẩn. Kết quả khi cầm băng trán Làng Lá trong tay do Takeuchi Sato phát cho, tôi tò mò lật đi lật lại, sau đó đem băng trán để vào trong miệng dùng sức cắn.

Namikaze Minato cùng với bọn họ lập tức đầy vạch đen.

Đau đau đau… Trong nháy mắt tôi đã thay đổi thành chảy nước mắt ròng ròng nhìn hắn.

“Đáng đời!” Uchiha Nogiku vui sướng khi có người gặp họa, nghiêng người liếc tôi một cái.

“Nagi, băng trán không phải được dùng để ăn.” Namikaze Minato dở khóc dở cười trong chốc lát, hắn lấy băng trán từ trong miệng tôi ra, nhân tiện giúp tôi đeo nó lên trên đầu.

Tôi bất mãn hướng về hắn mím môi, trong thời gian đó còn không quên trừng mắt nhìn Uchiha Nogiku đang vui sướng khi có người gặp họa, còn dám cười nhạo tôi. Tôi thật sự chỉ muốn xem thử hàm lượng kim loại của băng trán Làng Lá rốt cuộc cứng chắc được bao nhiêu thôi.

Băng trán Làng Lá chính là màu bạc, xem tính chất trong tư liệu tham khảo rất giống với hợp kim titanium. Xem ra kỹ thuật luyện kim của thợ trong thế giới Hokage cũng không hề thua kém so với thế giới hiện đại.

“Tốt lắm.” Namikaze Minato thay tôi cột chắc băng trán lên trên trán, xong rồi hắn mới đi cột băng trán của hắn lên.

Lúc này, Takeuchi Sato đúng lúc cầm danh sách đi vào phòng học.

“Đầu tiên, thầy muốn chúc mừng tất cả các em đã thuận lợi thông qua cuộc thi tốt nghiệp, trờ thành Hạ Nhẫn Làng Lá. Tiếp theo, thầy đã lập ra danh sách phân bố các em vào những nhóm nhỏ.”

Takeuchi Sato cầm lấy danh sách bắt đầu đọc tên.

“Thành viên nhóm thứ nhất: XXX, XXX, XXX. Thành viên nhóm thứ hai… Thành viên nhóm thứ ba: Hyuga Hiashi, Aburame Shibi, Inuzuka Tsume… Thành viên nhóm thứ bảy: Namikaze Minato, Uchiha Nogiku, Rokudo Nagi. Thành viên nhóm thứ tám: Senju Nawaki, Uchiha Mikoto, Uchiha Fugaku… Thành viên nhóm thứ mười: Nara Shikaku, Akimichi Chouza, Yamanaka Inoichi. Thành viên nhóm thứ mười một… Đã xong.”

“Thật tốt quá, Nagi, chúng ta ở cùng chung một nhóm.” Sắc mặt Namikaze Minato nhu hòa cười cười đối với tôi.

Cùng Namikaze Minato ờ chung một nhóm thì ngược lại tôi không có ý kiến gì, dù sao thì Namikaze Minato cũng là ở trình độ cấp bậc thiên tài. Thế nhưng, cùng với tên Uchiha Nogiku kia ở chung một nhóm…

Tâm tình tôi phức tạp lè lưỡi với tên Uchiha Nogiku, mà tên Uchiha Nogiku thì lại trực tiếp coi thường tôi nói: “Không thể tượng tượng nổi tôi đây sẽ ở chung cùng một nhóm với cậu.”

Hắn nói giống như việc ở chung cùng một nhóm với tôi là một chuyện vô cùng sỉ nhục vậy đó, tôi thì lại tức giận trợn mắt nhìn hắn. Hừ, hắn làm như nghĩ tôi muốn ở chung cùng một nhóm với hắn chắc.

“Thôi, Nagi cùng Nogiku về sau phải hòa hợp với nhau mới được.” Namikaze Minato xoa tóc của tôi cười nhạt.

Tôi lập tức quay đầu lại, đập lấy bàn tay ma quái của hắn đang chà đạp mái tóc cây dứa của tôi ra, cũng nhíu mày trừng Namikaze Minato: Hừ, đừng tưởng rằng hắn cao hơn tôi một chút thì có thể tùy ý bắt nạt tôi?

Sau đó Takeuchi Sato bắt đầu ở trên bục bắt đầu diễn thuyết, nước miếng bay tứ tung, mà tôi thì ở tại dưới bục nghe đến mức cảm thấy buồn ngủ.

“(Ở trên đã được bỏ bớt một đoạn diễn thuyết dài dăng dẳng)… Tóm lại, hôm nay, các em là niềm kiêu hãnh của Làng Lá.”

–– Quả thật nên kiêu hãnh, giải thích rõ về việc bóp tiền của tôi về sau sẽ không còn bị xẹp xuống nữa.

“… Ngày mai, Làng Lá sẽ vì các em mà cảm thấy kiêu hãnh.”

–– Khi tên của chúng tôi được khắc ở trên bia mộ anh hùng Làng Lá, Làng Lá sẽ coi chúng tôi là niềm quang vinh, vinh dự.

“… Cuối cùng, điều thầy nghĩ muốn nói với các em chính là: Hôm nay, chúc mừng các em đã thành công thuận lợi trờ thành tân Hạ Nhẫn của Làng Lá.” Âm thanh vỗ tay lần lượt vang lên, kéo tôi ra từ trong mộng đang đánh cờ với Chu Công ra.

“A, bụng đói quá.” Cái bụng tròn vo của Akimichi Chouza kêu òng ọc òng ọc vài cái. “Không bằng như vậy đi, thầy, thầy mời chúng em đi ăn cái gì đi.”

Đôi mắt bóng lưỡng của Akimichi Chouza nhìn Takeuchi Sato.

Takeuchi Sato: “…”

“Được được, dù sao thì thầy chưa từng mời chúng ta một bữa cơm nào.” Senju Nawaki lập tức liền vỗ tay phụ họa, “Oh yeah, hôm nay thầy mời mọi người chúng em đi ăn cơm ở nhà hàng đi.” Senju Nawaki cầm quyền, ý chí chiến đấu hừng hực bừng cháy dạt dào bốc cháy lên.

“Ôi, thật sự? Thầy Takeuchi hôm nay sẽ mời khách?” Uchiha Mikoto mỉm cười đi tới, “Mọi người, chúng ta cùng đi đến nhà hàng liên hoan đi, thầy ấy nói là sẽ mời khách.” Uchiha Mikoto quay đầu hướng mọi người tiếp tục mỉm cười, sau đó lần lượt một hai bạn học bị lời nói của cô ấy kêu gọi.

(… Em gái Mikoto, thật ra cậu mới chính là người lợi hại nhất trong số bọn này đi.)

Takeuchi Sato im lặng: “…”

Còn làm ra vẻ như hắn không có gì còn vui vẻ đồng ý, những em học sinh của hắn luôn tự tiện ra quyết định… Tuy nhiên, hôm nay là ngày các em ấy tốt nghiệp, có lẽ lần sau không thể được viện cớ dẫn lẽ như thế này nữa rồi..

Takeuchi Sato cười gãi cái ót, khó có được ngày không phản đối ý kiến của mọi người.

“Cậu nói đi, một chút nữa chúng ta nên chọn món gì đây?” Uchiha Mikoto và Akimichi Chouza đi ở phía trước, bắt đầu cần phải cân nhắc nội dung chính trong thực đơn.

… Thật ra Takeuchi Sato muốn phản đối cũng đã không thể phản đối được nữa. Bởi vì tất cả mọi người đều hiểu rõ phải đòi hỏi, yêu cầu thầy ấy mời khách, hơn nữa nơi đến chính là nhà hàng Làng Lá, cho dù thầy ấy còn không có đồng ý.

“Thầy cứ yên tâm, bọn em sẽ không để thầy phải chảy máu nhiều đâu.” Tôi đi qua, tiến lên an ủi đồng thời cũng nói vài câu với Takeuchi Sato.

Takeuchi Sato thì làm một mặt, biểu tình cảm kích nhìn tôi “Không ngờ Rokudo em còn thật hiểu chuyện, thầy đây thật sự rất là cảm động.”.

Tôi trừng mắt nhìn, tiếp tục nói: “Chờ chút nữa thì thầy chỉ cần chuẩn bị tốt tiền vốn để trả tiền là được rồi.”

Takeuchi Sato: “!!!”

Há hốc mồm, bà nội nó, đều phải lấy cả tiền vốn ra, còn nói là sẽ không để cho hắn chảy máu nhiều? Cái này căn bản chính là lấy vài túi máu lớn ở trong người hắn ra rồi đấy chứ TAT…

–– Giờ phút này, trong lòng Takeuchi Sato đang thầm nghĩ muốn khóc, tiền lương mấy tháng của hắn dường như đã được định trước là sẽ chảy vào dòng sông lớn, vĩnh viễn một đi không trở lại.

Bên trong nhà hàng, mọi người cùng nhau chiếm lấy một phòng đơn ngăn cách bởi bình phong. Trên bàn ăn thật dài, mọi người tụ họp lại, sắp xếp ngồi đối diện nhau.

Nara Shikaku cùng Takeuchi Sato ở hai đầu, những người khác thì lại phân chia ngồi ở ở một hàng đối diện bàn ăn. Gồm có tôi, Namikaze Minato, Yamanaka Inoichi, Akimichi Chouza cùng với Senju Nawaki ở một bên, Uchiha Mikoto, Uchiha Fugaku, Uchiha Nogiku, cùng Hyuga Hiashi thì ở hàng bên kia đối diện bàn ăn.

Lần này ngay cả Inuzuka Tsume gia tộc Inuzuka đã có mặt ở đây. Người của gia tộc Inuzuka đều rất dễ nhận ra, bởi vì trên gương mặt của bọn họ đều có hai đường màu đỏ trên khuôn mặt của mình, có thể đó là cái bớt ký hiệu.

Ờ ba năm trong trường học, Inuzuka Tsume không phải là bạn học cùng lớp với tôi, lại nói tiếp, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Inuzuka Tsume đấy chứ. Hiện tại đến gần thì mới biết được, hóa ra Inuzuka Tsume thật ra chính là một cô gái có tính cách rất là hào phóng. Nhìn cô ấy cùng với Hyuga Hiashi giống như hai anh em kết nghĩa, kề vai sát cánh thì hiểu rồi.

Đương nhiên, dễ nhận thấy nhất chính là ở bên cạnh Inuzuka Tsume còn có một con chó nhỏ màu đen. Nghe nói nó tên là Kuromaru.

Thấy tôi đang quan sát nó, hai mắt đen bóng của Kuromaru xoay xoay, cái đuôi nhỏ ở phía sau thì lắc qua lắc lại.

Tôi: “…”

… Đại ca, cầu xin ngài nói tiếng người có được hay không, ngôn ngữ của ngài tôi nghe không hiểu gì hết QAQ.

“Không có việc gì, Kuromaru chỉ là đói bụng mà thôi.” Inuzuka Tsume nở nụ cười đầy xán lạn dành cho tôi, cô vỗ lấy đầu của Kuromaru, xoay người đem hai khối chân gà thật to ở trên bàn cơm nhét vào trong miệng Kuromaru. Cái đuôi của Kuromaru đong đưa qua lại đặc biệt vui vẻ.

Tôi im lặng dời ánh mắt đến địa phương khác.

So lên không khí náo nhiệt của Inuzuka Tsume ở bên này, bên kia, hai anh em nhà Aburame lại là trầm tĩnh, làm một gương mặt Poker lặng lẽ gắp thức ăn, dường như cũng không có ai chú ý tới sự tồn tại ở cái góc này. Tuy nhiên, may là hai anh em nhà học cũng không quá để ý việc bị mọi người xem nhẹ, mà là vui vẻ tự mình đối ẩm cùng với uống nước trà.

(PS: Trẻ vị thành niên Làng Lá không được phép uống rượu.)

Năm nay những người cùng tốt nghiệp, ngoại trừ Aburame Shibi, còn có anh em sinh của Aburame Shibi, Aburame Wei.

“A, các cậu thật gian xảo, đáng ghét!” Quay đầu lại thì tôi mới phát hiện đồ ăn ở trước mặt mình đã bị người khác ăn hơn phân nửa.

“Hừ, ai bảo cậu không ăn.” Uchiha Nogiku ngồi ở phía đối diện tôi cầm chiếc đũa thờ ơ nhìn tôi.

Tôi đối với khuôn mặt kia ngoại trừ nghiến răng nghiến lợi vẫn là cắn răng nghiến răng. Cái tên Uchiha Nogiku kia, mỗi lần lời nói ra được khỏi miệng đều làm cho người phải nổi giận. A a a, rất quá đáng!

“Rokudo, cái kia là bít tết của tớ, không cho phép cậu đoạt lấy đồ ăn của tớ.” Akimichi Chouza thấy tôi cướp đoạt đi bít tết ở trước mặt hắn, lập tức liền lớn tiếng gầm rống lên với tôi.

“Trên mặt miếng bít tết này có ghi là của cậu sao?” Tôi xấu xa nói, thuận tiện nhanh chóng đem miếng bít tết để vào trong miệng hủy thi diệt tích.

“Đáng ghét!”

Akimichi Chouza không cam lòng, thấy trước mặt tôi không có gì để cướp đoạt, vì thế liền chạy đến bàn đồ ăn của Uchiha Nogiku ở kế bên mình để cướp đồ ăn. Gân xanh Uchiha Nogiku liền nhảy lên.

Rồi sau đó, thề phải báo thù Uchiha Nogiku, tôi lập tức nhanh chóng gia tăng thêm phạm vi cuộc chiến đồ ăn ác liệt của chúng tôi vào trên bàn. Senju Nawaki rớt lại phía sau, không cam lòng nên cũng cùng với mọi người ở trên bàn cơm nhanh chóng khoa tay máu chân bắt đầu di chuyển đôi đũa, Inuzuka Tsume nhảy vào góp vui giống như trên. Vì thế, trên bàn cơm trong nháy mắt đã trở thành một cảnh tàn sát khốc liệt, đũa bay tứ tung.

“Ha ha, mọi người có sức sống quá nhỉ?” Uchiha Mikoto ngồi ở một bên nhìn cảnh tàn sát khốc liệt trên bàn cơm mỉm cười, mà Uchiha Fugaku ngồi ở bên cạnh cô, khuôn mặt than thoáng giật giật. Sau đó tự động đem đồ ăn ở trong chén của hắn gắp vào trong chén cơm của Uchiha Mikoto.

“Cảm ơn, Fugaku.” Trong phút chốc Uchiha Mikoto nở nụ cười đầy ngày.

Trên chiến trường, Uchiha Nogiku cùng Akimichi Chouza đột nhiên liên thủ, vì thế tôi chỉ gắp trúng được đôi đũa, đói với đồ ăn ở trong chén bọn họ mà âm thầm cắn răng lại lực bất tòng tâm.

“Nagi.”

Namikaze Minato luôn ngồi ở bên cạnh tôi xem cuộc vui, ở bên tai tôi kêu một tiếng. Vì thế tôi liền dừng lại, tức giận trừng mắt với khuôn mặt của người đối diện ta, xoay người nghi ngờ nhìn Namikaze Minato.

Namikaze Minato cười dịu dàng với tôi, cuối cùng đem toàn bộ mấy miếng thịt của mình đều để vào trong chén của tôi.

“Cảm ơn.” Tôi nghe thấy chính bản thân mình thấp giọng trả lời trong lúc vùi đầu ăn cơm.

Namikaze Minato giống như có chút bất đắc dĩ lắc đầu.

Kết quả bữa cơm chúc mừng này, mọi người đều ăn rất no. Chỉ ngoại trừ Takeuchi Sato, sau cùng không những phải trả tiền mà sắc mặt lại còn biến thành đen.

Takeuchi Sato sờ lấy bóp tiền đã xẹp lép của mình, hắn đang cân nhắc ngày mai có nên đi đến chỗ ngài Hokage Đệ Tam để nhận vài nhiệm vụ cấp A, B hay không.

Đáng ghét, khả năng ăn uống đám ác ma này thật ghê gớm. Lại nói, hắn còn chưa có kết hôn, không biết hắn có còn tiền vốn để cưới vợ không nữa QAQ… Giữa đêm tối mù mịt, Takeuchi Sato trừng mắt nhìn bóp tiền xẹp lép của hắn âm thầm nghiến răng.

Hôm sau, mọi người đều chuyển biến tốt đẹp, hơn nữa, trong lòng mọi ngưởi cũng có một chút hưng phấn nho nhỏ không tránh được. Bởi vì hôm nay là ngày chúng tôi được nhìn thấy thầy giáo hướng dẫn trong nhóm của mình.

Sáng sớm, mỗi người đều đi sớm tới lớp học của mình, cũng chờ đợi thầy giáo của nhóm mình đến đem thành viên trong nhóm họ dẫn đi.

Nara Shikaku cùng Uchiha Mikoto, tất cả bọn họ cùng mọi người đều được thầy giáo của mình dẫn đi rồi. Ngoại trừ ba người chúng tôi, bao gồm có tôi, Namikaze Minato cùng với Uchiha Nogiku.

“Thầy giáo mới của chúng ta làm sao còn chưa tới?” Tôi có chút phiền chán tóm lấy cái đầu cây dứa của mình.

Cắn răng, tốt lắm, tốt lắm, lại còn có thể để cho tôi ở trong lớp chờ đợi cả buổi mà nhà ngươi thì chưa đến? Tôi chớp mắt nhìn sang hai người khác.

Trái lại thì Namikaze Minato vẫn là một mặt ôn hòa như trước, làm cho người ta không nhìn ra được hắn không kiên nhẫn. Mà Uchiha Nogiku thì hai tay cắm vào túi quần, ánh mắt của hắn thì nhìn thẳng chằm chằm vào nơi nào đó ở cửa phòng học.

Đương nhiên, về mặt này thì hắn đồng ý với ý kiến của tôi.

Tôi nhìn bên trong thùng rác của lớp còn sót lại vỏ chuối, ý nghĩ xấu xa bỗng nhiên xuất hiện. Khà khà, tôi cười âm hiểm đi tới bên thùng rác, lấy hai vỏ chuối đặt vảo trước cửa phòng học.

Hừ, ai biểu nhà ngươi dám đi muộn, ai biểu nhà ngươi dám cho ta leo cây. “Ông đây” muốn để cho người nếm thử cái gì gọi là nhẫn thuật bí truyền Làng Lá được sáng tạo độc đáo kết hợp với chính nghĩa –– Vỏ chuối vạn năm giết!

“KUFUFUFU…” Tôi nhìn vỏ chuối trên mặt đất đã cất kỹ, liên tục cười âm hiểm vài cái, sau đó lại tiếp tục cười âm hiểm.

“Nagi.” Thấy vậy, Namikaze Minato đau đầu vỗ trán, nhưng không có ngăn cản tôi làm như vậy.

“Hừ, tớ sẽ không cho rằng một người Thượng Nhẫn có thể dễ dàng trúng cái bẫy như vậy của cậu.” Hai tay Uchiha Nogiku ôm khuỷu tay, bộ dạng xem kịch vui cùng với ngữ khí đùa cợt.

“Rầm!”

Cánh cửa phòng học lúc này đúng lúc bị mở ra.

“A ha ha ha, thật xin lỗi các em, ở bên trong nhà tắm nữ đã làm trễ nãi một chút thời gian…” Câu nói kế tiếp lập tức được biến mất.

“Rầm!”

Người tới đã bất hạnh đạp trúng vỏ chuối mà tôi đã đặt ở bên cạnh cánh cửa phòng học, mặt đập xuống đất. Tôi chỉ kịp nhìn thấy một đầu tóc bạc quá mức chói mắt của hắn ta.

Oh hô, tôi nắm tay lại, nội tâm hoan hô nho nhỏ, nhảy nhót một chút, đại kế hoạch tác chiến –– Vỏ chuối vạn năm giết… Thành công!

2 COMMENTS