Chương 253.

Edit: Hoả Dực Phi Phi

Chín giờ sáng.

Hoàng thất Anh Tiên của Đế quốc Arx triệu tập lễ công bố tin tức, tuyên bố nữ hoàng bệ hạ và ngài nguyên soái đính hôn.

Văn phòng đối ngoại của hoàng thất đưa ra mấy bức ảnh Lạc Lan đến nhà Lâm Kiên cùng dùng bữa tối, tuy trên ảnh không có động tác thân mật gì, nhưng nhìn cách ăn vận của nữ hoàng và nguyên soái, đã biết hai người không phải đang bàn việc công.

Theo tin tức chính thức được công bố, các loại thông tin bên lề cũng bay đầy trời.

So với Lạc Lan không ngừng gây tranh cãi, tin trái chiều đầy mình, Lâm Kiên có thể nói là người đàn ông tốt quốc dân không chút tì vết.

Từ khi tướng quân Lâm Tạ hy sinh, lần đầu tiên anh ta xuất hiện trước ống kính truyền thông đã tỏ ra ổn trọng vừa phải, khiến mọi người luôn miệng tán thưởng.

Về hôn sự với nữ hoàng bệ hạ, truyền thông vẫn có phần cố kỵ, dân chúng bình thường trên mạng hành tinh thì không tránh né nhiều như vậy, gần như bình luận ác ý ào ào, một mặt công kích đả đảo nữ hoàng lợi dụng tính dịu dàng lương thiện của nguyên soái, thúc đẩy hôn sự.

“Nữ hoàng không phải rất giỏi lợi dụng hôn nhân của mình sao? Năm đó lúc làm gián điệp, không phải từng lấy dị chủng kinh tởm sao?”

“Câu chuyện truyền cảm nhất thế kỷ, cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga phải làm sao? Chỉ cần cóc ghẻ lên làm nữ hoàng, thì có thể thành công.”

Còn có người chế ảnh chụp Lạc Lan và Lâm Kiên cùng nhau ăn tối, ghép thành ảnh công chúa Thiệu Gia và nguyên soái Lâm Kiên cùng nhau dùng cơm.

“Có phải thế này thuận mắt hơn nhiều không? Đúng là công chúa và hoàng tử, chứ không phải phù thủy tà ác và hoàng tử bị trù ếm.”

……

Thanh Sơ theo thường lệ, báo cáo tin tức mỗi ngày đã được chỉnh lý với Lạc Lan.

Lạc Lan nghe thấy mình bị gọi là phù thủy tà ác, không hề gì cười cho qua.

Thanh Sơ lo lắng phân tích: “Dưới tình thế như vậy, nếu bệ hạ cố chấp tuyên chiến Liên bang Odin, sẽ rất bất lợi cho bệ hạ, chi bằng theo sắp xếp của bệ hạ Diệp Giới, thu phục Tiểu Arx trước, thống nhất Đế quốc Arx, hẵng cân nhắc khiêu chiến bên ngoài.”

Lạc Lan nhìn Thanh Sơ, Thanh Sơ lập tức im miệng.

Đột nhiên, Tiểu Giác cửa cũng không gõ đã xông vào phòng, gấp gáp hỏi: “Thiệu Dật Tâm nói cô sẽ kết hôn với nguyên soái Lâm Kiên?”

Lạc Lan đang ký văn bản, không ngẩng đầu “Ừ” một tiếng.

Tiểu Giác hỏi: “Kết hôn là gì?”

“Không phải anh biết dùng máy tính sao? Tự tra đi.”

“Tôi tra rồi, kết hôn chính là hai người yêu nhau ký kết quan hệ pháp luật, để quan hệ thân mật của họ được xã hội công nhận.”

“Đã biết rồi còn hỏi cái gì?”

“Cô yêu Lâm Kiên sao?”

Lạc Lan bị Tiểu Giác chọc cười, ngẩng đầu lên, buồn cười nhìn Tiểu Giác.

Từ sáng sớm đến giờ, đã có vô số người đến hỏi chuyệm đính hôn của cô và Lâm Kiên, đủ loại quan tâm lo lắng, lại không một ai hỏi cô có yêu Lâm Kiên không. Đại khái mọi người đều nhận định, ở vị trí của cô, tình yêu nam nữ đã là việc nhỏ không quan trọng nhất, không cần để ý.

Tiểu Giác cố chấp hỏi lại một lần: “Cô yêu Lâm Kiên không?”

Lạc Lan ôn hòa nói: “Tôi yêu Đế quốc Arx, yêu loài người.”

“Cô không yêu Lâm Kiên!”

“Tình trạng của tôi và Lâm Kiên đặc biệt, chúng tôi đều yêu Đế quốc Arx là đủ rồi.”

Chữ “kết hôn” Tiểu Giác nghe thấy trong giấc mơ, không biết có nghĩa gì, đã lên mạng hành tinh hỏi “Kết hôn là gì”, xuất hiện rất nhiều đoạn phim và ảnh chụp.

Hắn phát hiện bộ váy dài trắng Lạc Lạc mặc trong giấc mơ gọi là váy cưới, là áo cô dâu mặc khi cử hành hôn lễ.

Hắn không hiểu vì sao lại mơ thấy mình cử hành hôn lễ với Lạc Lạc, nhưng đột nhiên hiểu ra mình muốn điều gì – hắn yêu Lạc Lạc, hắn muốn kết hôn với Lạc Lạc, mãi mãi bên nhau.
Khi hắn nói với Thiệu Dật Tâm suy nghĩ này, Thiệu Dật Tâm vẻ mặt giễu cợt, cười lớn không thôi, cười đến nỗi nước mắt cũng sắp rơi xuống.

Tiểu Giác rất cáu, không biết Thiệu Dật Tâm rốt cuộc đang cười gì. Thiệu Dật Tâm cho hắn xem tin tức hôm nay, lại bảo hắn lên mạng tra dị chủng và loài người.

Tiểu Giác xem xong tất cả trang web, đã hiểu ý Thiệu Dật Tâm.

Dị chủng và loài người là tử địch, nhưng hắn và Lạc Lạc không phải quan hệ đối địch, quan hệ giữa dị chủng và loài người không áp dụng cho hắn và Lạc Lạc.

Tiểu Giác nhìn Lạc Lan chờ đợi, “Cô và tôi là quan hệ gì?”

Lạc Lan nghiêng đầu, dùng bút điện tử gõ gõ đầu, “Quan hệ hoàng đế và nô lệ.”

Tiểu Giác thoắt cái vòng qua bàn làm việc, đứng bên cạnh Lạc Lan.

Hắn kéo ghế làm việc của Lạc Lan, xoay Lạc Lan về phía mình, hai tay chống lên tay vịn ghế, nửa thân trên nghiêng tới trước, nghiêm túc nhìn Lạc Lan: “Tôi bằng lòng chỉ thuộc về cô, nhưng cô cũng phải chỉ thuộc về tôi.”

Ánh nhìn của Lạc Lan quét về phía Thanh Sơ, Thanh Sơ lập tức dẫn thư ký người máy tức tốc rời đi.

Hai tay Lạc Lan đẩy Tiểu Giác một cái, đẩy không ra.

Cô bất đắc dĩ nói: “Tiểu Giác, anh không thuộc về tôi, tôi cũng không thuộc về anh. Tôi là hoàng đế, cả đời cũng sẽ không thay đổi, nhưng thân phận nô lệ của anh chỉ là tạm thời, để tiện cho anh ở lại Homines. Nếu có một ngày, anh muốn rời đi, tôi sẽ tiễn anh đi.”

“Tôi không muốn rời đi!” Tiểu Giác hiểu lầm ý Lạc Lan, trong mắt đầy bi thương, giọng cũng hơi run lên: “Cô mong tôi rời đi? Vì cô sắp kết hôn với Lâm Kiên?”

Lạc Lan đau đầu, không biết Tử Yến rốt cuộc đã nói gì với Tiểu Giác, lại khiến Tiểu Giác xoắn xuýt chuyện cô kết hôn như vậy.

“Tôi kết hôn hay không căn bản không liên quan gì đến anh, tôi cũng không hy vọng anh rời đi!”

Tiểu Giác mắt đầy chờ mong nhìn Lạc Lan: “Cô hy vọng tôi ở lại? Ở lại bên cạnh cô?”
“Đương nhiên!”

Ai mà chẳng hy vọng có một vệ sĩ thể năng cấp 4A? Đặc biệt là vệ sĩ này đơn giản, trung thành, đáng tin, mạnh mẽ. Chỉ cần có hắn, cô hoàn toàn không cần lo lắng bất cứ nguy hiểm nào.

Tiểu Giác như trút được gánh nặng, ôm chầm lấy Lạc Lan, đầu nhẹ nhàng dựa cọ bên tai và gò má Lạc Lan, dùng cách thức nài nỉ duy nhất mà hắn biết, hèn mọn cầu xin: “Đừng kết hôn với Lâm Kiên.”

“Vì sao?”

“Bởi vì… cô không yêu anh ta.”

Tiểu Giác muốn nói “Bởi vì tôi yêu cô, tôi muốn kết hôn với cô”, còn muốn nói hắn đã mơ thấy bọn họ kết hôn, nhưng nghĩ đến Thiệu Dật Tâm cười to giễu cợt, cuối cùng hắn không thể nói ra miệng.

Hắn sợ nhìn thấy Lạc Lan cũng cười to giễu cợt.

Lạc Lan vỗ vỗ lưng hắn an ủi, “Chuyện của tôi không cần an bận tâm, đừng nghĩ linh tinh nữa. Tôi biết anh ở mãi trong nhà rất buồn chán, cho tôi thêm một tiếng, đợi tôi xem xong mấy văn bản này, tôi đưa anh đến một chỗ rất vui, bảo đảm anh sẽ thích.”
Tiểu Giác ngẫm nghĩ, có dự định mới, “Tôi đợi cô.”

———- ● ———- ● ———-

Hơn một tiếng sau.

Lạc Lan ra khỏi văn phòng, nhìn thấy Tiểu Giác ngồi trên ghế dài ở hành lang, hai gối khép lại, sống lưng thẳng tắp, trong tay cầm một hộp điểm tâm nhỏ nhắn tinh xảo.

Hắn nhìn thấy Lạc Lan thì lập tức đứng dậy, đưa hộp điểm tâm cho Lạc Lan.

Vì mặt nạ che kín, Lạc Lan không nhìn thấy biểu cảm của hắn, trực giác thấy dường như hắn rất khẩn trương.

Lạc Lan nhìn hộp điểm tâm vuông vuông vắn vắn, là hộp điểm tâm bình thường nhất trong hoàng cung, bên trong chỉ có thể đựng một hai miếng điểm tâm. Thanh Sơ biết cô không thích thuốc dinh dưỡng, thường sẽ đặt một hộp lớn trong phòng ngủ và văn phòng của cô, tiện cho cô lót dạ khi đói.

Lạc Lan nói: “Tôi không đói.” định trả hộp điểm tâm cho Tiểu Giác.

Tiểu Giác lúng túng nói: “Bánh gừng tôi mới làm. Mấy miếng trước đều thất bại, miếng này đã thành công.”

“Bánh gừng anh làm?” Lạc Lan hết sức quái lạ. Vì Tiểu Giác không có hứng thú với nấu ăn, cũng không có thiên phú, tuy phụ giúp cô đã rất nhiều năm, nhưng hắn cũng chỉ có thể nấu bữa sáng, nướng bánh mì, chiên trứng.

Tiểu Giác không nói gì, chỉ gật gật đầu.

Lạc Lan đang định mở hộp điểm tâm, Tiểu Giác cản cô lại, nhăn nhó nói: “Lúc cô đói hẵng ăn, tốt nhất là lúc tôi không có mặt.”

“Tại sao?”

Ánh mắt Tiểu Giác lấp lóe, không dám nhìn thẳng cô, “Có lẽ làm không tốt, cô cảm thấy rất khó ăn.”

Lạc Lan cảm thấy hắn cổ cổ quái quái, nhưng không nghĩ nhiều, cười lắc lắc đầu, giao hộp điểm tâm cho người máy, dặn nó đặt vào phòng ngủ của cô.

Ánh mắt Tiểu Giác vẫn bám sát người máy, dường như rất không yên tâm, bộ dạng muốn nói gì đó lại không nói được.

Lạc Lan kéo cánh tay hắn đi ra ngoài, “Đừng nhìn nữa, bánh khô sẽ không mọc chân chạy mất, bây giờ tôi sẽ dẫn anh đến một nơi.”

———- ● ———– ● ———-

Nửa tiếng sau.

Phi thuyền tư nhân của Lạc Lan đến căn cứ quân sự Homines.

Phi thuyền đáp đất, Tiểu Giác lại vẫn đứng bên cửa sổ khoang, chăm chú nhìn ra bên ngoài, trong mắt phát ra tia sáng khác thường – ở gần là từng đội quân nhân, ở xa là các loại chiến hạm đang đậu, trên không là máy bay chiến đấu lên lên xuống xuống.

Lạc Lan hiếm khi nở nụ cười, “Nếu không thích, chúng ta có thể lập tức quay về.” làm động tác muốn quay người trở về.

Tiểu Giác vội vàng túm tay cô, “Lạc Lạc!”

Lạc Lan nháy nháy mắt, “Lừa anh đấy! Nước miếng anh cũng chảy cả rồi, sao có thể không thích?”

Tiểu Giác thế mà thật sự lau miệng, “Không có, cô lại lừa người khác.”

Lạc Lan nhịn không nổi.

Tiểu Giác vỗ đầu cô một cái, “Lừa đảo!”

Lạc Lan lẩm bẩm: “Ngốc như vậy, không lừa anh thì lừa ai?”

Thanh Sơ nhẹ nhàng ho khan một tiếng, nhắc nhở: “Bệ hạ, xe bay đến rồi.”

Lạc Lan thấy cửa khoan đã mở, Đàm Tư Dao dẫn theo một đội cảnh vệ đợi bên ngoài.

Cô dẫn Tiểu Giác xuống phi thuyền, ngồi lên xe bay chạy được trên không dưới bộ.

Tiểu Giăc vẫn luôn nhìn chăm chăm ra cửa sổ, kinh ngạc nói: “Còn lớn hơn căn cứ quân sự trong game ‘Các vì sao tranh bá’.”

Lạc Lan mỉm cười, “Tôi nhớ, quân đoàn của anh trong game là đệ nhất.”

“Cô biết?” Tiểu Giác mừng rỡ.

Quân đoàn của hắn trong game tên là quân đoàn Lạc Lạc, thực ra hắn rất hy vọng Lạc Lạc có thể cùng chơi với hắn, nhưng Lạc Lạc quá bận, ngày nào cũng không đủ cả thời gian ngủ.

Lạc Lan điềm nhiên nói: “Anh là nô lệ của tôi, thiết bị đầu cuối cá nhân của anh nằm trong sự giám sát máy tính của tôi, tôi có thể kiểm tra nhật ký lên mạng của anh bất cứ lúc nào, đương nhiên biết rồi.”

Tiểu Giác cũng không cảm thấy có gì không thỏa, ngược lại rất vui vẻ Lạc Lạc sẽ quan tâm kiểm tra hắn đã làm gì.

Đi một mạch, Tiểu Giác không chớp mắt.

Giống như cả bầu trời bát ngát đều đột nhiên mở ra với hắn, những chiến hạm khổng lồ, máy bay chiến đấu tinh xảo kia, như ánh sao lấp lánh đầy trời, phát ra lời mời gọi vô thanh với hắn.

Lúc xuống xe bay, Tiểu Giác nghe thấy Đàm Tư Dao báo cáo với Lạc Lan: “Nguyên soái nghe nói bệ hạ ở đây, lát nữa sẽ đến.”

Tiểu Giác đột nhiên hiểu vì sao Lạc Lan phải kết hôn với Lâm Kiên.

Lạc Lan không phải muốn Lâm Kiên, mà là muốn những đội quân này. Nếu hắn có thể có đội quân mạnh hơn Lâm Kiên, Lạc Lan sẽ không cần miễn cưỡng kết hôn với người mình không yêu nữa.

Tiểu Giác ngây ngẩn ngắm nhìn căn cứ quân sự khổng lồ trước mắt.

Lạc Lan dừng bước, quay người lại nhìn hắn, “Tiểu Giác?”

Tiểu Giác hồi thần, bước nhanh đến bên cạnh Lạc Lan, mong chờ hỏi: “Tôi có thể lái máy bay chiến đấu thật không?”

Lạc Lan lườm Tiểu Giác một cái, nhếch môi cười: “Anh tưởng tôi đưa anh tới đây là vì sao? Chỉ cho anh xem thôi sao?”

Tim Tiểu Giác đập nhanh.

Hắn đã hiểu dị chủng đối địch với loài người, ở Đế quốc Arx, một dị chủng lái máy bay chiến đấu tuyệt không phải một chuyện dễ dàng, nhưng Lạc Lan lại định làm như vậy.

“Tôi thật sự có thể lái máy bay chiến đấu?”

“Thật sự, không chỉ có thể lái máy bay chiến đấu, tương lai anh muốn chỉ huy chiến hạm cũng không thành vấn đề. Có điều…” nụ cười của Lạc Lan biến mất, vẻ mặt rất nghiêm túc, “Anh là dị chủng, tôi là loài người, anh hiểu điều này có ý nghĩa gì không?”

“Hiểu, dị chủng đối địch với loài người, Liên bang Odin đối địch với Đế quốc Arx.”

“Tôi là hoàng đế Đế quốc Arx, đang chuẩn bị tuyên chiến Liên bang Odin. Nếu anh lái máy bay chiến đấu, chỉ huy chiến hạm cho tôi, thì có nghĩa phải chiến đấu với dị chủng. Anh phải suy nghĩ rõ ràng.”

Tiểu Giác không chút do dự nói: “Tôi thuộc về cô, là nô lệ của cô, chỉ chiến đấu vì cô!”
Lạc Lan không nói lời nào, điềm nhiên nhìn về phía trước, hơi lạnh nơi đầu mày khóe mắt lại nhạt đi mấy phần, khóe môi khe khẽ nhếch lên.