Chương 269: Chiến đấu một mình (2)

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Lạc Lan trở về phòng ngủ, sắc mặt liền suy sụp.

Cô đi tới đi lui mãi trong phòng, trong mắt tràn đầy mâu thuẫn hoang mang.

Đã hai tháng rồi, nếu muốn sửa chữa sai lầm, thì phải nhanh lên.

Hồi lâu sau.

Lạc Lan đi đến bên tường, vỗ vào vách tường, cửa ngầm mở ra, lộ ra két bảo hiểm khảm trong vách tường.

“Mở cửa!”

Máy tính quét toàn thân Lạc Lan, xác nhận thân phận Lạc Lan xong, cửa mật mã kim loại mở ra.

Lạc Lan thò tay vào, lấy ra một hộp điểm tâm màu hoa hồng cất bên trong.

Cô ngồi xuống bên giường, mở hộp ra, cầm chiếc bánh gừng tròn tròn lên.

Một mặt bánh gừng vẽ một bông hoa hồng giản đơn mộc mạc, mặt còn lại viết năm chữ “Tiểu Giác yêu Lạc Lạc.”

Lạc Lan nhìn bánh gừng, lật tới trở lui nhìn.

Ánh mắt dần dần từ hoang mang trở nên kiên định, vẻ mặt kiên quyết không chùn bước.

Cô đặt bánh gừng trở vào hộp điểm tâm, cẩn thận đậy nắp lại, cất vào két bảo hiểm, khóa cửa mật mã của két bảo hiểm lại.

 

Lạc Lan bấm máy thông tin: “Thanh Sơ?”

Thanh Sơ lập tức cung kính hỏi: “Bệ hạ có gì dặn dò?”

“Giúp tôi nối máy Tiểu Giác.”

Tiểu Giác ở trên quân hạm, liên lạc với bên ngoài bị quản chế.

Theo quy định, mỗi quân nhân cứ bảy ngày được một cơ hội gọi điện video với người thân, nhưng tư liệu thân phận của người thân phải giao cho quân đội xét duyệt.

Tư liệu thân phận của Tiểu Giác vốn là giả, cũng không thể liệt vào thân thích của Lạc Lan, giao cho quân đội xét duyệt, chính là bỏ qua phúc lợi gọi điện video bảy ngày một lần.

Lạc Lan đương nhiên có quyền trực tiếp liên hệ Tiểu Giác, nhưng từ khi Tiểu Giác đi đến nay, đã hai tháng, cô cũng chưa từng liên lạc với Tiểu Giác, giống như hoàn toàn quên mất người này.

 

Thanh Sơ nghe thấy yêu cầu của Lạc Lan, không tỏ ra chút khác thường nào, kiến nghị vô cùng đúng trọng tâm: “Nếu bệ hạ không ngại, tốt nhất đừng dùng danh nghĩa của mình liên lạc Tiểu Giác.”

“Cô liệu mà làm!” Lạc Lan cũng hiểu dùng danh nghĩa của mình liên lạc Tiểu Giác, không chỉ sẽ gây phiền phức cho mình, cũng gây phiền phức cho Tiểu Giác.

“Bệ hạ đợi lát, cho tôi mười phút.”

Thanh Sơ lập tức liên hệ các ngành, phối hợp xử lý việc này.

 

————•————•————

 

Ngoài không gian rộng lớn vô ngần.

Tinh hà mênh mông, ánh sao lấp lánh.

Chiến hạm hiệu Lâm Tạ.

Tiểu Giác và vài quân nhân ra khỏi phòng huấn luyện.

Bọn họ nhìn thời gian, ồn ào “Đến giờ rồi”, vội vàng sải bước chạy đi.

Những người trên chiến trường dù đối diện cái chết cũng sẽ không bỏ rơi chiến hữu, nháy mắt lại không màng chiến hữu, người này nối người kia xông vào phòng thông tín.

Tiểu Giác bước qua từng cửa phòng thông tín, ánh mắt lơ đãng lướt qua trên mặt từng binh lính. Bình thường cao to hùng dũng, người này hung thần ác sát hơn người kia, lúc này lại toét miệng cười ngốc không thôi, đầu mày khóe mắt tràn ngập dịu dàng.

 

Tiểu Giác đi đến khu nghỉ ngơi bên cạnh, cầm lấy ly thức uống thể năng cấp A miễn phí, cô độc một mình ngồi trước cửa sổ ngắm cảnh hình bầu dục, ngắm nhìn hư không mờ mịt bên ngoài.

Hai tháng rồi…

Xung quanh có mấy quân nhân thấp giọng nói cười, chắc là vừa gọi điện cho người thân bạn bè xong, hi hi ha ha trêu chọc lẫn nhau, càn nổi bật hình đơn bóng chiếc của Tiểu Giác, thỉnh thoảng lại có người hiếu kỳ liếc nhìn Tiểu Giác.

Tiểu Giác cũng phát hiện mình không hợp với không khí ấp áp vui tươi xung quanh, đứng dậy rời đi.

Trong máy thông tín đột nhiên truyền tới tiếng nói: “Trung úy Tiêu Giao, mời đến phòng thông tín số A9. Trung úy Tiêu Giao, mời đến phòng thông tín số A9…”

“Nhận được.”

Tiểu Giác hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, lại không hề chần chừ chấp hành mệnh lệnh, đi đến phòng thông tín.

 

Tiểu Giác bước vào phòng thông tín, cửa kim loại tự động đóng lại.

Lần đầu tiên hắn sử dụng phòng thông tín, đang đánh giá nên ấn nút nào, Lạc Lan đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, hình người ba chiều sống động như thật, như thể hai người thật sự gần trong gang tấc.

Tiểu Giác hết sức bất ngờ, ngơ ngẩn nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan cũng có chút không tự nhiên, “Sống trên chiến hạm thích nghi không?” giọng điệu giống như cấp trên hỏi cấp dưới.

“Thích nghi.”

“Ừm… đủ tiền tiêu chứ?”

“Cô biết trong tài khoản của tôi còn bao nhiêu tiền không?”

“Không rõ.”

“Đủ mua mấy chiếc mấy bay chiến đấu luôn.”

“Ý anh là đủ tiêu?”

“Tôi chỉ mua ít thức uống có cồn, mời chiến hữu bữa cơm mà thôi, đến lợi tức mỗi ngày của nó cũng tiêu không hết.”

Lạc Lan đột nhiên nhớ ra gì đó, hỏi: “Trên chiến hạp có thức uống thích hợp thể năng của anh chứ?”

Tiểu Giác ôn hòa nói: “Không chỉ trên chiến hạm hiệu Lâm Tạ không có, khắp các vì sao đều không có.”

Lạc Lan gật gật đầu, không nói gì cả.

Tiểu Giác nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan nhìn Tiểu Giác.

Trong phòng thông tín im lặng đến bối rối.

Tiểu Giác cảm thấy Lạc Lan tìm hắn nhất định có chuyện, nhưng Lạc Lan chậm chạp không nói, Tiểu Giác chỉ có thể chủ động hỏi: “Cô tìm tôi có chuyện gì?”

“… chỉ là nói với anh, Thanh Sơ đã liệt tôi vào danh sách thông tín của anh, dùng tên Tân Lạc. Anh có thể liên lạc với tôi.” Lạc Lan nghĩ nghĩ, giải thích bổ sung, “Tôi muốn biết tình hình hạm đội, tuy mỗi ngày đều có báo cáo đến từ quân đội, nhưng tôi muốn đổi góc độ khác để tìm hiểu.”

“Được.” Tiểu Giác đồng ý.

Hai người lại trầm mặc nhìn nhau một lúc, Lạc Lan nói: “Nếu anh không có việc gì, thì tôi ngắt tín hiệu đây.”

Lạc Lan nói muốn ngắt tín hiệu, nhưng chưa lập tức ngắt ngay.

Tiểu Giác đột nhiên bước tới một bước, khẽ nghiêng tới trước, hai tay cuộn vào không, ôm lấy cô.

Lạc Lan thấp giọng nói: “Chú ý an toàn.” Nói rồi, cô ngắt tín hiệu.

Lạc Lan ba chiều dần dần biến mất trong lòng Tiểu Giác.

Tiểu Giác giống như đột nhiên mất đi sức lực, người tựa vào vách kim loại trong phòng thông tín, khép hờ mắt, không nhúc nhích.

 

————•————•————

 

Lạc Lan ngây ngốc đứng trước màn hình tối đen.

Thì ra cô cũng có lúc xúc động nhất thời, không chút lý trí.

Thực ra, cô đã quyết định, căn bản không cần thái độ của Tiểu Giác, nhưng dường như phải gặp hắn một lần, mới có thể xác định lần cuối. Giống như cái ôm cuối cùng của Tiểu Giác, thoạt nhìn không chút ý nghĩa, lại khiến người ta an tâm.

Lạc Lan mỉm cười thở dài một hơi.

Tuy Tiểu Giác thể năng trác tuyệt, nhưng chuyện này rất phức tạp, liên lụy đến hoàng thất, cả Đế quốc Arx, thậm chí cả loài người, căn bản không phải chuyện hắn có thể xử lý, đây là cuộc chiến của một mình cô.

Cô rất rõ, ra quyết định này phía trước chính là núi đao biển lửa, nhưng con đường cô đi đã có khi nào bằng phẳng thông thoáng?

Chỉ có điều sau khi đối địch với tất cả dị chủng, cô còn cần đối địch với tất cả con người mà thôi!

 

Có những kế hoạch cần phải ưu tiên!

Lạc Lan bình ổn lại tâm trạng, liên lạc Emir.

Một lúc sau, Emir xuất hiện trước mặt cô.

Mình vận suit màu đỏ, mái tóc vấn thành búi, chỉnh tề cuộn lại sau đầu, so với trước đây bớt đi vài phần kiều mị, thêm vài phần chín chắn.

Chắc là sau khi nhìn thấy hiển thị tin đến, tạm thời gián đoạn công việc, gọi video với cô.

Emir hơi khom gối, hành lễ kính chào: “Bệ hạ tôn kính, chào buổi tối! Xin hỏi có gì dạy bảo?”

“Chính phủ sao Khúc Vân nhận quyên tặng không?”

Emir thật sự không đoán được vị nữ hoàng tâm tư khó lường này muốn làm gì, cẩn trọng nói: “Các mặt chính trị, kinh tế, y tế, giáo dục của sao Khúc Vân đều tương đối lạc hậu, đương nhiên không phải đối quyên tặng hợp lý.”

“Tôi muốn dùng danh nghĩa cá nhân quyên tặng sao Khúc Vân một viện nghiên cứu gene và một bệnh viện chuyên chữa trị các bệnh về gene.”

Tim Emir đập điên cuồng, cười đến ngọt ngào động lòng, “Danh nghĩa cá nhân?”

“Danh nghĩa cá nhân.”

Emir nhịn không được nuốt nước bọt, “Mặt bằng và xây dựng có thể do chính phủ sao Khúc Vân lo liệu, bằng thân phận của bệ hạ, các loại dụng cụ y tế và dụng cụ nghiên cứu, chỉ cần có tiền là có thể mua được, nhưng bác sĩ thì sao? Giáo sư thì sao?”

“Có một câu ngạn ngữ rằng ‘La Mã không thể xây trong một ngày’, viện nghiên cứu gene và bệnh viện cũng không thể một ngày mà hoàn thiện, tôi sẽ phái vài học sinh của tôi qua đó trước, thành lập một phòng nghiên cứu. Bà chọn lựa các bác sĩ trẻ tuổi ưu tú nhất ở địa phương sao Khúc Vân, cho bọn họ vào phòng nghiên cứu học tập, chỉ cần bọn họ chăm chỉ, mười năm sau, bệnh viện sẽ có một đội nhà sửa chữa gene địa phương.”

Emir phát hiện Lạc Lan không phải nói đùa, tim đập càng lúc càng dữ dội, nụ cười trên mặt cũng không duy trì được nữa, nghiêm túc nói: “Sao Khúc Vân vô cùng lạc hậu, học sinh của bệ hạ đều là học giả gene kiệt xuất, có thể thích ứng thật sao?”

“Không phải di dân. Tuy bọn họ là học sinh của tôi, nhưng tôi không có quyền yêu cầu bọn họ hy sinh lớn như vậy, sẽ áp dụng chế độ luân phiên, mỗi người chỉ cần ở lại sao Khúc Vân năm năm, chỉ cần thù lao hậu đãi, nể mặt tôi, bọn họ chắc có thể chấp nhận.”

“Trên sao Khúc Vân dị chủng sống chung với loài người, học sinh của bệ hạ đã quen môi trường ở Đế quốc Arx, có khi nào không thể chấp nhận?”

“Mấy học sinh của tôi ở Đế quốc Arx vẫn chưa có tư cách nhận học sinh, tôi nói là học sinh trước đây của tôi, bọn họ đều làm việc trong mấy binh đoàn lính đánh thuê lớn, phần lớn là ở binh đoàn Long Huyết.”

Emir từng làm lính đánh thuê, rất rõ lính đánh thuê chỉ nhận tiền không nhận người, lập trường chính trị của lính đánh thuê trung lập, không có thù hằn như các tinh quốc.

Bà ta đột nhiên phát hiện Lạc Lan suy nghĩ rất chu đáo, tuyệt đối không phải tâm huyết dâng trào.

Cơ sở phần cứng của viện nghiên cứu và bệnh viện, chỉ cần có tiền và cửa ngõ, chắc chắn có thể xây dựng nên.

Mấu chốt nhất chính là nhân tài, tiến cử từ bên ngoài hiển nhiên không thực tế, có học giả gene nào lại muốn đến sao Khúc Vân sinh sống làm việc? Chỉ có tự mình bồi dưỡng mới là thực tế nhất.

Chỉ cần Lạc Lan cung cấp thầy, cung cấp cơ hội học tập, mấy chục năm sau, sao Khúc Vân nhất định sẽ có sở nghiên cứu gene và bệnh viện gene của riêng mình.

Emir không biết Lạc Lan rốt cuộc có hiểu điều này có ý nghĩa thế nào đối với một tinh cầu nghèo khổ lạc hậu hay không.

Chắc chắn là hiểu chứ!

Bằng không sẽ không cân nhắc đến mọi mặt như vậy.

 

Emir thiết tha nói: “Sao Khúc Vân bằng lòng tiếp nhận quyên tặng cá nhân của bệ hạ.”

“Tôi có hai điều kiện.”

Lại nữa! Emir than một tiếng, lại không nỡ bỏ lỡ, chỉ có thể đáng thương hề hề hỏi: “Điều kiện gì?”

“Dù là sở nghiên cứu, hay bệnh viện, đều không dùng tiền của chính phủ sao Khúc Vân, mặt bằng và xây dựng do bà thu mua rồi quyên tặng.”

Emir hiểu ý của Lạc Lan, cô hy vọng sở nghiên cứu và bệnh viện không dính líu đến chính trị, độc lập duy trì. Tuy rằng bà ta sắp phải táng gia bại sản, nhưng điều kiện này bà ta hoàn toàn chấp nhận.

“Được! Điều kiện còn lại thì sao?”

“Là chuyện riêng của cá nhân tôi, cần bà giúp đỡ. Bà đồng ý thì tôi nói tiếp, không đồng ý thì xem như không có điều kiện này!”

Ý nghĩ Emir xoay nhanh. Tuy bản thân là thủ tướng một nước, nhưng sao Khúc Vân vừa nghèo vừa lạc hậu, người ta là hoàng đế Đế quốc Arx, còn có thể điều động binh đoàn linh đánh thuê đệ nhất các vì sao, giàu có khí thế, muốn người có người, muốn tiền có tiền, cho dù bà để người ta tính kế, phỏng chừng người ta cũng không để mắt đến con muỗi như bà.

Emir biết điều nói: “Tôi đồng ý.”

Lạc Lan nói: “Mười phút sau, một khoản quyên tặng sẽ gửi vào tài khoản của bà; mười lăm ngày sau, năm nghiên cứu viên gene của binh đoàn Long Huyết sẽ dẫn trợ lý đến sao Khúc Vân.”

 

Sau khi kết thúc cuộc gọi video, Emir cảm thấy mình đang mơ, tất cả đều là ảo giác của bà ta.

Bà ta mơ mơ màng màng đi vào phòng họp, thiết bị đầu cuối cá nhân tít một tiếng, nhắc nhở bà ta có tiền vào tài khoản.

Emir lập tức tay run lập cập mở ra xem.

Người quyên tặng là Anh Tiên Diệp Giới, nữ hoàng bệ hạ lại dùng danh nghĩa cá nhân của Anh Tiên Diệp Giới quyên tặng viện nghiên cứu gene và bệnh viện gene!

Anh Tiên Lạc Lan sẽ lấy tên của mình để đùa, lại tuyệt sẽ không lấy tên Anh Tiên Diệp Giới ra đùa! Chỉ bốn chữ “Anh Tiên Diệp Giới” đã chứng tỏ nữ hoàng bệ hạ vô cùng coi trọng kế hoạch này, vô cùng nghiêm túc.

Cuối cùng Emir cũng tin, không phải mơ, tất cả đều là sự thật!

Bà ta không nhịn được lệ nóng lưng tròng, hai tay nắm lại, điên cuồng gào loạn với trời cao.

Các cảnh vệ đều nhìn sang bà quỷ dị.

Emir lại hoàn toàn không màng thể diện, bà ta xông đến bên cạnh Mike, nắm chặt tay anh ta, kích động nói: “Anh không cần lo lắng Lily sẽ ở góa nữa, qua thêm mười năm nữa, sẽ có nhà sữa chữa gene làm phẫu thuật sửa chữa gene cho anh, nhất định sẽ trị khỏi bệnh của anh.”