Chương 274: Thiện ác đồng thể (2)

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Hai tay Lạc Lan chống lên tay vịn ghế làm việc, khom người nhìn Tử Yến: “Tôi muốn biết lựa chọn của anh, anh muốn để Sở Mặc thành công không?”

Ánh nhìn của Tử Yến xuyên qua Lạc Lan, nhìn hình ảnh dừng lại chính giữa phòng – con người đủ loại hình dáng.

Thoạt nhìn vô cùng mạnh mẽ, phỏng chừng mỗi người huấn luyện thêm một chút, thể năng sẽ có thể đạt cấp 2A, hẳn không ít người có thể đạt đến thể năng cấp 3A, có khi cấp 4A cũng sẽ không hiếm gặp.

Một chủng tộc mới thể năng mạnh mẽ đến đáng sợ!

Chẳng trách Sở Mặc lại lựa chọn phương hướng tiến hóa này cho dị chủng, nhưng mà, bọn họ thật sự còn có thể gọi là người sao?

Có lẽ, xưng hô chuẩn xác nhất nên là: sinh vật dị chủng mang gene loài người.

Tử Yến vô cùng căm ghét con người kỳ thị dị chủng, có lúc thật sự hận không thể diệt sạch bọn họ, nhưng khi thật sự phải hoàn toàn vứt bỏ loài người, gã phát hiện mình không làm được, có lẽ vì từ trong xương tủy, gã vẫn nhận định mình là người!

Tử Yến nói: “Anh Tiên Lạc Lan, thay vì hỏi tôi lựa chọn phương hướng nào, chi bằng thử hỏi bản thân cô, cô hy vọng chúng tôi lựa chọn phương hướng nào?” nếu loài người cứ từng bước bức ép, không cho dị chủng cơ hội sống, Sở Mặc là dị chủng đầu tiên lựa chọn cắt đứt hoàn toàn với loài người, cũng tuyệt đối sẽ không phải dị chủng cuối cùng.

Lạc Lan nói từng chữ: “Trả lời câu hỏi của tôi! Giữa tôi và Sở Mặc, bây giờ anh chọn ai?”

 

Tử Yến trầm mặc giây lát, nói: “Trước đó chúng ta từng có hiệp nghị, hợp tác, cùng nhau giải quyết Sở Mặc trước, sau đó thì đường ai nấy đi, thân ai nấy lo.”

Lạc Lan nhìn Tử Yến, dường như đang phán đoán lời của gã là thật hay giả.

Tử Yến điềm nhiên bình tĩnh nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan gật gật đầu, “Lúc phòng thí nghiệm của Sở Thiên Thanh bị hủy, nghiên cứu vẫn chưa thành công, virus này là thành quả Phong Tiểu Hoàn nghiên cứu ra được từ trên cơ sở của Sở Thiên Thanh. Nếu tôi đoán không lầm, hẳn Sở Mặc không có tài liệu nghiên cứu này, bằng không hắn ta hẳn đã nghiên cứu thành công, phát động tấn công. Sau khi Sở Thiên Thanh chết, Sở Mặc không thể không nghiên cứu lại từ đầu, nhưng hắn ta chắc chắn biết phương hướng nghiên cứu của Sở Thiên Thanh, không cần hao phí thời gian hơn trăm năm giống như Sở Thiên Thanh, tôi muốn biết nghiên cứu của Sở Mặc hiện tại rốt cuộc đã tiến triển đến bước nào rồi.”

“Cô muốn tôi điều tra giúp cô?”

“Điều tra giúp chúng ta! Bây giờ anh và tôi cùng một phe.”

Trong mắt Tử Yến tràn đầy nặng trĩu và tang thương, “Được! Tôi sẽ tra ra bằng mọi giá, trong năm mươi giờ cho cô thông tin.”

Gã đeo mặt nạ, Lạc Lan không nhìn thấy biểu cảm của gã, nhưng hoàn toàn có thể tưởng tượng ra tâm trạng của gã.

Muốn lấy được thông tin cơ mật, phải khởi động gián điệp giấu ở sâu nhất. Một khi gián điệp đó tiết lộ ra thông tin cơ mật như vậy, sẽ lập tức bại lộ thân phận, dẫn đến cái chết.

Từ khi ăn cắp được thông tin này, đến khi thông tin được truyền ra, đều phải trả giá bằng mạng người!

Những người đó đều là chiến sĩ kiên cường nhất, ưu tú nhất, trung thành nhất.

Cho dù lòng dạ sắt đá như cô và Tử Yến, cũng sẽ cảm thấy đau như cắt, khó mà chấp nhận!

Nhưng, dù không muốn chấp nhận thế nào, cũng phải chấp nhận!

Con đường bọn họ đi, mỗi một bước đều đạp lên máu tươi tiến tới, không phải của kẻ địch thì chính là của mình.

 

“Tôi đợi tin của anh!” Lạc Lan buông ghế Tử Yến ra, muốn rời đi.

Tử Yến đột nhiên vương tay, tóm lấy gáy Lạc Lan, buộc đầu cô đến sát mình.

Hai người mặt đối mặt, cách nhau một chiếc mặt nạ lộng lẫy diêm dúa.

Tử Yến hỏi: “Nếu tôi chọn ủng hộ Sở Mặc thì sao?”

Khóe môi Lạc Lan nhếch lên, cười rạng rỡ, trong mắt lại không chút ý cười, lạnh như huyền băng ngàn năm, “Các người muốn diệt tuyệt chúng tôi, lẽ nào chúng tôi ngồi không đợi chết sao?”

“Vũ khí gene cô chuẩn bị là gì”

Lạc Lan cầm cổ tay Tử Yến, kéo tay gã khỏi cổ mình, “Anh nên cầu nguyện, mãi mãi đừng biết! Nếu Sở Mặc là ma quỷ, tôi sẽ là ma vương phải giết chết ma quỷ!”

Tử Yến nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan mặt không biểu cảm xoay người, đi ra cửa, “Nếu người của anh có thể thành công lấy được thông tin, tôi sẽ dốc sức bù đắp cho bọn họ.”

Tử Yến giễu cợt lạnh lẽo: “Tấn công tinh quốc của họ, hủy diệt nhà cửa họ, khiến họ không còn nơi tự do công bằng để sinh sống, đây chính là bù đắp của cô sao?”

Lạc Lan không nói lời nào, giống như không nghe thấy gì bỏ đi.

 

————•————•————

 

Lạc Lan đi qua hành lang tĩnh mịch.

Xuyên qua đại sảnh vắng vẻ.

Lúc đi đến văn phòng của mình, đột nhiên dừng bước.

Còn có rất nhiều công việc đang đợi cô xử lý, nhưng cô lại hoàn toàn không muốn đẩy cửa văn phòng ra.

Có lẽ kích thích của thí nghiệm mô phỏng quá lớn, cô vẫn luôn cảm xúc bất định, trong đầu toàn là những suy nghĩ kỳ quái không thể khống chế.

Nếu thế giới này thật sự phải diệt vong, loài người thật sự đang đếm ngược sinh mệnh, trước khi chết việc cô muốn làm nhất là gì?

Cô biết thân là hoàng đế, công việc cần phải làm, lại không phải việc trong lòng cô muốn làm nhất.

Việc cô muốn làm nhất là gì?

Người cô muốn gặp nhất là ai?

Lạc Lan đột nhiên hạ lệnh: “Thanh Sơ, giúp tôi chuẩn bị phi thuyền. Tôi muốn đến thị sát sao năng lượng.”

 

————•————•————

 

Hai mươi hai tiếng sau.

Sao Khúc Vân.

Phủ thủ tướng.

Trước một tòa nhà nhỏ bò đầy dây leo đỏ, bãi cỏ trống trãi, tĩnh mịch yên ắng.

Emir hai tay ôm ngực, bước qua bước lại, biểu cảm nông nóng bất an.

Đột nhiên, bà ta nghe thấy tiếng động, mừng rỡ nhìn lên bầu trời.

Một chiếc phi thuyền cỡ nhỏ xuất hiện trên bầu trời, từ từ đáp xuống bãi cỏ.

Cửa khoang mở ra, Lạc Lan bước xuống phi thuyền.

Emir nghênh đón, thân thiết nói: “Tôi không nói với hai đứa nhỏ cô sẽ tới, sợ bọn chúng không chịu ngủ, trắng đêm đợi cô.”

Mấy năm nay, hai người vì bọn trẻ thường xuyên gọi điện video, dần dần không còn câu nệ lễ nghi, đối đãi tùy ý.

Lạc Lan mệt mỏi cười cười, “Cảm ơn.”

Emir lắc lắc đầu, “Sao hai cái quầng thâm lớn vậy, không ngủ sao?”

“Trên phi thuyền xử lý chút công việc, lát nữa sẽ có thể chuyên tâm chơi với bọn nó một chút.”

“Có thể ở bao lâu?”

“Hai tiếng.”

Emir âm thầm thở dài, lập tức gia tăng bước chân, để cô có thể nhìn bọn trẻ thêm một lát.

 

Lạc Lan rón ra rón rén đi vào phòng ngủ.

Hai đứa trẻ, ngủ trên hai chiếc giường trẻ em sát nhau, chính giữa cách một lối đi không lớn.

Lạc Lan ngồi trên sàn nhà giữa hai chiếc giường, khi nhìn đứa này, lúc lại nhìn đứa kia, cảm thấy tất cả đẹp đến không giống thật.

Cô không kiềm được chọc chọc gò má nhỏ núc ních của bọn chúng, là thật rồi!

Bé gái vẫn ngủ say sưa, bé trai lại đột nhiên mở mắt ra, lăn người ngồi dậy.

Lạc Lan giật mình, chân tay luống cuống, cũng không biết nên nói gì.

Tuy thường gặp nhau trong video, nhưng thật sự mặt đối mặt, lại là lần đầu tiên.

Bé trai nghiêm túc đánh giá cô, “Mẹ?”

Lạc Lan căng thẳng gật gật đầu.

Bé trai vươn tay chọc chọc cô, phát hiện không phải ảnh ảo, “Là mẹ thật!”

Không ngờ giống hệt mình! Lạc Lan vừa buồn cười vừa xót xa, “Là mẹ thật. Mẹ đánh thức con sao?”

“Không có. Con và chị đã hẹn thay phiên nhau ngủ, bây giờ là chị ngủ, con trực ban.”

“Tại sao phải thay phiên nhau ngủ?”

“Đợi mẹ.”

“Các con biết mẹ sẽ tới?”

“Ừm! Dì tưởng bọn con ngủ rồi, thực ra bọn con đã thức, đều nghe thấy hết.”

“Con không gọi chị dậy sao?”

Bé trai nhìn nhìn chị, nhỏ giọng nói: “Con có câu hỏi, chị dậy rồi sẽ không cho con hỏi.”

“Câu hỏi gì?”

“Bọn con có ba không?”

“Có.”

“Ở đâu?”

“Ở trên chiến hạm.”

Mắt bé trai hưng phấn trừng lớn, nhấp nháy, giống như ngôi sao nhỏ lấp lánh, “Chiến hạm thật sự?”

“Chiến hạm thật sự.”

“Chiến hạm rất lớn rất lớn?”

“Chiến hạm rất lớn rất lớn.”

Nó đột nhiên vừa lăn vừa bò xuống giường, Lạc Lan sợ nó ngã, muốn đỡ nó, nó vẫn động tác nhanh nhẹ bò đến giường chị, vừa lắc vừa kéo, “Chị, chị!”

Bé gái tỉnh giấc, trở mình ngồi dậy, giống như bé trai lúc nãy, trước là trừng mắt nhìn Lạc Lan từ đầu đến chân, “Mẹ?”

Lạc Lan cười cười, nói: “Là mẹ thật.”

Bé gái dùng tay chọc chọc cô, lộ ra nét cười đầy mặt, “Là thật.”

“Mẹ!”

Bé gái gọi lớn một tiếng, không đợi Lạc Lan phản ứng, cả người liền trực tiếp nhảy xuống giường, nhiệt tình nhào tới Lạc Lan.

Lạc Lan vội vàng ôm con bé.

Bé gái liên tục thơm đến mấy cái lên má trái phải của Lạc Lan, vừa thơm vừa gọi: “Mẹ! Mẹ! Mẹ…”

Lạc Lan bị gọi đến tim cũng sắp nhũng ra.

Bé trai ngồi dưới đất, chỉ nhìn theo.

Lạc Lan biết tính cách con gái hoạt bát phóng khoáng, tính cách con trai nghiêm túc hay ngại. Cô bế con gái lên, ngồi xuống đất, tóm bé trai vào lòng, mỗi bên ôm một đứa.

 

Bé trai kéo kéo chị, “Mẹ nói chúng ta có ba, ba ở trên chiến hạm.”

Bé gái ra dáng người lớn ngó Lạc Lan, nghiêm trang nói: “Mẹ không cần lừa bọn con, bọn con có thể tiếp nhận sự thật không có ba.”

Bé trai nói với Lạc Lan: “Chị nói ba hoặc là chết rồi, hoặc là không cần bọn con nữa, không cho con hỏi mẹ.”

Lạc Lan nói: “Mẹ không lừa các con, ba thật sự ở trên chiến hạm, ông ấy không phải không cần các con.”

“Vậy tại sao bọn con chưa từng gặp ông ấy?”

“Các con muốn gặp ông ấy?”

“Muốn!”

“Được.”

“Có điều…” bé gái nhìn Lạc Lan dò hỏi, người lớn nói chuyện luôn có Có điều, Chỉ là, Nhưng mà.

Lạc Lan bất đắc dĩ xoa xoa đầu bé gái, “Có điều, mẹ vẫn chưa nói với ông ấy sự tồn tại của các con.”

Bé trai hỏi: “Tại sao?”

Bé gái trả lời: “Vì không vui. Giống như khi chị và em cãi nhau, sé trốn đi, không muốn chơi với em, không muốn nói gì với em.”

Lạc Lan nhìn bé gái, “Bọn mẹ không cãi nhau, chỉ là… tương đối phức tạp, bây giờ mẹ không giải thích rõ được, đợi các con lớn hơn lại nói với các con.”

Bé trai ngoan ngoãn gật gật đầu, bé gái lại trợn trắng mắt.

Lạc Lan buồn cười véo véo má con bé, “Mẹ sẽ cho các con gặp ba, nhưng các con không được để lộ thân phân, cứ xem như chơi một trò chơi trốn tìm, được không?”

Hai đứa nhỏ nhìn nhau một cái, bé gái gật gật đầu, bé trai thấy chị gật đầu, cũng gật gật đầu theo.

 

Lạc Lan điều chỉnh thiết bị đầu cuối, dùng đặc quyền liên hệ Tiểu Giác.

Khoảng mười phút sau, tín hiệu nối thông.

Tiểu Giác mặc áo huấn luyện, đứng trong phòng thông tín, hiển nhiên là sau khi nhận được tin, lập tức từ bãi huấn luyện chạy vội đến đây.

Tiểu Giác hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Lạc Lan nói: “Không có chuyện không được liên hệ anh sao?”

Tiểu Giác lại hơi nhếch môi lên, tựa như đang cười, “Cô không có chuyện sẽ liên hệ tôi sao?”

Lạc Lan nhìn con trai, con gái đứng ngoài khu thu hình, bọn chúng đang tập trung tin thần nhìn Tiểu Giác chằm chằm, ánh mắt vừa hiếu kỳ vừa hoang mang, không hiểu vì sao hắn phải đeo mặt nạ.

Lạc Lan rất muốn thỏa mãn bọn chúng, bảo Tiểu Giác tháo mặt nạ xuống, nhưng phòng thông tín cũng không an toàn, Lạc Lan vẫn là xua đi ý định không sáng suốt này.