Chương 275: Thiện ác đồng thể (3)

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Lạc Lan mỉm cười nói: “Tôi đánh cược thua Thanh Sơ, phải chơi một trò nhỏ với anh. Hát, khiêu vũ, đọc sách, anh tùy ý chọn một.”

Gấp như lửa đốt tìm người ta tới lại chỉ là đánh cược thua? Tiểu Giác lại vẫn bình thường, không chất vấn Lạc Lan rốt cuộc rốt cuộc lên cơn gì, ngoan ngoãn nói: “Đọc sách. Cô muốn nghe gì?”

Lạc Lan giả vờ trầm tư, nhìn con trai và con gái.

Bé gái vội vàng chạy đến giá sách một bên, cầm lấy một quyển sách giấy, đưa lên cho Lạc Lan xem.

《Hoàng tử bé》.

Bất ngờ, tim Lạc Lan hơi nghẹn lại, cô hít sâu một hơi, bất động thanh sắc nói: “《Hoàng tử bé》.”

Tiểu Giác nhập tên sách vào màn hình, tùy ý nhấp mở một trang đọc lên.

……

“Vâng, em yêu anh.” hoa nói với em: “Nhưng anh không biết gì cả, ấy là lỗi tại em. Điều ấy không quan trọng. Nhưng anh, anh cũng khờ dại như em. Hy vọng sau này anh có thể hạnh phúc. Bỏ cái lồng kính đó xuống đi. Em không cần đâu.”

“Thế gió tới thì sao?”

“Em không hay bị cảm thế đâu… Gió mát ban đêm tốt cho em lắm. Em là một cái hoa mà.”

“Nếu có sâu hay thú thì sao?”

“Chắc em phải chịu đựng vài ba con sâu nếu em muốn biết bươm bướm là thế nào. Hình như lũ bướm ấy thật là đẹp. Nếu không ai sẽ viếng thăm em? Anh sẽ đi xa. Còn bọn thú dữ, em không sợ, em có móng vuốt của em.”

Vì thế, nàng ngây thơ chìa ra bốn cái gai của mình, rồi nàng nói thêm: “Đừng chần chừ như vậy nữa. Khó chịu lắm! Anh đã quyết ra đi mà, hãy đi đi anh!”

Bởi vì nàng không muốn hoàng tử bé nhìn thấy nàng khóc. Đó là một đoá hoa vô cùng kiêu hãnh.

……

Tiểu Giác đọc được khoảng mười phút, Lạc Lan nói với hắn: “Được rồi.”

Tiểu Giác chạm màn hình, trang hộp sách biến mất. Hắn vô cùng nhẫn nại hỏi: “Còn có chuyện gì khác muốn tôi làm không?”

Lạc Lan lắc lắc đầu.

“Tôi quay về huấn luyện đây.”

“Tạm biệt.”

Tiểu Giác ngắt tín hiệu, hình người ba chiều biến mất.

Lạc Lan nhìn con trai và con gái.

Con gái bộ dạng đứng đắn nói: “Giọng của ba rất êm tai.”

Con trai hoang mang hỏi: “Tại sao ba phải đeo mặt nạ?”

Trước khi con gái lại đưa ra giải thích kỳ quái, Lạc Lan liền nói với con trai: “Ông ấy không bị thương, cũng không phải người xấu xí, chỉ là vì một vài lý do đặc biệt phải đeo mặt nạ, đợi các con lớn hơn một chút, mẹ sẽ nói với các con nguyên nhân.”

Con gái bĩu môi nói: “Nhưng mà, bọn con vẫn chưa biết ba trông thế nào.”

Lạc Lan ngẫm nghĩ, mở thiết bị đầu cuối cá nhân, lên mạng hành tinh tìm kiếm Thần Sa, chọn một bức ảnh trông đẹp nhất, chiếu đến trước mặt hai đứa trẻ.

Con gái và con trai nhìn không chớp mắt.

Con gái cười hi hi nói: “Ba ba rất ưa nhìn.”

Con trai trầm mặc.

Lạc Lan đi đến bên cạnh thằng bé, ngồi xuống hỏi: “Con đang nghĩ gì vậy?”

Con trai đột nhiên cứng rắn nói: “Nếu ba không cần mẹ, con cũng sẽ không cần ba!”

Lạc Lan kéo hai đứa trẻ vào lòng, trịnh trọng nói: “Cho dù mẹ và ba quan hệ thế nào, quan hệ của các con và ba đều sẽ không thay đổi.”

 

————•————•————

 

Lạc Lan ở bên hai đứa trẻ hai tiếng, sau đó rời khỏi sao Khúc Vân.

Trên đường quay về Homines, nhận được thông tin mã hóa Thanh Sơ gửi cho cô.

Thiệu Dật Tâm đã ra tra tiến triển nghiên cứu bên phía Sở Mặc.

Lạc Lan xem xong tình báo, đứng trước cửa sổ khoang, ngắm nhìn vũ trụ mênh mông.

Trời sao bát ngát, rộng lớn vô ngần, lấp lánh tĩnh lặng.

Vì sự tiến bộ không ngừng của khoa học, con người đã khai phá canh tác đến các vì sao lơ lửng.

Cùng lúc khoa học tạo phúc cho loài người, cũng đem đến tai nạn cho loài người.

Từ vũ khí hạt nhân sức sát thương cực lớn đến vũ khí gene vô hình hiện tại, mỗi một tiến triển của khoa học loài người đều vừa có mặt sáng, cũng có mặt tối, mãi mãi thiện ác đồng thể.

Đúng hay sai đều do lựa chọn của con người.

Nhất niệm thiên đường, nhất niệm địa ngục.

Học thức hiểu biết của Sở Mặc không hề kém hơn cô, vào lúc cô ngắm nhìn trời sao, suy ngẫm đúng sai, chắc chắn hắn ta cũng từng suy ngẫm nhiều lần.

Nhưng, hắn ta vẫn lựa chọn con đường này.

Tại sao?

Vì sự tồn tại của Liên bang Odin, cùng lúc cho dị chủng hạnh phúc an nhàn, cũng tiêu diệt cơ hội sống sinh sôi của bọn họ.

Vì nếu Liên bang Odin diệt vong, dị chủng sẽ phải lần nữa trở thành chủng tộc hèn mọn mặc người ta chèn ép, mặc người ta kỳ thị.

Lựa chọn của Sở Mặc, đứng ở góc độ dị chủng, cũng không phải không có lý.

Nếu không giải quyết được nguồn gốc vấn đề, Sở Mặc sẽ là dị chủng đầu tiên đi về hướng cực đoan, nhưng sẽ không phải dị chủng cuối cùng.

 

————•————•————

 

Vũ trụ mênh mông.

Tàu mẹ vũ trụ hiệu Anh Tiên 2.

Trong khoang phòng, Lâm Kiên đang ngủ say.

Thiết bị đầu cuối cá nhân đột nhiên vang lên chói tai, không cần nhìn hiển thị tin đến, âm báo đặc biệt đã nói với anh ta thân phận người liên hệ.

Lâm Kiên lập tức trở mình ngồi dậy, đến áo ngoài cũng không kịp khoác, “Nhận máy.”

Ảnh ảo của Lạc Lan hiện ra trước mặt anh ta, nói thẳng vào vấn đề: “Tôi hy vọng anh có thể thay đổi sách lược tác chiến, phát động bao vây toàn diện Liên bang Odin nhanh nhất có thể, trực tiếp tấn công sao Relictus.”

Chút buồn ngủ còn sót lại của Lâm Kiên biến mất, vừa mặt áo, vừa hỏi: “Vì sao?”

Lạc Lan gửi đoạn phim thí nghiệm mô phỏng của Phong Tiểu Hoàn cho Lâm Kiên.

 

Lâm Kiên xem xong, sắc mặt đại biến, không tin nổi hỏi: “Virus Kiết Câu trong thí nghiệm mô phỏng thật sự có khả năng tồn tại?”

“Căn cứ tình báo mới nhất tôi nhận được, đối phương đã nghiên cứu ra thuốc, chỉ có điều vẫn chưa giải quyết được vấn đề làm sao phát tán hiệu quả cao, nhưng đây chỉ là vấn đề thời gian, bọn họ sớm muộn cũng sẽ giải quyết. Thời gian càng kéo dài càng bất lợi cho loài người, chúng ta phải nhanh chóng ngăn cản đối phương, trước khi bọn họ nghiên cứu ra Kiết Câu mang tính truyền nhiễm mạnh.”

“Tình báo đáng tin không? Có khi nào là kế Liên bang Odin bày ra khiến chúng ta tự loạn trận hình?”

Vì khác biệt của dị chủng và loài người là ở gene, gián điệp cao minh hơn nữa cũng không làm giả được gene của mình, cho nên luôn không có con người nào thành công đánh vào các bộ nòng cốt của Liên bang Odin.

“Anh quên tôi từng sống ở Liên bang Odin hơn mười năm sao?”

Lúc này Lâm Kiên mới nhớ ra, tính đến nay, có một gián điệp vào được đến bộ nòng cốt của Liên bang Odin, chính là bản thân bệ hạ Lạc Lan. Anh ta không còn nghi ngờ tín đáng tin của tình báo nữa.

 

Lâm Kiên hít thở nặng nề, đi tới đi lui trong phòng.

Nếu tiếp tục thi hành chiến lượng tằm ăn, đóng vững đánh chắc, Đế quốc Arx nhất định có thể đánh bại Liên bang Odin. Đây giống như nhốt một tráng hán vào một căn phòng kim loại bịt kín, cắt đứt tất cả đường sống, cho dù anh ta có cường tráng hơn, cũng sẽ dần dần chết đi.

Nhưng, đột nhiên sửa đổi kế hoạch tác chiến, mạnh mẽ tấn công vào sao Relictus, giống như so nắm đấm chính diện với tráng hán, rất bất lợi cho Đế quốc Arx, ắt sẽ kích động phản kháng kịch liệt nhất của Liên bang Odin.

Luận năng lực tác chiến của từng binh sĩ, anh ta không thể không thừa nhận Đế quốc Arx không bằng Liên bang Odin, về thể năng dị chủng quả thực mạnh hơn loài người. Nếu quyết đấu chính diện, thắng bại khó đoán, rất có khả năng thua.

 

“Lâm Kiên, đây không chỉ là thắng bại của riêng Đế quốc Arx, càng là tồn vong của loài người!” Lạc Lan nhắc nhở.

Lâm Kiên dừng bước, dùng sức day day mặt, rầu rĩ thở dài: “Tôi chỉ là muốn đánh bại Liên bang Odin, báo thù cho cha, phát tiết thù hận cá nhân một chút, sao chuyện lại biến thành phải gánh vác trọng trách tồn vong của cả loài người?”

“Tôi không biết.”

Lạc Lan cũng có hơi không nhớ ra được mục đích mấy mươi năm trước cô đến Liên bang Odin, dường như cũng chỉ là để tra rõ chân tướng cái chết của mẹ, phục thù cho mẹ, không biết sao chuyện lại từng bước biến thành như vậy. Cô vẫn luôn cảm thấy mình là một tên khốn lòng dạ độc ác, ích kỷ vụ lợi, chưa từng gánh vác thứ trọng trách này, bây giờ sự đến trước mắt, không thể không gánh vách.

Lâm Kiên nhìn Lạc Lan, “Chúng ta có lựa chọn khác không?”

Lạc Lan lắc lắc đầu.

Lâm Kiên cười khổ, “Nếu đã chỉ có một con đường, cho dù không thích cỡ nào, cũng chỉ có thể như vậy thôi.”

Lạc Lan nói: “Khi huấn luyện binh lính, thêm một điều, tránh đối kháng thân thể với dị chủng. Nếu không thể không đối kháng, binh lính từng có vết thương phải được cách ly kiểm tra.”

“Có cần thiết phải như vậy không? Có thể gây ra hoảng loạn.”

“Trù bị kỹ càng, nếu đợi lúc xảy ra rồi, mới huấn luyện thì không kịp nữa.”

Lâm Kiên nhìn Lạc Lan, nghiêm túc nói: “Chúng ta nhất định phải thắng lợi!”

“Nhất định!” Lạc Lan biểu cảm kiên nghị, không chút do dự.

Lòng Lâm Kiên hoàn toàn lắng lại. Một chiến hữu mạnh mẽ đáng tin không chỉ sẽ khiến người ta không cần nơm nớp ngoái đầu, còn luôn có thể cho người ta dũng khí và lòng tin tiến bước.

 

————•————•————

 

Sau khi Lâm Kiên kết thúc cuộc gọi, không màng nghỉ ngơi nữa.

Anh ta mở tư liệu chiến sự bốn năm nay, cẩn thận xem một lượt, xác nhận tình báo của Lạc Lan thật sự đáng tin.

Bọn họ đều bị biểu tượng thắng lợi che mờ, không lưu ý đến dị thường bên dưới thắng lợi.

Lâm Kiên đổ mồ hôi lạnh khắp người, cũng may người cùng mình kề vai tác chiến là Lạc Lan.

Nếu không phải Lạc Lan phát giác ra dị động của Liên bang Odin, anh ta sẽ trở thành tội nhân thiên cổ của loài người.

 

Lâm Kiên thông báo tất cả tướng quân, triệu tập cuộc họp khẩn cấp.

Anh ta lời ít ý nhiều bày tỏ, mình muốn đổi mới sách lược tác chiến, phát động tấn công toàn diện Liên bang Odin nhanh nhất có thể.

Không ít tướng quân tỏ ý phản đối, cho rằng tình thể hiện tại rất tốt, cục diện có lợi cho Đế quốc Arx, nên tiếp tục thực hành chiến lược tằm ăn vườn không nhà trống.

Lâm Kiên chất vấn bọn họ: “Các người không cảm thấy kỳ quái sao? Liên bang Odin chắc chắn hiểu rõ thời gian càng kéo dài càng bất lợi cho bọn họ, nên dốc hết sức ép chúng ta quyết chiến chính diện, bọn họ lại luôn cùng chúng ta dây dưa trên chiến trường ngoài không gian, như thể họ hy vọng thời gian chiến tranh càng dài càng tốt.”

Những tướng quân đó không trả lời được câu hỏi của Lâm Kiên, chỉ đành quy kết cho quan chỉ huy của Liên bang Odin Tả Khâu Bạch trước kia là thẩm phán, năng lực chỉ huy và kinh nghiệm tác chiến không đủ, đương nhiên không thể so được với những cỗ máy chiến tranh trước đây của Liên bang Odin.

 

Tướng quân Lâm Lâu và tướng quân Mẫn Công Minh trước cuộc họp đã họp riêng với Lâm Kiên, biết Liên bang Odin có thể đang tiếng hành thí nghiệm vũ khí gene bí mật.

Là lão quân nhân từng có kinh nghiệm tác chiến chính diện với quân đội Liên bang Odin, bọn họ xem xong phân tích chiến sự bốn năm nay, đồng ý với phán đoán của Lâm Kiên, Liên bang Odin quả thực khác thường.

Quân đội Liên bang Odin vũ khí tiên tiến, sức chiến đấu mỗi binh sĩ mạnh, sở trường nhất là quyết đấu chính diện. Bốn năm nay, tuy thỉnh thoảng có vài tấn công ý đồ chọc giận Đế quốc Arx, phần lớn lại đánh rất ẩn nhẫn kiềm chế.

Sau khi mất đi tinh vực G2299, lại mất đinh tinh vực H3875, không gian sinh tồn trong vũ trụ của Liên bang Odin bị tiến một bước thu hẹp, bọn họ cũng không phản kháng mạnh mẽ, dường như định tiếp tục để mất tiếp một tinh vực cho Đế quốc Arx.

Tướng quân Lâm Lâu và tướng quân Mẫn Công Minh lựa chọn ủng hộ Lâm Kiên.

Dựa vào sức ảnh hưởng lớn mạnh của nhà họ Lâm trong quân đội, cùng với biểu hiện xuất sắc trước mắt của Lâm Kiên trên chiến trường, cuối cùng Lâm Kiên cũng có được sự ủng hộ của phần lớn tướng quân, đồng ý phát động tấn công toàn diện Liên bang Odin.

 

————•————•————

 

Hoàn thành hội nghị quân sự mười tiếng đồng hồ, Lâm Kiên lập tức liên hệ Lạc Lan.

Lạc Lan dường như vẫn đang đợi tin tức của anh ta, gần như máy thông tin vừa vang, cô đã nhận tín hiệu, người xuất hiện trước mặt anh ta.

“Thế nào?”

“Tất cả thuận lợi, đợi bố trí chu đáo, sẽ phát động tấn công toàn diện Liên bang Odin nhanh nhất có thể.

Lạc Lan thở phào, “Tốt lắm.”

“Tôi muốn xin lỗi người, trước đó đã nghi ngờ tính đáng tin của tình báo của người. Tôi nghiên cứu xong chiến sự bốn năm nay, phát hiện tất cả dấu hiệu đều chứng minh tình báo của người rất đáng tin, tôi đắm chiềm trong niềm vui chiến sự thuận lợi, lại hoàn toàn xem nhẹ.”

“Nghi ngờ của anh rất bình thường, là tôi nên cảm ơn anh cho dù có nghi ngờ, cũng chịu tin tôi.”

Lạc Lan lần nữa cảm khái Diệp Giới có tài nhìn người, đã chọn cho Đế quốc Arx một nguyên soái tốt.

 

Trước đó Lâm Kiên vừa ngủ đã bị Lạc Lan đánh thức, liên tục mấy mươi tiếng không ngủ, luôn làm việc cường độ cao, dù thể năng vượt trội, cũng có chút mệt mỏi.

Anh ta không nhịn được ngáp một cái thật to, không hề màng thể diện, hoàn toàn xem Lạc Lan là chiến hữu không phân biệt giới tính.

Lâm Kiên mệt mỏi nói: “Có một chuyện, phải để người quyết định.”

“Chuyện gì?”

“Thông qua thương thảo, hiện tại kế hoạch tác chiến vạch ra là – tôi ở lại hiệu Anh Tiên tiếp tục chỉ huy chiến tranh ở đây, cầm chân hiệu Bắc Thần và Tả Khâu Bạch, khiến Liên bang Odin không phát giác được chúng ta đã sửa đổi kế hoạch tác chiến, vậy cần có một người dẫn hạm đội đi tập kích Liên bang Odin.”

Lạc Lan hiểu ra, “Anh muốn cho Tiểu Giác chỉ huy chiến dịch ở tinh vực Odin?”

“Không chỉ tôi, chú tôi tướng quân Lâm Lâu, tướng quân Mẫn Công Minh, còn cả các tướng quân khác cũng cho rằng Tiểu Giác là ứng viên thích hợp nhất.”

Lạc Lan trầm mặc.

“Mấy lão già đó sớm đã để ý Tiểu Giác, vẫn luôn xem anh ta là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm, mấy năm nay ác được liền ác, nhiệm vụ giao cho Tiểu Giác đều là khó nhất, Tiểu Giác thuận lợi hoàn thành tất cả, mấy lão già đối với anh ta không thể vừa lòng hơn. Nói câu không thể không phục, Tiểu Giác quả thực là trời sinh vì chiến trường, nếu không phải vì thân phận của anh ta, chắc chắn tôi sẽ lập tức gõ búa quyết định.”

“Anh tin anh ta?”

“Từ khi Tiểu Giác đến căn cứ quân sự Homines nhận chức huấn luyện viên, đến nay gần bảy năm, tôi không chỉ theo dõi anh ta sát sao, còn từng cùng anh ta lên chiến trường. Nếu không biết gene của anh ta, anh ta sẽ là quân nhân Đế quốc ưu tú nhất, trung thành nhất. Bệ hạ chưa từng đích thân lên chiến trường, chưa từng trải qua cộng tác tác chiến để giành lấy một cơ hội sống trong giây phút sinh tử, sẽ không cảm nhận được cảm giác của chúng tôi.” Lâm Kiên ngẫm nghĩ, nói chắc chắn: “Tôi tin tưởng Tiểu Giác! Rất nhiều lúc anh ta sẽ khiến tôi nghĩ đến người, quay lưng lại cho các người, tôi luôn luôn không cần ngoái đầu. Có điều, tính người phức tạp, người hiểu anh ta nhất là người, cho nên tôi giao quyền quyết định cho người.”

“Không phải anh ta thì không được sao?”

“Trên đời không có chuyện gì không phải ai thì không được, không có Tiểu Giác, thì do chú tôi chỉ huy. Có điều, chắc người hiểu ảnh hưởng của một quan chỉ huy ưu tú đối với một chiến dịch.”

Lạc Lan nói: “Tôi cần cân nhắc một chút.”

Lâm Kiên đồng ý, “Trong mười ngày cho tôi hay tin là được.”

 

3 COMMENTS