Chương 303

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Sao Khúc Vân gần sao Thái Lam hơn, nhưng Lạc Lan ngồi chiến hạm của mình đến đó, khoảng cách tuy xa, nhưng vẫn đến được sao Thái Lam sớm hơn Emir.

Lúc Emir dẫn hai đứa trẻ xuống phi thuyền, nhìn thấy Lạc Lan đã ngồi đợi ở cửa cảng.

Emir cười buông tay ra, Tiểu Triêu và Tiểu Tịch lao về phía Lạc Lan như hai viên đạn, ôm Lạc Lan cứng ngắt.

Lạc Lan cười ôm lấy hai con.

Emir đi giày cao gót cao 10 cm, phong thái yểu điệu đi đến trước mặt Lạc Lan, “Sao lại có thời gian nghỉ mát?”

Tin tức bà ta nhận được không được tốt lắm.

Cỗ máy chiến tranh Thần Sa sống lại, phát động chính biến quân sự, trở thành quan chấp chính mới của Liên bang Odin. Tướng lĩnh thiên tài của Đế quốc Arx, tướng quân Tiêu Giao lại vì máy bay chiến đấu phát nổ, chết trước trận chiến. Bên được bên mất, trận chiến tiếp theo của Đế quốc Arx cũng không dễ đánh.

Lạc Lan xoa xoa đầu hai đứa trẻ, “Tranh thủ lúc rảnh rỗi. Trước đây tôi đã hứa với chúng, sẽ chơi cùng chúng hai ngày.”

Emir dõi mắt nhìn biển khơi ngút ngàn ngoài cảng vũ trụ, “Tại sao lại đến đây? Đây đâu phải nơi thích hợp cho gia đình du lịch?”

Lạc Lan mỗi tay dắt một đứa, không để ý nói: “Chúng tôi cũng không phải gia đình bình thường.”

Emir ngẩn ra, cười nói: “Phải!”

 

Lạc Lan nhìn Thanh Việt.

Sau khi cô ta xuống máy bay vẫn luôn kinh hãi, đứng cứng đờ tại chỗ, ngây ngốc nhìn Lạc Lan và Tiểu Triêu, Tiểu Tịch đang ôm nhau.

Lạc Lan nói với Thanh Sơ: “Cô và Thanh Việt chắc đã mấy chục năm không gặp, giờ đang nghỉ phép, cô cũng tụ tập bạn cũ đi!”

Thanh Việt vẫn có chút không yên tâm, Emir thiếu kiêu nhẫn xua xua tay, “Được rồi, còn có tôi mà!”

“Cảm ơn bệ hạ.”

Thanh Sơ dỡ bỏ nụ cười mỉm nghề nghiệp, hưng phấn đi về phía Thanh Việt.

Cô ta nhớ đến, lúc hai người mới quen nhau, cô ta nhát gan, Thanh Việt to gan. Dù là chuyện gì Thanh Việt cũng sẽ chắn trước mặt cô ta, còn nhiều lần dặn dò cô ta đề cao cảnh giác, đề phòng dị chủng giở trò, không ngờ cuối cùng Thanh Việt lại yêu một dị chủng nhiều mánh khóe nhất.

 

————•————•————

 

Lạc Lan đội mũ che nắng rộng vành, đeo kính râm, dắt hai con đi ra khỏi cảng vũ trụ.

Emir cũng như cô, cũng mũ che nắng rộng vành, kính râm, che hết quá nửa gương mặt.

Thanh Sơ và Thanh Việt theo sát sau lưng họ.

Ngoài cửa cảng, người lái thuyền câu khách vừa nhìn thấy bọn họ lập tức vây quanh, tranh nhau giới thiệu thuyền của mình.

“Biểu diễn ca múa long trọng nhất của người có cánh!”

“Giác đấu sinh tử, không kích thích không lấy tiền!”

“Bar tình ái, đủ loại phục vụ, bảo đảm hài lòng!”

……

Bọn họ cũng không phải không biết tiết chế, nhìn thấy có trẻ em, lời nói cũng dè dặt khó hiểu hơn nhiều.

Emirr ngựa quen đường cũ chọn một người đàn ông nước da ngăm đen, vóc dáng cường tráng, “Dùng thuyền của anh, dọn dẹp thuyền cho sạch.”

Những người đàn ông khác thấy khách đã chọn được người lái thuyền, không lãng phí thời gian nữa, cùng nhau giải tán.

Người đàn ông cường tráng vừa dẫn đường, vừa nhiệt tình tự giới thiệu: “Tôi tên Gaunt, rất vui được phục vụ quý khách.”

Emir cười hì hì nói: “Tôi tên Milanda.”

Gaunt thấy bà ta không chủ động giới thiệu Lạc Lan và những người khác, biết điều không hỏi nhiều.

Tiếp đón đoàn người lên thuyền xong, Gaunt hỏi: “Các vị muốn đến đảo nào? Nếu không có nơi nào đặc biệt muốn đến, chỗ tôi có giới thiệu chi tiết.”

Emir đang chuẩn bị xem, Lạc Lan nói: “Đến đảo Cận Môn dạo một lát, buổi tối ở lại đảo Lưu Mộng.”

“Được!”

Gaunt thấy khách mục đích rõ ràng, đã định xong hành trình, không nhiều lời nữa, lái thuyền chạy thẳng đến nơi chỉ định.

 

Trước khi đến, Emir từng xem kỹ giới thiệu về sao Thái Lam.

Trên 90% diện tích tinh cầu là biển, có hơn một trăm đảo nhỏ, bà ta cũng không thể nhớ hết đặc sắc của từng đảo, ví dụ đảo Lưu Mộng, bà ta không biết ở đó có gì hấp dẫn Lạc Lan, nhưng đảo Cận Môn thì vô cùng nổi tiếng, vì là chợ mua bán nô lệ lớn nhất trên sao Thái Lam.

Emir đã quen hời hợt, cà lơ phất phơ vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc, việc cớ đẩy hai đứa trẻ đi, bảo bọn chúng đi chụp ảnh phong cảnh cùng Thanh Sơ, Thanh Việt.

Bà ta nén giọng nói với Lạc Lan: “Đảo Cận Môn là chợ buôn bán nô lệ lớn nhất.”

“Tôi biết.”

“Nô lệ dị chủng! Cô đã nghĩ đến cảm nhận của Tiểu Triêu và Tiểu Tịch chưa?”

“Tôi từng nói với bọn chúng về xung đột mâu thuẫn giữa dị chủng và loài người, bọn chúng biết không phải tinh cầu nào cũng giống như sao Khúc Vân, phần lớn tinh cầu đều rất bài xích dị chủng.”

Emir hổn hển nói: “Chuyện này đánh đồng được sao? Tận mắt nhìn thấy và chỉ nghe nói đến giống nhau sao?”

“Không giống. Cho nên tôi dẫn chúng đến đây để nhìn tận mắt.”

Emir không nói gì được nữa.

Bọn trẻ tuy được nuôi nấng cạnh bà ta, nhưng dạy dỗ thế nào vẫn luôn do Lạc Lan quyết định.

Có lẽ vì thân phận của hai đứa trẻ quá đặc biệt, Lạc Lan gần như chưa từng xem chúng là trẻ con không hiểu chuyện. Cô đối xử với bọn trẻ giống như đối xử với bạn bè bình đẳng, cho dù bọn trẻ hỏi gì, luôn là chuyện giải thích được sẽ thật thà giải thích, chuyện không giải thích được sẽ nói với chúng cần chúng lớn hơn một chút mới có thể nói với chúng.

Emir nhìn hai đứa trẻ trên đầu thuyền, im lặng thở dài.

Làm hoàng đế không dễ, làm con của hoàng đế cũng không dễ dàng gì.

Các vì sao vốn là một vùng tối đen, không có hào quang nào mà không cần trả giá, muốn làm hằng tinh tỏa hào quang, cần phải chịu đựng nỗi đau bị thiêu đốt.

 

————•————•————

 

Gaunt đưa thuyền cập bến xong, tiếp đón đám Emir xuống thuyền.

Lạc Lan ra dấu tay với Emir, ý bảo bọn họ đợi trên bờ một chút.

Cô nói với hai đứa trẻ: “Nơi này là chợ mua bán nô lệ, chắc các con biết thế nào là nô lệ.”

“Người không có tự do thân thể.”

“Nô lệ ở đây không phải người, là dị chủng.”

Tiểu Triêu và Tiểu Tịch nhìn nhau một cái, nhìn Lạc Lan, dùng ánh mắt hỏi: Dị chủng giống như bọn con?

Lạc Lan gật gật đầu, “Mẹ hy vọng các con tận mắt xem thử, nhưng sẽ không ép các con xem, nếu các con không muốn xem, chúng ta có thể rời đi.”

Tiểu Triêu cầm tay Tiểu Tịch, “Bọn con muốn xem.”

“Được.”

Lạc Lan dẫn Tiểu Triêu và Tiểu Tịch xuống thuyền, đi vào chợ nô lệ.

 

Xung quanh kẻ tới người lui, rộn ràng nhộn nhịp, hết sức náo nhiệt.

Tiểu Triêu và Tiểu Tịch hiếu kỳ ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhìn dị chủng bị nhốt trong lồng.

Có nô lệ dị chủng thành niên cường tráng, cũng có nô lệ dị chủng trẻ em tuổi tác không chênh lệch mấy so với Tiểu Triêu, Tiểu Tịch.

Tiểu Triêu, Tiểu Tịch thấy người ta hỏi giá, cò kè mặc cả, đạt thành giao dịch; nhìn du khách hưng phấn chụp chung với dị chủng; nhìn dị chủng và du khách ánh mắt đã tập mãi thành quen.

“Đại hạ giá! Đại hạ giá…”

Một con buôn gào lên thu hút khách, khách quen chọn nô lệ bên cạnh cười chế nhạo: “Anh tặng thêm tiền cũng bán không được.”

Lạc Lan dắt con ngang qua, con buôn chèo khách nhìn thấy một phụ nữ dẫn theo con nhỏ, lập tức chặn bọn họ, nhiệt tình mời chào: “Nô lệ rẻ bèo, mua về làm bạn cho con đi.”

Emir không động thanh sắc đẩy sạp hàng sang một bên.

Lạc Lan đang định rời đi, Tiểu Triêu đã dừng bước, kéo kéo tay cô.

Lạc Lan theo ánh mắt con bé nhìn sang, trong lồng nhốt một đứa trẻ mê mang, tuổi chắc cũng xấp xỉ Tiểu Triêu, Tiểu Tịch.

Mặt đầy vết máu, không nhìn rõ tướng mạo. Trên vai mọc một đôi cánh màu đen. Không biết đã xảy ra chuyện gì, một bên cánh bị rách, vết thương sâu lộ cả xương.

Nô lệ như vậy mua về, phải tốn một khoản phí cứu chữa trước, thảo nào không ai ngó ngàng.

Tiểu Triêu nhỏ giọng gọi: “Mẹ!”

Lạc Lan điềm nhiên nói: “Mỗi quyết định đều có hậu quả tương ứng, con xét rõ hậu quả, mới có thể quyết định.”

Tiểu Triêu ngẫm nghĩ, nói: “Con muốn mua cậu ấy.”

Lạc Lan không bình luận gì, chỉ hỏi: “Tại sao?”

Tiểu Triêu thản nhiên hào phóng nói: “Vì con có năng lực, vì con muốn.”

Tiểu Tịch bổ sung: “Phí điều trị có thể trả theo kỳ, tiền tiêu vặt của bọn con đủ để chi trả phí điều trị cho cậu ấy.”

Lạc Lan có phần bất ngờ với lời của con trai, nhìn không lanh lợi như chị, thực tế tâm tư rất tinh tế. Cô tán thưởng vỗ vỗ đầu Tiểu Tịch, hỏi con buôn: “Bao nhiêu tiền.”

“Năm vạn tệ Arx.”

Lạc Lan nhìn ông ta.

Con buôn lập tức sửa lời: “Bốn vạn… ba vạn… một vạn, không bớt thêm được nữa.”

Lạc Lan ngoắc ngoắc ngón tay, con buôn ghé lại gần. Lạc Lan nói đủ cho hai đứa trẻ nghe thấy: “Xử lý một thi thể cần tốn bao nhiêu tiền?”

Con buôn cạn lời nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

Con buôn nói dò: “Ba ngàn?”

Lạc Lan không nói lời nào.

“Năm trăm… ba trăm… hai trăm!” con buôn mặt như đưa đám, “Tốt xấu gì cũng cho tôi thu lại chút tiền, không thể tặng không được, phá hỏng quy củ tôi không sao giải thích với thương hội được!”

Lạc Lan nhìn Thanh Sơ, Thanh Sơ đi trả tiền nhận hàng.

Tiểu Triêu và Tiểu Tịch hoàn toàn không ngờ với hai trăm đồng đã mua được người. Bọn chúng đến nhà hàng ăn cơm với dì Emir, có lúc một bữa cơm cũng không chỉ hai trăm đồng. Không phải nói sinh mệnh là thứ quý giá nhất trên đời sao?

Lạc Lan nói: “Mẹ biết các con muốn hỏi tại sao, nhưng trên đời này, có những ‘tại sao’ có đáp án, có những ‘tại sao’ không có đáp án, còn có những ‘tại sao’, đáp án của mỗi người mỗi khác. Lần này các con phải tự mình tìm đáp án, mẹ không thể nào nói với các con được.”

 

————•————•————

 

Gaunt tìm một chiếc xe đẩy, đặt đứa trẻ mọc cánh đen lên xe đẩy, kéo đến cửa cảng.

Đoàn người ngồi thuyền đến đảo Lưu Mộng.

Tiểu Triêu và Tiểu Tịch bận rộn chăm sóc nô lệ mới mua của chúng, Tiểu Triêu lau sạch mặt nó, phát hiện là một cậu bé rất ưa nhìn.

Tiểu Triêu và Tiểu Tịch hỏi thăm Gaunt trên đảo có bác sĩ không cùng phí điều trị đại khái.

Lạc Lan luôn lạnh lùng nhìn theo, Emir vốn cảm thấy Lạc Lan có hơi quá lạnh nhạt, sau đó phát giác được gì đó, cười hì hì xem náo nhiệt.