Chương 304

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Hơn nửa giờ sau, thuyền bơi đến đảo Lưu Mộng.

Lạc Lan nhảy xuống thuyền, Tiểu Triêu và Tiểu Tịch thương lượng xem phối hợp thế nào mới có thể chuyển nô lệ đang hôn mê xuống thuyền. Thanh Việt muốn đến giúp đỡ, Thanh Sơ kéo cô ta một cái, ý bảo cô ta đừng xen vào.

Thanh Việt tuy không hiểu vì sao, nhưng biết Thanh Sơ chắc chắn vì tốt cho mình, từ bỏ dự định ban đầu, theo Thanh Sơ lên xe khách.

Hai đứa trẻ vật vã một hồi mới chuyển nô lệ xuống thuyền được, lại phát hiện trên xe khách chỉ còn lại hai chỗ ngồi, ba đứa bọn chúng nếu ngồi thành hàng, chen chúc vẫn đủ ngồi, nhưng có một đứa hôn mê không tỉnh, cần được nằm, không thể ngồi.

Tiểu Triêu nhìn về phía một chiếc xe khách khác.

Lạc Lan điềm nhiên nói: “Trên xe không có chỗ cho cậu nằm, không muốn để tôi ném cậu xuống biển cho cá ăn thì tự mình ngồi dậy.”

Nô lệ cánh màu đen đang hôn mê thế mà đã mở mắt ra, đứng dậy, tuy mặt không biểu cảm, bước chân lại có phần lảo đảo, nhưng rõ ràng vẫn luôn rất tỉnh táo, chỉ là giả vờ hôn mê.

Tiểu Triêu và Tiểu Tịch kinh hãi trừng nó.

Emir nhịn không được phì cười, hai bạn nhỏ bị bà mẹ của mình hung hăng chơi một vố.

Tiểu Tịch hình như tức giận, trầm mặc lên xe, cứ nhìn ra cửa sổ.

Tiểu Triêu lại khanh khách bật cười, nói với nô lệ cánh đen: “Cậu giả vờ giống thật, dạy tôi với, lần sau tôi có thể dọa người khác.”

Nô lệ cánh đen ngoan ngoãn nói: “Được.”

“Tôi tên Tiểu Triêu, Triêu trong triêu dương, cậu tên gì?”

“Tôi không có tên, chỉ có mã số, Y-578.”

“Cánh của cậu sao lại bị thương?”

“Lúc tôi học khiêu vũ té từ trên bục cao xuống gãy cánh.”

“Tại sao phải giả hôn mê?”

Y-578 nhất thời không nói gì.

Đôi mắt to của Tiểu Triêu lóe sáng, lẳng lặng nhìn nó.

“Tôi không phải giả hôn mê, tôi đang… giả chết.”

“Ồ!” Tiểu Triêu gật gật đầu, ý bảo đã hiểu.

 

————•————•————

 

Xe khách đến biệt thự độc lập bọn họ sẽ ở, Lạc Lan nhảy xuống xe khách, ngẩng đầu nhìn biệt thự.

Emir đứng bên cạnh cô, hỏi: “Cô từng đến đảo Lưu Mộng?”

“Ừm.”

Trong lòng Emir mơ hồ khẽ động, trong đầu dường như có thứ gì muốn xông ra, nhất thời lại không nắm bắt được.

Thanh Sơ và Thanh Việt kiểm tra kỹ các phòng một lượt, xác nhận không có vấn đề gì rồi, chỉ huy người máy đi sắp xếp hành lý của mỗi người.

Lạc Lan đứng trên ban công, bưng tách trà nóng, vừa uống trà, vừa dõi mắt ngắm phong cảnh nơi xa.

 

Trong nhà.

Tiểu Triêu nói với Y-578: “Cậu biết làm sao tìm bác sĩ không?”

Y-578 không đáp lời.

Tiểu Triêu nhẹ nhàng nói: “Cánh của cậu cần chữa trị, vết thương mà xấu đi thêm, cậu sẽ không cần giả chết nữa đâu.”

Y-578 nói: “Biệt thự thế này đều có quản gia, cậu có thể liên hệ quản gia, bọn họ sẽ trực tiếp cử bác sĩ đến đây.”

Tiểu Triêu kinh ngạc nói: “Bác sĩ ở đây có thể phục vụ tận nơi sao? Thật tiện quá!”

Y-578 trầm mặc không nói. Khách hàng thường xuyên đánh đập nô lệ, dịch vụ tận nhà của bác sĩ cũng là để thỏa mãn nhu cầu đặc biệt của khách hàng, cô bé loài người này rõ ràng không hiểu gì cả.

Tiểu Triêu liên hệ quản gia, nói nô lệ của mình bị thương rồi, bảo bọn họ cử bác sĩ tới.

Emir chọc Tiểu Triêu: “Con không đặt tên cho nô lệ nhỏ của mình sao?”

Y-578 ngẩng đầu nhìn Tiểu Triêu.

Tiểu Triêu cười híp mắt lắc lắc đầu, “Đặt tên có nghĩa muốn xây dựng quan hệ, chịu trách nhiệm với cậu ấy. Con chỉ muốn cứu cậu ấy, cũng không muốn xây dựng quan hệ với cậu ấy, chịu trách nhiệm với cậu ấy.”

Emir nháy nháy mắt với Y-578, cười nói: “Con bé không phải cô bé không hiểu gì cả đâu.”

 

Lạc Lan xác định Tiểu Triêu có thể chịu trách nhiệm về quyết định của mình xong, đặt tách trà xuống, yên tâm rời đi.

Xuyên qua rừng cây trụi lá chằng chịt trước nhà, men theo bãi cát xanh nhẵn mịn, đi về phía sóng biển truyền tới, chính là biển khơi nhìn không thấy bờ.

Trời xanh biển biếc.

Nơi thị lực nhìn tới được, không một bóng người.

Trời đất mênh mông, triều dâng triều rút.

Quá khứ như thế, hiện tại cũng như thế.

Lạc Lan đá giày đi, chân trần men theo bãi cát chầm chậm bước đi.

Trước mặt là đường bờ biển quanh co khúc khuỷu, kéo dài mãi đến chân trời xa xăm, sau lưng là từng dấu từng dấu chân, được thủy triều cọ rửa, từ rõ ràng trở nên mơ hồ.

Dạo lại chốn xưa.

Lạc Lan không biết rốt cuộc mình có cảm nhận gì, trong đầu giống như một vùng trống rỗng, không có gì cả, chỉ là không ngừng bước đi, không ngừng bước đi, giống như muốn đi đến trời già đất cỗi, tận cùng thời gian.

 

Bất tri bất giác, tịch dương đã nghiêng đi, nắng chiều đầy trời.

Vì thủy triều, sóng biển càng lúc càng lớn.

Sóng sau xô sóng trước, hoa sóng cuộn lên cao cao thấm ướt váy cô.

Lạc Lan dừng bước, nhìn vạt váy thấm ướt.

Mơ hồ có người khom lưng giúp cô vắt khô váy.

Vành mắt Lạc Lan cay cay, nghiêng đầu ngón về tận cùng trời và biển.

Ráng chiều khắp trời, giống như khay màu nước bị đổ. Màu tím hoa hồng, đỏ yên chi, hồng thủy tinh, cam ánh vàng… màu sắc sặc sỡ đủ màu sôi nổi trải khắp bầu trời, giống như lửa cháy hừng hực thiêu đốt bày ra hết rực rỡ chói mắt không hề giấu giếm.

Gió biển vù vù, thổi váy áo phồng lên, Lạc Lan không kiềm được nhắm mắt lại, cảm thấy mình giống như cưỡi gió mà đi.

Mặt trời lên mặt trăng lặn, triều dâng triều rút.

Sóng biển nhấp nhô, ngân nga không dứt.

Từ xưa đến nay, từng quá khứ đến hiện tại, khóc than cho buồn vui tan hợp của nhân gian.

 

Gió từ đâu tới đây

Thổi lại thổi

Thổi rơi cánh hoa, thổi tan chờ đợi

Biển cả cũng hóa thành rêu xanh

……

 

————•————•————

 

“Mẹ!”

Giọng Tiểu Triêu đột nhiên vang lên, Lạc Lan mở mắt ra.

Trăng sáng treo cao, trong veo rắc đầy mặt biển.

Tiểu Triêu và Tiểu Tịch để chân trần, đạp lên hoa sóng chạy vụt tới. Y-578 theo sau lưng bọn chúng không xa không gần, đôi cánh bị thương đã được chữa trị, trên xương vai cố định bằng gel trong suốt.

Tiểu Triêu vẻ mặt hưng phấn, khua khoắn liên hồi nói: “Dì nói buổi tối ăn hải sản nướng, quản gia đã cử một đầu bếp tới, chú ấy có thể trực tiếp lặn xuống đáy biển vớt sò lớn thế này này. Lợi hại lắm, chú ấy có thể hít thở dưới đáy biển!”

Lạc Lan mỉm cười hỏi: “Con thích nơi này không?”

Tiểu Triêu không nói, hưng phấn trên mặt từ từ biến mất, mãi một lúc, con bé nhỏ giọng nói: “Không thích.”

Tiểu Tịch phụ họa cho chị: “Con cũng không thích.”

Lạc Lan gật gật đầu: “Ừ, mẹ cũng không thích.”

Tiểu Triêu và Tiểu Tịch hai mắt sáng ngời, nhìn Lạc Lan mong đợi.

Lạc Lan nói: “Rất nhiều năm trước, có một người dẫn mẹ đến sao Thái Lam, mẹ cũng dạo chợ mua bán nô lệ giống như các con, mẹ cảm thấy rất không thích, nhưng lại không biết có thể làm gì. Bên bờ biển này, anh ấy nói với mẹ, mẹ không phải người bình thường, mẹ có năng lực thay đổi thế giới này.”

Tiểu Triêu hoang mang hỏi: “Thay đổi thế nào?”

Lạc Lan gọi: “Emir.”

“Có.” Emir hiện thân từ bóng tối, vẻ mặt hoang mang giống như Tiểu Triêu, Tiểu Tịch.

Lạc Lan nói: “Liên hệ binh đoàn trưởng binh đoàn Thiên La.”

Emir sững người.

Lạc Lan nói: “Theo tôi được biết, bà từng ở trong binh đoàn Thiên La, sẽ không đến mức không biết binh đoàn trưởng binh đoàn Thiên La là ai chứ?”

Emir nói: “Đương nhiên tôi biết gã là ai, nhưng gã không biết tôi là ai.”

“Tin tôi đi, bây giờ gã sẽ biết. Cứ nói Long Tâm tìm gã.”

 

Emir liên hệ binh đoàn Thiên La.

Vốn cho rằng sẽ phải qua từng tầng thông báo, thời gian đằng đẵng, không ngờ đoàn trưởng binh đoàn Thiên La là Wallace rất nhanh đã nhận cuộc gọi video đến đột ngột này.

Wallace khom khom người với Lạc Lan, khách sáo nói: “Đã lâu không gặp. Tôi nhớ lần trước gặp ngài, còn đi cùng Long Đầu.”

Lạc Lan điềm nhiên nói: “Quả thực đoàn trưởng đã từng chạm mặt anh trai tôi, nhưng chúng ta trước giờ chưa từng gặp mặt.”

Wallace xác nhận thân phận Lạc Lan, càng thêm khách sáo: “Xin hỏi ngài tìm tôi có việc gì?”

Lạc Lan nói: “Sao Thái Lam nhận bảo hộ kiểm soát của binh đoàn Thiên La?”

“Phải.”

“Tôi muốn sao Thái Lam, điều kiện thế nào?”

Lạc Lan đi thẳng vào vấn đề, Wallace cũng vô cùng sảng khoái: “Nghe nói ngài lập nên viện nghiên cứu gene mang tên Anh Tiên Diệp Giới, binh đoàn Long Huyết cử một đội nghiên cứu viên đến sao Khúc Vân giao lưu học tập, tôi hy vọng ngài có thể cho phép binh đoàn Thiên La tham dự.”

“Được. Đoàn trưởng cử người đi tìm Ximae thương lượng chi tiết cụ thể.”

“Hợp tác với ngài thật thoải mái.” Wallace hài lòng mỉm cười, khách sáo bày tỏ cảm ơn.

“Tôi cũng vậy.”

Lạc Lan dứt khoát lưu loát tắt video.

 

Emir vẻ mặt ngơ ngác, thế là xong ư?

Tiểu Triêu và Tiểu Tịch kinh ngạc nhìn nhau một cái, hỏi: “Thế là xong ư?”

Lạc Lan cười: “Con cảm thấy rất dễ sao?”

Tiểu Triêu gật đầu.

“Nếu con nói con muốn sao Thái Lam, binh đoàn Thiên La sẽ cho sao?”

Tiểu Triêu lắc đầu.

“Dì Emir thì sao?”

Tiểu Triêu lắc đầu.

“Con còn nghĩ ra người nào khác không?”

Tiểu Triêu nhìn Emir cầu cứu, Emir lắc lắc đầu. Tiểu Triêu nói: “Không có.”

Lạc Lan mỉm cười, “Con cảm thấy rất dễ sao?”

Tiểu Triêu lắc đầu.

Lạc Lan nói: “Khắp các vì sao, người có thể không tốn một binh một tốt lấy được sao Thái Lam từ tay binh đoàn Thiên La, chỉ có mẹ! Bởi vì đằng sau lời nói của mẹ không phải trống trơn, mẹ là Long Tâm có thể điều động binh đoàn Long Huyết, mẹ là Tay phải của Thần đại sư gene, mẹ là hoàng đế Anh Tiên Lạc Lan của Đế quốc Arx. Những thứ này đều không phải tự dưng rơi xuống, là mẹ…” Lạc Lan vươn tay ra, khép từng ngón tay lại, nắm lại thành đấm.

Tiểu Triêu và Tiểu Tịch đều hiểu. Lời nói của một người có người cẩn thận lắng nghe hay không, quyết định bằng việc bạn là ai, nhưng bạn là ai, lại quyết định bằng bản thân bạn.

Lạc Lan nói: “Từ giờ trở đi, sao Thái Lam thuộc về chị em các con, hãy biến nó thành dáng vẻ các con thích.”

“Bọn con?” Tiểu Triêu và Tiểu Tịch vẻ mặt hoang mang.

“Phá vỡ cũng không phải phần khó nhất, khó nhất là xây dựng lại. Trên đảo có rất nhiều cư dân, bọn họ muốn sinh tồn, trên đảo có rất nhiều nô lệ, bọn họ cũng muốn sinh tồn. Tuy tinh cầu này là lồng giam cầm tù bọn họ, nhưng cũng là quê nhà bọn họ dựa vào để sinh tồn. Làm thế nào để cư dân và nô lệ vẫn có thể sinh tồn sau khi quy tắc thay đổi, sinh tồn cạnh nhau trong hòa bình, mới là phần khó nhất.”

Tiểu Triêu nhìn nhìn Tiểu Tịch, bối rối hỏi: “Bọn con nên làm gì?”

“Quan sát tỉ mỉ, cố gắng suy xét, lắng nghe đề nghị, cẩn thận hành động. Trước khi biết nên làm thế nào, tốt nhất đừng làm gì cả. Quy tắc cũ tuy không tốt, nhưng vẫn tốt hơn hỗn loạn.”

“Ừm!” Tiểu Triêu và Tiểu Tịch ra sức gật đầu, vẻ mặt như hiểu như không, cố gắng lý giải lời của mẹ.

2 COMMENTS

  1. Rốt cuộc sau những chương truyện làm con tin não nề, khiến bản thân mình chán ghét và thất vọng về Thần Sa. Cuối cùng cũng đến một chương làm mình thấy được gột rủa, nhẹ lòng và ít ra cảm giác được tương lai tươi sáng. Phim ảnh thì 5 phút một mâu thuẫn nhỏ, mười phút một mâu thuẫn vừa, 15p là bùng nổ to đùng nếu áp dụng vào Ký ức thì chương truyện này cũng giống như một khoảng lặng sau tất cả đống mâu thuẫn đó. Thoải mái quá 😌🤗
    À mà cứ đoạn nào có Tiểu Triêu, tiểu tịch là lại thấy vui, mình thích cặp song sinh dễ thương này dã man 😘

  2. Đoạn cuối LẠc Lan đi ra biển, bất giác nhớ lại cảm giác có một người khom lưng vắt váy cho cô, bỗng có cảm giác nghèn nghẹn muốn rơi nước mắt …
    quá khứ là thế, hiện tại cũng thế ….
    Cảnh vẫn còn đây mà người đâu mất
    Những gì đã qua không thể quay lại được…
    Khi biết quý trọng, thì cơ hội để bên nhau đã không còn nữa …
    Thời gian phôi pha, ngày lên đêm xuống, triều dâng, triều hạ.
    Biển cả hoá rêu xanh…

    Ngôn ngữ Đồng Hoa nhẹ nhàng, giọng văn bình thản, nhưng đọc đến đâu như có dao khắc trong tim đến đấy …
    Tiếc nuối, nhớ nhung cũng là một loại đau đớn

    😭