Chương 316: Hy vọng mới (4)

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Nửa giờ sau, phi thuyền về đến chiến hạm.

Phong Tiểu Hoàn vui vẻ ra mặt, nhảy nhót lao vào lòng Lạc Lan, ôm lấy Lạc Lan, gọi ngọt ngào: “Dì Lạc Lạc!”

Tiểu Triêu trố mắt, hiếu kỳ nhìn theo.

Nếu không phải trong xưng hô của Phong Tiểu Hoàn có chữ “dì”, con bé còn cảm thấy Phong Tiểu Hoàn là chị ruột của mình.

Phong Tiểu Hoàn cũng để ý thấy Tiểu Triêu, nghi hoặc đánh giá con bé, không hiểu vì sao trên chiến hạm lại có một bé gái.

Tiểu Triêu cười thân thiện với cô bé, tự nhiên thoải mái tự giới thiệu: “Em tên Anh Tiên Thần Triêu, là con gái hoàng đế Anh Tiên Lạc Lan của Đế quốc Arx.”

Cái gì?!

Phong Tiểu Hoàn kinh hãi, lắp ba lắp bắp hỏi: “Dì Lạc Lạc, nó… nó là con gái dì thật sao?”

“Thật.” Lạc Lan rõ ràng không còn kiên nhẫn giải thích vấn đề này, hỏi thẳng: “Tại sao lại phát tín hiệu cầu cứu? Con có gì nguy hiểm?”

Phong Tiểu Hoàn hồi thần, giải thích: “Con không có nguy hiểm, là hành vi của Tả Khâu Bạch khác thường, con cảm thấy không ổn.”

“Chỗ nào không ổn?”

“Ông ta tặng con khẩu súng, nói là quà chia tay, còn nhốt con lại, không cho con rời khỏi khoang phòng.”

Lạc Lan cảm thấy những chuyện này đều có thể giải thích. Bọn họ không tin Tả Khâu Bạch, lo lắng Tả Khâu Bạch giả vờ đầu hàng, Tả Khâu Bạch cũng không tin bọn họ, lo lắng bọn họ bày trận mưu sát.

“À, con còn trông thấy Tử San.” Phong Tiểu Hoàn nói.

Biểu cảm của Lạc Lan thoắt cái nặng nề khác thường, “Con xác định là Tử San?”

Tử Yến mở một bức ảnh của Tử San ra.

Phong Tiểu Hoàn nhìn kỹ một cái, gật gật đầu chắc chắn: “Là cô ấy. Tử San luôn hôn mê không tỉnh, nằm trong buồng trị liệu, nhưng con nhìn thấy ngay mặt cô ấy, được một người tên là ‘Giáo sư Phan Tây’ đẩy vào cấm khu quân sự, con còn định tiếp tục nhìn lén, thì bị Tả Khâu Bạch bắt được.”

Tử Yến tự trách nói: “Sớm biết Tử San ở trên hiệu Bắc Thần, khi đó tôi nên đòi cả cô ấy.”

Đàm Tư Dao an ủi gã: “Chỉ cần người còn sống thì vẫn còn hy vọng, đợi Tả Khâu Bạch ký hiệp nghị đầu hàng rồi, chúng ta có thể trực tiếp hỏi gã ta đòi người.”

Hạm trưởng hỏi: “Bệ hạ, bây giờ đi đâu? Trở về sao Homines sao?”

Lạc Lan ngẫm nghĩ, ra lệnh: “Đến hiệu Anh Tiên 2.”

“Rõ!”

Viên lái tàu lần nữa thiết lập đích đến chuyến bay, chiến hạm bay về phía hiệu Anh Tiên 2.

 

Đàm Tư Dao vẻ mặt thắc mắc, không hiểu vì sao Lạc Lan lại muốn đến hiệu Anh Tiên 2.

Lạc Lan ra lệnh: “Liên hệ nguyên soái Lâm Kiên.”

Tít tít, tít tít.

Tiếng chuông báo vang một lúc, tín hiệu nối thông, thượng úy Lâm Sâm xuất hiện trước mắt mọi người.

Lâm Sâm hành lễ với Lạc Lan: “Bệ hạ, nguyên soái đang bận tiếp đón ngài Tả Khâu Bạch, không tiện nói chuyện với bệ hạ.”

Lạc Lan lập tức nói: “Tả Khâu Bạch đang ở đâu?”

“Lúc bệ hạ liên hệ nguyên soái, bọn họ vừa đến phòng họp.” Lâm Sâm lo lắng Lạc Lan cảm thấy hiệu suất làm việc của bọn họ quá thấp, cố tình giải thích thêm vài câu: “Để bảo đảm an toàn, kiểm tra hết sức kỹ lưỡng, tốn gần hai giờ đồng hồ, nguyên soái mới gặp được Tả Khâu Bạch.”

“Tra thử trong đám người đi theo có người nào tên Phan Tây không.”

“Dạ.”

“Có gì khác thường không?”

“Không có. Tất cả nhân viên chiến hạm đều kiểm tra cẩn thận rồi, tất cả vũ khí đều là vũ khí loại thường, tất cả đều bình thường.”

Lạc Lan trầm mặc.

Nếu tất cả đều bình thường, vì sao Tử San lại xuất hiện trên hiệu Bắc Thần?

Rõ ràng Thần Sa nói Sở Mặc đã cho nổ phòng thí nghiệm, cho dù Tử San không bị nổ chết, cũng nên ở sao Relictus. Vì sao Sở Mặc lại hao tổn công sức gửi Tử San đến hiệu Bắc Thần?

Trong lòng Lạc Lan bất an cực độ, lại không có bất kỳ chứng cứ nào để chuyển những bất an hư vô mờ mịt này thành phòng bị thực tế, chỉ có thể dặn dò Lâm Sâm: “Đề cao cảnh giác, nếu phát hiện có gì dị thường lập tức báo cáo với tôi.”

“Rõ!” Lâm Sâm hành lễ với Lạc Lan.

Sau khi ngắt cuộc gọi, Lạc Lan vẫn nhíu mày trầm tư.

Đàm Tư Dao khuyên giải: “Bệ hạ, đám người Tả Khâu Bạch ở trên hiệu Anh Tiên 2, không mang theo vũ khí có tính sát thương, chỉ có hơn hai trăm người, người không cần quá lo lắng.”

Lạc Lan không nói gì, có những vũ khí mang tính sát thương mắt thường nhìn thấy được, có những vũ khí mang tính sát thương mắt thường không nhìn thấy được.

 

Mọi người đều nhìn Lạc Lan, Lạc Lan hồi thần, dặn dò: “Chắc mọi người đều đói rồi, ăn cơm trước đi đã!”

Thanh Việt bảo người máy đi dọn cơm.

Lạc Lan cầm hộp thuốc dinh dưỡng vị trái cây, uống một hơi cạn sạch rồi một mình ngồi trước cửa sổ ngắm cảnh, trầm mặc ngắm nhìn trời sao bát ngát ngoài cửa sổ.

Đàm Tư Dao, Phong Tiểu Hoàn, Tiểu Triêu, Thanh Việt ngồi trước bàn ăn, im lặng ăn cơm.

Tử Yến gọi hai ly rượu, đi đến bên cạnh Lạc Lan, đưa cho cô một ly.

Lạc Lan nhận lấy rượu, uống một ngụm.

Tử Yến ngồi xuống bên cạnh cô, cùng cô uống rượu, ngắm cảnh sắc ngoài cửa sổ.

Tử Yến đột nhiên phát hiện ——

Trời sao tĩnh lặng đẹp đẽ, thần bí vĩnh hằng.

Bao dung vô hạn, kiên nhẫn vô hạn.

Chỉ cần anh trao tâm tư, nó sẽ tặng anh ánh sáng lấp lánh, chưa từng khiến anh thất vọng.

Lạc Lan uống hết một ly rượu, đưa ly cho người máy, đứng dậy, giống như kết thúc thời gian nghỉ ngơi đặt sẵn cho mình, lại bắt đầu hăng hái.

Người khác đã ăn cơm xong, Lạc Lan dặn dò: “Thanh Việt, cô dẫn Tiểu Triêu về khoang phòng.”

“Dạ.”

Thanh Việt dẫn Tiểu Triêu rời đi.

Lạc Lan nói với Phong Tiểu Hoàn: “Con đi theo tôi.”

 

Lạc Lan dẫn Phong Tiểu Hoàn ngồi thang máy, đến trước một chiếc xe bus.

Phong Tiểu Hoàn không hiểu, “Làm gì vậy?”

“Tôi đã chuẩn bị phi thuyền xong, đưa con đến sao Khúc Vân.”

“Bây giờ?”

“Bây giờ!”

“Con muốn ở lại.”

“Con ở lại không giúp được gì cả, tôi còn phải phân chia nhân thủ trông chừng con, không bằng đến sao Khúc Vân giúp tôi làm chút chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Nhậm chức viện trưởng viện nghiên cứu gene Anh Tiên Diệp Giới, để viện nghiên cứu gene Anh Tiên Diệp Giới trở thành một trong những cơ cấu nghiên cứu gene tốt nhất trong các vì sao.”

Phong Tiểu Hoàn trăm mối lo nghĩ cũng không nén được cười cười.

Nếu cô bé nhớ không lầm, viện nghiên cứu gene đó hiện tại vẫn chưa có gì, lại muốn biến thành tốt nhất, nhưng dì Lạc Lạc luôn là như vậy, giống như mặt trời không e ngại gì, luôn quyết chí tiến lên.

Lạc Lan nói: “A Thịnh đang ở sao Khúc Vân đợi con.”

Phong Tiểu Hoàn gật gật đầu, “Con biết, chú Thiệu Dật Tâm đã nói với con.”

Lạc Lan nhìn cô bé.

Phong Tiểu Hoàn phát giác cô có điều quan trọng muốn nói, “Sao thế?”

“A Thịnh là…”

Tim Phong Tiểu Hoàn treo lên, nhìn Lạc Lan không chớp mắt, “Là gì?”

Lạc Lan vươn một tay ra, bấu lấy gáy Phong Tiểu Hoàn, kéo đầu cô bé tới trước mặt mình, nhẹ giọng nói bên tai cô bé: “Người nhân bản.”

Lạc Lan nói xong thì lập tức buông Phong Tiểu Hoàn ra, mặt không biểu cảm phán đoán phản ứng của cô bé.

Hai mắt Phong Tiểu Hoàn dựng lên, sắc mặt trắng bệch, môi lại hé ra không dám tin.

Cô bé biết thân phận A Thịnh có kỳ quặc, từ lâu cũng đã từng nghi ngờ bọn họ gặp nhau trên sao Khúc Vân không phải do ngẫu nhiên, mà là tất nhiên đã được định sẵn từ trong mơ hồ, chỉ là dù cô bé suy đoán cỡ nào, cũng không đoán được đáp án này.

Suy nghĩa của Phong Tiểu Hoàn xoay nhanh, tất cả chi tiết từng chút tập hợp lại với nhau, hình thành một mạch tiền căn hậu quả, “Ân Nam Chiêu? Du Bắc Thần?”

Lạc Lan trầm mặc gật đầu.

Tay Phong Tiểu Hoàn ra sức ấn vào tim, cảm thấy tim đập thình thịch, giống như sắp nhảy khỏi lồng ngực. Dù là Du Bắc Thần, hay là Ân Nam Chiêu, tên của bọn họ đều mang mưa máu gió tanh, A Thịnh lại chỉ là một nhân vật nhỏ trong một góc phố bình thường, sao có thể đối diện với mưu mô quỷ quyệt, anh lừa tôi gạt?

Lạc Lan nói: “Nếu con không thể chấp nhận, tôi sẽ sắp xếp cho A Thịnh đến nơi khác.”

Phong Tiểu Hoàn hít sâu mấy hơi, dần dần trấn định lại, “Con còn chưa sinh ra đã tiếp nhận phẫu thuật biên tập gene. Con sinh ra từ một quả trứng, gene của con đến trắc nghiệm gene cũng không thể xác định được cha, thực ra, con cũng là một quái vật nhân tạo, không có chỗ nào tốt hơn A Thịnh.”

“Con là sự tồn tại hợp pháp, anh ta là sự tồn tại phi pháp.”

Trong nháy mắt Phong Tiểu Hoàn đã quyết định, kiên định nói: “Con sẽ để bí mật này mãi mãi là bí mật!” không chỉ không ai được biết, bản thân A Thịnh cũng không cần biết.

Lạc Lan vỗ vỗ vai Phong Tiểu Hoàn, “Vậy thì cố gắng lên, sức mạnh của con càng lớn mạnh, A Thịnh sẽ càng an toàn.”

Phong Tiểu Hoàn gật gật đầu, tiếp nhận sắp xếp của Lạc Lan, “Bây giờ con sẽ đến sao Khúc Vân.”

Lạc Lan đưa cho Phong Tiểu Hoàn một hộp vũ khí màu đen.

Phong Tiểu Hoàn bất giác nhận lấy.

“Phong Lâm rất ít khi dùng vũ khí, cô ấy cũng không giỏi đánh nhau, cô ấy chỉ giỏi cứu người. Nhưng có một lần, vì cứu tôi, cô ấy đã khởi động hộp vũ khí, muốn quyết sống chết với Tông Ly.” Lạc Lan nheo mắt hồi tưởng, “Vũ khí của Phong Lâm rất đặc biệt, từng mảnh tinh thể giống như lông vũ màu trắng, phiêu động giữa không trung, cảm giác như xung quanh đột nhiên nổi lên tuyết lông ngỗng. Trận tuyết đẹp nhất tôi từng trông thấy.”

Phong Tiểu Hoàn ấn hộp vũ khí, kích hoạt hộp vũ khí, không khí xung quanh giảm đột ngột, từng phiến lông vũ trong suốt lưu động, bao bọc lấy Lạc Lan và Phong Tiểu Hoàn.

Phong Tiểu Hoàn vươn một ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào lông vũ, đầu ngón tay đã có một vệt máu.

Lạc Lan nói: “Hộp vũ khí này không phải hộp vũ khí mẹ con từng dùng, là tôi tìm người thiết kế đúc thành, con luyện tập cho tốt, sử dụng thuần thục, dùng phòng thân rất tốt.”

Phong Tiểu Hoàn cất hộp vũ khí vào người xong, lấy ra một khẩu súng tinh xảo, đưa cho Lạc Lan, “Cái này rất tiện mang theo, tặng dì phòng thân.”

Lạc Lan vốn định nói “Không cần”, nhưng nhìn rõ là Súng của Tử thần, biểu cảm chợt biến, liền hoàn toàn quên mất định nói gì.

Phong Tiểu Hoàn nói: “Súng Tả Khâu Bạch tặng con, nói là uy lực rất lớn, nhưng mỗi lần chỉ bắn được một phát, ông ta giữ vô dụng, tặng con phòng thân.”

Lạc Lan hỏi: “Tại sao không giữ lại cho mình?”

Phong Tiểu Hoàn vỗ vỗ hộp vũ khí, ý bảo mình đã có vũ khí phòng thân, nhét súng cho Lạc Lan.

Lạc Lan ngắm nhìn Súng của Tử thần, “Con không sợ tôi dùng khẩu súng này giết Tả Khâu Bạch sao?”

Phong Tiểu Hoàn trầm mặc một thoáng, nói: “Con từng nghe một câu chuyện cổ xưa, vì một lời nguyền, chủ thần Zeus sợ quyền lực và địa vị của mình bị đoạt mất, liền nuốt chửng người vợ Metis đang mang thai của mình. Con gái họ là nữ thần chiến tranh và trí tuệ Athena không thể không chém vỡ đầu cha, phá đầu sinh ra. Athena không có lựa chọn, trước khi người sinh ra, đã định sẵn phải giết cha để sinh ra.”

Lạc Lan nhìn Phong Tiểu Hoàn.

Trước khi đi, cô bé xem Tả Khâu Bạch là một người xa lạ hoàn toàn không liên can; sau khi trở về, cô bé không tha thứ cho những gì đã xảy ra, lại thừa nhận Tả Khâu Bạch là cha của mình.

Phong Tiểu Hoàn cười tự giễu nói với Lạc Lan: “Vận mệnh của con giống như Athena, sớm đã định sẵn từ trước khi con sinh ra. Tả Khâu Bạch nói con tàn nhẫn hơn mẹ, về điểm này đại khái con giống ông ta, đây là chuyện tốt.”

Lạc Lan nói: “Gã ta là khởi điểm sinh mệnh của con, nhưng sinh mệnh của con thuộc về bản thân con.”

Phong Tiểu Hoàn ôm lấy Lạc Lan, “Cảm ơn!”

Lạc Lan vỗ vỗ lưng cô bé, “Tôi không cần lời cảm ơn ngoài miệng.”

Phong Tiểu Hoàn không nhịn được cười, “Hiểu rồi! Con sẽ biến viện nghiên cứu gene Anh Tiên Diệp Giới thành một trong những viện nghiên cứu gene tốt nhất các vì sao.”

Nữ hoàng bệ hạ rất biết đầu cơ hiện thực, không có hứng thú với những thứ không có lợi ích thực tế, muốn lời cảm ơn biến thành hành động thực tế.

 

1 COMMENT