Chương 320: Tinh hà lấp lánh (3)

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Lạc Lan cười hỏi: “Quý ngài, có thể nhảy một bài không?”

Tả Khâu Bạch hơi sững ra, cười nói: “Được.”

Lạc Lan chủ động đưa tay tới cho Tả Khâu Bạch, Tả Khâu Bạch cầm tay Lạc Lan đi vào sàn nhảy, những người khác nhìn thấy bọn họ đều tự động tránh sang một bên.

Âm nhạc vang lên.

Tả Khâu Bạch và Lạc Lan bước theo điệu nhạc bắt đầu khiêu vũ.

Lạc Lan nói: “Tôi nhớ lúc ở Liên bang Odin, có một lần vũ hội, tôi đề nghị Phong Lâm và Sở Mặc nhảy mở màn, Tử Yến ra dấu với tôi, khi đó tôi hoàn toàn không ngờ anh và Phong Lâm từng ở bên nhau.”

Tả Khâu Bạch cười nụ lạnh nhạt nói: “Năm đó tôi cũng không ngờ cô sẽ trở thành nữ hoàng.”

Lạc Lan nhìn Tả Khâu Bạch.

Tả Khâu Bạch cười nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan đột nhiên nói: “Chắc anh đã là thể năng cấp 2A rồi.”

Tuy cô chỉ là thể năng cấp A, nhưng đã từng sớm tối kề cận những người thể năng vượt cấp A.

Vừa nãy lúc khiêu vũ, mấy lần cô đều bước sai nhịp, ban đầu là vô tình, sau đó lại là cố ý, mỗi lần Tả Khâu Bạch đều tự nhiên như không tránh được cô.

“… phải.” tuy Tả Khâu Bạch có hơi bất ngờ, lại không phủ nhận, “Bệ hạ đúng là nhạy bén.”

“Năm đó là cố tình che giấu sao?”

“Không phải, chỉ là thích đọc sách hơn, không thích động tay động chân, sau đó làm quan chỉ huy, thì tốn chút thời gian nâng thể năng lên cấp 2A.”

Lạc Lan gật gật đầu, “Lúc Tiểu Hoàn còn nhỏ thích nhất là ngồi trên cây đọc sách. Nếu đến giờ ăn cơm không tìm được con bé, chắc chắn là trống trên cây đọc sách.”

Tả Khâu Bạch cười cười, không tiếp chủ đề của Lạc Lan.

Lạc Lan nói: “Anh mang gene của sinh vật chân đầu bộ bạch tuộc và gene sinh vật ngành sứa lông châm, không biết sau khi thể năng đạt cấp 2A, sẽ có dị năng gì?”

Tả Khâu Bạch cười cười, “Bám chắc vào.”

Bước chân Tả Khâu Bạch đột nhiên tăng nhanh, Lạc Lan chỉ cảm thấy bên tai ù ù, tất cả xung quanh đều trở thành bóng mờ.

Một lát sau, Tả Khâu Bạch khôi phục tốc độ bình thường.

Bọn họ đã nhảy ba bốn vòng trong sàn nhảy, nhưng âm nhạc chỉ qua một ô nhịp.

Lạc Lan đã hiểu ra, “Tốc độ.” nếu Tả Khâu Bạch là dị năng tốc độ, cô chỉ có thể từ bỏ kế hoạch một súng bắn chết gã ta.

Tả Khâu Bạch tự giễu nói: “Tôi cũng không hiểu gene của tôi sao lại có dị năng tốc độ.”

 

Lạc Lan đặc biệt cho dàn nhạc tấu một vũ khúc rất dài, nhưng dù vũ khúc dài bao nhiêu, đều có lúc kết thúc.

Tiếng nhạc kết thúc, Lạc Lan và Tả Khâu Bạch cùng lúc dừng bước chân.

Người xung quanh vỗ tay.

Tả Khâu Bạch buông tay Lạc Lan ra, ánh mắt quét một vòng xung quanh, “Nguyên soái Lâm còn chưa quay lại?”

Lạc Lan vẫy vẫy tay, một tướng lĩnh bên cạnh vội vàng bước tới, “Bệ hạ có việc sao?”

Lạc Lan dặn dò: “Đi tìm nguyên soái Lâm.”

Ánh mắt Tả Khâu Bạch trầm lặng nhìn tướng lĩnh đó vội vàng rời đi.

Lạc Lan nói: “Công chúa Thiệu Gia mang thai rồi, đang vào lúc ốm nghén dữ dội nhất, Lâm Kiên không ở bên, cảm xúc cô ấy biến động rất lớn, ngày nào cũng nổi cáu, Lâm Kiên chỉ có thể thường xuyên gọi video với cô ấy, cố gắng hết sức an ủi cô ấy.”

Tả Khâu Bạch bật cười, “Sắp làm ba rồi, lát nữa phải chúc mừng nguyên soái Lâm.”

Lạc Lan nửa đùa nửa thật nói: “Nên cảm ơn anh, không có anh giúp đỡ, anh ấy không thể kết hôn sớm như vậy, càng không thể làm cha sớm như vậy.”

Tả Khâu Bạch mặt không đổi sắc nói: “Nên cảm ơn bệ hạ khoang hồng độ lượng, tác hợp chuyện tốt.”

Lạc Lan cầm lấy ly rượu, đưa cho Tả Khâu Bạch.

Tả Khâu Bạch mỉm cười nhận lấy, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, không uống nhiều thêm.

Lạc Lan uống mấy hớp rượu, áy náy nói với Tả Khâu Bạch: “Tôi đi vệ sinh.”

“Vừa hay tôi cũng muốn đi.” Tả Khâu Bạch đặt ly xuống, đứng dậy theo Lạc Lan.

 

Nhà vệ sinh nam và nữ nằm cạnh nhau, ở bên ngoài sảnh tiệc.

Lạc Lan khóa cửa buồng vệ sinh xong, lập tức lặng lẽ gửi tin nhắn cho Lâm Kiên: “Tình hình rút lui của nhân viên?”

“Thêm hai mươi phút nữa, một nửa số người sẽ rời đi.”

“Nhanh hết mức có thể, Tả Khâu Bạch đã không còn kiên nhẫn nữa.”

“Bây giờ tôi về thay cho bệ hạ.”

“Anh vắng mặt, gã ta còn kiên nhẫn đợi, nếu anh quay lại, gã ta chắc sẽ lập tức phát động tấn công.”

“Tôi đã vắng mặt hai mươi phút rồi, còn không quay lại nữa, Tả Khâu Bạch nhất định sẽ sinh nghi, tôi không thể để bệ hạ lâm vào hiểm cảnh.”

Lạc Lan nhíu chặt mày, không còn cách nào.

Cho dù hao tâm tổn trí kéo dài thêm hai mươi phút nữa, cũng vẫn còn hai mươi vạn người không thể rút lui, Lâm Kiên và tất cả tướng lĩnh trọng yếu cũng vẫn kẹt lại ở khu trung ương.

Tả Khâu Bạch có thể phát động tấn công bất cứ lúc nào.

Nếu quyết đoán kịp thời phong tỏa khu trung ương, còn có thể giữ lại bốn mươi vạn người, nếu chần chừ không quyết, cho Tả Khâu Bạch cơ hội lan truyền virus, có lẽ người trên cả tàu mẹ vũ trụ sẽ không ai thoát được, còn có thể lan đến Đế quốc Arx, thậm chí cả loài người.

Rốt cuộc nên làm sao?

 

Lạc Lan sợ Tả Khâu Bạch đợi lâu mất kiên nhẫn, đứng dậy đi ra ngoài, lúc đẩy cửa nhìn thấy ký hiệu phòng cháy chữa cháy trên cửa buồng vệ sinh.

Cô nhìn không chớp mắt.

Lạc Lan từ từ ra khỏi buồng vệ sinh, lúc rửa tay bên bồn rửa tay, vẫn luôn hồi tưởng lại sơ đồ thiết kế của tàu mẹ vũ trụ.

Vì trí nhớ nhìn qua là không quên, sơ đồ thiết kế mỗi một khu vực, mỗi một khoang phòng trên tàu mẹ vũ trụ từng chút hiện lên trong não cô.

Lạc Lan vội vàng viết hai tin nhắn, gửi cho Lâm Kiên và Tử Yến.

“Không có thời gian giải thích vì sao, lập tức chấp hành!”

 

————•————•————

 

Lạc Lan ra khỏi nhà vệ sinh, Tả Khâu Bạch đã đợi bên ngoài.

Lạc Lan cùng gã ta đi đến cửa sảnh tiệc, tiếng nhạc bên trong du dương êm tai, mọi người đang tung tăng nhảy múa, Lâm Kiên đã về đến sảnh tiệc, đang bưng ly rượu, trò chuyện cùng một tướng lĩnh dị chủng.

Tả Khâu Bạch nhìn thấy Lâm Kiên, cảnh giác trong mắt nhạt đi.

Lạc Lan đột nhiên dừng bước, nói với Tả Khâu Bạch: “Tôi muốn bàn với quý ngài về chuyện của Thần Sa.”

Tả Khâu Bạch giơ tay, ý bảo có thể vào trong từ từ bàn.

Lạc Lan vịn cánh tay Tả Khâu Bạch, người hơi nghiêng, nén giọng nói: “Tôi dẫn theo Tử Yến tới, thân phận anh ta vẫn chưa công khai, không tiện xuất đầu lộ diện.”

Tả Khâu Bạch nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan nói: “Thần Sa yêu cầu tôi rút binh, nếu không rút binh sẽ chết, tôi đã có một cách đối phó Thần Sa, nhất định có thể khiến hắn cúi đầu nghe theo, từ bỏ Liên bang Odin, nhưng cần quý ngài giúp đỡ.”

“Khiến Thần Sa cúi đầu nghe theo, từ bỏ Liên bang Odin?”

Lạc Lan gật gật đầu đầy chắc chắn.

Tả Khâu Bạch cười lắc đầu, không biết là đang cười nhạo suy nghĩ viển vông của Lạc Lan, hay là đang cười nhạo Thần Sa cũng có ngày hôm nay, “Tử Yến đang ở đâu?”

Lạc Lan chỉ chỉ hành lang bên trái Tả Khâu Bạch, “Rẽ vào khoang phòng đầu tiên chính là phòng nghỉ, Tử Yến vẫn đang đợi gặp anh trong đó.”

Tả Khâu Bạch nhanh chóng quan sát địa hình, phát hiện rất gần sảnh tiệc, khoảng cách không quá mấy chục mét, với thể năng của gã ta gần như chớp mắt là tới.

Tả Khâu Bạch gật đầu với hai cảnh vệ vẫn luôn theo sau lưng gã ta, ý bảo bọn họ có thể ở lại cửa sảnh tiệc. Lạc Lan cũng nói với Đàm Tư Dao vẫn đi theo cô: “Anh ở lại đây đợi là được rồi.”

 

Lạc Lan và Tả Khâu Bạch sóng vai đi đến giao lộ hình chữ T.

Lạc Lan nhìn vào khoang phòng ở sâu nhất nói: “Đó chính là phòng nghỉ.”

Tả Khâu Bạch thân là quan chỉ huy của hiệu Bắc Thần, vô cùng quen thuộc kết cấu tàu mẹ vũ trụ, xác định Lạc Lan không nói dối.

Đó quả thực là phòng nghỉ, bình thường được đặt gần sảnh tiệc, để tướng lĩnh có thể đến nghỉ ngơi ngắn giữa buổi tiệc, cũng có thể làm nơi bàn bạc công chuyện.

Tả Khâu Bạch ngoái đầu lại nhìn, các cảnh vệ của gã ta đang ở trước cửa sảnh tiệc, thỉnh thoảng có quân nhân cười nói đi ra đi vào, cảnh tượng ca múa thanh bình.

Gã ta thu lại ánh mắt, theo Lạc Lan bước tới.

Vì không phải khu qua lại chính, hành lang hẹp đi, khoảng cách giữa hai người rất gần, có thể nghe được tiếng hít thở của đối phương, đều hết sức bình tĩnh có quy luật.

Lúc sắp đến cửa khoang phòng nghỉ, Tả Khâu Bạch cẩn trọng dừng bước, không tiếp tục đi tới.

Lạc Lan giống như không phát giác được gì, vẫn đi tiếp, thẳng đến trước cửa phòng nghỉ.

 

Cửa khoang tự động mở ra.

Trong căn phòng rộng rãi, một người đàn ông thân hình cao gầy lười nhác ngồi trước cửa sổ ngắm cảnh, một chân gác lên chân còn lại, cánh tay chống nghiêng đầu, đang thưởng thức phong cảnh.

Áo sơ mi thoải mái màu kem, tay áo xắn nửa, khiến gã có vẻ biếng nhác tùy hứng, giống như một con mèo nằm ngủ dưới mặt trời.

Tả Khâu Bạch nhìn gã đánh giá.

Người đàn ông xoay ghế lại, cả gương mặt hướng về phía Tả Khâu Bạch.

Gã thích thú dựa vào ghế ngắm cảnh thoải mái, vẫy vẫy tay với Tả Khâu Bạch, ý cười xán lạn đầy trên mặt, “Đã lâu không gặp!”

Động tác của gã vẫn như năm đó, phong lưu phóng khoáng, tiêu sái tùy hứng.

Nhưng, trên gương mặt gã có hai vết sẹo hình chữ X ngang dọc giao nhau, cơ thịt xoắn bện, dữ tợn xấu xí, bên chân gã đang gác đầu gối lộ ra một đoạn mắt cá chân, không phải xác thịt của con người, mà là giá kim loại màu xám bạc mảnh mai cứng ngắt, chứng tỏ rõ ràng gã đã mất đi một chân.

Tất cả đều không ăn nhập với khí chất biến nhác tùy hứng của gã, hình thành xung đột thị giác quỷ dị. Tả Khâu Bạch kinh ngạc, bước tới mấy bước, bước qua cửa khoang, đi vào phòng nghỉ.

Tả Khâu Bạch ánh mắt phức tạp ngắm gương mặt của Tử Yến, “Sao cậu… lại trở thành như vậy?”

Tử Yến cười híp mắt nói: “Con gái Phong Lâm cũng lớn rồi, diện mạo tôi đương nhiên cũng sẽ thay đổi.”

Tả Khâu Bạch nghĩ đến Phong Tiểu Hoàn, ánh mắt nhu hòa mấy phần, “Tiểu Hoàn nói cậu đã hướng dẫn con bé rèn luyện thể năng, cảm ơn!”

Tử Yến không hề nể mặt nói: “Tôi là vì Phong Lâm, không liên quan gì đến cậu.”

Tả Khâu Bạch không lấy thế làm phật ý, ngược lại từ trong lời của Tử Yến xác minh được Phong Tiểu Hoàn quả thực là con gái mình, trong lòng dâng lên một chút vui mừng, một chút buồn bã.

 

2 COMMENTS