ℵ Tiểu thuyết mạt thế ℵ

Chương 135.

Edit: Ngân uyển nghi

Beta: Mun chiêu nghi

Vật kia của Quân Ô Hân quá lớn, Tiêm Tiêm cảm thấy đau đớn không dứt khi bất ngờ bị nó xâm nhập. Cả người cô ửng hồng lên, co người lại, hành lang nhỏ hẹp của cô cũng chưa kịp thích ứng. Nghe thấy yêu cầu của Quân Ô Hân, Tiêm Tiêm khó khăn giật giật khóe miệng. Thì ra không phải chỉ mình cô cảm thấy khó chịu, như vậy mới đúng, trong lòng cô lúc này mới cảm thấy công bằng một chút.

Dựa vào cái gì mỗi lần đều là đàn ông hưởng thụ còn cô thì đau đớn. Nếu không phản kháng được, cô cũng sẽ không để mình chịu thiệt. Cô làm những chuyện trong phạm vi khả năng để thoải mái một chút, vì vậy cô làm theo lời Quân Ô Hân. Hai tay Mộc Chi Tiêm vòng qua cổ hắn. Cô tách hai chân ra, hơi nâng mông lên, hai chân quấn quanh hông Quân Ô Hân.

Tư thế này làm cho phía dưới của cô mở rộng một chút, cả hai người đồng thời cảm thấy thoải mái hơn. Đối với sự chủ động phối hợp của cô, Quân Ô Hân rất vui.

Đây không chỉ là khoái cảm trên thể xác, cảm giác hai người cùng hòa hợp với nhau hoàn toàn khác với lúc trước chỉ có một mình hắn hăng hái chiến đấu. Vì vậy, hứng thú của Quân Ô Hân càng ngày càng tăng.

Tư thế này khiến nơi kết hợp của hai người càng thêm chặt chẽ, hai tay hắn xoa nắn cặp mông xinh đẹp của cô. Cặp mông đầy đặn và mềm mại tràn ra từ những ngón tay của hắn, khiến nội tâm Quân Ô Hân dao động không dứt. Hắn vùi đầu vào nơi mềm mại đẫy đà của cô, hơi thở nóng bỏng của hắn làm cho nơi đó càng thêm run rẩy.

Trong lúc da thịt tiếp xúc nhau, Quân Ô Hân cảm thấy thoải mái đến mức muốn thở dốc. Động tác kịch liệt của Quân Ô Hân làm Mộc Chi Tiêm rướn cổ lên, ngón tay trắng nõn trơn bóng của cô xuyên vào đầu tóc hắn. Đối với đôi gò bồng của Mộc Chi Tiêm, Quân Ô Hân yêu bao nhiêu cũng không đủ, hắn dịu dàng hôn, mút, liếm, cắn nó.

Hắn dùng tất cả những phương thức mà hắn có thể nghĩ ra để hai bầu ngực cô lưu lại dấu ấn và mùi vị của hắn. Mãi cho đến khi trên hai bầu ngực trắng mịn mềm mại kia hiện lên dấu xanh tím, từng vệt nước miếng hiện lên ánh sáng óng ánh, Quân Ô Hân mới dừng lại.

Đồng thời, phía dưới của hắn cũng bắt đầu chậm rãi ra vào mạnh mẽ. Nơi ấm áp của cô lúc này đang hút lấy nơi nóng bỏng của hắn một cách chặt chẽ. Mỗi một lần ma sát đều mang đến sự khoái cảm, giống như có thể đẩy hắn đến bờ vực của sự điên cuồng.

Lúc này đầu Quân Ô Hân trống rỗng, hắn chỉ nghĩ đến việc phải mạnh mẽ giữ lấy người phụ nữ này, đến nỗi nơi sâu thẩm trong linh hồn của cô cũng trần đầy mùi vị của hắn.

Sau cơn đau nhức ban đầu, Tiêm Tiêm cảm giác được nơi bọn họ kết hợp mang đến cho cô cảm giác tê tê như bị điện giật. Cái cảm giác ngứa ngáy đến tận đáy lòng giày vò thần kinh của cô, khiến từng đốt sống của cô đều cảm thấy hưng phấn. Cô cảm thấy cơ thể mình như đang bị lửa đốt, cô không kiềm được rên rỉ thành tiếng.

Âm thanh quyến rũ, âm thanh run run làm cho tim Quân Ô Hân cũng run theo, sự kích thích làm cho nơi nóng bỏng của hắn lớn hơn một chút. Động tác của Quan Ô Hân càng lúc càng kịch liệt và hoang dã, rút ra rồi lại thúc vào làm cho Mộc Chi Tiêm cảm giác mỗi lần hắn đều đâm vào nơi sâu nhất của cô.

Âm thanh phốc phốc từ nơi hai người kết hợp không ngừng vang lên, phần lưng của Tiêm Tiêm cũng liên tục bị Quân Ô Hân đụng vào tường. Cảm giác đau đớn khó chịu không những không khiến Mộc Chi Tiêm rút lui, mà còn xuất hiện một cảm giác phấn khích kỳ lạ, làm cho phía dưới của cô càng tiết ra dịch thể nhiều hơn.

Quân Ô Hân cảm nhận được rất rõ ràng, hắn cảm thấy rất tự hào khi có thể làm cô hứng phấn đến như thế. Cũng có một cảm giác ngọt ngào không thể nói thành lời. Hắn cảm thấy trong lòng như có một cơn sóng ngầm, vào giờ phút như thế này, hắn chỉ có thể càng triền miên dùng sự điên cuồng của mình để diễn tả.

Môi mỏng Quân Ô Hân hôn lên từng tấc da tấc thịt của cô, hắn kéo đầu cô xuống, phủ kín lấy môi anh đào của cô. Cảm giác như quyết tâm ăn sạch cô vào bụng làm cho Tiêm Tiêm sợ, muốn lui bước. Nhưng Quân Ô Hân giữ chặt lấy gáy cô, chặt đứt đường lui của cô, làm cho cô chỉ có thể bị động trầm luân cùng hắn. Loại cảm giác đáng sợ này như thiêu đốt lý trí của cô, khiến cô hoảng hốt.

Ở căn cứ.
Vũ Văn Bân đang theo dõi tin tức mới nhất từ vị trí của Quân Ô Hân gửi đến, nhưng không phải là chỗ ở của hắn mà là một số hành động kỳ quái mà hắn đã làm gần đây. Những đầu mối này nối tiếp nhau, làm cho Vũ Văn Bân như mơ hồ đoán ra được gì đó. Nhưng không để hắn nghĩ rõ ràng thì đã bị tiếng gõ cửa cắt ngang.

“Ba ba?” Giọng nói làm nũng của trẻ con vang lên. Làm được như vậy chỉ có thể là một người, Vũ Văn Bân đã đoán được là Tiểu Bảo.

“Tiểu Bảo, tại sao con lại một mình đến đây? Những anh chị ba cử đi theo con đâu?” Nhìn thấy Tiểu Bảo chỉ mặc đồ ngủ ôm một con gấu bông lớn, Vũ Văn Bân không nhịn được dứt bỏ hết những phiền muộn, nhẹ giọng hỏi.

Hệ thống tủi thân chu mỏ, vuốt vuốt cái mũi nhỏ, khổ sở nói: “Là Tiểu Bảo cố ý cắt đuôi họ, con không muốn đi cùng họ.” Giống như sợ bị Vũ Văn Bân quở trách, Tiểu Bảo cúi thấp đầu xuống. Thế nhưng vẫn giải thích “Con chỉ là muốn thân thiết hơn với ba ba, mẹ đã không gặp. Tiểu Bảo sợ đến ba cũng đi mất.”

Nghe những lời nói đầy tình cảm của hệ thống, vốn Vũ Văn Bân đang có chút nổi giận vì Tiểu Bảo không hiểu chuyện, nhưng bây giờ trong lòng đã mềm nhũn.

“Tiểu Bảo lại đây!” Vũ Văn Bân vẫy vẫy tay với hệ thống. Hệ thống ngoan ngoãn đi đến, nghi hoặc nhìn Vũ Văn Bân. Hắn ôm hệ thống ngồi lên đùi mình, dịu dàng sờ sờ đầu Tiểu Bảo.

“Tiểu Bảo, con yên tâm, ba ba sẽ không đi mất. Còn mẹ con, ba nhất định sẽ đưa mẹ trở về.” Giọng nói Vũ Văn Bân nhẹ nhàng vang lên.

“Có thật không? Ba thật sự sẽ tìm mẹ về sao?” Hệ thống nắm chặt lấy tay áo của Vũ Văn Bân, muốn hắn phải xác nhận. Nhìn thấy đôi mắt tràn ngập sự bất an, khao khát và sự tin cậy sạch sẽ đơn thuần của hệ thống, Vũ Văn Bân cảm giác cơn tức trong lòng mình tản đi không ít.

“Đương nhiên. Ba ba giữ lời, ba đã đồng ý với Tiểu Bảo thì nhất định sẽ làm được.”

“Ba ba ơi, Tiểu Bảo đêm nay có thể ngủ cùng với ba không? Trước đây đều là mẹ ngủ cùng con, bây giờ chỉ có một mình, con thấy không quen.”

Hàng mi dài của hệ thống nhẹ nhàng rung động, giống như đang mắc cỡ, hai gò má cũng ửng hồng, tay nhỏ vò vò vạt áo. Nhìn thấy thái độ nghiêm túc như vậy của hệ thống, trái tim Vũ Văn Bân không nén nổi mềm nhũn ra. Tuy rằng hắn thực sự không có kinh nghiệm ngủ chung với một đứa bé nhỏ như vậy, nhưng dù sao đây cũng là con hắn, không phải sao? Thỏa mãn một yêu cầu nhỏ của Tiểu Bảo thì có làm sao?

“Đương nhiên có thể. Tiểu Bảo, vậy bây giờ con mau đi ngủ đi, đã muộn lắm rồi!” Vũ Văn Bân nhẹ nhàng xoa đầu tóc mềm mại của hệ thống, nhẹ giọng nói.

“Không, con muốn ba ba ngủ cùng con!” Tuy hệ thống còn nhỏ nhưng mà đối với chuyện này lại rất cố chấp. Đối mặt với đôi mắt kiên quyết như thế, Vũ Văn Bân không thể trách được, cũng không thể làm gì ngoài cảm thấy rầu rĩ. Hắn từng rất đắc ý vì tính tình của con rất giống hắn, là người kiên định. Nhưng mà khi cái tính này áp dụng với đối tượng là hắn thì thật không vui vẻ chút nào.

“Tiểu Bảo, ba ba còn rất nhiều công việc phải làm.” Vũ Văn Bân hy vọng có thể khuyên nhủ hệ thống từ bỏ ý định.

“Không được, muộn rồi. Ba ba cũng cần phải đi ngủ, ngủ sớm dậy sớm mới là bé ngoan biết nghe lời.”

Cùng một câu nói càng làm cho Vũ Văn Bân bực mình. Quả nhiên, con trai của mình không phải người dễ nói chuyện. Haizz, Vũ Văn Bân than nhẹ một tiếng, chịu thua. Vũ Văn Bân có cảm giác hai mẹ con này là khắc tinh của hắn.

Đạt được gian kế, khóe miệng hệ thống vươn lên nụ cười gian trá, cuối cùng hắn quyết định, hì hì. Tiêm Tiêm, tuyệt đối phải cảm ơn ta đã hi sinh vì cô. Ta là vì giá trị hảo cảm của cô đó!

Trong phòng tràn ngập mùi vị tình dục, trên đất, ở góc tường gần phòng tắm lộn xộn không thể tả, âm tinh rơi xuống thành từng vũng từng vũng. Hai chân Tiêm Tiêm quấn quanh eo Quân Ô Hân, nếu không có Quân Ô Hân đỡ thì cô đã trượt xuống rồi. Cuối cùng, Quân Ô Hân cũng bắn vào tử cung Tiêm Tiêm. Cơ thể cô mềm mại tuột xuống, may mà có Quân Ô Hân đỡ lấy.

Cơ thể Mộc Chi Tiêm ướt đẫm mồ hôi, chạm tay vào là một một mảnh trơn trượt mềm mại, Quân Ô Hân ôm chặt cô vào lòng.

Nhìn chất lỏng từ hai chân cô chảy ra, chất lỏng màu trắng chậm rãi chảy dọc theo đường cong duyên dáng của chân cô, cảm giác thỏa mãn trong lòng hắn càng sâu.

Quân Ô Hân dịu dàng vén mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi dính trên mặt cô ra, ánh mắt dịu dàng nhìn Tiêm Tiêm . Sợ rằng chỉ có mình hắn không hiểu, mỗi lần hắn nhìn Mộc Chi Tiêm, ánh mắt của hắn chăm chú và quý trọng cỡ nào, giống như nhìn bảo vật duy nhất trên thế giới.

3 COMMENTS