[Lão bản nương! Thượng ngưu lưỡi] Chương 16

- Advertisement -

Chương 16: Trò chơi mất tích & tâm sự của Haruhisa…29

Edit+Beta: Lã Thiên Di

************************************

—— OH ~NONONO, cô cũng không nên làm đại ma nữ giở thủ đoạn độc ác…

************************************

Haruhisa cứ như vậy mà biến mất không có căn cứ.

Bác sĩ sắp điên rồi, bởi vì tiểu thiếu gia của Làng Cát đang ở ngay sát “đường biên giới”, chuẩn bị nổ tung rồi. Chỉ cần động một đầu ngón tay thì trong nháy mắt có thể đem cả bệnh viện san thành bình địa.

Temari vội điên rồi, bởi vì cô không chỉ muốn một bên vắt hết óc tìm lời khuyên giải an ủi Gaara, một bên còn muốn đi xung quanh tìm kiếm tung tích của Haruhisa.

Kankuro đói điên rồi, bởi vì từ lần trước hoàn thành nhiệm vụ xong, từ lúc về đến nhà cho đến hiện tại, hắn ngay cả một lần ăn no cũng chưa được ăn. Haruhisa thật đáng giận, bình thường làm nhiều đồ ăn ngon như vậy làm chi? Hại hắn hiện tại đối với đồ ăn người khác làm hoàn toàn không có khẩu vị.

Về phần Gaara. Đừng hỏi, người bình thường hiện tại bây giờ đã không còn cách nào cùng hắn nói chuyện…

Trong đại sảnh của bệnh viện Làng Cát, toàn thân Gaara đầy sát khí nghiêm nghị. Temari cùng Kankuro chính là một trái, một phải đứng ở bên cạnh hắn, Temari thỉnh thoảng sẽ cùng Gaara nói mấy câu, mà còn lại Kankuro lại là một bộ mặt đau khổ. Toàn bộ bác sĩ xung quanh vô cùng hoảng loạn, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

“Phụ thân đại nhân.” Nhìn từ cửa, đi vào chính là Kazekage đệ tứ, Temari nghênh đón.

“Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?” Người đàn ông trầm tĩnh đội một cái mũ to che kín, chỉ lộ ra một ánh mắt sắc bén.23

“Chúng con cũng không rõ lắm.” Temari cau mày. “Hẳn là chuyện xảy ra vào tối hôm qua, nhưng chúng con không tìm được manh mối.”

“Thông báo toàn bộ ám nhẫn, mở rộng phạm vi tìm kiếm.” Giao phó mệnh lệnh xong, Kazekage đệ tứ giương mắt nhìn Gaara đang đứng ở đại sảnh. “Gaara là xảy ra chuyện gì?”

“…” Temari nghẹn lời.

Cô cũng không biết em trai mình đến cùng đã xảy ra chuyện gì. Theo lý thuyết, Haruhisa mất tích, người lo lắng nhất hẳn là hắn. Theo như tình trạng bây giờ, Gaara quả thật đang rất là lo lắng. Nhưng từ sáng nay cho đến hiện tại, hắn cũng không nói một lời, cũng không “nhích người” đi tìm tung tích của Haruhisa.

Còn có phụ thân đại nhân…

Temari vụng trộm nhìn chăm chú Kazekage đệ tứ, bất quá chỉ là một cô bé bình thường của Làng Cát, cha thế nhưng lại phái cả ám nhẫn đi tìm…

Càng không thể tưởng tượng nổi là Haruhisa. Buổi chiều ngày hôm qua cô còn ở bệnh viện chăm sóc em ấy, thế nào hôm nay lại đột nhiên không cánh mà bay?

Gaara không nói một tiếng nào đứng ở nơi đó, nhìn Temari, Kankuro, còn có cha của hắn, nắm chặt tay lại, dường như muốn bóp nát thứ gì đó ở trong tay.

Haruhisa không có khả năng tự mình rời khỏi, nhất định là có người bắt cô ấy. Nhưng khi đó hắn chỉ mới rời khỏi phòng bệnh được mười phút. Đến cùng là ai, có thể ở ngay dưới mắt hắn không một tiếng động mang Hruhisa đi, còn gần như khiêu khích để lại manh mối rõ ràng như vậy?

************************************

“Ông chú này, chú không nói một tiếng mà cứ như vậy mang cháu ra đây, Gaara sẽ tức giận.”

Haruhisa nhàm chán vô nghĩa tìm cách nhóm lửa, mở miệng nói.

“Ta còn cho rằng hiện tại nhóc còn phải ngồi đó ngây ngốc một mình.”

Người ngồi đối diện Haruhisa nhàn nhã bắt chéo chân, chậm rì rì trả lời.

“Phừng phựt”

Haruhisa đâm nghiêng gậy gỗ, một ngọn lửa bừng bừng cháy lên.

“… Ông chú nói rất đúng.” Cô dứt khoát ném gậy gỗ trong tay, vỗ tay một cái, học bộ dạng người nọ nằm xuống theo. “Cháu cần chút thời gian…”

Để tiêu hóa lý thuyết về tâm hồn lẫn thể xác, về tình cảm “tầm thường” của cô đối với Gaara.

“Hiện tại Làng Cát nhất định đã quậy đến nỗi lật trời.”

Người ngồi bên đống lửa vui sướng khi người gặp họa nói.

“Xin nhờ.” Haruhisa liếc trắng mắt. “Cháu có bao nhiêu cân lượng, bản thân cháu tự biết đến.”

Ngụ ý, Làng Cát làm sao có thể bởi vì người không quan trọng như cô mà lật trời? Vị Phong ảnh đại nhân bình tĩnh kia chắc chắn sẽ không quan tâm tới cô đâu.

“À…”

Người nọ ở đối diện thấy thế, cũng không nói thêm cái gì, mà là nhắm mắt lại,  hình như là đã buồn ngủ.

Haruhisa lại đối với sơn động mở to hai mắt nhìn, không có chút buồn ngủ. Bọn họ đã liên tục đi năm ngày đường rồi, dựa theo thể chất ngày xưa của cô, đã sớm than mệt nửa sống nửa chết rồi.

Chậc ~~ Chakra thật đúng là đồ tốt…

Haruhisa nhắm mắt lại, cảm nhận được một luồng nhiệt mỏng manh chính là đang tới gần tứ chi của cô.

Sau giấc mơ dài dăng dẳng đầy li kỳ ấy, chỉ sợ là cô đã có được một thu hoạch lớn.

Tính đến nay, từ ngày đầu tiên cô xuyên không cho đến hiện tại, không sai biệt lắm cũng đã mười năm. Điều buồn cười nhất chính là đến tận mấy ngày hôm trước, cô mới thực sự hòa hợp vào thê giới này.

Vậy thì hơn ba ngàn ngày trước đó được coi như là cái gì?

Haruhisa nhớ lại trong giấc mộng kia, nơi có tấm gương khổng lồ ấy, cùng những người xuất hiện trong mặt kính theo thứ tự…

Nhiều lắm cũng chỉ là đứng ở một bên xem kịch đi.

Có thể cô luôn luôn có chút đắc chí, cho rằng ít nhiều bởi vì sự có mặt của mình, Gaara mới khống chế được bản thân mình, mới không biến thành Nhất Vỹ. Chẳng qua càng nói càng cảm thấy chó chút thiếu đi, ai mà biết được người ta sinh ra đã là một người ít nói rồi, cùng với cô ngay cả một chút quan hệ cũng đều không có.

Nghĩ tới đây, trong lòng Haruhisa xuất hiện một nỗi mất mác khó tả.

Mấy ngày kế tiếp, bọn họ vẫn như trước chạy đi trên đường. Nói là chạy, thật ra chính là tản bộ. Người nọ tựa hồ cũng không nóng nảy, một đường mang theo Haruhisa nhàn rỗi lắc lư. Nhân tiện còn chỉ dạy cho Haruhisa cách tu luyện, khống chế Charka. Tuy rằng đều là chút đơn giản, nhưng thân thể lại không thể nhận được nền tảng huấn luyện đơn giản thế này, Haruhisa lại như trước cảm thấy khổ không tả nổi.

“Đến cùng chú muốn cháu đi theo đến đâu?”

Mắt thấy xung quanh sa mạc màu vàng đất ngày càng ít đi, mà cảnh đẹp màu xanh lá mạ càng ngày càng nhiều. Haruhisa rốt cục nhịn không được hỏi.

“Đi đến Konoha.” Người phía trước dẫn đường trả lời rõ ràng.

Konoha? Trong lòng Haruhisa khẽ động,

“Đi Konoha làm gì?”

“Bởi vì Gaara sẽ đi đến.” Người nọ một bên điều chỉnh phương hướng đi tới vừa nói.

“Gaara? Gaara vì sao sẽ đi?” Haruhisa hỏi tiếp.

Lúc này cả đầu cô đổ ra một vạn vì sao, hỏi xong một vấn đề, vấn đề tiếp theo sẽ xuất hiện. Cũng may cái tên dẫn đường này nọ cũng không có kiên nhẫn.

“Bởi vì trước khi chúng ta rời khỏi bệnh viện, ta đã cố ý để lại một cái băng trán Konoha Ninja.” Trong âm thanh của hắn hình như đang kín đáo  hiện lên một nụ cười. “Cho nên, thằng nhóc đó nhất định sẽ đi.”

Cái gì… Haruhisa đi theo phía sau đảo mắt qua lại.

Sao, để lại băng trán Konoha, Gaara sẽ vì cô mà như điên chạy tới thôn Konoha?! Rõ ràng là ở Konoha sắp tiến hành kiểm tra cấp bậc Trung Nhẫn nên người ta mới đến Konoha đi.

Bất quá, lời này của cô chính là đang ở trong lòng suy ngẫm lại, tuyệt đối không dám nói ra. Một cô bé bình thường ở Làng Cát, vô luận như thế nào đi chăng nữa cũng thể biết rõ sự việc ở trong thế giới Ninja.

“Coi chừng đụng trúng cây, một mình ở phía sau nghĩ cái gì đâu.”

Kịp thời kéo cô bé đang ngẩn người xuất thần trở về với vụ trụ, “quý ngài bắt cóc” nhịn không được nhíu mày.

“A? Cái gì?”

Haruhisa ngơ ngác hỏi.

“… Này, cô gái bé nhỏ, sẽ không phải là đang nghĩ về người trong lòng mình đấy chứ?”

“Ai nghĩ đến cậu ta? Cháu mới không nghĩ…”

Nói được một nửa, Haruhisa liền ngây ngẩn cả người.

Thật sự gặp quỷ a, cô làm sao có thể đột nhiên nhớ tới cái tên có cái đầu màu đó chói kia chứ?!

“Người đưa nhóc vào bệnh viện, có ý nghĩa rất quan trọng đối với nhóc.”

Đêm đó ở bệnh viện, ông chú che mặt đó nói như vậy với cô.

Haruhisa nhớ tới trong gương, khi đó Gaara đang đứng ở trên vách đá. Nhớ lại lúc đó, tại sao cô lại sốt ruột? Tại sao lại hoảng loạn? Tại sao lại sợ hãi?… Thậm chí ngay cả khi xuyên qua, người quan trọng nhất với cô, ngay cả chính cô còn không biết.

Người quan trọng nhất.

Chậc, so với ông nội còn quan trọng hơn…

Cô sẽ không phải là… thật sự thích tên gấu mèo tóc đỏ mắt xanh đó chứ?!

OH~ NONONO, cô cũng không nên làm đại ma nữ lớn tuổi tàn phá cỏ non chứ! Nói trắng ra là “trâu già gặm cỏ non.”

Lúc này, đầu của Haruhisa vô cùng rối rắm.

Còn không buồn rầu tiến lên hai bước, cô lại nghĩ một chút. Hừ! Thích như thế nào! Hiện tại dân chúng lưu hành nhất là cái gì? Là thời đại mới!

Nên nhớ, cô hiện tại là một người thiếu nữ xinh đẹp như hoa, đang trong giai đoạn trường thành, vẫn không thể thích một tên nhóc mười hai, mười ba tuổi được! Rất nhanh, Haruhisa liền đem những vấn đế rối rắm giải quyết thành những phiền toái nhỏ, đắc ý dào dạt ngẩng đầu lên, tăng nhanh nhịp bước chân đi tới.

Lão nương bây giờ vẫn sẽ luôn theo đuổi, bắt kịp thời đại bây giờ!

(Lời tác giả: mười năm xuyên qua của cô thế nhưng lại quên sạch sẽ… )

************************************

“Gaara.” Temari hơi do dự nhưng vẫn đi về phía trước gọi người con trai tóc đỏ trước mặt mình. “… Em… chị cho là em sẽ không đáp ứng.”

Thật không nghĩ tới, cha lại còn có một kế hoạch không lồ đầy nguy hiểm như vậy. Temari nhớ lại vừa mới cử hành bí mật hội nghị cùng với cái phương án tác chiến kia…

Tuy rằng Gaara là con của Phong ảnh, cũng là Ninja của Làng Cát. Nhưng từ nhỏ đến lớn, người trong thôn đối xử như vậy với hắn…. Đổi lại là cô, chỉ sợ cô đối với làng này và những người trong làng này sẽ không sinh ra bất kì một tia tình cảm nào. Đổi lại đừng nói đến vì những người như vậy ở trong làng mà tham dự một kế hoạch gây ra nguy hiểm đối với chính bản thân.

“Hừ…”

Tựa hồ hiểu những hàm nghĩa trong lời nói của Temari. Gaara khẽ hừ một tiếng, xoay người, tiếp tục đi về phía trước.

Tuy rằng tìm kiếm, lục soát khắp nơi, luôn được tiến hành, nhưng lại không có một chút tiến triển nào. Đã nhiều ngày trôi qua, một chút tin tức cũng không có. Nhưng Gaara, càng ngày càng nhiều nhiều âm u, tì khí cũng dần dần trở nên có chút tàn khốc. Dường như tất cả trầm ổn, bình thản trong ngày xưa chỉ là một biểu tượng, mà giấu ở đưới biểu tượng đó là một Nhất Vĩ ham muốn giết chóc và hung ác độc địa. Do mất đi sự bảo vệ trói buộc đầy dịu dàng, chỗ dựa mỏng manh dần dần lộ ra một phần khiến người ta kinh hãi (kinh ngạc, sợ hãi)…

Temari nhìn bóng lưng Gaara, đáy lòng không lý do rỉ ra vài tia sợ hãi.

Haruhisa này, rốt cuộc đã chạy đi nơi nào vậy…

************************************

Tác giả có chuyện muốn nói: đa tạ các độc giả thân ái đã ủng hộ!

Bài viết sẽ tiếp tục nỗ lực  ~~~

o(∩_∩)o


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -

Bài viết liên quan

Bình luận

    • Aizz… Bởi vậy mới có chuyện để nói. Haruhisa đúng là một người chính trực mà.
      Nhưng cũng phải hưởng thụ “chai đạp” ở ngay trước mắt chứ. Nếu ko sẽ làm mất mặt các nữ 9 xuyên không mất.

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)