[Lão bản nương! Thượng ngưu lưỡi] Chương 28

- Advertisement -

Chương 28: Ý tưởng mới & lại đến Konoha…52

Edit+Beta: Lã Thiên Di

—— cho nên mới nói, điều kiện bảo vệ, gia tăng thay đổi việc lớn gì gì đó chính là đang được đứng đầu.

************************************

Thời tiết ở Làng Cát dần dần trở nên mát hơn.

Haruhisa ngồi ở bên cạnh bàn ăn, chống cằm, một bộ dạng đăm chiêu ủ dột.

Temari ôm quần áo vừa mới được phơi nắng từ trong sân vào nhà, nhìn thoáng qua cô bé, tựa tiếu phi tiếu nói:

“Kẹp tóc trên đầu rất đẹp!”

Haruhisa ngẩn ra, sờ sờ cái kẹp trên đầu, “Hì Hì Hì” ngốc cười rộ lên.

Tóc của cô, cũng không cần phải vội vã cắt nó đi…

Chỉ tiếc, cô còn chưa cao hứng được bao lâu, nháy mắt lại buồn bã trở lại.

Trong phòng bếp, có đống trái cây và rau cải cô vừa mới mua về.

Haruhisa nhìn chằm chằm vào túi đựng những quả nho nhỏ, nhìn vào màu sắc xanh mượt của trái táo này, chân mày nheo lại thành vấn đề lớn.

Mỗi lần vừa đến mùa này, Kankuro sẽ oán giận tay nghề của Haruhisa giảm xuống. Nhưng hắn đâu nào biết, không phải do tay nghề của Haruhisa giảm xuống, mà là do Haruhisa rất “khéo léo” không gặp phải tình hình xào nấu đồ ăn.

Trước kia, cô như bay dùng một cái nồi để nấu cá, hoặc nấu nó trên một cái chảo có cán, Kankuro liền yên tĩnh. Sau đó, cô làm món gì, hắn đều ngoan ngoãn ăn món đó.

Nhưng bây giờ…

Haruhisa nhìn cái nồi được treo trên tường, cô không thể đối nghịch với khách hàng ở bên ngoài bằng việc xào nấu món ăn bằng nồi hay cháo có cán được…

Chẳng lẽ đổi thành ném đũa? Tốt xấu gì số lượng trên đó cũng tương đối nhiều một chút…

Haruhisa lắc đầu, cô đang nghĩ lung tung cái gì thế này.

Ai…

Cái tuần này, đã có rất nhiều người oán giận với cô, đồ ăn càng ngày càng ít đi. Cô nào có biện pháp đâu, Làng Cát vốn là như vậy.

Haruhisa bất đắc dĩ xoa huyệt thái dương của bản thân.

Nếu cứ còn tiếp tục như vậy nữa, việc thiếu hụt tài chính sẽ lại xuất hiện nữa cho coi.
“Haruhisa! Cậu có thư!”

Vừa trở về, Kankuro còn chưa kịp đổi giày, liền lắc phe phẩy lá thư hướng về phía Haruhosa la to.

Thư của cô? Ai gửi thư cho cô?

Giống như nhìn hiểu được nghi hoặc của Haruhisa, Kankuro đi vào, đem mấy lá thư để ở trên bàn:

“Hình như là từ Konoha đến.”

Konoha?

Haruhisa vẫn như cũ không hiểu cái mô tê gì hết. Cô mở phong thư ra, bên trong rớt ra một tấm ảnh chụp.

Trong ảnh chụp, có hai cô bé một cao một thấp đang nắm tay nhau, hiện lên vẻ mặt tươi cười. Người thấp chính là cô, còn người cao kia——

“Ha ~ chị Aki!”

Đây là ảnh chụp lần trước khi cô đến Konoha, chú Goro cùng chị Aki đã quan tâm chăm sóc cô rất nhiều. Khung cảnh xung quanh là một cánh rừng xanh um tươi tốt, ánh mặt trời sôi nổi, đầy rẫy màu xanh lá, thoạt nhìn cực kỳ xinh đẹp.

“Kana, a, không không không, hiện tại bây giờ hẳn nên gọi em là Haruhisa. Trong tiệm luôn có nhiều công việc bề bộn, gần đây mới có được cơ hội viết thư cho em. Cuộc sống ở Làng Cát của em có tốt không? Ba ba thường nhắc tới em lắm, nói tay nghề của em so với ông thì tốt hơn nhiều! Ha ha ~ người già đi liền dễ dàng, dễ dãi như vậy, em không cần để ý tới ông ấy đâu. A, đúng rồi, mấy ngày hôm trước ở đây có một trận mưa to, chị đã đi một chuyến lên sau núi, thật sự đã phát hiện ra một một nấm có chiều dài cao cùng những chấm lấm tấm! Có thời gian em hãy quay về Konoha thăm chị cùng ba ba nha! Chờ mong em hồi âm. ——Aki”

Đọc xong tin nhắn trong thư, Haruhisa “Xì” bật cười một tiếng, cái gì mà lấm tấm. Lần trước rõ ràng cô chỉ thuận miệng bịa chuyện ra thôi.

“Ai viết đưa cho cậu?”

Kankuro bu lại, tò mò hỏi.

“Bí mật!”

Haruhisa đọc xong lá thư, nhanh chóng thu chúng lại.

Kankuro dùng cái mũi hừ một tiếng, đi vào phòng bếp tìm này tìm nọ để ăn.

“Haruhisa, đây là cái gì?” Temari luôn luôn ngồi ở trên sofa xếp quần áo. Lúc này, trong tay cô chính là đang cầm một trang giấy nhỏ. “Hình như từ trong túi quần áo của em rớt ra.”

Haruhisa nhìn thật lâu trang giấy trong tay Temari, ra vẻ thần bí nói: “Ngày mai chị sẽ biết!”

************************************

Ngày thứ hai, Haruhisa lại một lần đi đến “Ngôi nhà vạn năng của Inoue “.

Gần đây, cô thường là khách quen ở nơi này.

Đút cho chú chim sáo lông đen ăn no, một bên Haruhisa hướng đi vào bên trong, một bên kêu:

“Inoue-San! Món đồ tớ đã đặt trước cậu đã làm xong chưa?”

“Người thành thật” Inoue trước sau như một đẩy mắt kính trên mũi, bộ dáng chấn kinh quá độ:

“A a! Ha…, Hatano tiểu thư, này nọ đã làm xong rồi.”

Nói xong, hắn liền từ phía dưới quầy lấy ra một gói cao bằng nửa người, cùng một cái hộp dài bằng nửa thước.

Haruhisa tháo cởi dây thừng, hướng túi tiền nhìn thoáng qua, lại đem hộp thật dài mở ra nhìn nhìn, vừa lòng gật đầu, đưa qua một cái túi nhỏ:

“Đây là tiền, cậu xem có thiếu chút nào không?”

“Người thành thật” có vẻ thật kích động: “Không không, như thế nào lại có thể thu tiền của tiểu thư? Lần trước tiểu thư đã cho tôi những bản vẽ khiến cho buôn bán trong tiệm tốt lên ít.”

“Cái này, cậu là bán cho tớ, còn tớ chính là người mua.”

Haruhisa đem tiền túi đặt ở trên quầy, vẫy tay với “người thật thà”, kéo cái bao cao bằng nửa người đi.

Inoue Hiroki nhìn bóng lưng của cô gái. Nghĩ đến việc cô gái nhờ mình chế tác hai món đồ này nọ, thì thào lẩm bẩm:

“Hatano tiểu thư cũng là người kỳ quái a!”

Gần tối, như mọi ngày, ba chị em họ kết thúc huấn luyện.

Vừa mới vào cửa, Temari đã bị “cái cây quái vật” ở ngay cửa dọa hoảng sợ. Cô cẩn thận nhìn đông nhìn tây cái vật ở ngay cửa, lại quay đầu nhìn Gaara, thần sắc trên mặt ngay tức khắc liền trở nên quái dị.

Gaara tạm thời không cảm thấy ánh mắt của Temari lộ ra vẻ kỳ quái, thay giày xong, lập tức đi vào phòng khách. Nhưng Kankuro đi theo ở phía sau có chú ý tới dị trạng của chị mình. Theo ánh mắt của chị ấy nhìn nhìn, ngay tức khắc liền cười ha hả, càng về sau đã nằm ở trên mặt đất ôm bụng cười lăn lộn.

Gaara nhíu mày, quay đầu nhìn anh trai, chị gái rất không được bình thường của mình. Ngay sau đó, hắn cũng ngây ngẩn cả người. Sau một lúc lâu, hắn giống như bất đắc dĩ thở dài một hơi, đi lên lầu.

Ở cửa, một con báo gấu bông cao to 120 cm, đang ôm lấy cái đuôi của nó, dáng vẻ cười ngây thơ…

************************************

Thời tiết ở Làng Cát bắt đầu lạnh lên, chợ Làng Cát cũng bắt đầu trở nên nghèo khó.
Làm bà chủ lẫn cả nhân viên bán hàng ở trong này, Haruhisa đứng ngồi không yên.
Tiếp tục như vậy nữa, như thế nào đi chăng nữa cô cũng không thể đóng cửa!

Ban đêm, cô nằm ở trên giường lật lại bản chép tay của ông nội, hận không thể đưa tay xuyên thủng bản chép tay. Sau đó, tài liệu mới cuồn cuộn không dứt sẽ từ trong động rớt ra…

Trong lúc vô tình, cô lại nhìn thấy ảnh chụp của mình cùng Aki chụp chung.

Ai, cho nên nói sao.

Mở tiệm cơm cái gì, khu vực địa điểm quả thực rất quan trọng!

Nhìn người ta ở Konoha một chút đi, một năm bốn mùa anh tươi um tùm, cây cối trưởng thành, ôn hòa dư thừa, giống loài phong phú. Đủ mọi loại tài nguyên phong phú làm cho người ta cảm khái.

Haruhisa nhớ lại khi mình còn ở Konoha, chỉ toàn lo lắng đồ ăn ăn không hết sẽ rất lãng phí, hoàn toàn không hề lo lắng nên làm gì để cuộc sống trở nên hạnh phúc.
Thở một hơi thật dài.

Bỗng nhiên, bóng đèn trong đầu cô bỗng nhiên sáng lên.

Đúng vậy, nếu sản vật ở Konoha phong phú, vậy thì tại sao cô lại không đi đến Konoha nhìn một chút. Một mặt có thể giải quyết vấn đề thiếu nguyên liệu của cô, một mặt khác có thể được gặp lại chú Goro cùng chị Aki!

Haruhisa nghĩ tới đây, trở mình từ trên giường bò lên, mở đèn lên. Bắt đầu viết thư hồi âm cho Aki.

Hừm… Nếu như muốn đi Konoha, trước hết cần phải giải quyết vấn đề về giấy thông hành mới được.

Aki rất nhanh hồi âm lại. Trong thư thảo luận, chị ấy đã nhờ chú Goro đi đến chi nhánh thôn Konoha làm chứng minh thư rồi, phỏng đoán giấy thông hành rất nhanh có thể làm rồi.

Vào lúc Kankuro đem thư mang về, Haruhisa đang nằm ở trong phòng bếp tìm một cái túi to ở xung quanh. Nghe nói tin tức tốt này, cô rất cao hứng, đã hoàn toàn toàn quên mất vị trí địa lý của bản thân mình, đem trán của mình ra khỏi cái túi đựng trứng gà. Mấy ngày nay áp suất của Gaara vô cùng thấp, trong nhà cũng được bổ sung thêm một mảnh mây đen, sương mù.

Mọi chuyện dường như hết thảy được tiến hành rất thuận lợi. Cho đến khi Haruhisa lấy giấy thông hành vào một ngày nào đó, cô giống ba chị em bọn họ nói ra suy nghĩ của mình.

Ba người họ khó có được đồng lòng cùng nhau nói “NO”, bỗng chốc Haruhisa liền trợn tròn mắt.

“Vì sao không được?”

Haruhisa hơi có bất mãn, căm giận bất bình hỏi.

Gaara thật dứt khoát, ý tứ trên khuôn mặt tuấn tú ấy hiện ra một cách rõ ràng—— không cần biết là lý do gì, không được chính là không được.

Temari vẫn trước sau như một ôn nhu, tính tình nhẫn nại cùng cô giải thích: “Haruhisa, em xem, gần đây chị rất bận nhiều việc. Không có biện pháp cùng đi với em được, chỉ có một mình em thì rất nguy hiểm.”

Kankuro là người cuối cùng bày tỏ ý kiến của mình. Chỉ thấy hắn buông bát cơm, hết lần này đến lần khác xác nhận hôm nay hắn đã ăn no, sau đó hắn chậm rì nói: “Chỉ mình cậu, muốn đi Konoha tìm nguyên liệu tươi mới? Cậu đừng để bị nguyên vật liệu làm cho ‘tươi mới’ thì được rồi.”

Haruhisa rất muốn một dùng một cái chảo có cán “kết liễu cuộc đời” Kankuro, nhưng cô lại nhịn xuống.

Bởi vì Temari cùng Kankuro nói đúng, cô chỉ có một mình, đừng nói đi Konoha, mình cô có thể an toàn đi ra khỏi Làng Cát không mới là vấn đề. Lần trước, vì có ông chú che mặt ở đây, nhưng lúc này thì…

Bà chủ Haruhisa ủ rũ. Cô dường như đã nhìn thấy hình ảnh thê thảm của ‘quán ăn thôn quê’ bị bắt đóng cửa ngừng kinh doanh…

************************************

Tam cùng thủy tẫn nghi không đường, hi vọng lại nhất thôn.

Xe đến trước núi ắt có đường, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

Thực tế lại một lần nữa chứng minh, lời nói của lão tổ tông đều ẩn chứa những triết học sâu sắc về cuộc sống.

Ngay tại lúc Haruhisa mất hết hy vọng, sự tình lại như hài kịch phát sinh chuyển biến.

Một tiểu đội Hạ nhẫn Làng Cát, gần đây có tiếp nhận một nhiệm vụ, mục đích của nhiệm vụ này chính là dùng hết khả năng của mình để tìm kiếm động thực vật của Hỏa quốc từ gốc đến ngọn. Mà người tuyên bố nhiệm vụ này chính là một nhà sinh vật học ở nước láng giềng. Gần đây người đó đang nghiên cứu loại sinh vật có liên quan mật thiết đến Hỏa quốc, hắn không thể tự mình đi thu nhập được nên đành phải ra tiền thưởng, tìm đến Ninja hỗ trợ.

Thân là Trung nhẫn, lúc Temari đem tin tức này nói cho Haruhisa nghe. Haruhisa cao hứng đến nỗi suýt chút nữa đã ngất đi.

Nhiệm vụ này tới thật đúng lúc, để cho cô thấy ông trời đã rộng lượng mở bàn tay vàng, đem cơ hội đến cho cô.

Hiện tại, cô chỉ còn nghĩ biện pháp gia nhập tiểu đội này là được rồi.

Vì thế, cô nghĩ tới Gaara.

“La La La! Dù sao cậu cũng không phải lần đầu tiên làm chuyện loại này ~ dù sao cậu chỉ cần một câu ‘Không đồng ý liền dùng sa bộc đưa tiễn ngươi’ với bọn họ là được”
“Cậu liền giúp tớ một chút đi?”

—— đây là lời cầu xin giúp đỡ chân thành nhất.

“La La La, cậu xem nhiệm vụ này, một chút cũng không nguy hiểm. Nói không chừng, tớ còn có thể giúp ích được cho nhóm Hạ nhẫn này, tớ cũng nhận biết được rất nhiều loại thực vật!”

“Hơn nữa, bọn họ chỉ hoạt động tại bên cạnh rừng rậm thôi, không có đi sâu vào bên trong.”

—— đây là lời dụ dỗ đầy nhẫn nại.

“La La La ~ cậu xem, tớ đều vì chuyện này mà ăn không ngon, ngủ không yên được…”

“Cậu sẽ đồng ý đi ~~~ “

—— đây là da mặt dày làm nũng.

Đáng tiếc, Haruhisa đem hết cả chiêu thức trong người ra, cũng không đòi ra được một chữ “Được” của Gaara đại nhân.

“…”

Haruhisa nhìn một chút người không nói một lời, sắc mặt không tốt – Gaara đại nhân, vừa cẩn thận phân tích tâm lý hiện tại của gấu mèo.

Thật lâu sau, Haruhisa nắm tay. Được! Nếu như cô đã nhận bản thân mình có da mặt dày, tự nhận bản thân mình rất quan trọng, đánh cược một lần đi! Cô đánh cược tâm lý hiện của gấu mèo có thể là——

Haruhisa thử mở miệng:

“Vậy là được hay không được. Tớ không đi cùng bọn họ. Ngày mai, không phải cậu có nhiệm vụ sao, vậy thì cậu xin nghỉ một bữa, đưa tớ tới Konoha đi. Tớ sẽ ở cùng với chị Aki. Sau đó chờ cậu có thời gian rảnh, lại đón tớ trở về Làng Cát?”

Thật lâu sau, gấu mèo tóc đỏ vẫn cúi nửa đầu như cũ, không nói chuyện.

Haruhisa một đầu đầy vạch đen. Quả nhiên… Cô chỉ biết hắn sẽ không vì điều này…

Đang lúc cô muốn buông tay mọi thứ, Gaara rốt cục mở miệng.

Hắn nói:

“Aki? Vậy được rồi.”

************************************

Tác giả có chuyện muốn nói: có một tin tức bất hạnh…

Hình ảnh bài viết tháng này đã đổ ra hết đường phố… Miễn cường cứu lại được một chút trang bìa…

Nhưng các chương và tiết bên trong bài viết tỏ ra bất lực (>﹏<)

Cho nên muốn xem chương và tiết bên trong bức vẽ nhỏ Q, GN xin sớm cuối tháng sau…


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)