[Lão bản nương! Thượng ngưu lưỡi] Chương 48

- Advertisement -

Chương 48: Kết thúc sóng gió & bóng đen rõ ràng1024x768_unchained_love-1389570

Edit+Beta: Lã Thiên Di

—— Cô cầm cây kéo ở trên bàn lên, hướng về phía bàn tay mình đâm xuống.

************************************

Temari thề, kể từ sau khi Haruhisa chuyển đến nhà cô cho tới nay, đây là bữa cơm khó nuốt nhất mà cô từng ăn qua.

Một bàn thức ăn vô cùng phong phú, rõ ràng màu sắc, hương vị đều đầy đủ cả. Nhưng khi đưa tới miệng thì lại cho người ta không nuốt xuống nổi.

Chẳng lẽ là do cô nhạy cảm quá mức?

Temari âm thầm cân nhắc, không khỏi chăm chú nhìn Kankuro ngồi ở bên cạnh cô  ——

Nếu như Kankuro hoàn toàn không có gì khác thường, nếu như vẫn là bộ dáng ăn như hổ đói mọi khi, thì như vậy liền chứng minh có khả năng là do cô quá lo lắng mà thôi. Mà nếu như kết quả là Kankuro ăn uống nhận ra được cái gì khác thường, vậy thì việc này đã có thể không nên bàn tới nữa…

Temari cần phải để ý, trông cậy vào đứa em trai ăn như heo nhà mình mới được. Cẩn thận tiến hành rồi quan sát một phen.

Mà kết quả quan sát cho thấy, không khí dùng cơm trong nhà bọn họ thật sự vô cùng quỷ dị, hơn nữa đã quỷ dị tới mức ảnh hưởng nghiêm trọng tới tình cảnh thèm ăn của người kia…

Bởi vì vào giờ này như mọi khi, Kankuro hẳn là đã nên ăn tới chén cơm thứ ba… Mà bây giờ, ngay cả chén đầu tiên hắn vẫn chưa ăn xong.

Haruhisa ngồi đối diện Temari từ lúc bắt đầu ăn cơm cho tới bây giờ, không hề ngẩng đầu lên quá cao, mà hết sức chuyên chú nhìn những hạt cơm ở trong chén.

Gaara trái lại thì vẫn như cũ, vẫn là bộ mặt thần kinh tê liệt, vạn năm không đổi. Thoạt nhìn dường như vẫn không có gì thay đổi, vẫn như mọi khi —— nếu như không chú ý tới việc hắn dùng đũa để múc nước canh, dùng muỗng để gắp thức ăn thì…

Temari nhìn trái nhìn phải, cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp tốt. Thân là “lão đại” ở trong nhà, cô có nghĩa vụ phải giải quyết mâu thuẫn của từng thành viên trong gia đình…

—— Nếu như cô cũng có năng lực như lời nói.

Kankuro thì cùng với cô đi về nhà, bình thường cũng không có bất đồng gì.

Cho nên mới nói, vấn đề chỉ có khả năng nằm ở trên người của Gaara và Haruhisa.

Temari nghĩ nghĩ, quyết định nắm lấy tay Haruhisa. Cô buông đũa trong tay, thanh thanh cổ họng:

“… Khụ khụ. Chị nói này, Haruhisa…”

“Oành! Loảng xoảng!”

Temari suýt nữa bị chữ cái chữ “A” trong cổ họng của bản thân chuyển sang sặc tới chết, thật vất vả để lưu thông không khí. Cô kinh ngạc nhìn Haruhisa đột nhiên đứng dậy, thậm chí còn đụng ghế ngồi ngã ra đằng sau.

Chẳng qua cô chỉ mới gọi tên con bé thôi mà, làm sao có thể có phản ứng dữ dội như vậy?

Haruhisa vẫn như cũ duy trì tư thế cúi đầu, vén ống tay áo lên, thô lỗ xoa xoa hai mắt của mình. Sau đó xoay người chạy hướng về cửa chính.

Vừa ra đến trước cửa, Haruhisa quay đầu, hung tợn nói với Gaara đang đuổi theo:

“Không được đi theo! Nếu cậu dám đi theo, tớ liền sẽ không bao giờ trở về nữa!”

Là khẩu khí vô cùng nghiêm túc, không hề có một chút nói đùa nào ở bên trong.

Lúc này Temari mới phát hiện, ánh mắt Haruhisa đã sưng phù thành hai quả đào. Rõ ràng cách xa như vậy, nhưng cô lại có thể rõ ràng nhìn thấy được, ở trên mí mắt, ánh sáng phản quang nhợt nhạt kia, lại trở thành một chuỗi trong suốt óng ánh. Giống như những đồng tiền bắt đầu rơi xuống.

Temari như có đăm chiêu quay đầu nhìn thoáng qua chén cơm của Haruhisa. Quả nhiên, trong đó vẫn là cơm trắng, nhưng rõ ràng lại là một chén cơm chan canh mặn chát…

Gaara nghe vậy, giống như bị điện giật đứng sững sờ ở tại chỗ. Hắn trơ mắt nhìn bóng lưng nhỏ bé của Haruhisa biến mất ở trong bóng đêm trên đường lớn Làng Cát. Một quyền nện trên cửa, lập tức đập bể cánh cửa, làm xuất hiện một lỗ lớn.

Temari cùng Kankuro nhìn cửa không ngừng rơi bột phấn xuống, ngơ ngác nhìn nhau.

************************************

Haruhisa cũng không rõ, tại sao cô lại chạy tới chỗ này.

Tiếng gió bên tai như tiếng nức nở, hiện ngay trước mắt vô số phần mộ…

Một vòng trăng rằm xa vời, màu bạc sáng chói trong trẻo rọi xuống trúng vào trên trước bia đá, như nói không nên lời, vắng lặng, trơ trọi. Nhìn từng hàng từng hàng bia đá lạnh lẽo, Haruhisa lại có thể không biết sợ hãi.

Trong đó, cô đi đến chỗ một tấm bia đá vô cùng quen thuộc, dựa vào tấm bia đá, ngồi ở trên đất.

“Thực không tiền đồ!”

Haruhisa sờ sờ ống tay áo hơi ẩm, thầm mắng bản thân một câu.

Cô nên níu chặt Gaara hung hăng đánh một chút, sau đó rời khỏi Làng Cát không bao giờ trở về nữa!!

Hoặc là nên phạt Gaara một tháng chỉ có thể ăn ớt xanh!

Hoặc là một ngày không nói chuyện với hắn.

Hoặc là để hắn ở ngoài phòng phạt đứng một lát…

Nhưng hiện tại, nước mắt của chính cô chỉ có biết rơi xuống.

Đối với Gaara, ngay cả một câu nói nặng cô cũng đều không nói nên lời.

Khi đó, ở trong phòng khách. Gaara ngồi, mà cô thì đứng ở trước mặt hắn.

Gaara nói: “Tớ nhìn thấy cậu và Inoue ở cùng nhau, trong lòng không thoải mái.”

Cô nghe xong, trong lòng đắc ý, dung sướng: “A ~ hóa ra là nổi máu ghen!”

Gaara còn nói: “Nếu như tớ bị thương, cậu hẳn là sẽ không đi đến đó.”

Cô nghe xong, trong lòng vẫn là cảm giác sung sướng: “A ~ là vì không muốn cô đi đến ‘Cửa hàng vạn năng’ nên mới giả bệnh a!”

Gaara tiếp tục nói: “Cho nên vào cái ngày đó, tớ đã thu hồi áo giáp cát ở trên người.”

Cô nghe xong, trong lòng lại không có cảm giác sung sướng.

Cô nhìn Gaara, cái ót giống như đã bị người nào đó hung hăng đánh cho một gậy.

Cuối cùng Gaara lại bỏ thêm một câu: “… Tối hôm đó, Shukaku không có nổi điên.”

Tiếp tục bị người nào đó cho thêm một gậy. Cô cảm thấy máu trong người cô đã bị người ta đánh cho chảy đến cạn.

Bằng không thì cô làm sao có thể tứ chi vô lực, đầu lại choáng váng, hoa mắt?

Cô nhìn bộ dáng Gaara, một mặt thẳng thắn thành khẩn cùng với cặp mắt lóe ra ánh sáng do dự. Tất cả nhưng chữ trong miệng, trong cổ họng giống như bị cản trở, hết lần này tới lần khác, một chữ cũng không nói nên lời.

Gaara phải bị thương, phải giả bệnh, thậm chí còn dùng cả Shukaku để lừa cô… Tất cả đều vì cô.

“Gaara, cậu…” Cô miễn cưỡng mở miệng, trong âm thanh đã mang theo tiếng khóc nức nở dày đặc. “Cậu thật ngu ngốc…”

“Ông nội, ông nói xem Gaara có ngu ngốc hay không?”

Haruhisa khụt khịt mũi, dùng bả vai chống lên đỉnh tấm bia đá.

“Chẳng lẽ cháu thiếu tiền bạc với mấy người kia sao?”

“Inoue, anh ta cũng không bảnh trai đến như vậy!”

“Chẵng lẽ thoạt nhìn cháu sẽ đạp cả hai chiếc thuyền sao?!”

“Mình nói một chút sẽ như thế nào a!”

Haruhisa nói xong, không khỏi tức lên. Cô nắm lấy một nhúm cỏ, căm giận ném ra ngoài. Sau đó, lại uể oải lên:

“Thật không nghĩ tới, đầu sỏ gây nên chuyện lại là cháu…”

Cách đó không xa, có hai cái bóng đen, song song ngồi xổm trên sườn núi nhỏ.

Bóng đen A nện một phát vào lưng bóng đen B, nhỏ giọng nói:

“Uy, người xem đủ chưa?”

Bóng đen B không kiên nhẫn đẩy bóng đen A một chút:

“Ai nha, đừng làm phiền! Lại nhìn thêm một chút nữa!”

“Hừ!” Bóng đen A cười nhạo một tiếng. “Không thể tưởng được đường đường là ‘Hatano Thượng nhẫn’ lại có thể cũng sẽ lén lút bám đuôi, đi theo sau con gái nhà người ta để rình coi.”

Bóng đen B liếc người bên kia một cái, hừ lạnh nói:

“Ngươi – tên vương tử buôn bán những đống phế phẩm rách nát nghèo túng, không có tư cách để nói ta.”

Nghe nói như thế, bóng đen A nhất thời tức giận:

“Sensei…”

Haruhisa cứ như vậy một mình nói chuyện thật lâu với tấm bia đá của Hatano Masago. Nói xong lời cuối cùng, khí thuận, nghĩ thông suốt, cũng mệt nhọc.

Cô lảo đảo lắc lư đứng lên, trề môi lầm bầm khe khẽ nói:

“Nói không được đuổi theo thật sự không đuổi theo a… Thực nghe lời…”

Trên sườn núi, hai cái bóng đen nhìn cô gái một mình nhào nặn đầu, sau đó cô đơn đi ra khỏi vườn mộ.

Bóng đen B nện một quyền PIA ở trên lưng bóng đen A, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Cái thằng nhóc tóc đỏ kia, chờ đến một ngày nào đó, ta cần phải tiện thể trừng trị hắn luôn một lần mới được!”

Bóng đen A không có chuẩn bị tâm lý đột nhiên bị đánh một phát. Nghĩ muốn ho khan nhưng lại sợ truyền ra tiếng động lớn, nhất thời nghẹn thành như con tôm được nấu chín…

************************************

Lúc sắp đi đến nhà, Haruhisa xa xa liền nhìn thấy đối diện có hai người đang đi tới, một người trên lưng có cây quạt, một người trên lưng có con rối.

“Chị Temari, Kankuro.”

Haruhisa hô ra tiếng nghênh đón.

Nhìn Haruhisa trở về đến nơi, Temari nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi. Cô có chút đau lòng nhìn mắt Haruhisa lại hồng hồng sưng phù lên nữa, trong khoảng thời gian ngắn, cũng không biết nên nói cái gì cho tốt.

Nhưng Kankuro, một phen liền kéo Haruhisa chạy hướng vào trong nhà, một bên vừa chạy vừa nói:

“Haruhisa, cậu mau trở về nhanh lên. Nếu như cậu lại không quay về, trong nhà sớm sẽ có thêm vết nứt!”

Gaara vẫn như cũ duy trì tư thế trước khi cô rời đi, vẫn không nhúc nhích đứng ở cửa. Băng gạc trên cánh tay phải sớm đã lấy ra, mà trong tay trái lại dính đầy những vết máu loang lỗ.

Haruhisa nhìn tay trái Gaara, lại nhìn cái lỗ lớn ở trên cửa. Không nói hai lời, liền lôi kéo Gaara chạy lên lầu.

Temari thấy thế, rốt cục cũng yên tâm.

Kankuro nhìn thoáng qua Temari, nói: “Em cảm thấy sẽ không đơn giản như vậy mà kết thúc.”

Ngụ ý. Temari, có phải chị đã thả lỏng tâm tình quá sớm không?

Temari lườm liếc Kankuro một cái, nói:

“Chỉ cần Haruhisa nguyện ý cùng Gaara nói với nhau, mọi chuyện nhất định sẽ được giải quyết.”

Hai người ở lên lầu. Haruhisa không hé răng, Gaara cũng không hé răng. Gaara tùy ý để Haruhisa lôi kéo hắn vào phòng, ấn hắn ngồi ở ghế tựa, lại lục cái hòm thuốc ra, cẩn thận giúp hắn xử lý vết thương mới ở trong tay trái.

Gaara nhìn Haruhisa cúi đầu bận rộn, vừa muốn vươn tay kiểm tra ánh mắt của cô ấy, cô lại quay đầu sang một bên né tránh. Ngón tay Gaara cứng ngắc ở giữa không trung, thoáng đả kích làm đôi mắt màu ngọc ấy lại ảm đạm xuống dưới.

Haruhisa xử lý tốt miệng vết thương trên tay Gaara, đứng dậy đem hòm thuốc để lại chỗ cũ, lại đi đến bên cạnh bàn. Cô quay đầu nhìn Gaara liếc mắt một cái, cầm cây kéo trên bàn lên, hướng về phía bàn tay mình hung hăng đâm xuống!

Đồng tử Gaara đột nhiên co rút lại, từ lúc Haruhisa xuất hiện động tác hắn đã đứng lên. Nhưng không thể dự đoán được cô lại đột nhiên đâm chính bản thân mình.

Nhìn máu chảy trên tay Haruhisa như được rót vào. Lần đầu tiên trong đôi mắt của Gaara lại che giấu sự tức giận.

Haruhisa nhưng lại là một bộ dạng không lắm để ý, giống như không phát hiện tần số ngay sát biên giới sắp bùng nổ — Gaara, nhàn nhạt nói:

“Tớ luôn muốn nhìn La La La xuống bếp. Cứ như vậy, nguyện vọng của tớ đã có thể được thực hiện ~ “

Sắc mặt Gaara trắng nhợt, tiến lên một bước nắm lấy tay Haruhisa còn đang chảy máu, nỗ lực chịu đựng nói:

“Cậu… đây là… đang… trả thù tớ?”

Haruhisa nhìn thật lâu ảnh phản chiếu trong mắt Gaara, rõ ràng có ý định diệt vong, nhịn không được vừa muốn khóc. Cô chua xót chớp mí mắt đau đớn, trờ tay nhào vào trong lòng Gaara, đứt quãng nói:

“… Tớ, tớ… trả thù cậu… có… có lợi ích gì?”

Gaara sửng sốt một chút, sau đó ôm chặt người trong lòng mình, đầu óc nhưng lại phản ứng không theo kịp.

“Đến cùng, giày vò tớ cũng chỉ có một người…”

Haruhisa nắm tay lại cũng cố không đem vết máu trên tay chảy nữa, rõ ràng thừa dịp cơ hội này đem những lời trong lòng nói ra hết:

“Cậu – ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc ngàn vạn lần! Ngoài cậu ra thì còn ai có thể tiếp xúc được với nước bọt của tớ? Trừ cậu ra thì còn ai có thể nhìn thấy bộ dạng lôi thôi chưa rửa mặt của tớ? Trừ cậu ra thì còn ai có thể thân mật ôm lấy tớ, còn cùng nhau ôm nhau ngủ? Cậu lại không tin tưởng tớ? Như vậy là cậu cũng không tin tưởng bản thân mình? Inoue là một ông lão mục nát có gì tốt cơ chứ? Ở trong mắt cậu, tớ không biết thưởng thức cái đẹp như vậy sao?”

“…” Gaara nghe Haruhisa nói giọng mũi dày đặt, trái tim co rút nhanh thành một đoàn dần dần thả lỏng xuống dưới.

“Tớ sống nhiều năm như vậy, số lần động tâm cũng chí có một lần, thích một người, cũng quyết định tìm biện pháp cả đời bám riết ‘người đó’ không tha. Cứ cho là ‘người đó’ chê bai tớ phiền toái, cho dù như vậy cũng không kịp nữa rồi. Dù sao đi nữa, tớ chính là một khối kẹo mè xửng, một khi đã dính vào sẽ không thể lấy xuống!”

“…” Gaara thật muốn hỏi một câu, người kia là ai. Nhưng trực giác cho hắn biết, nếu như hắn thật sự hỏi, hắn sẽ bị Haruhisa đánh chết ngay tại chỗ.

“Nguyệt vọng lớn nhất của đời tớ chính là cùng người trong lòng bình an sống bên nhau trọn đời. Thế nhưng ‘người đó’ lại là một Ninja, mỗi lần ‘người đó’ xuất phát đi nhận nhiệm vụ, tớ đều sẽ rất lo lắng đề phòng, sợ ‘người đó’ bị thương. Ngay cả khi trên người của ‘người đó’ dính bùn đất, tớ cũng sẽ tỉ mỉ nhìn kỹ đó thật sự có phải là bùn đất hay không…”

Nói đến chỗ này, Haruhisa dường như sinh khí, hung hăng cắn một ngụm trên bả vai Gaara, lúc này mới nói tiếp:

“Nhưng chỉ số thông minh của ‘người đó’ lại mang con số âm (—), lại có thể để những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, mà còn chủ động làm mình bị thương, xét cho đến cùng tất cả đều vì tớ… Cậu nói thử xem, có phải tớ hẳn là nên treo ‘người đó’ lên đánh một chút?!”

Nghe thế, Gaara cảm thấy hắn đã không phải, hẳn là lại trầm mặc đi xuống. Hắn vỗ nhẹ sau lưng cô ấy, cúi đầu nói:

“Trước khi treo lên đánh, phải đem vết thương của cậu băng bó lại một chút đi?”

Haruhisa chợt đẩy Gaara ra, đôi mắt sưng phù sáng bóng thẳng tắp nhìn vào hắn:

“Gaara, tớ bị thương cậu có đau lòng hay không?”

“Đau.” Gaara thành thật thật trả lời. Bởi vì lo lắng cho miệng vết thương trên tay Haruhisa, chân mày không tự chủ được nhíu chặt.

“Tớ cũng rất đau.”

Haruhisa nhẹ nhàng va chạm vào tay trái của Gaara.

“… Tớ đã biết, lần sau sẽ không…”

Cứ như vậy khom lưng ôm trọn một người. Gaara rốt cuộc cũng đã nói ra câu mà Haruhisa muốn nghe nhất đêm nay.

Haruhisa xiết chặt tiếng lòng cuối cùng cũng hướng về người đó. Cô cúi đầu “Ừm” một tiếng, kéo đầu Gaara xuống, lần đầu tiên, đem môi của chính mình đặt lên trên môi Gaara…

“Đây chính là do chính cậu nói, đã nói thì phải làm…”

************************************

Phía trên đỉnh nóc nhà, hai bóng đen chính là đang đẩy qua đẩy lại, dồn lại thành một khối.

“Ngươi mau buông ta ra! Thằng nhóc chết tiệt lại dám chiếm tiện nghi của con bé!”

“… Rõ ràng là Haruhisa chủ động trước.”

“Vậy cũng không được! Không được! Không được!”

“Vợ chồng son nhà người ta đang ngọt ngào như mật, người đi vào xem náo nhiệt làm chi…”

“… Miệng vết thương kia cần phải băng bó ngay lập tức! Chỉ vì thằng nhóc chết tiệt kia mà lại chảy nhiều máu như vậy!”

“Ừ… Đúng thật, dùng phương pháp như vậy, thật sự là đáng tiếc…”

“… Ngươi, vương tử rách nát nghèo túng lại nghĩ ra chủ ý xấu xa gì? Ta nói cho ngươi biết, không có cửa đâu!”

“Sensei, người bình tĩnh một chút… Con làm sao có thể có chủ ý xấu xa gì… Lại nói tiếp, kia này nọ con cũng không cần phải…”

“Tóm lại ngươi đừng ngăn cản ta! Ta muốn đi xuống đó kết liễu thằng nhóc tóc đỏ kia!”

“Sensei, người bình tĩnh một chút đi, nếu cứ còn như vậy, chúng ta sẽ bị phát hiện…”

************************************

Tác giả có chuyện muốn nói: Thật có lỗi thật có lỗi, chương ngày hôm nay ra lò thật sự rất chậm.

Sau khi khai giảng, Ngọc Án có rất nhiều công việc lặt vặt, bây giờ miễn cưỡng cỏ thể duy trì được ngày buổi sáng, nhưng thời gian thay đổi chỉ sợ sẽ không giống như bây giờ ra chương mới sớm. Về sau, khả năng cũng không sai biết lắm đang trong quá trình đổi mới. Trước hết, ngượng ngùng nói với mọi người!

*

Chương mới ngày hôm nay. Vâng… Nói không ít chuyện tình.

Sau đó, rốt cuộc đem chân chính nụ hôn đầu ra giao cho người ta ~~ (Nhiều người tức giận: Sau 50 chương mới có nụ hôn đầu sao? Vậy những chuyện trước kia đều là cái quái gì?! )

P/s: Tại sao lại là 50 chương mà không phải là 48 chương. Tại vì có 2 chương là phiên ngoại, Di Di đã ém hàng mất rồi. Cho nên thành chương 50 thành chương 48. Tại vì 2 phiên ngoại đó nói về cuộc sống 2 người sau khi cưới nhau. Mình thấy tác giả để chen vô mấy chương 2 người chưa hiểu rõ tình cảm của nhau nên mới ém hàng đi. Sau khi chính văn kết thúc, sẽ có phiên ngoại cho mọi người coi, đừng lo nhá. :v


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -

Bài viết liên quan

Bình luận

  1. Huhuhu vương tử rách nát nghèo túng chắc là người thành thật inoue ,ko biết hatano thượng nhẫn và haruhisa có quan hệ gì, mình đoán là cha con.
    Cuối cùng garra cũng thông minh mà ko hỏi “người đó” là ai, đáng iu quá đi.
    Cái vụ đội xây dựng hết gạch chắc cũng do garra sắp đặt rồi.
    Thanks nàng nha
    Cố lên

  2. Một người là chủ cửa hàng một người là chú bắt cóc có thể là cha của Haruhisa. Ôi,, Woa cuối cùng nụ hôn đầu đã lên sàng rồi. Thank nàng nhiều

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)