Ký nhầm khế ước với ác ma – Chương 9

- Advertisement -

Chương 9: Đêm thứ chín: Một ngày không hay ho.

Edit: Huyền Vũ

Beta: Chu Tước

Screenshot 2015-06-27 01.33.03

Shima Renzo.

Xoay người, hai tay đặt trên đập lớn, tôi nhìn chằm chằm vào những cơn sóng biển từng đợt xô vào bờ mà ngẩn người tầm 10 phút, lên kế hoạch cho cuộc sống sau này.

Sáng hôm nay, tôi rời khỏi Amaimon.

Lúc đầu, tôi có hai dự định cho tương lai phía trước. Thứ nhất, ôm đùi Amaimon, hy vọng hắn sẽ thương xót, mười năm sau buông tha tôi. Thứ hai, chạy thật nhanh, rời xa tên ác ma này, hưởng thụ nốt những ngày còn lại, đồng thời cầu nguyện tên chết tiệt đó sống không quá mười năm.

Nhưng cái ý tưởng thứ nhất vào lúc tôi thấy tên chết tiệt kia mặt không đổi sắc, phóng hỏa thiêu rụi đại sứ quán thì lung lay. Tóm lại, tôi cảm thấy nếu đi theo hắn, tôi tuyệt đối không chịu được qua mười năm.

Tên kia cũng rất thoải mái, chưa từng gây khó dễ hay giữ tôi lại. Thật sự, ngoại trừ việc không cho tôi một đồng nào, bắt tôi phải mang theo che mắt, cuối cùng còn nói mấy lời nguyền rủa ác độc kiểu “tôi mà rời khỏi hắn, ngay cả ăn mỳ tôm cũng thiếu gói gia vị” linh tinh các loại, hắn thật sự không làm cái cả (=.=lll).

Nhưng tốt xấu gì hắn cũng cho tôi một cái máy phiên dịch chứ, tiếng Anh của tôi không được tốt cho lắm.

Tôi dùng che mắt hình kẹo que che con mắt trái giống như mắt thỏ, hồng như máu. Đây chính là thay đổi để phù hợp với ngoại cảnh. Làm ơn đừng nói với tôi mắt màu hồng là chuyện thông thường trong tiểu thuyết hay mắt màu màu hồng đáng yêu cỡ nào. Phải biết rằng mắt còn lại của tôi làm màu xanh a! Có biết rằng khi Amaimon lấy con mắt xuống trước mặt tôi thì kinh khủng cỡ nào không, lấy xuống còn chưa tới một giây thì con ngươi này đã nằm trong hốc mắt tôi rồi. Còn cho là tròng mắt cũng cần phải chú ý tới phối màu cho hòa hợp kiểu như trắng – đen, hồng – xanh.

Thôi, không nói tới tên chết tiệt kia nữa! Tôi đây muốn cuộc sống bình thường!

Với tôi mà nói, cuộc sống bình thường chính là giống như hiện tại vậy.

Khi tôi còn chưa kịp phản ứng, một bóng đen thật lớn phía sau cúi xuống, không nói câu nào mà đoạt lấy máy phiên dịch của tôi, vỗ vỗ vài cái: “Tôi bảo này, rốt cuộc cô còn muốn nhàn hạ rảnh rang tới khi nào hả?! Mau vào trong tiệm! Tôi thấy cô có vẻ đáng thương mới nhận cô vào làm đó!.”

Tôi vội cúi người 90 độ, chạy lẹ vào trong tiệm.

Đúng vậy, bây giờ với tôi mà nói, cuộc sống bình thường chính là có một công việc tốt, kiếm đủ tiền về Trung Quốc, gả cho một người chồng tốt, giúp chồng dạy con khôn lớn. Vì thế, tôi cố gắng làm việc thật tốt.

Giao hàng, tôi đi; quét dọn, tôi làm; phục vụ bàn, tôi đến. Nhưng mà ai có thể nói cho tôi biết, vì sao khi đi đưa hàng bỗng nhiên bị trộm “xu” mất chiếc xe?! Vì sao khi quét dọn, tôi còn chưa động tới cái bàn nó liền đổ?!! Vì sao khi đưa đồ uống, lon nước có ga đột nhiên nổ tung khiến tôi có một lần uống nước kiêm tắm rửa miễn phí?!!!

Bạn có biết trước khi tôi mặc vào chiếc áo sau lưng in hàng chữ: “Cửa hàng mực nướng XX, hoan nghênh đến ăn!”, áp lực lớn bao nhiêu không, gặp phải nguy cơ tài chính. Lúc ấy, tôi đây thật thật giả giả bị mù, trên người lại ba không*, không thân thích được ông chủ nhận vào làm, công việc bao ăn bao ở, tên ngốc, ấy không phải, ông chủ tốt bụng.

(*) Ba không là không CMND, không thẻ tín dụng, không thẻ đi xe buýt thì phải, nói chung là tình trạng không có giấy chứng minh nhân thân.

Tôi như như bị sao quả tạ chiếu vậy. Đáng giận, tôi rõ ràng bận rộn cả buổi sáng, tiền lương lại ít đến đáng thương. Tuyệt đối là do lời nguyền rủa chết tiệt của tên Amaimon kia linh nghiệm. Haizzz, bây giờ tôi đói đến nỗi có thể nuốt luôn một xâu thịt nướng luôn ấy chứ.

“Anh trai, cho hai xâu mực nướng.” Sau khi máy dịch từng từ tôi nói xong thì anh chàng đẹp trai đáng yêu trước mắt lại dùng ánh mắt kỳ quái đánh giá tôi vài giây. Được rồi, tôi chỉ biết vậy thôi.

“Anh trai, nhanh lên! Tôi rất đó.” Tôi cất máy phiên dịch, lại vỗ vỗ vài cái lên quầy hàng. Lúc này hắn mới phản ứng, lẩm bẩm mấy câu gì đó rồi mới đặt hai xâu mực nướng lên quầy.

Tôi nhận hai xâu mực, cắn một miếng, uhmm, ngon hơn nhiều so với cửa hàng tôi làm, lại liếc qua anh chàng kia, hắn vẫn dùng ánh mắt tò mò len lén nhìn tôi. Đừng như vậy, tôi sẽ mắc cỡ đó, mọi người sẽ bảo tôi là Mary Sue đó.

Sau đó lại có một người lấy máy phiên dịch của tôi. Tôi quay đầu lại, là anh chàng tóc hồng phấn vừa nãy còn ngồi trong quầy, trông rất uể oải.

Hắn nghịch máy phiên dịch, bấm bấm vài cái, sau đó nói: “Tiểu thư, cô tới bờ biển chơi một mình sao? Nói thật, cái bịt mắt kia trông rất hợp với cô.”

Tôi vừa định tỏ vẻ nghe không hiểu hắn đang nói gì thì máy phiên dịch liền tự động dịch lời nói của người kia .

“A, thật lợi hại.” Thì ra đồ Amaimon cho tôi là hàng cao cấp, chỉ là tôi không biết dùng. Bây giờ thì không cần phải gõ từng chữ, cũng không gặp phải tình trạng nghe không hiểu người khác đang nói gì nữa.

“Ha ha, không có gì.” Nam sinh tóc màu hồng phấn kia gãi đầu, nói: “Tôi tên là Shima Renzo, tiểu thư, cô là ngươi nước ngoài à? Có cần tôi đi cùng không?”

“À…” Tính cách thật cởi mở, trông hắn chỉ khoảng 15, 16 tuổi thôi: “Cái này, tôi còn chưa trả tiền.”

“Hai xâu mực nướng thôi, không cần đâu. Ha ha.”

Đừng, cứ làm như thế người cùng anh mở cửa hàng sẽ khóc ròng đó.

Người còn lại bây giờ đang ở bên cạnh quầy mực nướng tỏa hương thơm ngào ngạt, hoàn toàn không chú ý tới chúng tôi ở phía bên này, nhìn thấy hắn hét lớn, tràn đầy tinh thần, kẻ ăn miễn phí như tôi đây thật ngượng ngùng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hương vị mực nướng của họ cũng đâu có tệ, sao lại không có người mua?

“Đồ ăn ngon đây…..! Mực nướng thơm ngon, dù có phải bán linh hồn cho ác ma cũng đừng bỏ lỡ!!!”

“Khụ… khụ… khụ…”

“Tiểu thư, sao vậy, sao ho nặng thế?” Shima tới gần trấn an.

“……” Thì ra linh hồn ở thế giờ này lưu lạc tới mức ngay cả mực nướng cũng không bằng sao? Kiểu này cho dù họ có ế ê chề thì tôi cũng sẽ không bao giờ thèm đồng tình.

“Vì sao lại không có ai mua, thật kỳ quái, rõ ràng mực nướng ăn rất ngon mà.” Anh chàng nướng mực thì thầm.

Một con mèo đen có hai đuôi, hai vằn màu vàng trên trán nhảy lên vai hắn, phát ra âm thanh kỳ quái, nghe không giống tiếng mèo kêu mà giống như đang nói chuyện hơn.

Tôi nhìn chằm chằm con mèo kia, nhưng mà máy phiên dịch hoàn toàn không phản ứng, hình như Shima cũng không nghe thấy, chắc là tôi nghe nhầm rồi. Nhưng dù sao đây cũng là lần đầy tiên tôi nhìn thấy một con mèo có hai đuôi.

“Không được, không được, đây là hàng để bán đó.” Anh mực nướng vừa nói vừa cản con mèo đen lại.

“À, ra là nó, con mèo đó là sứ ma của Okumura.” Shima quay đầu đi, vừa đi vừa nói.

Sứ ma, nghe thấy hai chữ này, toàn thân tôi run lên.

“Bởi vì có nhiệm vụ nên tui mang nó theo.” Anh chàng kia nói.

Thừa lúc hai người kia đang nói chuyện, tôi trả tiền rồi vội bỏ chạy. Đi mua hai xâu cá mực nướng cũng gặp phải chuyện liên quan đến ác ma, chắc chắn là dính phải nguyền rủa của tên Amaimon.

Chạy mới được một quãng, tôi thấy bờ biển đang xôn xao một trận. Chen vào trong đám người mới thấy, thì ra là do nước biển bị nhuộm đen. Bên cạnh tôi có một vị thoạt nhìn trông giống cao tăng đắc đạo đang lẩm bẩm gì đó. Tôi chuyển máy phiên dịch sang: “Khi biển lớn bị nhuộm đen, ngọn núi nhỏ giống như một ác ma khổng lồ sẽ xuất hiện, hủy diệt thôn làng.”

Trời ạ! Tôi che miệng, yên lặng khóc, nước mắt đầm đìa, có thể đừng đen đủi như vậy được không?! Phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Mới đi được vài bước, mắt trái của tôi đột nhiên đau buốt. Tôi ôm lấy con mắt đang đau đớn vô cùng, nhồi xổm xuống, sao lại thế này, biết vậy tôi đã không nói linh tinh. Ngay tại thời điểm quan trọng này tôi lại mất ý thức. Chết tiệt!

Đến khi tôi tỉnh lại đã là lúc hoàng hôn. Thật là, nhìn thấy một thiếu nữ đáng thương bất tỉnh bên lề đường mà không có ai tới giúp sao.

Tôi cẩn thận đứng dậy mới phát hiện ra ở phía biển bên kia đang tranh cãi vô cùng ầm ĩ.

Đây là cái gì?! Một con mực khổng lồ và một con mèo to vĩ đại? Quái vật phim ảnh sao? Không đúng, tôi đã thấy con mèo kia rồi, nó không phải là sứ ma của anh chàng mực nướng lúc nãy sao? Chẳng lẽ bởi vì hắn nướng quá nhiều mực nên được vua mực mời đi uống trà?

Có ai đó mau cản chúng nói lại đi, nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ rất nguy hiểm. A! Hai anh chàng vừa gặp sáng nay đang chạy tới phía biển bên kia.

“Nếu mặc kệ nó, con quái vật kia nhất định sẽ vào trong thôn làm bậy. Phải mau chóng giải quyết nó.” Nói rất đúng, anh mực nướng.

“Nói… nói rất đúng.” Shima đặt tay lên trượng, bắt đầu niệm một đoạn văn tự dài ngoằng. Là chú ngữ sao? Có điều… bị fail… không biết hắn nhớ nhầm hay pháp lực yếu nữa: “Á, không có tác dụng, chẳng lẽ là bởi vì vua mực không nghe thấy sao?”

“Không đúng, không phải nó có hai cái tai to như vậy sao.” Anh mực nướng chỉ vào phía đầu của con mực vua.

“Điên, không đúng, đó là vây mực, đến trẻ con cũng biết đó.” Shima ngạc nhiên nói.

“Vây sao? Thiệt không vậy?” Anh mực nướng hỏi lại.

“Ồ? Thiệt không vậy?”(+1) Thật ra tôi cũng không biết =.=.

Lúc này, vua mực lại bắt đầu tấn công mãnh liệt, tạo nên những đợt sóng lớn. Tôi không tránh khỏi bị hắt nước, lạnh buốt. Nhưng mèo đen cũng không cam lòng chịu yếu thế, nó nhảy lên cắn con mực.

“Làm tốt lắm!” Tôi còn chưa kịp dứt lời, thế giới đột nhiên yên lặng. Mèo đen biến mất.

“Mèo thích ăn mực sống.” Shima buông tay, không còn chút sức lực nói.

“Thật hả?” Tỏ vẻ không biết.

Sau đó có một cô bé chạy lên bờ, anh mực nướng lại lao xuống biển, hình như là đi cứu một đứa trẻ.

“Đó là cái gì?!” Anh mực nướng rút kiếm, toàn thân bao trùm trong ngọn lửa xanh, còn có thêm đuôi và sừng, trông giống như Amaimon. Tôi khiếp sợ. Có người vỗ vai tôi, tôi quay đầu lại thì thấy được cái mặt than của Amaimon.

“À há, ngươi biết rồi.”

“Hả?” Thật không hiểu hắn đang nói gì.

“Số người trên thế giới này biết được bí mật đó là vô cùng ít, biết không? Giết ngươi diệt khẩu nha?”

Không gặp gần hai ngày, tính tình đáng ghét của hắn vẫn như trước.

“!!!” Tôi nuốt một ngụm nước miếng, cười giả lả: “Đã lâu không gặp, tôi mời ngài đi ăn mực nướng ha, tôi biết một cửa hàng ăn rất ngon, ha ha ha.”

Hắn không bị thuyết phục.

TT^TT…Được rồi, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, tôi không nên tới bờ biển làm gì, tôi không nên ăn mực nướng làm chi: “Rốt cuộc ngài muốn thế nào.”

“Ngươi đi lạc, hai ngày rồi, nên quay về nhà thôi.” Hắn khoái trá vỗ vỗ đầu tôi.

Người này coi tôi là thú nuôi sao?! Chết tiệt! Tôi không muốn đi. Tôi trừng mắt nhìn hắn, chậm chạp không di chuyển.

Hắn đi được vài bước, bỗng nhiên quay đầu, nhẹ nhàng nói: “Không theo kịp, giết.”

Ngươi nhất định đã đoán trước rồi đúng không, tuyệt đối là vậy.

Tôi thực sự khó chịu, thực sự không cam lòng.

Vì thế hai ngày sau đó xảy ra một chuyện. Tôi phát sốt, sau đó té ngã, đồng thời cũng đẩy Amaimon ngã theo. Muahahahaha, các vị, tung bong, tung hoa. Há…há…há!!!


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)