Ký nhầm kế ước với ác ma – Chương 26

- Advertisement -

Đêm thứ hai mươi sáu: Thời gian, hãy ngừng lại đi

Edit: Huyền Vũ

Beta:

26

Tay của Beelzebub còn chưa kịp chạm vào người thiếu niên kia đã có thể cảm nhận được nhiệt độ cực nóng trên cậu. Anh vốn nghĩ đến mình có thể chịu được, nhưng khi anh ta thật sự ôm thiếu niên kia vào lồng ngực, vẫn không thể không than một tiếng. Bây giờ, nhiệt độ cơ thể cậu so với lò lửa cũng kém bao.

Anh dùng cơ thể lạnh lẽo của mình, gắng sức làm giảm nhiệt độ cơ thể cậu, không ngừng gọi tên cậu, mong cậu tỉnh lại nhưng tất cả đều chỉ như muối bỏ biển.

“Beel… zebub.” Thiếu niên ấy dù đã hôn mê nhưng vẫn không thể quên tên người kia.

Beelzebub im lặng, chỉ lẳng lặng cầm tay cậu áp lên má mình. Làn da vốn tái nhợt nay vì nhiệt độ cao đã đỏ bừng. Anh khẽ dùng sức kiềm chế bản năng muốn rút tay lại, giữ chặt tay cậu.

“Ta… chưa từng nghĩ… người ngài lại lạnh như vậy.” Giọng nói của thiếu niên nay lại khàn khàn nhưng vẫn tràn đầy tình cảm như trước.

Lạnh? Beelzebub không khỏi nở nụ cười khổ, bị phong ấn hơn một trăm năm, cả cơ thể anh giống như một khối băng lạnh buốt vậy, vốn đã quen với nhiệt độ cơ thể này, sao anh lại thấy lạnh được chứ?

Giờ đây chỉ khi chạm vào thứ gì đó ấm áp anh mới có thể nhớ tới từ “lạnh” này.

Giống như giờ phút này, giờ phút lạnh nhất kể từ khi anh sinh ra tới giờ. Cho dù tay anh đã phỏng rộp nhưng nhiệt độ cơ thể vẫn không tăng thêm chút nào. Nhưng anh vẫn là cảm thấy lạnh, rất lạnh, cảm giác lạnh lẽo này không phải đến từ cơ thể mà tràn tới từ nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn, so với cảm giác khi bị phong ấn trong hồ băng còn lạnh hơn nhiều, khiến người anh không kìm được mà khẽ run.

Anh biết cảm giác là là bởi thiếu niên nằm trong lòng mình. Cậu không ngừng tăng nhiệt độ cơ thể, đến khi tới giới hạn thì sẽ kiệt sức mà chết. Giống như ngôi sao băng kia, vụt qua tầng khí quyển, vụt sáng, cuối cùng rơi xuống trên mặt, lụi tàn rồi chết đi.

Tấm lòng của cậu với anh, sao anh có thể không biết. Chỉ là anh cảm thấy mình không nên nhận, anh không xứng.

Cuộc phản loạn năm trăm trước là anh khởi đầu, dù cả em trai anh cũng hận anh, vậy mà cậu thiếu nên anh chỉ thuận tay cứu lại thề sống chết theo anh, sao anh có thể không áy náy, không xấu hổ chứ.

Sau khi bị phong ấn, anh chưa từng nghĩ tới chuyện rời khỏi, anh đưa Iraku Sotogawa no Tsubasa rời khỏi Gehenna, sau đó chìm vào bóng tối. Trăm năm trôi qua,  Iraku Sotogawa no Tsubasa yêu một con người, anh trai rời khỏi Gehenna, thế giới cũng thay đổi rất nhiều. Nhưng cậu thiếu niên ngày nào vẫn ở bên cạnh anh như cũ, chưa từng thay đổi.

Khi anh tỉnh lại, trí nhớ của anh trống rỗng. Mà cậu lại nở nụ cười rạng rỡ như ánh thái dương rực rỡ, hứa với anh nhất định sẽ tìm lại trí nhớ cho anh.

Nhưng dù mất trí nhớ, tinh cách độc lập của anh vẫn không thay đổi, anh rời khỏi cậu, đi tới Kính thôn. Anh gặp được cô gái loài người kia, cảm nhận được hơi ấm cơ thể cô. Cảm giác ấm áp ấy như có thể hòa tan mọi thứ. Khi anh khôi phục trí nhớ mới hiểu được, vì sao sự ấm áp này lại khiến cho cha quyến luyến mãi không quên.

Anh thừa nhận mình chỉ quyến luyến sự ấm áp này chứ không phải cô gái loài người này. Vì thế nên mới thuận miệng nói với cậu một câu, không ngờ được cậu lại biến mình thành như vậy. Tên ngốc này…

Nhưng bây giờ ngay cả tên ngốc này cũng sắp rời anh đi rồi…

“Lucifer…” Anh cúi xuống, khẽ thì thầm bên tai cậu, “Ta đã chấm dứt với Iraku Sotogawa no Tsubasa rồi, về sau ta chỉ ở bên cạnh cậu nhé.” Có lẽ bản thân anh cũng không phát hiện trong giọng mình tràn ngập sự cầu xin. Nếu có thể, anh nguyện ý dùng tất cả để đổi lấy cậu thiếu niên trước mặt, giống như cậu với anh vậy.

Anh không hiểu cảm giác của mình với cậu là gì, nhưng khi anh tỉnh lại từ màn đêm vô tận, người đầu tiên anh thấy là cậu; khi người vợ của anh rời đi, người giúp anh tìm cô về là cậu; từ trước tới nay, người luôn ở bên cạnh hắn là cậu. Anh không muốn mất đi cậu.

Dường như nghe thấy lời Beelzebub nói, Lucifer miễn cưỡng mở mắt, lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt của Beelzebub mặt, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy con mắt trái đã trở thành một động đen sâu hoắm.

“Iraku… Ta giúp ngài… tìm.” Cậu gắng sức nói, tay khẽ giật giật, muốn đưa tay chạm lên mắt trái của Beelzebub. Ý thức của cậu đã mơ hồ không rõ rồi, cậu đã giúp anh ta tìm Iraku Sotogawa no Tsubasa về rồi.

“Không tìm, ta đã buông tay.” Beelzebub đau lòng, nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt của cậu. Anh cũng không có tình cảm đặc biệt gì với Iraku Sotogawa no Tsubasa cả, sự kết hợp lúc trước cũng chỉ vì nàng ta cần sức mạnh, mà anh lại cần một con mắt. Bây giờ nàng yêu một con người, anh cũng sẽ không cố chấp hay đau lòng. Anh không muốn con mắt ấy, anh chỉ muốn cậu thiếu niên đang hấp hối trước mặt này.

“Chúng ta nhất định sẽ ở bên nhau, vĩnh viễn.” Beelzebub nắm chặt tay cậu, kiên quyết nói.

“Ở bên nhau…” Cậu lặp lại lời nó của anh, lặp lại lời hứa hẹn này, nhưng với cậu mà nói, vĩnh viễn chỉ tới khi cậu còn sống, mà cậu chỉ sống tới bình minh mà thôi.

Trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một tia sáng, chói mắt tới mức khiến người ta đui mù.

Beelzebub kinh ngạc ngẩng đầu,“Sao có thể?! Bây giờ vẫn chưa tới hừng đông.” Anh không thể tin giờ đây cậu thiếu niên này sẽ rời anh mà đi.

“Như vậy không phải rất tốt sao?” Lucifer dường như khôi phục một chút sức lực, đây chỉ là hồi quang phản chiếu thôi.

“Rất xin lỗi, ta đã tự ý phá vỡ phong ấn của ngài.” Cậu biết Beelzebub sau khi trở lại không hề vui vẻ. Phản loạn thất bại, cha vẫn cùng một con người sinh ra hai người con trai, mà vợ hắn, Iraku Sotogawa no Tsubasa lại rời khỏi hắn, em trai chỉ muốn giết hắn cho hả giận. Cậu cũng đã cố hết sức bồi thường cho hắn rồi.

“Bây giờ cũng đã tới hồi kết. Dù cho ngài không tha thứ cho ta cũng không sao hết, ta chỉ hy vọng ngài hạnh phúc.” Cậu vẫn luôn tự trách mình.

“Đây là ý nghĩ của cậu sao? Đánh thức ta rồi để ta một mình trên thế giới này sao?! Ta đổi ý rồi, ta muốn cậu phải thần phục ta, vĩnh viễn.” Beelzebub túm lấy áo cậu, “Nhìn cho kỹ, trời vẫn chưa sáng, ánh sáng kia chỉ được phản chiếu bởi mặt gương thôi, nghe rõ chưa, ta không cho phép cậu chết!”

“Ánh hào quang kia thật xinh đẹp.” Lucifer không để ý tới Beelzebub đang nổi khùng chỉ lẳng lặng ngắm nhìn kỳ quan này, “Nhìn kìa, yêu ma đều lùi bước, loài người thật sự rất thông minh.” Thiếu niên nở nụ cười nhợt nhạt.

Người thiếu niên ấy, cho dù mang thân phận ác ma, lúc này trong như một thiên thần.

“Nhìn kìa.” Cậu chỉ lên bầu trời,“Ngọn lửa xanh biếc ấy, thật giống như nhiều năm trước, tỏa sáng dưới ánh dương.”

Rin và Yukio hóa thành đôi cánh mang ánh lửa xanh, sải cánh trên bầu trời, cùng nhau phá hủy cánh cổng Địa ngục.

Cơn ác mộng này rốt cục cũng kết thúc.

Nhưng nhìn hai người trước mắt… Tôi chỉ có thể tiếc nuối thở dài nhìn Lucifer đang hấp hối lẳng lặng nằm trong lòng Beelzebub. Thiếu niên này, giống như một vệ tinh vậy, luôn luôn ở bên hành tinh của mình, không rời không bỏ, cho tời khi lụi tàn. Tình cảm sâu đậm nhưng vậy thật khó có được, luôn luôn ở cạnh người mình yêu, vĩnh viễn không rời bỏ.

Nhắm mắt lại, trong đầu tôi hiện lên một cảnh tượng không khác là bao, trong đại sứ quán,  Iraku Sotogawa no Tsubasa cũng ôm Rika như vậy, yên lặng mà chết. Sau chuyện đó không lâu, nhờ ngẫu nhiên tìm thấy một tập hồ sơ cũ, tôi mới hiểu rõ được mọi chuyện.

Cha của Rika, vì danh dự địa vị mà cuối cũng lại bị con nhện kia nhập thân, giết chết hết mọi người trong đại sứ quán. Mà Rika khi ấy tuổi còn nhỏ, vì muốn bảo vệ Iraku Sotogawa no Tsubasa mà sử dụng sức mạnh của mình phong ấn cô ấy ở trong căn phòng kia. Khi đó cô bé cũng không biết Iraku Sotogawa no Tsubasa vốn là ác ma, cô bé làm như vậy chỉ đơn giản vì muốn bảo vệ người kia……

Ha ha, cả hai câu chuyện này lại giống nhau tới vậy thật khiến cho người ta phải suy nghĩ. Tôi chợt nghĩ tới một câu, đôi mắt kia chẳng thể nhìn thấy rõ mọi chuyện, chỉ có sử dụng trái tim mình mới có thể nhìn rõ tất cả. Còn có cả câu chuyện về hoàng tử bé thuần hóa bông hoa hồng của cậu.

Tới Trái Đất, cuộc nói chuyện với cáo đã khiến hoàng tử bé hiểu cậu phải có trách nhiệm với bông hoa hồng nhỏ mà cậu đã thuần hóa.

Nhưng sau đó mọi chuyện thế nào? Có phải cậu đã trở lại hành tinh của mình, tiếp tục chăm sóc cho bông hoa bé nhỏ kia, ngày ngày tưới nước cho nàng? Liệu đóa hoa kia có từ bỏ sự đỏng đảnh kiêu ngạo của mình mà cảm ơn hoàng tử bé?

Tôi không biết. Đến cuối cùng, tác giả cũng chưa từng kể về truyện này .

Ông chỉ viết –

Cuối cùng, hoàng tử bé bảo rắn hãy cắn mình, rồi cậu sẽ trở về nhà.

“Ông biết đấy, đường rất xa! Tôi không thể mang theo cơ thể này được, nó quá nặng.”

“Nhưng nó cũng chỉ như lớp vỏ cây già bị bỏ lại. Lớp vỏ già thì có gì đáng buồn…”

“Ông biết đấy… đóa hoa của tôi… tôi phải có trách nhiệm! Nàng thật yếu đuối. Nàng thật ngây thơ. Nàng chỉ có bốn cái gai chẳng thấm vào đâu để chống chọi trên đời…”

Cậu lưỡng lự một chút rồi đứng lên. Cậu bước một bước…

Chỉ có một loáng chớp màu vàng gần bên mắt cá chân cậu. Cậu đứng một lúc không động đậy. Cậu không kêu. Cậu ngã xuống nhẹ nhàng như một cái cây. Cả một tiếng động cũng không có, là vì cát.

Hẳn cậu đã về tới hành tình của mình bới sáng sớm ngày hôm sau đã chẳng ai nhìn thấy người cậu.

……

Trên vai tôi đột nhiên cảm thấy nặng trĩu, nhìn thoáng qua, tôi đã thấy Amaimon trong hình dáng một chú chuột nhỏ, cả người dựng thẳng, hai chân trước bám trên cổ tôi.

“Đi thôi.” Có lẽ vì vẻ vui mừng không che dấu được trên mặt tôi mà giọng hắn khá dịu dàng.

“Đi đâu?” Tôi lúng túng hỏi.

“Đi đâu ta cũng ở bên em.” Hắn ngồi trên vai tôi, có chút đăm chiêu nhìn về phía trước.

Anh cả à, đây là thứ “tình yêu” mà anh muốn cho ta thấy sao? A, cái này có hay không đều như nhau cả, thật phí công hắn hứa với anh ta không gặp cô nàng này.

Hắn vẫn là một ác ma tùy tâm tùy tính, những người hắn thích đương nhiên hắn sẽ ở bên bảo vệ dù cho chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Tuyệt đối sẽ không giống cái tên Beelzebub kia, phải mất đi mới biết quý trọng, hừ. Nhưng con người quả thực rất yếu ớt mà.

Tối nay, nhìn thấy loài người hoảng loạn sợ hãi, Amaimon mới thực sự hiểu được, con người, dù là cơ thể hay tâm hồn, đều vô cùng dễ tổn thương. Mà con gái loài người lại càng yếu ớt. Tuy hắn sẽ không thèm để ý tới loài người, nhưng cô nàng trước mắt này là ngoại lệ.

Vì chuyện của Beelzebub, hắn quả thật vô cùng tức giận. Nhưng hắn lại không theo thói quen mà giết chết cô. Sự tức giận của hắn phần nhiều là vì Beelzebub. Hắn không ngờ được sự chán ghét của mình với Beelzebub, vì chuyện 900 năm đã đạt tới đỉnh điểm, lại vì chuyện này đạt tới một mức độ mới.

Tên khốn kia không chỉ phá hủy Gehenna mà còn ra tay với cha, hắn sẽ tuyệt đối không thừa nhận mình rất giống một thằng nhóc bị đoạt đi món đồ chơi ưu thích, hắn thấy mình giống như một lão thợ săn ngồi bên đống lửa canh chừng giấc ngủ an bình cho vật nuôi của mình hơn. [Cậu xác định quan hệ bảo vệ và được bảo vệ của cậu và cha cậu không bị đảo lộn đó chứ?! – Mao Tuyến đồng học.]

Hắn quay đầu, nhìn khuôn mặt sát bên cạnh của cô, đột nhiên cảm thấy ý tưởng của tên chết tiệt nào đó cũng không tệ. Giờ khắc này này, hắn còn không chưa nhận ra mình đã hiểu ra một chuyện rất quan trọng.

Hắn nghĩ vậy, nhưng cũng phát hiện ra cô nàng trước mắt đang thất thần.

“Cô ngốc, đang nghĩ gì vậy?” Chẳng lẽ lại đang nghĩ về chuyện của cái tên Beelzebub kia.

Tôi nhìn Amaimon chằm chằm, trời ơi, hãy nói cho tôi biết vì sao tôi lại thấy bóng dáng của hoàng tử bé trên người hắn?!

Cuối cùng, hoàng tử bé trở lại hành tinh của mình. Cậu không để tâm tới sự kiêu ngạo và ngang ngược của hoa hồng, cậu chỉ biết cậu đã thuần hóa nàng, hoặc là nàng đã thuần hóa cậu, nhưng cậu sẽ mãi mãi chịu trách nhiệm với nàng.

Tôi thừa nhận mình không phải là bông hoa hồng mềm mại xinh đẹp, Amaimon cũng không phải là hoàng tử bé dịu dàng. Hắn áp đặt, hắn mặt than, hắn chọc tôi, còn thích bắt nạt tôi, nhưng tôi thật không có chút kiên định nào mà đã bị thuần hóa.

Tôi nghĩ tôi đã yêu hắn ta.

Hắn giữ tôi lại, tuy bằng cách ký khế ước đáng sợ [?], nhưng việc tôi không thể rời khỏi hắn đã không thể thay đổi, dù cho có kế ước kia hay không.

Nhìn cô gái trước mắt im lặng sau đó lại thở dài. Amaimon mở to hai mắt, chẳng lẽ mình làm cái gì sai sao? Không, nhất định là bởi tên khốn kiếp Beelzebub kia. Hắn định xông ra nhưng nhớ tới thân thể nhỏ bé của mình lúc này không khỏi buồn bực.

“Amaimon, em nhất định sẽ chịu trách nhiệm với anh, vĩnh viễn.”

Lời nói bất ngờ của cô nàng khiến Amaimon có chút đơ người, nhìn đôi mắt sáng ngời của cô, tuy chỉ còn một bên, nhưng nhưng vẫn khiến hắn không thể dời mắt.

“Ngốc nghếch.” Dù chỉ trong chớp mắt, Amaimon, trong hình dáng hamster, đã nở nụ cười sáng lạn.

“Thời gian này, ngừng lại đi, hãy chiêm ngưỡng vẻ đẹp này đi.” Mephisto khẽ cảm thán, câu nói ấy như vẫn quanh quẩn nơi không trung, thật lâu, thật lâu sau cũng chưa biến mất.

Đúng vậy, thời gian xinh đẹp, xin ngươi hãy ngừng lại bước chân. Giờ phút này là khoảng khắc đoàn tụ. Cho dù giữa nơi hoang tàn đổ nát ấy, họ vẫn nở nụ cười trong sáng nhất đến từ đáy lòng; cho dù sẽ phải đối mặt với sinh ly tử biệt, họ vẫn sẽ quý trọng khoảng khắc này; cho dù nhất định sẽ gặp lại nhưng họ cũng sẽ quý trọng từng khoảng khắc ở bên nhau.

Giờ phút này, hóa vĩnh hằng.

~KẾT THÚC CHÍNH VĂN~

* Lời tác giả: Mẩu truyện về hoàng tử bé được trích từ “Hoàng tử bé” của Antoine de Saint-Exupéry, có sửa chữa

Đoạn hoàng tử bé gặp rắn:

“Hoàng tử bé khi đáp xuống mặt đất đã rất kinh ngạc vì chẳng trông thấy người nào. Cậu đã bắt đầu sợ mình đã tới nhầm hành tinh, thì đột nhiên một cái vòng màu ánh trăng động đậy trong cát.

– Xin chào. – Hoàng tử bé nói bâng quơ.

– Xin chào – Con rắn nói.

– Tôi rơi xuống hành tinh nào vậy? – Hoàng tử bé hỏi.

– Trên Trái Đất, ở châu Phi – Con rắn trả lời.

– A! Thế trên Trái Đất không có người nào ư?

– Đây là sa mạc. Chẳng có ai trên sa mạc đâu. Trái Đất rộng lắm. – Rắn nói.

Hoàng tử bé ngồi trên một tảng đá và ngước mắt lên trời:

– Có những ngôi sao được thắp sáng là để mỗi người một ngày kia trở về ngôi sao của mình? Hãy nhìn xem tinh cầu của tôi. Nó ở ngay bên trên chúng ta… Nhưng sao mà xa thế!

– Nó đẹp đấy – Rắn nói. – Cậu làm gì tới đây?

– Tôi có chuyện rắc rối với một bông hoa – Hoàng tử bé nói.

– À! — Rắn nói.

Và cả hai lặng thinh.

– Loài người ở đâu? – Sau cùng hoàng tử bé tiếp tục. – Trong sa mạc trông hơi bơ vơ…

– Ngay giữa loài người, cũng bơ vơ – Rắn nói.

Hoàng tử bé nhìn rắn rất lâu:

– Anh là một con vật buồn cười thật – Cậu nói – Anh mảnh khảnh cứ như một ngón tay…

– Nhưng ta mạnh hơn ngón tay của một ông vua – Rắn nói.

Hoàng tử bé mỉm cười:

– Anh không mạnh lắm đâu… đến chân anh cũng chẳng có… anh muốn đi xa cũng không được…

– Ta có thể chở cậu đi xa hơn cả một chiếc tàu – Rắn nói.

Rắn cuốn quanh mắt cá của hoàng tử bé, trông giống một chiếc vòng vàng:

– Kẻ nào bị ta chạm tới, ta sẽ trả hắn về với đất nơi hắn sinh ra. Nhưng cậu thì trong sạch và cậu tới từ một ngôi sao…

Hoàng tử bé không nói gì.

– Anh là một con vật buồn cười thật – Cậu nói.

– Cậu khiến ta thấy thương hại, cậu thật yếu đuối, trên cái Trái Đất bằng đá hoa cương này. Ta có thể giúp đỡ cậu một ngày nào đó nếu cậu nhớ hành tinh của cậu. Ta có thể…

–  Ồ! Tôi hiểu rồi – Hoàng tử bé nói. – Nhưng tại sao anh lúc nào cũng nói bí hiểm thế?

– Mọi điều bí hiểm, ta biết hết. – Rắn nói.

Và họ lặng thinh.”

Truyện kết thúc khá chậm, hai phiên ngoại kia quả thực tra tấn tôi mà TT^TT. Câu chuyện này tôi vô cùng thỏa mãn, dù là vì cốt truyện hay vì sự ủng hộ của mọi người.

Câu chuyện này tôi vốn chỉ định viết khoảng hai chương nhưng sau nghĩ lại lại thấy rất không ổn, ngay cả bản thân tôi cũng định bỏ toàn bộ đi. Nhưng sau rồi lại viết, lại viết, cuối cùng viết thành như thế này. Có lẽ không giống với dự định ban đầu nhưng tốt xấu gì thì vẫn tương đối có ý nghĩa.

Đến cuối cũng câu chuyện này lại có một chủ đề [tin tôi đi, dù có chết tôi cũng không nghĩ tới] về thuần hóa. Khi viết chuyện, nhớ tới một đám người có gấu bên cạnh, nhất thời kính động giống như uống tiết gà vậy.

Lúc này, tôi mong ước tất cả mọi người rồi đều có thể tìm được một vệ tinh cho mình nha~

Cám ơn mọi người đã ủng hộ tôi lâu như vậy, còn kiên nhẫn đọc mấy lời lảm nhảm của tôi. Đây là tác phẩm đầu tiên của tôi, thật vui vẻ.

Cuối cùng nói thêm câu nữa, tôi cũng yêu mọi người.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Huyền quý tần
Man is a born child, his power is the power of growth - "Stray Birds" by Tagore.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)