[Mười sáu năm] Nam chính là phủ thủy – Chương 3

- Advertisement -

Chương 3: Đến gần và lùi về sau

Edit: 洋紫月 [Dương Tử Nguyệt]

P/s: Mừng nhà sinh nhật một tuổi ♥ Cảm ơn các bạn đã luôn ở cạnh tụi tớ ♥

326872_63d5b26e201fe6cba7d499e0091889a5

Dierse mệt mỏi nằm trên giường, hắn ho khan hai cái, cặp môi của hắn không có chút máu nào. Cơ thể của hắn ngày càng yếu, mấy năm nay luôn như thế, càng ngày càng khiến hắn thấy uể oải.

Xem ra cần phải xử lý chuyện kia nhanh thôi.

Vừa nghĩ đến việc đó, lông mi hắn run rẩy, gương mặt lạnh lùng thay thế bằng sự phức tạp.

Lúc này, cửa phòng của hắn bị đẩy ra, đánh lên tường một tiếng rầm. Ngón tay Dierse giật giật, nhưng hắn không bị tiếng động này dọa sợ, hắn đã quen với hành vi này của Sala nên hắn chỉ nằm yên không nhúc nhích, chỉ há miệng muốn nhắc nhở cô không được làm những hành động phá hoại này nữa.

Nhưng hắn chưa kịp mở miệng đã cảm thấy một thân thể mềm mại vồ tới, sau đó một đôi môi mềm mại hơn run rẩy đè lên môi hắn. Đầu Dierse hỗn loạn, Sala đang làm cái quái gì thế? Con bé đang hôn hắn ư?

Dierse vội vàng phản đẩy Sala ra khi phản ứng lại, hắn nhìn cô với ánh mắt tối tăm “Con vừa làm gì vậy hả?”

Gò má của Sala hồng hồng, đôi mắt xanh xám phát sáng, ngực của cô chập chùng, gương mặt không che giấu được sự hưng phấn và vui vẻ, nhìn cô lúc này rất vui vẻ. Cô hít một hơi, nhìn vào mắt Dierse rồi nói “Dierse, ta biết rồi”

“Biết cái gì?” Giọng nói của Dierse rất bình tĩnh, nhưng trái tim hắn lại không bình tình nhưng gương mặt và giọng nói của hắn.

“Biết anh không phải là chú ruột của em, chúng ta không có mối quan hệ máu mủ!”

Dierse hơi thả lòng, cô không biết đến chuyện kia là được rồi. Hắn không để ý đến lời nói dối của mình bị vạch trần, bình thản nói “Thì thế nào?”

Sala nhìn hắn với ánh mắt sáng rực, trịnh trọng nói “Này, Dierse, em phải nói cho anh biết, em yêu anh! Em yêu anh từ lâu, em không thể nào nhịn được khi nghĩ anh là chú của em, em muốn ở cạnh anh!”

Căn phòng yên tĩnh lại, gương mặt của Dierse không có tức giận hay không chấp nhận như Sala đã nghĩ mà cực kỳ bình tĩnh, giống như bình yên trước cơn bão lớn, hắn đột nhiên hỏi “Sao con biết? Con gặp ma pháp sư ư?”

Sala chột dạ cúi đầu nói “Trong đoàn múa hôm nay có một ma pháp sư, em nhớ hắn dùng phép thuật huyết thống để kiểm tra…”

“Ta nhớ là ta đã từng nói, con không được phép tới gần bất kì ma pháp sư nào, phải không?” Dierse cắt ngang lời nói của cô.

Sala phát hiện vẻ mặt của Dierse lúc này rất khó coi, cô chưa từng thấy hắn như vậy, trong lòng lập tức lo lắng, do dự nói “Em, em chỉ muốn biết quan hệ của chúng ta, em muốn được yêu anh, Dierse”

“Đủ rồi” Dierse lạnh lùng nói “Không được gặp tên ma pháp sư kia lần nào nữa, còn có, bắt đầu từ mai, mỗi ngày phải uống thuốc gấp đôi, gần đây không được ra khỏi nhà”

Hắn nói xong thì vội vàng ra ngoài, lúc hắn đi còn đóng cửa một cái rầm, áo choàng đen của hắn nhấp nhô, cuộn sóng trong gió, sau đó biến mất trước mặt Sala.

Dierse đi đến phòng chế thuốc dưới mặt đất, cái lưng của hắn hơi cứng nhắc một lát, sau đó bực bội ngồi xuống. Hắn mở quyển sách cũ kỹ và cực dày trước mắt ra, mơ hồ nhìn thấy được vài chữ, là nội dung liên quan đến ‘Trái tim của người có lời chúc phúc của nữ thần sinh mệnh sẽ trị được tất các các loại bệnh”…

“Không còn thời gian nữa, phải nhanh lên mới được” Dierse lẩm bẩm, hắn nhìn vào một khoảng hư không, đột nhiên dùng sức ho khan, ho mạnh như muốn ho hết nội tạng ra khỏi cơ thể, sau đó căn phòng dưới đất tràn đầy mùi máu tanh.

 


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Pi sà Nguyệt
Gặp đúng người, sai thời điểm là tiếc nuối.

Bài viết liên quan

Bình luận

  1. chắc ban đầu nam chính định ăn tim nữ chính để chữa bệnh thật, nhưng về sau không nỡ mà còn bảo vệ nữ chính khỏi ma pháp sư khác nữa
    mềm mại hơn run rẩy đè lên môi hắn –> hơi
    Dierse vội vàng phản đẩy Sala ra —> Dierse vội vàng đẩy Sala ra
    không bình tình nhưng gương mặt và giọng nói của hắn –> không bình tĩnh như gương mặt và giọng nói của hắn

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)