[Mười sáu năm] Nam chính là phù thủy – Chương 4

- Advertisement -

Chương 4: Chia lìa và sự thật

Edit: 洋紫月 [Dương Tử Nguyệt]

P/s: Mừng nhà sinh nhật một tuổi ♥ Cảm ơn các bạn đã luôn ở cạnh tụi tớ ♥

11733372_1621125441493990_54704288_n

“Ta cần tìm vài loại hoa chế thuốc, con ở nhà đợi, không được ra khỏi nhà, nhớ kỹ, cho dù có người nào gọi cũng không được đi ra” Dierse rất ít khi ra khỏi nhà, nếu có cũng chỉ vì muốn tìm vài thứ để làm thuốc.

Hắn thường nhốt mình trong căn phòng dưới đất để chế thuốc, ngày nào Sala cũng uống thuốc do hắn tự tay chế. Sala không hiểu tại sao mình phải uống loại thuốc kia mỗi ngày, nhưng cô biết Dierse sẽ không hại cô nên ngoan ngoãn uống đúng liều.

Hôm qua bọn họ cãi nhau, Sala đã lâu chưa thấy hắn giận như thế.

Thấy Dierse lạnh lùng bảo mình phải đi, Sala kéo góc áo choàng đen của hắn, cúi đầu bĩu môi, nhỏ giọng nói “Dierse, anh giận em à?”

Dierse nhìn mái tóc vàng rực rỡ như ánh mặt trời tràn đầy sức sống của cô, trái tim đột nhiên mềm nhũn.

Hắn nhớ đến hình ảnh lúc cô còn nhỏ, lần nào phạm lỗi cũng cầm áo choàng hắn, nhỏ giọng hỏi hắn còn giận không, mỗi lần nhìn bóng dáng này của cô, hắn đều hết giận.

Hắn tận mắt nhìn cô từ một đứa nhỏ không biết nói không biết đi trở thành một cô gái mười sáu tuổi xinh đẹp. Hắn quan sát cô đã mười sáu năm.

Dierse hoảng hốt, muốn đưa tay sờ đầu cô nhưng lại ngừng lại, im lặng kéo áo choàng bỏ đi.

Dierse đi khỏi đó nhưng Sala không sa sút thêm, tối qua là điều khó khăn với cô, nhưng sau khi ngủ dậy thì cô thấy nó không đáng sợ.

Bây giờ không chấp nhận cô nhưng cô có nhiều thời gian để làm hắn thay đổi, Dierse là kiểu người trong nóng ngoài lạnh, lần nào cũng bị cô bám đến mức phải thỏa hiệp, lần này cũng sẽ như thế.

“Hừ, Dierse, anh không thoát được đâu!” Sala ngẩng đầu, nở nụ cười đầy sự mong chờ. Cô nhớ đến bàn tay định xoa đầu cô nhưng lại ngừng lại của hắn thì càng thấy vui vẻ, đúng là chiêu giả bộ đáng thương có tác dụng nhất.

Đợi hắn về, cô lại nói với hắn, có khi hắn sẽ đồng ý với cô cho coi. Sala cảm nhận được Dierse cũng yêu cô.

Nhưng hai ngày tiếp theo, Dierse vẫn không trở về. Đến ngày thứ ba, có người gọi tên Sala từ cửa sổ. Sala mở cửa sổ ra thì thấy Sana, là ma pháp sư của đoàn múa hôm đó.

Sala nhớ đến lời nhắc nhở của Dierse, do dự không biết có nên để ý tới Sana hay không, mỗi khi Dierse giận đều rất khó dỗ.

“Sala, cậu có biết mình có thân phận thế nào không?”

Sala nghe Sana nói điều này thì không có gì kích động, chỉ bình tĩnh lắc đầu nói “Tớ là cô nhi mà Dierse nuôi, không có thân phận gì khác”

“Tớ không muốn nhìn thấy cậu bị người ta lừa dối, sau đó còn bị người ta giết chết nên suy nghĩ hai ngày mới quyết định nói cho cậu biết” Sana là một chàng trai dịu dàng, lúc nói chuyện cũng vô cùng ôn hòa, hắn thấy sự nghi ngờ của Sala thì nghiêm mặt lại “Nếu tớ đoán không sai, cậu là con gái đã mất tích của thành chủ thành Tây La năm đó”

Sala đọc rất nhiều sách, cũng biết đến cô bé được nữ thần sinh mệnh chúc phúc là con gái của chủ thành Tây La, cô đã từng đồng tình cô bé kia trở thành thuốc cứu mạng người khác, nhưng cô chưa từng nghĩ mình là đứa trẻ kia.

Phản ứng đầu tiên của cô là lắc đầu và nói “Cậu lừa tớ!”

Sana nhìn cô với ánh mắt thương hại “Chỉ cần là ma pháp sư đều có thể cảm nhận được khí tức trên người cậu, nhưng tớ hoàn toàn không phát hiện, có thể là cậu đã uống thuốc giấu thân phận, nhưng lần cậu bị hoa làm chảy máu kia, tớ ngửi được mùi vị sinh mệnh trong dòng máu của cậu, sau đó để ý một chút tớ mới dám khẳng định”

“Chú của cậu là một phù thủy rất giỏi. Phù thủy giỏi về việc chế thuốc nhất, mà cậu là loại thuốc quan trọng nhất”

Tại sao Dierse không cho cô đến gần ma pháp sư? Tại sao ngày nào cô cũng phải uống thuốc? Câu hỏi đó đã có đáp án. Bởi vì Dierse sợ cô bị người khác phát hiện.

 


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Pi sà Nguyệt
Gặp đúng người, sai thời điểm là tiếc nuối.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)