Đêm Giáng Sinh – Chương 1

- Advertisement -

Chương 1.

Edit: Đông Thần Thần [冬辰辰] aka Miyuki

P/s: Đây là H VĂN CÓ XÚC TU, dị ứng vui lòng click back…

image-marche-de-noel

Vào đêm Giáng Sinh, đường phố tấp nập, đèn đuốc sáng trưng, bầu không khí tưng bừng bao trùm khắp nơi, nhưng ở góc thành phố, trong một khu nhà trọ cũ kỹ nào đó, trước cầu thang tầng bốn, Thịnh Hoan Hoan cầm hộp quà được gói rất đẹp, lòng thấp thỏm lo âu.

Nhớ lại hơn một năm trước, lần đầu tiên người hàng xóm đối diện chuyển đến, khi đem quà đến chào hỏi, cô lập tức thầm trầm trồ rằng sao anh hàng xóm mới này lại có thể đẹp trai đến thế! Đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao, bờ môi mỏng cộng thêm làn da trắng nõn không chút tì vết, nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp hơn cả mấy oppa trên phim truyền hình, càng không cần kể đến dáng người rắn rỏi và đôi chân dài, đúng là hoàn hảo đến mức khiến tim người ta đập thình thịch.

Nhưng khi đó cô chỉ ôm suy nghĩ nhìn ngắm cho đã mắt, không định tiến thêm một bước. Mãi đến khi cô đi từ siêu thị về, tay xách hai túi gạo dầu muối dấm, lúc đi lên tầng trượt chân một cái, đúng lúc cô nghĩ một là mình ngã chết, hai là bị túi hàng đè chết thì cô lại lọt vào một vòng ôm ấm áp.

Mùi của cái ôm này rất dễ ngửi, cánh tay vững chắc như thế khiến người ta mơ màng không biết có phải mình đang biến thành công chúa được hoàng tử cứu không. Cô ngây dại ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ đẹp ngàn vàng của anh hàng xóm lập tức xịt máu mũi. Mấy túi gạo nước tương muối ăn và dấm trắng đang chuẩn bị “hạ cánh” cạnh anh biến thành vô số đoá hồng trắng xoay tròn trong không trung, đáp xuống tay anh, anh nhẹ nhàng thả cô ra, cúi người đưa “hoa hồng trắng” trên tay cho cô, cất lời bằng chất giọng có thể khiến tai người nghe có thai.

“Cô không sao chứ… Đâu có ngã, sao lại chảy máu mũi?”

Cô che mũi lại, lập tức tỉnh táo, nhận “hoa hồng” trên tay anh… Không, thực ra là cô nhận mấy túi đồ lại, nói cảm ơn một câu rồi phi như bay về nhà. Nhưng khi cô đóng sập cửa lại, hai chân nhũn ra ngồi phịch xuống đất, cô đã biết, cô không còn đường về nữa!

Cuối cùng cô quyết định tiến thêm một bước với hàng xím sát vách, cô liếc trộm hòm thư nhà anh, biết anh tên là Phó Đán, rồi mượn cớ cảm ơn anh để đến tặng quà nhiều lần. Lần đầu anh nhận, nhưng mấy lần sau anh lại từ chối làm cô trăn trở mãi, đến khi có một ngày cô phát hiện ra, anh sống độc thân, đương nhiên cũng phải tự mình xuống bếp, cô lại bắt đầu thậm thụt sống những ngày mượn gia vị của anh.

Có vay có trả thì mượn tiếp cũng không khó, sau mấy lần mượn nước tương của anh, cô trả lại anh một bình dầu hàu, anh cười nói cô quá khách sáo, đến lần sau cô lấy hết can đảm mở miệng mượn tiêu đen của anh thì anh nói cho cô biết anh để chìa dự bị ở trên khung cửa, cần gì thì cứ tự đến lấy là được.

Cô đắc ý tưởng rằng quan hệ hai người đã tiến thêm một bước, bạn bè lại nói, chẳng qua Phó Đán thấy phiền khi phải mở cửa cho cô mượn nước tương mãi thôi. Cô nản lòng thoái chí, tưởng rẳng mối tình đơn phương này sẽ nhanh chóng kết thúc, không tìm gặp anh trong thời gian dài. Mãi đến tháng trước, trên đường mở một quán xem bói nhỏ, cô vô ý thức vào ngồi, móc ra hai trăm đồng, mù mờ xin lời khuyên, nào ngời bà lão xem bói túm chặt tay cô quát.

“Không được! Hai người là lương duyên trời ban!”

“Hả?”

“Nhưng mối duyên này…”

Bà lão phồng lỗ mũi nhìn quả cầu thuỷ tinh, gật gật gù gù ra vẻ khó nói, Hoan Hoan hiểu ý lập tức đặt thêm một tờ 500 đồng lên bàn, bà lão đột nhiên phấn chấn hẳn, vui vẻ mở miệng: “Nhất định phải có lòng thì duyên mới đến, đêm vận mệnh định sẵn là vào 24 tháng 12!”

“24 tháng 12?”

“Vào đêm đó, cô nhất định phải tặng quà cho cậu ta, nếu không gặp trực tiếp được thì cũng nhất định phải đặt vào trong nhà cậu ta!”

“Hả?”

“Giống ông già Noel, món quà nhất định phải được đặt đúng vào đêm Noel thì nhiệm cụ mới được tính là hoàn thành! Nhớ kỹ, qua 12 giờ là hỏng hết!” Bà lão kia hùng hồn đập bàn gầm lên, làm cô sợ đến mức phải đồng ý.

Vài ngày sau, cô nhanh chóng mua vật liệu đan khăn quàng cổ rồi nhắn tin hỏi anh tối ngày 24 tháng 12 có gặp nhau được không. Phó Đán nói tối 24 anh có việc bận, 25 mới về. Hoan Hoan rất thất vọng, cô định hỏi có phải anh có bạn gái rồi không, nhưng cô lại không dám nói ra.

Cô nghĩ, nếu Phó Đán đã có người yêu thì chờ anh thấy món quà của cô, phát hiện được tình cảm của cô thì sẽ chủ động tạo khoảng cách với cô.

Dù thế nào, ít ra lần này cũng phải tặng quà thì mới không phí 700 đồng cô bỏ ra để xem bói…


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Pi sà Thần
Quan điểm mỗi người giống như cái lỗ đít, ai cũng có một cái và cái nào cũng hôi~

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)