Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 20

- Advertisement -

Chương 20: Ra điều kiện

Edit: Hoả Dực Phi Phi

ky-uc-phieu-tan

Phòng huấn luyện.
Lorrain và Thanh Sơ huấn luyện tính đối kháng.
Thể năng cấp E gặp thể năng cấp B, không có mảy may thấp thỏm, chỉ có thể là bị đánh.
Thanh Sơ liên tục chùn tay chùn chân không dám thả ra đánh, có điều sau khi Lorrain vừa ép vừa nài, biết công chúa làm thật, cô ta cũng chỉ có thể thả tay hành Lorrain vào chỗ chết.
Sau khi Lorrain lần nữa bị đá bay, thiết bị đầu cuối vang lên.
Lorrain nằm trên mặt đất đau đến hoàn toàn không nhúc nhích được, chỉ có thể dùng miệng: “Nghe.”
Tiếng Phong Lâm truyền tới: “Bọn trẻ ở cô nhi viện tới tham quan viện nghiên cứu, cô đến giúp một tay đi!”
“Được, một tiếng sau đến.”
Lúc Lorrain chạy tới viện nghiên cứu, bọn trẻ đã đến.
Anna chia bọn trẻ làm mấy tổ, trong đó một tổ đặc biệt nhỏ, chính là bọn trẻ lần trước Thiên Húc chơi cùng, một đám nhóc tì bởi gene không ổn định dẫn đến rối loạn hệ thống miễn dịch.
Nơi bọn chúng đi đều phải được vệ sinh trước, khử trùng, không thể hoạt động cùng những đứa trẻ khác.
Phong Lâm kéo Lorrain tới giúp một tay, chính là muốn cô giúp một tay chăm sóc đám trẻ này.
Phong Lâm phụ trách dẫn bọn trẻ đi tham quan, giảng giải và trả lời câu hỏi, Lorrain ở một bên lưu ý bọn chúng không được làm bất kỳ động tác nguy hiểm nào.
Trong tiếng ê ê a a của bọn trẻ, Lorrain cảm thấy mình giống như cũng học tập kiến thức phổ cập khoa học một lần.
“Ở thời kỳ đầu khi loài người hướng về các vì sao, trong tất cả nghề nghiệp, nhà biên tập gene vừa kiếm nhiều tiền vừa vô cùng được tôn trọng. Bọn họ nắm giữ các loại kỹ thuật biên tập gene tiên tiến, có thể giúp mỗi người biên tập gene của họ, thực hiện nguyện vọng của họ, đẹp hơn, cao hơn, cường tráng hơn…”
“Nguyện vọng không bị ốm, lúc nào cũng có thể đến sân tập chơi cũng có thể thực hiện sao?”
“Khi đó mọi người cho là có thể, nhưng trên thực tế không phải bệnh gì cũng có thể chữa khỏi, bởi vì hiệu ứng ức chế sai mục tiêu(1) sẽ chậm rãi hiển hiện, loại chậm rãi này có thể là một thế hệ, cũng có thể phải mười thế hệ sau mới xuất hiện.”
“Cái gì là hiệu ứng ức chế sai mục tiêu?”
“Từng chơi xếp gỗ chưa?”
“Chơi rồi!”
“Nếu sau khi các em xếp gỗ xây xong một tòa thành, lại phát hiện có một khối gỗ xếp không được đẹp, có thể tùy tiện rút ra không?”
“Không thể! Nếu rút ra tòa thành có khả năng sẽ sụp xuống!”
“Đây chính là hiệu ứng ức chế sai mục tiêu! Gene loài người giống như một tòa thành đã xây xong, chí có điều tòa thành này vô cùng, vô cùng lớn, dự định ban đầu của nhà biên tập gene chỉ là muốn sửa đổi gene lỗi, nhưng không ngờ sẽ ảnh hưởng đến gene tốt, thật chí phá hỏng toàn bộ tòa thành.”
Phong Lâm dẫn bọn trẻ tiếp tục đi về phía trước, “… theo thời đại đổi dời, tất cả tinh quốc đều nghiêm cấm sửa đổi gene, nhà biên tập gene không còn giá trị tồn tại, thậm chí bị coi là tội phạm tội ác tày trời, dần dần biến mất trong dòng chảy lịch sử…”
“… hiện tại, người trên các vì sao đều bị bệnh gene quấy nhiễu, nhà sửa chữa gene thu nhập cao, được người khác tôn trọng. Sửa chữa gene, nghĩa cũng như tên, chính là dùng các loại phương pháp sửa chữa gene dị biến và không ổn định của chúng ta…”
Một bé trai hỏi: “Có thể sửa chữa gene của em không?”
Phong Lâm mỉm cười nói: “Em ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ, giữ gìn sức khỏe tốt, nhất định sẽ gặp được một nhà sửa chữa gene ưu tú giúp em chữa lành cho gene.”
“Cô không thể sao?” trong mắt bé trai lóe lên tia mong mỏi.
Phong Lâm lắc đầu một cái, kiềm nén nỗi khó chịu mỉm cười, “Tôi vẫn chưa ưu tú như vậy, có điều, tôi đang cố gắng.”
————•————•————
Tiễn bọn trẻ đi, Phong Lâm và Lorrain nhìn đồng hồ thấy đã quá giờ cơm trưa, cũng lười đến phòng ăn. Cầm hai hộp thuốc dinh dưỡng, ngồi trong vườn hoa nhỏ trên sân thượng, vừa uống thuốc dinh dưỡng, vừa nghỉ ngơi.
Lorrain cảm khái nói: “Thì ra việc cô làm vĩ đại như vậy!”
Phong Lâm cười tự giễu, “Nhìn vậy thôi, thực tế thường cảm thấy mình rất vô năng, đám bạn nhỏ hôm nay tôi không thể chữa được cho ai cả!”
“Loài người trong nghiên cứu gene, vì tham lam đã đi sai đường, bây giờ muốn sửa chữa nó, cũng không phải chuyện một sớm một chiều, cũng không phải chuyện của một hai người, nhưng tích ít thành nhiều, tích nước thành biển, một ngày nào đó sẽ thành công!”
Phong Lâm nheo mắt nhìn Lorrain, “Đột nhiên cảm thấy cô thật có văn hóa!”
Lorrain vờ thẹn thùng giơ tay lên che mặt, tay áo trượt xuống, lộ ra cánh tay đốm xanh đốm tím.
Phong Lâm tặc lưỡi hít hà, “Nếu không phải biết thái độ làm người của Thần Sa, tôi cũng phải hoài nghi cô bị bạo lực gia đình.”
Lorrain cười rộ, “Trong lúc luyện tập bị Thanh Sơ đánh.”
“Oa! Liều mạng như vậy, rất có hy vọng trở thành người thể năng cấp A.”
“Tôi cũng muốn như vậy!” Lorrain giơ tay làm động tác tất thắng.
Phong Lâm cười to, tính tình Lorrain thật khiến người ta yêu thích, xa xứ xa quê làm vật hy sinh trong cuộc chiến của dị chủng và loài người, lại không phẫn nộ cực đoan, cũng không tự trách than thở, giống như một cây hoa hướng dương, cố gắng vươn về phía mặt trời, rực rỡ lớn lên.
Phong Lâm buồn bực hỏi: “Sao cô lại đột nhiên tích cực rèn luyện thể năng như vậy?”
“Thần Sa không nói cô biết sao?”
“Nói tôi biết cái gì?”
Thần Sa thế mà lại không nói gì! So với con bươm bướm Tử Yến thích rêu rao khắp nơi, Thần Sa quả thật giống như một con nghêu cái gì cũng giấu vào vỏ!
Lorrain sắp xếp lại suy nghĩ, cẩn thận nói: “Hôm căn cứ xảy ra sự cố có người bị thương, tôi nghe được dăm ba câu, đoán ra con dã thú kia có thể là người. Sau khi Thần Sa biết tôi biết, hy vọng tôi trở thành người thể năng cấp 3A. Vì đề nghị của cô, tôi rất biết mình biết ta đổi mục tiêu thành thể năng cấp A.”
Phong Lâm vẻ mặt quái dị nhìn Lorrain chằm chằm.
Lorrain vội vàng giải thích: “Tôi không phải cố ý thăm dò cơ mật của các người, chỉ là, thân đứng giữa, không thể không quan tâm, cô yên tâm, tôi tuyệt đối không tiết lộ ra ngoài.”
“Tôi không trách cô, chỉ là…” Phong Lâm vẫn là dáng vẻ không dám tin, “Không ngờ cô biết tất cả, còn dám đơn độc ở chung một chỗ với tôi. Tôi gạt cô, chính là lo cô sợ chúng tôi, không muốn cô vì sợ hãi mà ghét Relictus.”
Tay Lorrain khoác lên vai Phong Lâm, “Nỗi sợ chưa biết mới là đáng sợ nhất, đã biết chân tướng, cho dù sợ, cũng có thể tìm được cách vượt qua.”
Phong Lâm nhìn bàn tay trên vai, đột nhiên cười: “Tôi muốn nói chuyện nghiêm túc với cô một lát, đến phòng làm việc của tôi đi!”
————•————•————
Phòng làm việc của Phong Lâm.
Phong Lâm mở máy tính ra, mở một tệp tin cơ mật cho Lorrain xem.
“Hơn ba trăm năm trước, Liên bang Odin xuất hiện ca gene đột phát dị biến đầu tiên. Tính đến nay, hồ sơ ghi chép đã có sáu ngàn tám trăm tám mươi chín ca, đều là chiến sĩ vạn dặm chọn một, kiệt xuất nhất trong Liên bang. Trong đó, sáu ngàn tám trăm tám mươi tám người tử vong, chỉ có một người khôi phục thần trí, lần nữa biến lại thành người, người thương vong vì đột phát dị biến càng cao hơn, hơn ba vạn người…”
Liên bang Odin là tinh quốc đầu tiên do “loài người mang gene dị chủng” thành lập, những dị chủng gặp đối xử không công bằng trên tất cả vì sao đều sẽ nghĩ cách tới đây định cư sinh sống. Bọn họ kết hợp với nhau, sinh ra thế hệ sau, dẫn đến cách loại bệnh gene ngày càng nhiều. Đột phát dị biến chính là bệnh nan y đáng sợ nhất trong số đó, trước khi bộc phát không có dấu hiệu nào, sau khi bộc phát thì chắc chắn sẽ chết.
Đáng sợ nhất vẫn không phải tỷ số tử vong của nó, mà là nguy hại tiềm ẩn của nó.
Dị biến không hề có dấu hiệu phá hỏng lòng tin giữa người và người, phá hủy niềm tin và dũng khí của mọi người.
Hơn một trăm năm qua, kích thước bộc phát đang dần mở rộng, lỡ như tin tức bị đồn ra ngoài, chỉ sợ sẽ dẫn tới khủng hoảng và căm thù của cả loài người, “dị chủng” sẽ lần nữa lâm vào nguy cơ, bị loài người nghi ngờ bọn họ rốt cuộc vẫn chưa phải loài người, gặp phải tàn sát điên cuồng của loài người.
“Hơn ba trăm năm qua, chúng tôi dốc hết toàn lực, cũng không tìm được phương pháp trị liệu. Kết luận duy nhất trước mắt là mười lăm phút sau khi dị biến là thời gian cấp cứu vàng, nếu trong vòng mười lăm phút không thể khôi phục thần trí, đồng nghĩa vĩnh viễn không thể khôi phục…”
Video kết thúc, trên màn hình ảo chuyển động từng hình ảnh đặc tả bệnh nhân gene. Vẻ mặt bọn họ có yếu ớt, có kiên cường, nhưng đáy mắt đều ẩn giấu hoang mang như nhau: tại sao là bọn họ? Cơ thể bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Lorrain tinh thần hoảng hốt, nhớ tới mình lúc chạy trống trên đồng hoang, ôm nỗi tuyệt vọng tiến về phía trước, chỉ là muốn hiểu rõ trên người mình rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Cho đến nay, chưa có ai cho cô câu trả lời.
Phong Lâm nói: “Ở những tin quốc khác, một chiến sĩ trở thành người thể năng cấp A, là một chuyện vô cùng hãnh diện và vui sướng, tất cả mọi người sẽ ăn mừng cho anh ta. Nhưng ở Liên bang Odin, ngày một chiến sĩ trở thành người thể năng cấp A, thứ anh ta nhận được không phải là chúc mừng, mà là một phần giấy báo tử, nói với anh ta bất cứ lúc nào cũng có thể biến thành một con dã thú ăn thịt người, trước mắt xác suất khôi phục gần như bằng không.”
“Không phải có một người khôi phục thần trí, biến trở lại sao?”
“Một phần sáu ngàn tám trăm tám mươi chín, xác suất 0.00014, hơn nữa…” giọng Phong Lâm hết sức đau xót, “Người kia sau đó vẫn chết bởi đột phát dị biến.”
Lorrain ngây ngẩn cả người.
“Điều duy nhất Liên bang có thể làm cho những chiến sĩ ưu tú này chính là sau mười lăm phút phát sinh dị biến giết chết bọn họ, bảo toàn chút tôn nghiêm cuối cùng của bọn họ!”
Lorrain nhớ lại tình cảnh Thần Sa vung dao giết chết con dã thú kia, cũng nghĩ đến bi ai ẩn giấu trong mắt Thiên Húc khi thảo luận về dị biến. Để bảo vệ Liên bang Odin, những chiến sĩ ưu tú này nhất định phải theo đuổi thể năng trác tuyệt, nhưng thể năng càng ưu tú xác suất dị biến càng lớn, bọn họ nhất định phải luôn luôn chuẩn bị giết chết chiến hữu sóng vai tác chiến, cũng nhất định phải luôn luôn chuẩn bị bị chiến hữu giết chết.
Phong Lâm nhìn Lorrain, “Bây giờ cô đã biết hết sự thật, còn đồng ý phối hợp nghiên cứu với chúng tôi không?”
Lorrain đột nhiên, ra một quyết định to gan.
Cô hỏi dò: “Nếu tôi không phối hợp, có phải rất bất lợi cho nghiên cứu của các người?”
“Phải!” Phong Lâm cười khổ, “Đến cả cây táo cũng không thể thỏa mãn mong muốn của nghiên cứu viên, huống hồ cô là người. Tâm tình cô biến hóa một chút, hormone trong cơ thể cũng sẽ biến hóa.”
“Tôi có một yêu cầu.”
“Cô nói đi!” Phong Lâm không sợ Lorrain đưa ra yêu cầu, chỉ sợ cô không đề cập tới yêu cầu.
“Tôi muốn làm nghiên cứu viên tham gia toàn bộ quá trình nghiên cứu.”
Phong Lâm sửng sốt, “Nghiên cứu gene rất khô khan cực khổ, không phải là nghề nghiệp con gái thích.”
Lorrain cười khổ, “Hãy tin tôi, trước giờ tôi chưa từng mong đợi quá trình tình kiếm câu trả lời sẽ thoải mái dễ dàng.”
Phong Lâm nhận ra cô nghiêm túc, khổ não đi tới đi lui, “Lorrain, cô đang làm khó người khác đấy! Cô nên biết thân phận của cô rất nhạy cảm, nghiên cứu gene cũng là cơ mật mỗi quốc gia.”
“Tôi biết. Đây là điều kiện duy nhất của tôi.” Lorrain hai tay tạo thành chữ thập, khẩn cầu: “Xin giúp tôi một chút, tôi thề sẽ không làm bất kỳ chuyện gì bất lợi với Liên bang Odin.”
Chú thích:
(1) Hiệu ứng ức chế sai mục tiêu (Off-target effects) xảy ra khi một siRNA đuợc xử lý bởi RISC và các mRNA. Các đặc trưng chi tiết của hiệu ứng ức chế sai mục tiêu được đưa ra đầu tiên vào năm 2003. Phương pháp phát hiện là sử dụng mẫu dò trên giá thể rắn (microarray proílling), các tác giả xác định thay đổi rất ít sau khi tăng 1,5-3 lần, các biểu hiện thay đổi của hàng chục đến hàng trăm gen sau đưa acid nucleic vào bên trong tế bào động vật của từng siRNA riêng biệt. Mức bổ sung giữa các sợi sence hoặc antisense của SÌRNA và các gen ứng hiệu ứng ức chế sai mục tiêu thay đổi đáng kể và nó là duy nhất cho mỗi siRNA (trích Luận văn của Nguyễn Bá Quân – ĐH Quốc gia Hà Nội) · siRNA (small interfeing RNA): là RNA can thiệp kích thước nhỏ được tạo ra từ dsRNA. · dsRNA (double strand RNA – RNA sợi đôi) là những đoạn RNA dài mạch kép có trình tự bổ sung với gene đích (target RNA) có 2 đầu thò là 3’OH
Chú thích cho vui ai hiểu thì hiểu =))) cũng may tìm được cái này, mém nữa là ngồi dịch từ tiếng Trung qua, cảm thấy ý định của mình thật dũng cảm.

♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Pi sà Thần
Quan điểm mỗi người giống như cái lỗ đít, ai cũng có một cái và cái nào cũng hôi~

Bài viết liên quan

Bình luận

  1. LT bắt đầu hành động rồi đó, tích cực roài, cố gắng nha bạn, vì công cuộc ngược nam, haha
    cái đoạn kia ta hiểu được mỗi đoạn ĐH Quốc gia Hà Nội

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)