Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 218

- Advertisement -

Chương 218.

Edit: Hoả Dực Phi Phi

Tân Lạc lên xe bay của người áo đen.

Một đoàn người tiền hô hậu ủng, nghênh ngang rời đi.

Xung quanh đèn đóm rực rỡ, nhấp nháy đủ màu, chiếu rọi bãi đậu xe trống trải tịch mịch.

Tiểu Hoàn hiếu kỳ hỏi: “Khách quý đó mời dì Tân Lạc đi làm gì vậy?”

Thịnh Thẹo cười gượng nói: “Ăn cơm, chơi.”

“À!” Tiểu Hoàn nửa hiểu nửa không gật gật đầu, còn định tiếp tục hỏi.

Tử Yến lạnh mặt quở trách: “Tiểu Hoàn!”

Tiểu Hoàn vội vàng ngậm miệng, cô bé thích nhất là chú Thịnh, lại sợ nhất chú Thiệu.

Thịnh Thẹo ra lệnh cho máy tính, xe bay cất cánh.

 

Lúc về nhà, xe bay còn chưa đáp xuống, Tiểu Giác đã ngồi xổm trước cửa, giống như pho tượng chăm chằm ngẩng đầu nhìn lên không.

Theo xe bay đáp xuống, Tiểu Giác giống như phát hiện có điều không ổn. Nó ngẩng đầu, dùng mũi không ngừng đánh hơi.

Xe bay vừa đáp xuống, nó đã xông tới, chân trước chồm lên cửa kính xe nhìn vào trong, không nhìn thấy Tân Lạc, nó vừa chán nản vừa hoang mang, hầm hừ với Thịnh Thẹo, như đang hỏi anh “Tại sao Tân Lạc không về”.

“Tân Lạc có chút việc, phải mấy ngày nữa mới về được.”

Thịnh Thẹo không dám đối mặt với Tiểu Giác nữa, ôm Tiểu Hoàn, vội vàng đi vào nhà.

Tử Yến đứng bên cửa sổ, nhìn Tiểu Giác nôn nóng bất an không ngừng quanh quẩn bên xe bay, vừa dùng mũi ngửi tới ngửi lui, vừa phát ra tiếng kêu thấp u u trong cổ họng.

 

————•————•————

 

Người áo đen dẫn Tân Lạc vào một biệt thự trong núi sâu.

Một người máy kiểm tra cơ thể Tân Lạc trước, tịch thu hết toàn bộ vũ khí cô mang theo, thậm chí yêu cầu cô giao thiết bị đầu cuối cá nhân.

Giọng nữ máy móc dịu dàng an ủi: “Không cần lo lắng, đến lúc cô đi, những vật này đều sẽ trả lại cho chủ.”

Tân Lạc hết sức phối hợp, người máy dựa theo phản ứng của cô, liệt cô vào danh sách an toàn.

Sau khi hoàn thành kiểm tra an toàn, Tân Lạc đề xuất hy vọng được tham quan nhà, người máy phán định phù hợp quy định của chủ nhân, liền đồng ý.

Ngôi nhà chiếm diện tích rất rộng, địa thế từ trên cao nhìn xuống.

Đứng trên sân thượng thủy tinh, giống như đứng giữa không trung, có thể quan sát một cái hồ lớn dưới vách núi. Ánh trăng sáng tỏ chiếu xuống, nước hồ lấp lánh trong vắt, cảnh sắc được thiên nhiên ưu đãi.

Trong sân biệt thự có một suối nước nóng, dẫn nước làm hồ, để người ta ngâm mình. Xung quanh hoa cỏ xum xuê, sương khói lượn lờ, giống như tiên cảnh.

Người máy dẫn Tân Lạc đi vào nhà, nói với Tân Lạc chủ nhân còn đang bàn việc với thủ tướng sao Khúc Vân, phỏng chừng phải muộn lắm mới về, mời cô tùy ý hưởng dụng, tuyệt đối đừng khách sáo.

 

Tân Lạc đánh giá xung quanh.

Cả ngôi nhà nguy nga lộng lẫy, gấm hoa rực rỡ.

Trên sạp nhỏ, bày áo choàng tắm và dép lê chế tác thủ công, mười hai bộ, mười hai màu sắc, có thể tùy ý chọn lựa theo sở thích.

Trên bàn dài, trong dĩa sứ trắng xoay nặn khắc hoa thủ công cao sáu tầng đựng đầy các món điểm tâm do đầu bếp cấp sao chế tác. Trong một hàng chén thủy tinh cuốn dây đựng các loại trái cây quý hiếm, bên cạnh bày dao nĩa tinh xảo.

Trên giá rượu tạc từ ngọc đen nguyên khối, trưng bày rượu ngon giá trị xa xỉ, rực rỡ muôn màu, cho dù hoàn toàn không hiểu về rượu cũng có thể đoán được những chai rượu này đắt đỏ cỡ nào.

Trên bàn trang điểm, đặt hộp trang sức lớn lớn nhỏ nhỏ, các loại trang sức châu báu tinh xảo lấp lánh sáng ngời.

Nếu là cô gái bình thường, nhìn thấy thứ tinh xảo xa hoa, chăm sóc chu đáo một cách hào phóng này, chắc chắn sẽ bị trúng đòn phủ đầu, trong lòng sinh kính nể và cảm động, cuối cùng vui vẻ phục tùng. Nhưng, Tân Lạc có một anh trai công tử nhà giàu, từng nổi danh trác táng bất kham khắp các vì sao, trò trước mắt này chỉ đáng là cấp độ nhập môn.

 

Tân Lạc vẫn chưa ăn cơm tối, vừa hay có hơi đói bụng.

Cô lấy một dĩa thức ăn đầy ắp, rót tách cà phê nóng, chậm rãi ung dung dùng bữa.

Ăn no rồi, cô lại gọi người máy, tản bộ trong sân. Đợi tiêu cơm rồi, mới chuẩn bị đi tắm.

Tân Lạc tiện tay lấy chai rượu, đặt bên cạnh hồ tắm.

Cô cởi quần áo, cả người ngâm trong hồ nước nóng, lúc chìm xuống nước, lúc nổi lên mặt nước, chơi rất thỏa thuê.

Tỉnh rượu rồi, cô cũng chơi đủ rồi, vừa uống rượu vừa đợi.

 

Đến khi uống gần hết một chai rượu, mới nghe thấy bên ngoài truyền tới tiếng động, người đàn ông đó đã về.

Tân Lạc không có phản ứng gì, vẫn toàn thân trần truồng ngâm trong hồ nước nóng.

Một lúc sau, cửa nhà mở ra, một người đàn ông vóc dáng cao lớn, ngũ quan xem như có thể nhìn đi vào.

Hắn nhìn lướt qua trong nhà không trông thấy ai, nhìn ra hồ nước nóng, phát hiện Tân Lạc bưng ly rượu, lười nhác dựa vào thành hồ, điềm tĩnh nhàn nhã uống rượu, đã không xum xoe nhào đến lấy lòng, cũng không giả vờ rụt rè e thẹn.

Người đàn ông không khỏi hứng khởi tràn trề bật cười: “Xem ra mắt nhìn của tôi quả thực không tệ.”

Tân Lạc đặt ly rượu xuống, mỉm cười nói: “Là rất tốt, tôi cũng không muốn móc ra xem xét kỹ nữa.”

Người đàn ông không kiềm được cười to, càng lúc càng cảm thấy Tân Lạc thú vị.

Tân Lạc hỏi: “Nếu tôi nói không chịu, ông định thế nào?”

Người đàn ông hết sức mặt dày vô sỉ: “Phụ nữ tình nguyện chơi nhiều rồi, tôi thích chơi chút hoa cỏ lạ, rất mong đợi phản kháng.”

Tân Lạc không nói lời nào xoay người, quay lưng về phía người đàn ông đi lên bậc thang, định ra khỏi hồ nước nóng.

Người đàn ông không kềm được ý cười đầy mặt, mắt nhìn theo không chớp.

Lúc cơ thể Tân Lạc từ trong nước từ từ nổi lên, người đàn ông nhìn thấy, trên lưng cô phủ đầy vết sẹo, làn da đen thui, dúm dó kết lại với nhau, có chỗ ửng lên đỏ tươi, giống như miếng thịt lẫn trong khúc gỗ thiêu cháy vừa mới cắt ra, thoạt nhìn vừa đáng sợ vừa kinh tởm.

Sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, trong mắt lộ vẻ chán ghét, trực tiếp dời ánh mắt đi.

Tân Lạc cầm lấy áo choàng tắm khoác lên, xoay người nhìn hắn.

Người đàn ông nhìn thấy gương mặt tuấn tú của cô, cần cổ trắng ngần, đôi chân thon thả, dục niệm vừa rút đi lại dâng lên, có điều cử chỉ lời nói đã mang theo chán ghét, không dịu dàng đa tình như vừa nãy nữa.

Hắn cởi áo ra, vừa đi đến bên giường, vừa lành lạnh nói: “Qua đây! Nằm yên đừng nhúc nhích, tôi không muốn nhìn thấy, cũng không muốn chạm vào lưng cô.”

Tân Lạc nhàn nhạt nói: “Yên tâm, tôi cũng không định cho ông nhìn, cho ông chạm.”

 

————•————•————

 

Tiểu Giác đánh hơi mùi của Tân Lạc, chạy một mạch, lại tìm được biệt thự trong núi.

Lúc nó im hơi lặng tiếng xuất hiện trong nhà, Tân Lạc vừa mới cởi áo choàng tắm, mặc quần áo vào.

Nó ngửi thấy mùi máu, lập tức bổ nhào đến bên cạnh Tân Lạc.

Tân Lạc giật thót mình, nắm đấm đang định đánh ra, lại phát hiện là Tiểu Giác.

Nó vùi đầu vào người Tân Lạc ngửi tới ngửi lui, trong cổ họng phát ra tiếng kêu thấp sốt ruột, như đang hỏi đi hỏi lại: “Cô bị thương ở đâu rồi? Bị thương ở đâu rồi?”

Nháy mắt, trong lòng Tân Lạc dâng lên cảm giác rất kỳ quái.

Từ nhỏ đến lớn, cô đều vô cùng khiến người khác yên lòng. Thông minh mạnh mẽ, máu lạnh biến thái đã trở thành nhãn hiệu của cô, dù là làm gì, cũng không cần người khác lo lắng, nhưng, Tiểu Giác lại đang lo lắng cho cô.

Tân Lạc dùng sức đẩy Tiểu Giác ra, lạnh nhạt nói: “Không phải máu của tao, vừa làm một ca phẫu thuật nhỏ.”

Một người đàn ông nằm ngủ say trên giường lớn chính giữa phòng, giống như bị thương, trên mắt quấn đai áo choàng tắm trắng tinh. Trên tủ đầu giường có một dĩa sứ khắc hoa trắng tinh, trong dĩa đặt một đôi nhãn cầu vừa móc ra không lâu.

Tiểu Giác nhìn chằm chằm một lúc, nghiêng đầu ngó Tân Lạc.

Đối diện đôi mắt thuần khiết trong trẻo của nó, Tân Lạc không kìm được lùi lại một bước, lành lạnh nói: “Chưa từng gặp biến thái sao? Tao biến thái đấy!”

Tiểu Giác vui vẻ bổ nhào vào người cô, vừa kích động dùng lưỡi liếm cô, vừa sung sướng kêu lêu, giống như cuối cùng cũng hiểu trên người cô tuy có mùi máu tanh, nhưng cũng không bị thương.

Tân Lạc sững người.

Phản ứng của Tiểu Giác không phải phản ứng cô mong đợi, phải nói là, bất kỳ người bình thường nào trông thấy nhãn cầu người trong dĩa trắng, đều sẽ không có phản ứng vui mừng kích động như vậy!

 

Bên ngoài truyền tới tiếng bước chân, có người gọi thăm dò: “Đoàn trưởng, anh ngủ chưa?”

Tân Lạc hồi thần, lại quên mất đây không phải là nơi có thể kêu lớn.

Cô lập tức đánh Tiểu Giác một cái, “Đi!”

Ban đầu, cô thừa lúc tham quan và tản bộ, quan sát cẩn thận hoàn cảnh xung quanh. Xung quanh nhà đều được cảnh giới nghiêm mật, nơi duy nhất thông ra bên ngoài lại không có cảnh vệ chính là cửa thoát nước dưới hồ tắm suối nước nóng.

Cô dẫn Tiểu Giác nhảy vào hồ tắm, bơi xuống sâu.

Tiểu Giác tuy bản năng mạnh mẽ, nhưng dù sao cũng là dã thú trên cạn.

Bơi bình thường nó không sợ, nhưng lặn xuống đáy hồ như cá, nó lại rất kháng cự, khẩn trương như lâm đại định, sừng cong trên đỉnh đầu cũng vươn ra ngoài.

Tân Lạc phát hiện mình thật ngớ ngẩn.

Nếu Tiểu Giác đã có thể thần không biết quỷ không hay lẻn vào đây, đương nhiên cũng có cách để lẻn ra, hơn nữa, nó là dã thú, cho dù những cảnh vệ có nhìn thấy cũng sẽ không nghĩ nhiều, cô căn bản không cần kéo nó cùng chạy thoát. Nhưng mà, bây giờ mới ra ngoài đã không kịp nữa.

Tân Lạc một tay kéo sừng Tiểu Giác, một tay dịu dàng xoa đầu nó, ra sức an ủi nó. Khiến nó tin tưởng mình, cùng cô lặn xuống.

Có lẽ vì Tân Lạc dịu dàng hiếm thấy, Tiểu Giác tuy bản năng hết sức kháng cự, lại vẫn gượng ép mình bơi đi theo Tân Lạc.

 

Bọn họ vào một cống thoát nước chật hẹp, bốn phía một vùng tối đen, không nhìn thấy gì cả.

Tiểu Giác hết sức khẩn trương, cơ bắp căng cứng, thân hình cứ run rẩy, nhưng, nó lại không hề để bản năng điều khiển mình, vẫn bơi sát theo Tân Lạc.

Tân Lạc không cách nào mở miệng nói chuyện, chỉ có thể hôn một cái lên đầu nó, tỏ ý an ủi khen ngợi.

Tân Lạc thầm đếm trong bụng. Lúc đếm từ một đến mười, cô dùng sức ôm cổ Tiểu Giác, một người một thú theo dòng nước chảy xiết từ trên không rơi xuống, rơi vào một đầm nước.

Tuy ngã xuống đầu váng mắt hoa, nhưng ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy bầu trời xanh sẫm, ánh trăng sáng tỏ, có thể tự do hít thở.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)